“Này, khoan nhắc chuyện đó đã, ta và ngươi làm cái giao kèo được không.”
Nữ Thần bỗng nhiên đổi giọng xúi giục, khẽ dùng khuỷu tay huých nhẹ vào người Lục Hàng, ngó nghiêng xung quanh như ăn trộm, thì thầm: “Thực ra ta cũng thấy, trước đây mỗi lần hoàn thành nhiệm vụ chỉ cho ngươi hai vạn tệ, đúng là hơi ít thật.”
“Thế thì khách sáo quá.” Nghe vậy, Lục Hàng lập tức tỏ vẻ kính cẩn, dù trong lòng vô cùng vui sướng nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ chân thành: “Ngài nói thế làm tôi ngại chết đi được, nhưng nếu ngài đã có lòng như vậy thì tôi cũng khó chối từ...”
“Cái này thì...” Cô ta có chút ngượng ngùng: “Nếu ngươi bảo cho thêm tiền thì hơi phiền phức, định mức thế giới này cấp cho ta chỉ có thế thôi, vì ta mới đến thế giới này quản lý cầu nguyện, chưa có đường dây, cũng chẳng có thêm định mức khen thưởng nào... Hai vạn là kịch kim rồi.”
“Nhưng dù sao ở các thế giới khác ta cũng được vạn người kính ngưỡng, đám vua chúa và tộc trưởng đều muốn dâng hiến hết mình cho ta này đấy nhé... Đến lúc đó ta có thể đi cửa sau một chút, chuyển phần thưởng từ các thế giới khác sang thế giới bên này cho ngươi.”
“Mấy chục năm gần đây người xuyên không cũng nhiều, thế giới bên này ta mới đến chân ướt chân ráo chưa có nhiều tài nguyên, nhưng ở mấy thế giới khác ta nâng đỡ không ít dũng sĩ cấp thánh, ta mà mở lời một câu thì bảo vật gì mà chẳng được dâng lên... Thần khí trong tay bọn họ cũng chỉ cần ta nói một câu là xong, ta giúp ngươi đổi phần thưởng thành mấy món đồ ma pháp, hay thuốc ma pháp quý hiếm gì đó.” Cô ta ra sức dụ dỗ:
“Thế nào? Ở thế giới khác có không ít đồ tốt, mang về cái thế giới không có ma pháp mà chỉ chạy theo khoa học kỹ thuật này của các ngươi, thì đều là hàng hiếm có công hiệu thần kỳ cả đấy.”
“Có những gì thế?” Lục Hàng nghe xong cũng bắt đầu thấy rung rinh.
“Kiếm của Dũng Sĩ!” Nhắc đến đây, Nữ thần ngửa người ra sau, nghiêm giọng nói: “Cứ nói xem ngươi có muốn không nào, Excalibur, loại từng chém chết Ma Vương đấy, ngay cả một Long Thần hạ thấp cũng từng bỏ mạng dưới lưỡi kiếm này...”
“Tôi lấy cái đó làm gì, đây là vũ khí bị kiểm duyệt đấy.” Lục Hàng thắc mắc.
Nữ Thần ngẩn người một lúc lâu, không ngờ ở thế giới này vũ khí lại bị kiểm soát gắt gao đến thế.
Thế là cô cũng ỉu xìu theo: “Thế thuốc ma pháp thì sao?”
...
Lục Hàng muốn cái gì?
Nghĩ kỹ lại thì hình như cậu chẳng ham hố cái gì lắm, chỉ muốn anh em biến lại thành con trai thôi.
Nhưng sau khi biết là không biến lại được, thì cá nhân cậu chỉ muốn chút tiền tiêu vặt.
Nhìn Nữ Thần đang liều mạng vì cái đánh giá 5 sao này, Lục Hàng thở dài, nghiêng đầu suy nghĩ kỹ lại, phát hiện mình thật sự chẳng nghĩ ra thứ gì mình muốn cả .
iện tại cuộc sống của cậu cũng khá ổn và thoải mái rồi, trong túi rủng rỉnh tiền tiêu, thậm chí còn dư dả gửi về cho bố mẹ, bạn bè cũng đều rất tốt.
Cậu vốn là người hiền hòa, chỉ là một nam sinh viên thích đi dép lê lượn lờ khắp nơi, sở thích là cùng bạn bè lên mạng chơi game, đi đánh bóng rổ. Cho dù có cầm mấy thanh thần kiếm hay gậy phép gì đó, khả năng cao cũng chẳng có dịp dùng đến.
Kể cả có cho cậu lightsaber trong Star Wars, thì cậu cũng chỉ trùm chăn bật lên cho sáng rồi tự sướng một mình thôi.
Giờ đưa cho Lục Hàng một thanh kiếm từng chém chết Ma Vương, thì cậu rút kiếm ra cũng chỉ biết ngơ ngác nhìn quanh, biết chém ai bây giờ. Xung quanh toàn là dân lành, kẻ xấu thì cũng có cảnh sát lo rồi.
Cho cậu vũ khí trâu bò đến mấy, trong cuộc sống cũng chẳng có ai tự nhiên chọc cậu để cậu chém, thế thì lấy về làm gì.
Cầm nghịch chơi thì được, chứ đổi phần thưởng thành mấy thứ này, Lục Hàng thà lấy tiền mặt còn hơn.
“Thuốc thì có những loại nào?” Đằng nào cũng nói đến đây rồi chi bằng hỏi cho rõ: “Có loại tàng hình không?”
“Hiệu quả gì cũng có hết.” Nữ Thần vỗ ngực cam đoan.
Lục Hàng nghiêng đầu suy nghĩ, bỗng nhớ đến chuyện mọi người đang khổ sở vì kỳ thi sắp tới, cũng chẳng ôm hy vọng quá lớn, cậu buột miệng hỏi: “Thế có loại thuốc nào giúp người ta thông minh lên không?”
“Có chứ.” Không ngờ Nữ Thần lại gật đầu: “Thuốc minh mẫn chứ gì, ở dị giới vơ đại cũng được cả nắm... Cái đám điên cuồng nghiên cứu ma pháp bên đó muốn tăng tỷ lệ thành công khi thi triển ma pháp cỡ lớn, cần phải ghi nhớ những ma pháp trận phức tạp trong đầu, khổ nỗi não bộ không đủ dùng nên mới chế ra loại thuốc này. Uống vào sẽ tăng cường trí lực và trí nhớ, còn tăng khả năng tập trung lên đáng kể... Thời gian tác dụng cũng khá lâu đấy, ngươi muốn lấy cái này à?”
Lục Hàng nghe xong thì ngẩn người, không ngờ món này nghe có vẻ cũng đáng tin cậy phết.
Cái đang lo nhất là mọi người học trước quên sau, món này nghe có vẻ hợp lý đấy chứ, suy nghĩ một chút, Lục Hàng chìa tay ra: “Vậy cho tôi trước hai thùng đi.”
“Ờ thì...” Nữ Thần có chút ngượng ngùng: “Phải làm nhiệm vụ trước đã.”
Lục Hàng trợn trắng mắt.
“Biết sao được, đây là quy tắc mà.” Cô xoa xoa tay cười hề hề: “Đi cửa sau đổi phần thưởng cho ngươi, người khác hỏi đến thì ta còn dễ ăn nói, ta cứ bảo là do đầu óc mình ngu si, ngày nào cũng chạy loạn giữa mấy thế giới nên quên mất mình đang ở đâu, phát nhầm phần thưởng cho người khác...”
“Chứ đưa đồ trực tiếp cho ngươi là vi phạm quy tắc, bị tra ra thì đừng nói thăng chức, không bị tống vào tù là may lắm rồi.”
Nhìn "thiếu nữ" hơn ngàn năm tuổi này làm ra cái vẻ nịnh nọt thế này, đúng là vì cái biên chế chính thức mà liều cả cái mạng già.
Đằng nào thì chuyện biến anh em trở lại thành con gái cũng vô vọng rồi, Lục Hàng lại chẳng có thù oán gì với cô ta, đành thở dài: “Nói đi, nhiệm vụ lần này là gì?”
“Cái này ta đã nghĩ xong từ trước rồi... Dạo này lo lắng vụ đánh giá 5 sao quá nên lỡ quên chưa phát cho ngươi...” Nữ thần ho khan một tiếng.
“Nhiệm vụ lần này là khiến cô bé tên Bạch Hoảng gọi ngươi là 'ông xã' trước mặt bàn dân thiên hạ.” Nữ Thần chớp chớp mắt, nói: “Thời hạn là một tuần, trong vòng một tuần làm xong là được.”
Không ngờ nhiệm vụ lại là cái này.
Lục Hàng sững người, nhớ lại dáng vẻ e thẹn xấu hổ của Bạch Hoảng khi lén cho cậu xem tất đen mà không dám nhìn vào mắt cậu, tự nhiên mặt cậu nóng bừng lên, có chút ngượng ngùng.
“Đổi cái khác được không?” Lục Hàng gãi đầu.
“Lại muốn ngửi quần lót nữa à?” Nữ thần ngờ vực hỏi: “Tùy ngươi thôi, ngươi bảo ta đổi thì ta đổi.”
Lục Hàng nghe xong nghẹn lời, nghĩ lại thì nhiệm vụ này so với mấy cái nhiệm vụ trừu tượng trước kia của con hàng này... hình như đã nhẹ nhàng hơn rất nhiều rồi.
“Trước đây chẳng phải chỉ cần là một cô gái bất kỳ là được sao, sao lần này lại chỉ đích danh Tiểu Hoảng thế?” Lục Hàng hỏi.
“Hết cách rồi.” Nhắc đến chuyện này Nữ thần cũng bất lực: “Cạnh ngươi thằng nhãi nhà ngươi giờ có một đứa ngốc nghếch và một con lẳng lơ, trước đây da mặt ngươi mỏng, giờ da mặt dày lên rồi, e là chỉ cần mở miệng năn nỉ anh em một câu là nhiệm vụ thành công ngay. Nhiệm vụ dễ quá thì khác nào cho ngươi trốn học... Ta cũng phải tăng độ khó lên một chút chứ?”
Lục Hàng nghe mà ngơ ngác, đứa ngốc nghếch và con lẳng lơ trong miệng cô ta là đang ám chỉ ai vậy?
“Nhiệm vụ này buộc phải khó hơn một chút, cái này ta thực sự bó tay.” Thấy Lục Hàng ngẩn người, Nữ thần tưởng cậu không tình nguyện làm nhiệm vụ này, vội vàng nói:
“Nếu không, rủi ta để lại sơ hở trong chuyện này, các Thần khác lại tưởng ta thiên vị mở lớp học thêm riêng cho ngươi... Đến lúc đó người ta chụp cho cái mũ, bảo ta đang nuôi dưỡng người kế thừa ở thế giới khác, xây dựng quân đội, âm mưu lật đổ Thần Giới. Mấy cái mũ đó mà chụp xuống thì ta sẽ bị cho bốc hơi ngay tại chỗ mất... Đồng nghiệp mới là lũ âm hiểm nhất trên đời.”
“Được rồi...” Lục Hàng có chút bất lực.
“Sự việc là như thế, cuối tháng ngươi nhớ giúp đỡ ta chút nhé.” Nữ thần gãi đầu, ngại ngùng nói: “Sau này phần thưởng mấy nhiệm vụ này ta có thể giúp ngươi sửa đổi đôi chút, muốn gì cứ bảo ta là được. Hoặc là, nếu ngươi muốn tiếp tục lấy phần thưởng là hai vạn tệ như trước thì cũng không vấn đề gì, báo trước với ta một tiếng là đổi được... Ngươi muốn lấy tiền? Hay là vũ khí? Hay là thuốc ma pháp? Tùy ngươi hết.”
Lục Hàng nghĩ ngợi, đằng nào cũng được tùy ý chọn phần thưởng, chi bằng lấy đống thuốc kia về dùng thử xem sao.
Dù sao cũng phải để anh em qua được cái ải học hành này đã.