Sự cuồng nộ bất lực cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì. Mộc Dĩ Nam thầm nghĩ.
Cô cúi người, nhặt bộ đồ lót vừa ném xuống đất lên.
Vậy là phải thay ga giường cho Hàng ca rồi... Lúc giải thích thì nên nói thế nào đây?
Cứ bảo là... lúc vào định vứt thùng bìa thì ngứa tay quá, không nhịn được nên dọn dẹp phòng cho cậu một lượt, tiện thể thay luôn chăn ga gối đệm.
Hình tượng người vợ hiền thục dịu dàng lại một lần nữa phát huy tác dụng, chắc chắn Hàng ca sẽ tin sái cổ cho mà xem.
Mộc Dĩ Nam đứng giữa phòng, vẻ mặt đầy say mê.
Trên người chỉ khoác độc một chiếc áo mỏng manh, cô lẳng lặng đứng đó, rồi cúi người, ngắm nhìn hình ảnh mình trong bóng tối qua tấm gương trước bàn của Hàng ca với vẻ đắm đuối.
Tiếp đó, cô dịu dàng cúi đầu chỉnh lại mái tóc rối bời, tết thành kiểu đuôi ngựa lệch sang một bên vai thật đẹp mắt, rồi nheo mắt cười tươi, trong gương lại xuất hiện nụ cười dịu dàng, nhu mì quen thuộc.
Ngây thơ và đáng yêu, hệt như cô vợ nhỏ nhà ai mới về nhà chồng.
...
Không biết bao giờ Hàng ca mới về, nhưng Mộc Dĩ Nam cầu mong cậu tốt nhất là nên về sớm.
Nói một cách khó nghe thì Bạch Hoảng kia vẫn chưa đê tiện và lạc lối như cô, dù sao nếu là Mộc Dĩ Nam, chắc chắn cô sẽ không bỏ qua cơ hội ngàn vàng được ăn tối riêng với Lục Hàng vào buổi tối như thế này,
Khả năng cao là sẽ ép buộc cậu làm chuyện cần làm luôn rồi.
Nhưng Bạch Hoảng của hiện tại... vẫn còn non lắm.
Tuy ý đồ muốn độc chiếm Lục Hàng của Tiểu Hoàng đã rõ rành rành, nhưng da mặt vẫn còn quá mỏng, lại hay xấu hổ, vẫn còn quá coi trọng sĩ diện.
Mộc Dĩ Nam lại cảm thấy nếu muốn có được thứ mình muốn, thì da mặt không được quá.
Dọn dẹp qua loa trong phòng Lục Hàng một chút, mở cửa sổ, gom hết đống thùng giấy trong phòng ra ngoài.
Vì Lục Hàng không có nhà nên Mộc Dĩ Nam chẳng còn chút hứng thú nào, cũng lười chẳng buồn trưng ra bộ mặt tươi cười nữa. Sở Tình tắm xong thì biến mất tăm, chắc là xuống lầu hút thuốc.
Cau mày vào phòng tắm tắm rửa, thuận tiện gột rửa sạch cơ thể vã mồ hôi, vừa bước vào phòng tắm đã không nhịn được tặc lưỡi một cái.
Tuy đã dặn đi dặn lại cả vạn lần là tắm xong nhớ phải mở cửa sổ ra, nếu không hơi nước sẽ làm hỏng trần nhà, nhưng cái đám não tàn này chẳng có ai chịu nghe cả.
Kể cả một đứa thiểu năng mà được dặn nhiều lần như thế chắc cũng phải nhớ rồi, nhưng hai người này thì không.
Ngay cả Hàng ca dịu dàng và đáng tin cậy... cũng luôn vô tình quên mất chuyện này.
Mộc Dĩ Nam đành phải tắm xong rồi run rẩy bờ vai trần ra mở cửa sổ, nhìn hơi nước nóng bốc ra ngoài bầu trời đêm đen kịt, khẽ thở dài.
Quấn khăn tắm mở cửa bước ra, cô đụng ngay mặt Sở Tình vừa mở cửa đi vào.
Sở Tình tắm xong hình như còn lười chẳng thèm sấy tóc, cứ thế đi thẳng xuống lầu, tóc vẫn còn ướt nhẹp, hơi rối, thậm chí trên cổ vẫn còn đọng lại những giọt nước long lanh. Nhìn Sở Tình không biết quý trọng cơ thể con gái của mình như vậy, Mộc Dĩ Nam khẽ nheo mắt, cố nén sự khó chịu trong lòng.
Sở Tình thấy Mộc Dĩ Nam thì có chút ngại ngùng, gãi đầu cười hề hề:
“Vừa nãy cậu gấp quần áo tôi ném bên ngoài đấy à?”
Mộc Dĩ Nam hơi ngẩn người, rồi cười dịu dàng: “Tiện tay thôi mà.”
Khi không có Hàng ca, khuôn mặt ngày thường có phần lạnh lùng của Sở Tình cũng giãn ra đôi chút, khẽ nói: “Cảm ơn cậu nhé.”
“Không có gì.” Mộc Dĩ Nam mỉm cười, nhẹ nhàng nói:
“Phải rồi, A Tình...”
“Hôm nay Hàng ca có thể sẽ về muộn... Hai chúng ta cứ ăn cơm trước đi.”
...
Sở Tình mù tịt chuyện bếp núc, mấy lần định vào giúp đều bị Mộc Dĩ Nam mỉm cười khuyên ra ngoài.
Mở tủ lạnh thấy chỗ thịt Hàng ca đã thái sẵn, Mộc Dĩ Nam đứng lặng một lúc, trong lòng hơi khó chịu, nhưng vẫn lấy bát thịt đã bọc màng bọc thực phẩm ra.
Thịt thái miếng vuông thế này xào có vẻ khó chín. Nếu kho thì lại mất quá nhiều thời gian, thế là cô dứt khoát dùng dao thái mỏng thành thịt lát, bổ thêm quả ớt xanh xào qua loa cho xong chuyện. Xào xong lại xới cho Sở Tình một bát cơm trắng, bữa tối cứ thế giải quyết cho qua chuyện.
Nếu Hàng ca ở nhà, cô còn có tâm trạng bỏ ra một hai tiếng đồng hồ để tỉ mẩn làm món thịt kho tàu hay món gì đó cầu kỳ.
Giờ chỉ còn mỗi Sở Tình.
Cho cô ta ăn cám lợn cũng là tốt lắm rồi.
Sở Tình thì chẳng nhận ra sự qua loa trong món ăn này đâu, điểm này Mộc Dĩ Nam rất tự tin, dù sao công thức nấu ăn cô đều nằm lòng, chút khác biệt nhỏ cô ta cũng chẳng nếm ra được.
Xào bừa vài cái, Sở Tình ăn vào cũng thấy chẳng khác gì món thịt xào ớt xanh ngoài hàng là bao, khéo còn mở miệng khen ngon ấy chứ.
Mộc Dĩ Nam mỉm cười dịu dàng vẫy tay gọi, bảo cơm chín rồi, Sở Tình liền ngoan ngoãn ngồi vào bàn, vẻ mặt háu ăn như đang là nạn đói nào. Mộc Dĩ Nam tiếp tục xắn tay áo vo gạo bên bồn rửa, sau đó bật chế độ hẹn giờ cho nồi cơm điện, chuẩn bị sẵn cơm cho mọi người ăn vào ngày mai xong xuôi mới thôi.
Nhìn Sở Tình đang cắm cúi ăn cơm.
Mộc Dĩ Nam kéo ghế ngồi xuống, chống cằm, chán nản nhìn chằm chằm vào cô ta.
Con ngu này... cũng ăn khỏe thật đấy.
“Ngon không?” Mộc Dĩ Nam mỉm cười.
“Ngon.” Sở Tình gật đầu lia lịa, vừa nhai thịt vừa như đang suy nghĩ điều gì, trên mặt dần lộ ra vẻ phức tạp.
“?”
Mộc Dĩ Nam khó hiểu nheo mắt lại.
Dù cô nấu ăn có qua loa thật, nhưng chắc chắn cũng chẳng đến mức khó nuốt, sao lại trưng ra cái vẻ mặt muốn nói lại thôi thế kia, chẳng lẽ cô nhầm lẫn giữa muối và mì chính?
“Sao thế?” Cô hỏi.
“Cảm thấy hơi ghen tị với cậu... Thấy cậu giỏi thật đấy.” Sở Tình cười cười, cụp mắt xuống nói khẽ: “Tính cách cậu vốn dĩ đã tốt thế này, vừa dịu dàng lại vừa đảm đang, biến thành con gái rồi trông cũng rất xinh đẹp.”
Mộc Dĩ Nam chống cằm nhướng mày.
“Hình như trong số mấy người chúng ta, chỉ có cậu là giống con gái thực thụ nhất...” Sở Tình nghĩ ngợi một chút, bưng bát cơm, dường như cũng cảm thấy mình nói những lời này có chút ngại ngùng:
“Thực ra tôi vẫn luôn suy nghĩ xem sau này nên đi con đường nào, nhưng nghĩ mãi không ra, làm đàn ông cũng không đúng, làm đàn bà cũng không xong... Hiện tại chỉ thấy cậu thật lợi hại, sau này ai mà cưới được cậu, chắc chắn là phúc phận của người đó đấy.”
“Thế à?” Mộc Dĩ Nam nhướng mày, khóe miệng cong lên một nụ cười, nheo mắt cười nói: “Cảm ơn cậu nha, được cậu khen tôi vui lắm đấy.”
“Ừm.” Sở Tình gật đầu, gãi đầu dường như muốn khen thêm câu nữa, nhưng cô nàng vốn vụng miệng, mấp máy môi một lúc, những lời hay ý đẹp cũng đã nói hết rồi, đành lẳng lặng cúi đầu và cơm tiếp.
Mộc Dĩ Nam thản nhiên nhìn cô ta, trong lòng bình thản như nước, thực ra cô cảm thấy những lời cô ta nói chẳng có câu nào trúng trọng tâm cả.
Nói cái gì thế không biết, mấy cái này vốn là điểu hiển nhiên.
Trước khi biến thành con gái, Mộc Dĩ Nam đã luôn cố gắng để trở thành một người con gái thực thụ, giờ đây chỉ là về đúng bản chất mà thôi mà thôi.
Những lời này nếu thốt ra từ miệng Lục Hàng, chắc chắn Mộc Dĩ Nam sẽ cảm ngất đi vì hạnh phúc.
Nhưng cùng một câu nói, từ miệng người khác nói ra...
Khác biệt cứ như giữa người với chó vậy.
Sở Tình lại ngẩng khuôn mặt tinh xảo lên khỏi bát cơm, nhìn Mộc Dĩ Nam với vẻ muốn nói lại thôi, cuối cùng không nhịn được hỏi:
“Phải rồi... Vừa nãy tôi đã muốn hỏi rồi, mặt cậu làm sao thế? Sao một bên lại đỏ ửng lên vậy?”
“Ôn bài đấy.” Mộc Dĩ Nam chống hai tay lên má, tinh nghịch lè lưỡi:
“Vừa nãy lúc ôn bài mãi mà không vào đầu, lại buồn ngủ nữa, nên tự tát mình một cái cho tỉnh táo hơn... Hy vọng lúc thi sẽ qua môn suôn sẻ.”
“Nhìn xem... Cậu còn ham học, còn có chí tiến thủ nữa.” Sở Tình hơi đau lòng, cúi đầu với vẻ hơi tự ti, vắt óc suy nghĩ mãi mới rặn ra được một câu khen mới.
Cuối cùng không nhịn được mà nói: “Cũng không cần phải tự tạo áp lực lớn thế đâu, dù sao vẫn còn hơn một tuần nữa mà, cứ từ từ thôi.”
Mộc Dĩ Nam mỉm cười gật đầu: “Ừm.”