Tập 02

Chương 30: Oán hận

2026-01-18

6

Chương 30: Oán hận

Cô ấy gần đây... hình như ngày càng thích làm nũng thì phải.

Câu "không chịu đâu" nũng nịu vừa rồi đậm chất con gái, mở miệng ra là cái kiểu "tôi cứ không thích nói lý đấy" khiến một kẻ gà mờ trong việc đối phó với con gái như Lục Hàng vô cùng luống cuống.

Gãi đầu, nhìn sắc mặt xìu xuống của Mộc Dĩ Nam, rồi lại nhìn cái miệng đang chu lên một cách không tình nguyện của Bạch Hoảng, nhất thời cậu cũng chẳng biết phải làm sao cho phải.

Trước kia làm gì có nhiều chuyện rắc rối thế này chứ... Lục Hàng thầm thở dài.

Nhưng nhắc đến chuyện làm nhiệm vụ thì lại thấy hợp lý, cậu còn đang thắc mắc sao tự nhiên lại đòi ra ngoài ăn cơm, chắc là do cô da mặt mỏng, cảm thấy chuyện gọi "ông xã" giữa chốn đông người vốn dĩ đã hơi quái đản, nên càng ít người nghe thấy nhìn thấy càng tốt.

Biết Bạch Hoàng có da mặt mỏng, nên Lục Hàng cũng thấy khó xử.

Nói gì thì nói, đây cũng chỉ là chuyện cỏn con có nên ra ngoài ăn cơm hay không, sao lại khiến người ta đau đầu đến thế này,.

Sau khi biến thành con gái, mấy chuyện này hình như rất khó để giải quyết, nếu là trước kia thì làm gì có lắm chuyện thế?

Lục Hàng không kìm được mà nhớ về những tháng ngày gặp chuyện khó quyết thì cùng nhau chến chú chén anh, về cơ bản là giải quyết được chín mươi chín phần trăm vấn đề gặp phải.

“Nếu không được thì cứ làm nhiệm vụ trước đi?”

Lục Hàng gãi gãi mặt đầy ngượng ngùng, dè dặt nhìn sang Mộc Dĩ Nam: “Hay là... hôm nay tôi cứ đi cùng Bạch Hoảng trước, chiều cậu ấy một lần?”

“...” Vẻ mặt của Mộc Dĩ Nam dường như có chút không cam lòng, nhìn Lục Hàng với ánh mắt đáng thương một lúc lâu.

Thế nhưng Lục Hàng chỉ biết đáp lại bằng ánh mắt ngượng ngùng, không đưa ra ý kiến gì.

“Thôi được rồi... Làm nhiệm vụ thì đành chịu thôi, an toàn của cậu mới là quan trọng nhất mà.”

Nhìn ánh mắt đó, hiểu được suy nghĩ trong lòng Hàng ca, tuy trong lòng Mộc Dĩ Nam có chút không cam tâm, nhưng ánh mắt cũng dịu đi đôi chút, khẽ thở dài:

“Về sớm nhé... Đừng có qua đêm ở bên ngoài đấy.”

“Liên quan đéo gì...” 

Lục Hàng vội bịt miệng Bạch Hoảng không cho cô nói tiếp, cậu cũng thở phào nhẹ nhõm, trong lòng buông lỏng, gật đầu cười: “Biết rồi.”

...

Con gái quả thật rất phiền phức mà. Lục Hàng chán nản xoa xoa huyệt thái dương.

Trước kia cần gì phải để ý mấy cái này, có lý thì là cha là mẹ, cậu đứng giữa cũng chẳng cần phải chọn phe, nghe một lượt ai có lý thì theo người đó là xong.

Nhưng khi biến thành con gái rồi, các anh em lại bắt đầu có những tâm tư nhỏ nhặt, thấy hai người có vẻ đang cãi nhau, Lục Hàng đứng giữa can ngăn cũng bị bọn họ cho là có lập trường riêng, nói đỡ cho ai thì sẽ không phải là bênh vực lẽ phải, mà là đang thiên vị người đó.

Đến lúc đó chọc cho người còn lại khó chịu, lại giận dỗi rồi khóc nhè cũng nên.

Nhưng may mà Mộc Dĩ Nam thì không cần lo lắng chuyện này lắm.

Cô tính tình dịu dàng, luôn hiểu chuyện, cho dù có giận dỗi chút xíu cũng rất dễ dỗ, nói cười vài câu là qua chuyện ngay... Tính tình cô ấy vẫn rất tốt, chắc cũng không đến mức chấp nhặt với Bạch Hoảng đâu.

Nhưng để cho chắc ăn thì vẫn phải dỗ dành cô ấy trước đã. Lục Hàng cười hề hề, nói nhỏ: “Vậy lần này tôi với Tiểu Hoảng đi thám thính quán trước, nếu thấy quán đó ngon, lần sau tôi dẫn cậu và Lão Sở đi ăn.”

Vốn tưởng Mộc Dĩ Nam sẽ híp mắt mỉm cười đáp lại, ai ngờ cô chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm Lục Hàng, ánh mắt u oán ấy khiến trực giác của cậu mách bảo có gì đó sai sai, làm Lục Hàng ngẩn ra, có chút đứng ngồi không yên.

Cảm giác cô đang giận dỗi ngầm...

Không biết tại sao, cậu bỗng nhiên hơi sợ Mộc Dĩ Nam nổi giận. Tuy không biết Mộc Dĩ Nam rốt cuộc có lập trường và lý do gì để giận, nhưng điểm quan trọng nhất khi con gái giận là đừng có hỏi nhiều.

Nhưng may mà trước đây đã được Bạch Hoảng "huấn luyện" qua, trực giác kỳ lạ này đã cứu Lục Hàng thoát khỏi nước sôi lửa bỏng nhiều lần, lúc này cứ xin tha trước, bảo lần sau nhất định sẽ đưa cô đi cùng mới là lựa chọn tốt nhất.

“Yên tâm đi, tôi không bao giờ ăn mảnh đâu, lần sau tôi nhất định, nhất định sẽ đưa cậu đi cùng.” Lục Hàng đầy vẻ thành khẩn nói: “Cả Lão Sở nữa, nhất định sẽ đưa hai người đi.”

Mộc Dĩ Nam nhìn chằm chằm Lục Hàng, cuối cùng ánh mắt cũng mềm xuống, khẽ thở dài: “Biết rồi biết rồi, quan hệ chúng ta vốn tốt, không cần giải thích đâu.”

Lục Hàng lúc này mới yên tâm.

“Phải rồi.” Mộc Dĩ Nam trầm ngâm hai giây, rồi thản nhiên nói: “Dù sao buổi tối hai người cũng đi vắng... Tôi rảnh rỗi cũng chẳng có việc gì làm, để tôi giúp cậu dọn dẹp phòng nhé... Trước đó thấy cậu mới chuyển vào có ôm theo không ít thùng giấy, cũng chưa thấy cậu vứt đi bao giờ, chắc vẫn để trong phòng, cứ để thế cũng không ổn.”

“Buổi tối rảnh rỗi sinh nông nổi, tiện tay giúp cậu dọn dẹp vứt đi luôn cho.”

“Không cần đâu, không cần đâu.” Lục Hàng ngượng ngùng: “Không cần phiền cậu đâu, tự tôi vứt là được rồi.”

“Thế không được đâu nha.” Mộc Dĩ Nam nhíu mày, khẽ phồng má giả vờ giận dỗi: “Phòng ốc vẫn nên dọn dẹp qua một chút thì tốt hơn, nếu không phúc khí sẽ không vào được đâu.”

Lục Hàng cũng chẳng biết cái lý thuyết này ở đâu ra.

Cảm giác giống kiểu mấy câu mà bà mẹ của cậu hay nói.

Nhưng giờ là lúc phải vuốt ve cả hai bên, cũng không tiện từ chối yêu cầu của cô, đành gật đầu đồng ý: “Vậy làm phiền cậu nhé...”

“Ừm!” Mộc Dĩ Nam mỉm cười, đôi mắt cong lại thành hình trăng khuyết xinh đẹp, hàng mi dài rợp bóng xuống tạo thành một khoảng râm nhỏ.

Rồi cô nghiêng đầu: “Thế còn...?”

“Còn gì nữa?” Lục Hàng ngơ ngác.

“Mật mã phòng ấy.” Cô dịu dàng nói: “Cậu phải nói cho tôi chứ... Tôi đâu thể đi xuyên tường vào được.”

Bạch Hoảng nhíu mày, bỗng nhiên cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng nhìn vào mắt Mộc Dĩ Nam, lại chẳng thấy vẻ mặt cô ta có gì bất thường cả.

Lục Hàng vội nói: “Mật mã là 066... Thùng giấy chất ở góc tường, có thể hơi bừa bộn một chút, đừng tự dọa sợ bản thân là được.”

“Ừm.” Mộc Dĩ Nam gật đầu mỉm cười, nụ cười ngày càng rạng rỡ: “Nhớ rồi.”

Thế này chẳng phải là có thể tập kích ban đêm rồi sao?

Phải giữ thăng bằng cho cả hai bên, cộng thêm giả vờ yếu đuối một chút, quả nhiên Hàng ca liền khai ra hết.

Thực ra trước đó Mộc Dĩ Nam đã từng bóng gió hỏi mật mã rồi, có lẽ vì Lục Hàng biết cái nết hay đùa dai của cô, trong lòng lờ mờ dự cảm cô định làm gì đó, nên nhất quyết không chịu nói mật mã cho cô.

Thậm chí lúc nhập mật mã còn dùng người che lại, khiến cô không cam tâm chút nào.

Nhưng vừa nghe là mình sẽ bảo dọn phòng giúp, Mộc Dĩ Nam tinh mắt nhận ra ngay vẻ mặt Lục Hàng có chút ngượng ngùng.

Bởi vì mấy ngày nay tự nhiên có thêm hai "ống khói" chuyển vào, tuy trước kia Lục Hàng vẫn luôn hút thuốc cùng Sở Tình, nhưng thời thế nay đã khác xưa.

Trước kia mở cửa ban công ký túc xá là hai người có thể hút thoải mái, gió thổi một cái là mùi bay hết, chẳng để lại mùi gì, nên hai người mỗi người một cái cốc giấy, một cái chai rỗng, hút thuốc ngoài ban công cũng yên tâm thoải mái.

Còn căn nhà mới này lại chẳng có ban công, hai người hút thuốc chỉ có thể mở cửa sổ, cẩn thận từng li từng tí nhả khói ra ngoài.

Cho nên có những lúc Mộc Dĩ Nam vừa mở cửa, thấy hai người hút thuốc với vẻ mặt đầy chột dạ, nhìn ánh mắt lấm lét của hai người nhìn mình, cô lại thấy buồn cười.

Mộc Dĩ Nam cũng chẳng để ý cho lắm.

Bố cô ở nhà cũng hay hút thuốc, cô cũng chẳng thấy mùi thuốc lá quá khó chịu, nhưng dù sao đi lên đi xuống cũng xa quá, chỉ để hút điếu thuốc mà chạy xuống dưới thì cũng cực quá.

Mộc Dĩ Nam vẫn thấy xót xa Lục Hàng, cảm thấy hút trong phòng cũng chẳng sao cả.

Sở Tình đúng là được thơm lây từ cậu.

Dù sao nếu chỉ có mỗi Sở Tình, Mộc Dĩ Nam còn có thể bảo cô ta cút ra ngoài mà hút, câu này nói với Sở Tình thì cũng dễ ợt.

“Cảm ơn cậu nhé.” Lục Hàng cười khổ: “Mong cậu không chê phòng tôi bừa bộn quá là được...”

“Chắc chắn không chê đâu nha.” Cô mỉm cười.

Càng bừa bộn, lại càng tốt ấy chứ.

“Được rồi, hai người đi chơi đi.” Cô nói: “Đi vui vẻ nha.”

Kín đáo liếc nhìn Bạch Hoảng, thấy Bạch Hoảng vẫn khoanh tay dựa vào cửa bếp, nhìn mình đầy cảnh giác, nhưng vừa nghe lỏm được mật mã phòng thì lại lặng lẽ dỏng tai lên nghe.

Ánh mắt Mộc Dĩ Nam dần dịu lại.

Nên mới nói Bạch Hoảng cũng thú vị thật, mấy động tác nhỏ đó trong mắt Mộc Dĩ Nam lại càng trở nên rõ mồn một.

Nghe lỏm mật mã phòng làm gì thế hả... cô bé đáng yêu.

Cho nên đây chính là điểm bất lợi của việc da mặt mỏng... Cứ dựa vào cái da mặt mỏng đáng yêu đó của cô, đợi đến lúc cô đỏ mặt, hạ quyết tâm lén lút đến tìm Hàng ca... thì e rằng Hàng ca đã bị ăn sạch sành sanh không biết bao nhiêu lần rồi.

Lúc hai người chuẩn bị đi, Bạch Hoảng có vẻ rất đắc ý vì giành được Hàng ca về tay mình.

Sở dĩ Tiểu Hoảng có thể lộ rõ sự thù địch với mình như vậy, rõ ràng là cô ta cũng đã nhận ra điều gì đó.

Trước khi đi, Bạch Hoảng còn lắc lắc chìa khóa xe trước mặt Mộc Dĩ Nam, trưng ra cái vẻ mặt bề trên đầy kiêu ngạo, rồi khoác tay Lục Hàng đi ra khỏi cửa.

Cô ta lắc chìa khóa xe thì cũng chẳng sao cả, nhưng cái khoảnh khắc khoác tay Lục Hàng đó, lọt vào mắt Mộc Dĩ Nam lại chướng mắt vô cùng.

Khiến Mộc Dĩ Nam khẽ nheo mắt lại, trong lòng bắt đầu dâng lên một nỗi oán hận âm u.

Cô lặng lẽ đứng trong bếp, mỉm cười vẫy tay tạm biệt hai người.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!