Mộc Dĩ Nam vòng tay ôm lấy eo Lục Hàng, đặt bàn tay nhỏ nhắn của mình lên tay cậu, chỉ dẫn cậu thái thịt.
Sự tiếp xúc cơ thể khiến cô bắt đầu nảy sinh những cảm giác kỳ lạ.
Ôm lấy chàng trai to lớn đang đeo tạp dề trong lòng, đặt tay lên bàn tay rộng lớn của cậu, cậu cứ nhẹ nhàng thái từng nhát một, cơ thể mềm mại đặc biệt của cô dán chặt vào tấm lưng vững chãi của cậu, cả người cô dần nóng lên, có cảm giác muốn tan chảy thành vũng nước.
“Thái xong rồi thì làm gì nữa?” Lục Hàng hỏi.
“Làm gì à?” Mộc Dĩ Nam áp mặt vào lưng cậu, khẽ khép chặt chân, cố nén dục vọng đang rạo rực trong người: “Thì thái rau chứ làm gì nữa.”
“Cậu đang giở trò đấy à, ôm tôi thế này để phá đám, chắc là bữa cơm đầu tiên của tôi hỏng bét chứ gì?”
“Cái này cũng bị cậu phát hiện ra rồi.” Mộc Dĩ Nam giả bộ ngạc nhiên: “Cậu thông minh thật đấy.”
“Cút, cút dùm.” Lục Hàng cười khổ.
Thế nhưng Mộc Dĩ Nam chỉ cười hì hì, nhất quyết không buông tay.
Cô không thể phân biệt được cảm xúc trong lòng mình rốt cuộc là gì.
Đây rốt cuộc là dục vọng hay là tình yêu.
Thế nên cô cứ muốn hết lần này đến lần khác lại gần Lục Hàng để xác nhận.
Cô không phải là con gái từ lúc sinh ra, vốn thiếu đi những khoảnh khắc quan trọng trong quá trình trưởng thành của một người phụ nữ, nên cô cảm thấy mình vẫn có những thiếu sót so với một cô gái thực thụ.
Mộc Dĩ Nam gần như chỉ nảy sinh ham muốn khi ở gần Lục Hàng, do đó cô muốn tìm kiếm câu trả lời từ trong ham muốn đó, xem tỷ lệ giữa tình yêu và dục vọng là bao nhiêu, là yêu nhiều hơn, hay dục vọng nhiều hơn.
Cô chỉ cảm thấy rằng vì trước khi biến thành con gái, Lục Hàng đã là một người rất quan trọng trong cuộc đời của mình, nên sau khi biến thành con gái, dường như một cách tự nhiên, cô cảm thấy cậu nên thuộc về mình... và bản thân mình cũng nên hoàn toàn thuộc về cậu.
“Đừng đùa nữa.” Lục Hàng cuối cùng cũng phải đầu hàng một cách bất lực.
Mộc Dĩ Nam hít sâu một hơi, ánh mắt lúng liếng tình tứ, đầy lưu luyến buông tay rời khỏi lưng cậu.
Cô kìm nén hơi nóng như sắp chực trào ra, sợ rằng tiếp tục nữa sẽ bị phát hiện.
Eo hơi bủn rủn, cô kín đáo đứng tách hai chân ra một chút.
Đã rất cẩn thận che giấu dục vọng méo mó của mình rồi.
Dùng cách thức đen tối nhất, khó phát hiện nhất, để thỏa mãn dục vọng của bản thân, còn Lục Hàng vẫn ngây thơ nghĩ rằng tất cả chỉ là trò đùa giữa những người anh em.
Nhìn tấm lưng rộng lớn và lồng ngực rắn chắc của Lục Hàng, cùng cảm giác nóng ran được khơi dậy trong lồng ngực mình, Mộc Dĩ Nam nhìn rất chăm chú, cũng rất kỹ càng.
Phải nhớ kỹ cảm giác này... Tối nay sẽ dùng đến nó. Cô thầm nghĩ một cách dửng dưng.
...
Dạy cậu học, cậu thực sự học được, cũng ra hình ra dáng phết.
Nhìn bóng dáng vụng về thái thịt của Lục Hàng, Mộc Dĩ Nam hơi ngẩn ngơ.
Mộc Dĩ Nam nhớ Lục Hàng trước đây hình như cũng có bạn gái, tên là Lâm Khả Khả. Hồi đó Lục Hàng vì cô ta mà có một khoảng thời gian suốt ngày chạy theo cô ta, chẳng có thời gian nói chuyện với Mộc Dĩ Nam.
Đến giờ Mộc Dĩ Nam vẫn nhớ cái cảm giác để ý đến một người nhưng lại bị người ta ngó lơ, cảm xúc chua chát dâng lên trong lòng, giống hệt như một thiếu nữ mới lớn đang tương tư. Khiến cho Mộc Dĩ Nam lúc đó vẫn còn là femboy không biết nên gọi là xấu hổ hay đau khổ, đau nhưng mà sướng.
Nhưng giờ đã thực sự biến thành con gái, mọi chuyện đã khác rồi.
Cô hoàn toàn không muốn nghĩ đến cảnh vòng tay rộng lớn này sẽ ôm ấp một người phụ nữ khác, chỉ cần nghĩ đến thôi, sự ghen tuông và hoảng sợ pha lẫn vào nhau luôn khiến cô không muốn chấp nhận hình ảnh đó.
Nghĩ đến đây, Mộc Dĩ Nam nhìn bóng lưng Lục Hàng, chớp mắt, giả vờ như không có chuyện gì dựa vào bếp, buột miệng hỏi: “Mà này, Hàng ca thích kiểu con gái nào nhất?”
“Tự nhiên hỏi cái này làm gì.” Đang thái rau toát cả mồ hôi hột, cậu buột miệng đáp.
“Thì cả phòng anh em giờ thành con gái hời cho cậu hết rồi còn gì, cậu cũng phải nói xem cậu thích kiểu nào chứ.” Mộc Dĩ Nam bất lực: “Thấy tôi thế nào? Lên được phòng khách, xuống được phòng bếp, tối đến còn lên được...”
“Đừng có làm trò.” Lục Hàng lườm cô một cái.
Mộc Dĩ Nam bĩu môi.
“Kiểu con gái mình thích à?” Cậu thở dài.
Dường như câu hỏi này thực sự chạm đến nỗi lòng cậu, Lục Hàng vụng về thái hành thành từng khúc nhỏ, vừa trầm giọng nói:
“Thực ra tôi thích kiểu... không đòi hỏi quá cao ở tôi?”
“Nghĩa là sao?” Mộc Dĩ Nam hỏi.
“Có những lúc tâm trạng tôi cũng không tốt...” Cậu nói: “Những lúc tâm trạng không tốt mà phải đi dỗ dành bạn gái, là một chuyện rất mệt mỏi... Hồi quen Lâm Khả Khả chắc tôi làm chưa đến nơi đến chốn, nên mới bị đá... Biết làm sao được.”
“Cho nên, ý cậu là cậu không muốn dỗ dành con gái?”
“Cũng không đến mức đó, chỉ là hy vọng những lúc tâm trạng mình không tốt, ít nhất đừng mệt mỏi đến thế thôi.” Lục Hàng suy nghĩ một chút rồi đáp.
“Thế thì tôi quá hợp luôn.” Khóe miệng Mộc Dĩ Nam khẽ nhếch lên: “Cậu đâu cần phải dỗ dành tôi.”
Lục Hàng bất lực quay đầu lại:
“Hôm nay sao cậu nghịch thế hả?”
Mộc Dĩ Nam nhìn sâu vào mắt cậu với vẻ dịu dàng, như thể đang tùy tiện nhắc lại chuyện cũ:
“Cậu biết đấy, hồi chúng ta học năm nhất, lúc cậu có bạn gái... Khoảng thời gian đó tôi rảnh rỗi hay mặc đồ nữ cho cậu xem, lần nào cậu cũng bảo tôi mặc thế này xinh lắm... Còn nhớ không?”
Lục Hàng đỏ mặt, ngượng ngùng đáp: “Nhớ.”
“Nhưng hồi đó, ngày nào cậu cũng đi với người phụ nữ tên Lâm Khả Khả kia.”
“Tôi biết làm thế nào, bạn gái bắt tôi đi mua sắm cùng, tôi phải đi chứ?” Lục Hàng cười khổ: “Không phải tôi trọng sắc khinh bạn đâu, lúc đó mà không đi cùng, cô ấy nổi cơn thì chỉ có khổ.”
“Tôi không trách cậu.” Mộc Dĩ Nam dịu giọng nói: “Ý tôi là... khoảng thời gian đó, thực ra tôi, rất hưng phấn.”
Lục Hàng quay đầu lại, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
“Rất hưng phấn đấy.” Mộc Dĩ Nam nói, ánh mắt dịu dàng đón lấy cái nhìn ngỡ ngàng của cậu.
Dục vọng cuộn trào trong cơ thể, cô lặng lẽ cảm nhận ham muốn của một người con gái, khẽ nói:
“Tôi của lúc đó, cảm thấy mình giống như một cô gái thực thụ vậy.”
“Có thể trải nghiệm được cảm giác chua xót đó... Người mình để ý lại lạnh nhạt với mình, một lòng một dạ đi lấy lòng người phụ nữ khác... Tôi cảm thấy mình giống như một cô gái bị bỏ rơi vậy, không biết tại sao, cảm giác đó, lại khiến tôi rất sung sướng.”
Cô đón lấy ánh mắt kinh ngạc của Lục Hàng, nghiêng đầu, dịu dàng nói: “Sau đó... khi cậu ở bên ngoài lấy lòng người phụ nữ khác cả ngày trời về, tôi sẽ mặc đồ con gái cho cậu xem.”
“Khoảnh khắc khi được cậu khen đẹp, cảm xúc bị kìm nén bấy lâu liền bùng nổ...” Mộc Dĩ Nam ngừng lại một chút, nở một nụ cười bình thản: “Khiến tôi thực sự rất vui sướng.”
“Cho nên, tôi nói tôi mới là người hợp với cậu nhất, nguyên nhân chính là đây, bởi vì cậu căn bản chẳng cần phải dỗ dành tôi.”
“Kể cả cậu không dỗ tôi, lạnh lùng với tôi, thậm chí đánh đập tôi, cũng sẽ khiến tôi rất vui sướng...” Cô nhẹ nhàng nói: “Đó chính là lý do.”
Lục Hàng há hốc mồm, mặt đỏ tía tai, không biết phải nói gì.
Mộc Dĩ Nam dịu dàng nhìn vào mắt cậu.
Những suy nghĩ đen tối, không được thừa nhận ấy, lần nào cô cũng nói thẳng ra với cậu theo kiểu tự hủy.
Nhưng thứ cô nhận lại vĩnh viễn không bao giờ là sự chỉ trích.
Lục Hàng lúng túng sợ hãi cả buổi, rồi cười khổ nói: “Đừng có đùa kiểu đó, mẹ kiếp.”
“Nhưng tôi thực sự không có đùa mà.” Mộc Dĩ Nam đầy vẻ trêu chọc nhìn cậu.
Thực sự rất đáng yêu.
Nhìn bộ dạng lúng túng của Lục Hàng, nụ cười trên mặt Mộc Dĩ Nam ngày càng đậm.
Vẻ mặt của Hàng ca như biến thành van xin, như thể muốn nói "tôi xin cậu đấy, mau nói là cậu đang đùa đi”, cảm giác này chẳng hiểu sao lại khiến Mộc Dĩ Nam hơi hưng phấn.
Nhưng đây chính là điểm quyến rũ của Lục Hàng, bất kể nói gì với cậu ấy, chỉ cần Lục Hàng thực sự coi ai đó là người thân thiết, cậu ấy sẽ bao dung vô hạn với người đó.
Cho dù cô có đen tối... biến thái đến đâu đi nữa.
Lục Hàng cũng sẽ không nói gì.
Ngày mai qua đi, chuyện này qua đi, Lục Hàng của ngày mai vẫn sẽ là Lục Hàng, vẫn bao dung, vẫn dịu dàng như thế.
Lưu luyến nhìn bộ dạng xấu hổ muốn chui xuống đất của cậu thêm một chút, cũng không muốn làm khó Lục Hàng quá, Mộc Dĩ Nam từ từ hít sâu một hơi, nở nụ cười dịu dàng, thản nhiên nói:
“Tôi trêu cậu đấy.”
“Hả?” Lục Hàng ngớ người.
Mộc Dĩ Nam mỉm cười tinh nghịch: “Mấy cái tôi vừa nói ấy... đều là trêu cậu thôi.”
Lục Hàng câm nín, giơ tay định đánh: “Muốn chết!”
“Ahaha ~ Ai bảo cậu nhắc đến người yêu cũ trước mặt tôi làm chi, đáng đời cậu.” Mộc Dĩ Nam cười khanh khách.
Lục Hàng rõ ràng là thẹn quá hóa giận, vươn tay ra túm người nhưng lại bị cô né tránh, đành thuận tay vỗ một phát vào mông Mộc Dĩ Nam.
Đang né tránh trong bếp, mông cô bỗng đau điếng, vang lên một tiếng "bép" giòn tan.
Cảm giác vừa đau vừa tê dại khiến bụng dưới Mộc Dĩ Nam nóng ran, không kìm được bật ra một tiếng rên đầy mị hoặc: “Ư~~”
Lục Hàng kinh hãi, vừa xấu hổ vừa tức giận, lùi lại hai bước cười khổ: “Đúng là không thể động vào cậu nổi!”
“Đây gọi là phòng thủ toàn diện, không ngờ tới chứ gì!” Mộc Dĩ Nam co người lại, vẻ mặt trêu ngươi, cười rất vui vẻ: “Thế nào, cậu đánh tôi tôi cũng thấy sướng...”
“Đùa đủ chưa?” Một giọng nói lạnh như băng vang lên từ cửa.
Bầu không khí như đóng băng ngay tại khoảng khắc này.
Mộc Dĩ Nam nheo mắt, mỉm cười nhìn về phía phát ra tiếng nói.
Bạch Hoảng khoanh tay dựa vào khung cửa bếp, mặc một chiếc váy liền thân màu trắng tinh khôi, đi chân trần, không biết đã đứng đó nhìn với ánh mắt lạnh lùng bao lâu rồi.
Cô khẽ nheo mắt, ánh nhìn từ trên cao rọi xuống, có chút lạnh lùng.
Quả nhiên cô ta không chịu nổi nữa rồi, mộc Dĩ Nam thầm nghĩ với vẻ dửng dưng.
“Đáng đời.” Lục Hàng rụt cổ lại, đỏ mặt, lầm bầm mắng: “Cứ thích đùa dai, làm phiền người khác ôn bài rồi.”
Mộc Dĩ Nam khoanh tay, nhìn Bạch Hoảng với vẻ thích thú.
Im lặng nhìn nhau một lúc, cô mỉm cười dịu dàng: “Sao thế Tiểu Hoảng, tôi làm ồn đến cậu à?”
“Không có.” Bạch Hoảng lạnh nhạt nói: “Chỉ là thấy buồn nôn thôi.”
Mộc Dĩ Nam khẽ nhướng mày.
“Thế thì xin lỗi nhé.” Cô nhìn Bạch Hoảng với ánh mắt nhu hòa, nhưng sâu bên trong lại đầy vẻ giả tạo: “Sau này còn sống chung dài dài, ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy... E rằng cậu chỉ có thể chịu đựng thôi.”
Mí mắt Bạch Hoảng giật giật, vẻ mặt lộ rõ sự bực bội đang dâng lên.
Rồi khẽ thở dài, cô liếc nhìn Lục Hàng, vẫy tay gọi: “Hàng ca, đi.”
Lục Hàng nhìn hai người với bầu không khí chẳng mấy thiện lành, thắc mắc hỏi: “Đi đâu? Quán nét à.”
“Vương Nhị gần đây mới mở một nhà hàng Tây, cầu xin tôi đến đấy nể mặt, chỗ đó không có vài triệu đô trong tài khoản thì không vào được đâu, nhưng tôi có, đưa cậu đi ăn chút đồ ngon.” Bạch Hoảng khẽ thở dài, uể oải chỉ tay ra phía sau, nói:
“Lamborghini đỗ dưới lầu rồi, thay quần áo đi, chuẩn bị xuất phát.”
.
.
.
Tóm tắt chương:
