Tập 02

Chương 26: Chưa ăn cơm à?

2026-01-16

1

Chương 26: Chưa ăn cơm à?

Nữ thần thở ngắn than dài mà bỏ đi.

Lúc đi, cô cứ đi một bước lại ngoái đầu nhìn ba lần, chỉ sợ Lục Hàng dùng cái đánh giá 5 sao mà giở chứng làm khó dễ.

Lục Hàng nhìn bộ dạng đó của cô ta cũng thấy bó tay, cậu cảm thấy cô ấy thực sự không cần phải lo lắng thái quá như vậy, cậu với Nữ Thần cũng đâu có thâm thù đại hận gì, cùng lắm nếu nhiệm vụ quá quái đản, thì cậu sẽ lôi cái đánh giá 5 sao ra làm bình phong để mặc cả với cô ta thôi.

Chuyện Lục Hàng bảo không cho cô ta đánh giá 5 sao... cũng chỉ là nói đùa trêu cô ấy chút thôi.

Cản trở tiền đồ của người khác cũng giống như giết cha giết mẹ người ta, tuy rằng vị thần này sống lâu như thế chắc cũng chẳng còn mẹ, chuyện giết cha mẹ cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu.

Nhưng Lục Hàng cũng không đến mức vì mấy cái nhiệm vụ trước đó mà hẹp hòi chơi xấu cô ấy. Dù sao người ta cũng là Thần, lỡ cô ta nổi điên lên thì biết làm thế nào?

Cuối cùng, Lục Hàng nhìn theo bóng lưng cô đơn tiêu điều của cô ta rời đi, rốt cuộc vẫn chưa kịp hỏi cho rõ "con lẳng lơ" và "đứa ngốc nghếch" rốt cuộc là đang ám chỉ ai.

...

Nữ Thần vừa đi khỏi, Lục Hàng liền quay người lại, thấy ba cô nàng đều đang đứng nấp từ xa nhìn mình. Cậu vừa gãi mông vừa đi tới, Bạch Hoảng ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, có chút lo lắng: “Có phải cô ta lại giao nhiệm vụ gì cho cậu không?”

“Ừm.” Lục Hàng gật đầu, thở dài.

Chuyện nhiệm vụ này, hình như cậu chưa bao giờ nói rõ ràng với mọi người, vẫn luôn là cậu lén lút làm một mình.

Ai bảo mấy cái nhiệm vụ trước đó quá trừu tượng cơ chứ.

Lúc thì bảo phải ngửi quần lót, lúc thì bảo phải xông vào khi người ta đang đi vệ sinh, mấy cái nhiệm vụ kiểu đó khiến cậu chẳng biết phải mở lời thế nào.

Hơn nữa, lúc mới đến ở chung được một tháng, Bạch Hoảng vẫn còn ở giai đoạn "chúng ta đều là anh em", lúc đó cũng chẳng thể nào mở miệng hỏi anh em cho mượn cái quần lót một chút được, bởi nó quá là biến thái.

Mấy ngày nay Lục Hàng vẫn cứ giấu giấu giếm giếm về tình hình nhiệm vụ, anh em cũng chỉ nghe loáng thoáng từ miệng Lục Hàng là có chuyện như thế, Bạch Hoảng và Sở Tình chỉ biết Lục Hàng thường xuyên nhận nhiệm vụ từ chỗ Nữ thần, nhưng nhiệm vụ cụ thể là gì thì cậu chưa bao giờ kể chi tiết.

Hôm nay đúng lúc gặp Nữ thần, Lục Hàng gãi đầu, cảm thấy đây là cơ hội tốt để nói rõ ngọn ngành với anh em, nghĩ một lúc cậu nói: “Anh em phối hợp một chút, giúp tôi một việc nhé...”

“Làm mấy cái nhiệm vụ đó đều là do cô ta muốn tôi có người yêu, nhưng mỗi lần bắt tôi làm mấy chuyện đều khá là quái gở... Lần nào cũng có yêu cầu và chỉ tiêu bắt tôi phải hoàn thành. Nếu không làm được, có thể sẽ bị xe tải húc sang dị giới, cũng có thể bị biến thành gái tai mèo ngay tại chỗ, nhưng cô ấy cũng không hành hạ tôi không công, ít nhất tôi cũng kiếm chác được chút, đành để mọi người chịu thiệt thòi chút vậy... Yêu cầu này có hơi kỳ lạ, xong việc tôi mời mọi người đi ăn.”

Bạch Hoảng có chút sốt ruột: “Vậy nhiệm vụ lần này là gì? Chắc không phải loại rắc rối lắm đâu nhỉ?”

“Cũng bình thường thôi... Nói rắc rối thì cũng chẳng rắc rối lắm, độ khó tương đường với việc gọi một tiếng 'ông xã' giữa chốn đông người, thời hạn nhiệm vụ cũng khá dài, làm xong trong vòng một tuần là được.” Lục Hàng nhìn cô mà thấy hơi ngượng, đành phải an ủi trước.

Vẻ mặt Sở Tình hơi lo lắng, nghe nhiệm vụ là gọi Lục Hàng là ông xã giữa chốn đông người, là nạn nhân từng bị Lục Hàng ngửi quần lót một lần, so sánh một chút thì thấy dường như cũng chẳng có gì to tát, không cảm thấy nhiệm vụ này quái gở đến mức nào.

Lục Hàng ấp úng nửa ngày, thở dài một hơi, chuẩn bị bất chấp tất cả để giải thích đầu đuôi nhiệm vụ cho Bạch Hoảng đang lo lắng, thì Mộc Dĩ Nam đứng bên cạnh tò mò ngó nghiêng xung quanh, nói: “Thế cái này dễ ợt mà? Giờ có được tính là chốn đông người không?”

“Không phải, nhiệm vụ này là...”

“Ông xã~~~ Ông xã yêu của em~~”

Giải thích chậm mất rồi.

Mộc Dĩ Nam thấy bây giờ là buổi tối, sinh viên không có tiết học, đều rủ nhau ra ngoài cổng trường chơi game, người qua kẻ lại tấp nập cũng coi như là chốn đông người, lập tức trưng ra vẻ mặt đầy trêu chọc dán sát vào người Lục Hàng, ôm chặt lấy cánh tay cậu, cười híp mắt cao giọng gọi:

“Ông xã tốt, moa moa, em yêu chết anh mất thôi~~”

Lục Hàng đỏ mặt tía tai, mắt chữ O mồm chữ A.

Bạch Hoảng đứng bên cạnh cơ mặt giật giật, vừa xấu hổ vừa tức giận, trong lòng thầm mắng đồ lẳng lơ không biết xấu hổ.

Lục Hàng bất lực nhìn quanh, trong trường thế này người qua lại cũng đông, tiếng gọi nũng nịu thế này lập tức thu hút ánh nhìn chẳng mấy thiện cảm của một số nam sinh, Lục Hàng không nhịn được đẩy đầu Mộc Dĩ Nam một cách bất lực: “Đừng có nghịch nữa.”

Khoan đã, hình như tìm thấy "con lẳng lơ" rồi. Đầu óc của Lục Hàng như được khai sáng, chợt nhận ra điều gì đó.

Trong khi đó, Sở Tình ở bên cạnh dường như đã hạ quyết tâm gì đó, vẻ mặt trở nên nghiêm túc: “Vì anh em bạn bè vào sinh ra tử còn được, gọi tiếng ông xã thì có là cái thá gì?” Nói rồi cô thẳng lưng đứng trước mặt Lục Hàng, trong ánh mắt ngỡ ngàng của Lục Hàng, cô bỗng nhiên cúi gập người 90 độ, trầm giọng hô:

“Ông xã!”

Lục Hàng ngây người, bỗng nhiên không biết nên giải thích trước hay là nên trêu trọc trước, không nhịn được hỏi: “Tại sao cậu lại phải cúi chào?”

“Tôi cũng không biết nữa.” Câu hỏi này làm Sở Tình cũng ngớ người, gãi gãi đầu, không tự tin lắm đáp: “... Để củng cố niềm tin chăng?”

Thế là tìm ra nốt "đứa ngốc nghếch" rồi.

“Nghe tôi nói hết đã.” Lục Hàng thở dài, vỗ tay cái bộp vẻ ngượng ngùng: “Lần này, Nữ Thần chỉ đích danh là phải Tiểu Hoảng làm cơ.”

“...”

Bầu không khí bỗng trở nên vô cùng gượng gạo.

Mộc Dĩ Nam nheo đôi mắt xinh đẹp lại thành hình trăng khuyết, cũng không nói thêm gì nhiều, đưa mắt nhìn sang Tiểu Hoảng: “Vậy đến lượt Tiểu Hoảng rồi, gọi một tiếng đi.”

Sở Tình nghe vậy, dường như chỉ thắc mắc sao nhiệm vụ lần này lại chỉ đích danh, nhưng ánh mắt cũng hướng về phía Bạch Hoảng, thôi thì cứ gọi một tiếng đi.

Cô thì thấy chẳng có gì to tát.

Dù sao nếu không làm xong nhiệm vụ, Hàng ca có thể gặp nguy hiểm đến tính mạng, Sở Tình cảm thấy đừng nói là gọi một tiếng ông xã, cho dù là chuyện quá đáng hơn nữa, kể cả khỏa thân chạy ngoài đường, so với an nguy tính mạng của anh em thì cũng chẳng thấm vào đâu.

Chỉ có thể vứt bỏ sĩ diện, cắn răng mà làm, chứ còn biết làm thế nào nữa.

...

“Hả? Tôi á?”

Bạch Hoảng lập tức trố mắt nghẹn lời, mặt đỏ bừng, kinh ngạc nhìn ba người bỗng nhiên quay sang nhìn mình.

Thực ra vừa nãy trong lòng Bạch Hoảng có chút khó chịu, thấy Mộc Dĩ Nam và Sở Tình mở miệng ra là một câu ông xã hai câu ông xã, trong lòng đang nghiến răng nghiến lợi rủa thầm Nữ Thần sao lại phát cái nhiệm vụ não tàn thế này, nhưng bỗng nhiên thấy mọi người chĩa mũi dùi về phía mình, lần này cô thực sự luống cuống tay chân.

Cô ngượng ngùng nhìn xung quanh.

Toàn là người với người, dù sao cũng đang là tuần thi cử, người qua đường đều là những sinh viên ôn tập trong thư viện từ sáng đến tối mịt mới về ký túc xá, hoặc là chuẩn bị ra ngoài ăn cơm, con đường này cũng coi như tấp nập người qua lại.

Cái này chắc chắn tính là chốn đông người rồi.

Bạch Hoảng lập tức đỏ mặt tía tai, tay nắm chặt ống tay áo.

“Ông... ông xã.” Bạch Hoảng mặt đỏ như muốn rỉ máu, cúi gằm mặt lí nhí nói.

Giọng nói bé đến mức gần như không nghe thấy gì, nhưng dù sao ba người cũng đứng vây quanh rất gần, nhìn nhau một lúc, cũng coi như là nghe thấy rồi.

Mộc Dĩ Nam khoanh tay nhìn cô với vẻ buồn cười, ánh mắt đầy ẩn ý.

“Thế nhiệm vụ này coi như xong rồi chứ?” Sở Tình gãi đầu, nhìn sang Lục Hàng.

Lục Hàng thở dài, vuốt mặt.

Một đám "đực rựa" đang nghiên cứu xem làm thế nào để gọi mình là ông xã, nghĩ kiểu gì cũng thấy nó quá là quái đản.

Thực ra chuyện giữa anh em với nhau, cộng thêm hậu quả thất bại nhiệm vụ lại liên quan đến sống chết, vốn dĩ cậu tưởng để Bạch Hoảng gọi bừa một câu như thế là nhiệm vụ kết thúc rồi.

Nhưng thấy Bạch Hoảng ngân ngấn nước không dám nhìn Lục Hàng, khuôn mặt đỏ lựng như sắp nhỏ ra máu, bộ dạng e thẹn muốn chết này ngược lại khiến Lục Hàng cũng cảm thấy có chút ngượng ngùng.

“Để tôi xem nào.” Cậu vội vàng lôi điện thoại ra xem một lúc, mở danh bạ Nữ thần Toàn tri Toàn năng ra, Lục Hàng nhướng mày, sững sờ:

“Hả? Hình như chưa hoàn thành.”

“Chẳng phải cậu ấy gọi rồi sao? Tại sao lại chưa hoàn thành?” Sở Tình châm điếu thuốc, cũng tò mò ghé đầu vào xem. 

Mái tóc dài đến eo của cô bị gió thổi bay suýt tát vào mặt Lục Hàng, tỏa ra mùi dầu gội đầu quen thuộc ở nhà Lục Hàng, cậu lẳng lặng lùi lại phía sau một chút, cũng rơi vào trầm tư: “Đúng thật, tại sao lại không được nhỉ?”

Lục Hàng và Sở Tình trầm ngâm suy nghĩ một hồi lâu, rồi nhìn nhau trân trối.

“Hay là cậu gọi lại một tiếng nữa đi.” Sở Tình lập tức nhìn sang Bạch Hoảng.

Bạch Hoảng vẻ mặt đầy kinh hãi, mặt đỏ bừng, vội vàng xua tay lùi lại.

“Tôi nghĩ, vấn đề chắc là nằm ở bốn chữ 'chốn đông người' ấy.” Mộc Dĩ Nam thở dài, cũng rũ mắt bước tới nhìn hai cái, suy nghĩ một chút rồi nói: “Vừa nãy giọng của Tiểu Hoảng có thể là bé quá, chẳng ai nghe thấy cả, chẳng dính dáng gì đến bốn chữ 'chốn đông người' cả, ý của Nữ Thần chắc là phải để tất cả mọi người đều nghe thấy.. Như thế mới gọi là 'chốn đông người'.”

Nghe khá là có lý.

Sở Tình gật đầu, rồi nhìn sang Bạch Hoảng, thản nhiên nói:

“Cậu chưa ăn cơm à? Giọng to lên một chút xem nào.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!