Có một vị Thần gây họa?
Lục Hàng đúng là chưa từng nghe cô ta kể chuyện gì về Thần Giới bao giờ, thắc mắc hỏi: “Họa gì thế?”
“Cũng giống như ngươi vậy, chuyện cầu nguyện ấy mà.” Cô ta ngượng ngùng nói: “Có một người cầu nguyện muốn được đến dị giới, sống những ngày tháng sung sướng, mỹ nữ vây quanh, bước lên đỉnh cao nhân sinh. Thế là vị Thần đó ban cho người cầu nguyện một chút năng lực, rồi triệu hồi xe tải chở hàng húc người đó bay thẳng sang dị giới...”
Lục Hàng gật đầu.
Cũng coi như là một kịch bản mở đầu rất quen thuộc, hình như cứ dính líu đến Thần Linh là y như rằng phải có "xe tải chuyển sinh" đi kèm.
Cô ta thở dài: “Tiếc là vị Thần này còn non tay, khâu giới tính xử lý không tốt, nhầm lẫn thế nào mà biến đối phương thành con gái.”
Lục Hàng cạn lời, cái đám của nợ trên Thần Giới này hình như rất hay nhầm lẫn ở cái khâu giới tính này thì phải: “Rồi sao nữa?”
“Người cầu nguyện đó tràn đầy hy vọng được trùng sinh, kết quả là số quá đen, điểm xuất phát lại là trại vận chuyển nô lệ ở địa phương... Bình thường mà nói, cô ta cũng có thể dựa vào năng lực mà chém giết thoát ra ngoài. Nhưng hôm đó vận may không tốt, đúng lúc gặp phải một lão quý tộc biến thái, cô ta bị đeo vòng cổ cấm ma pháp rồi bị mua đi, bàn tay vàng cũng vì thế mà không phát huy được.”
Nữ Thần trưng ra vẻ mặt đầy bi thương: “Tiếp đó, cô ta bị quản gia đưa đi, bị lão quý tộc thông lỗ nhị suốt mấy năm trời...”
Lục Hàng: “...”
“Nghe nói người đáng thương này còn mắc chứng sợ đồng tính, cô ta bị trói chặt trên giường, ngày nào mở mắt nhắm mắt cũng bị gã đàn ông béo ị thông lỗ nhị, bị hành hạ đến mức sống dở chết dở. Cuối cùng vất vả lắm mới trốn thoát được, tinh thần từ đó cũng trở nên không bình thường.”
“Sau đó tính tình cô ta thay đổi hoàn toàn, trốn thoát xong thì ẩn nhẫn chờ thời, dựa vào bàn tay vàng nhanh chóng nâng cao thực lực. Kết quả là cô ta thực sự rất có tài, phá đảo mấy di tích thượng cổ, sau khi phi thăng từ thế giới đó thì trở thành một Tân Thần... Chúng ta gọi cô ta là: Nữ Thần Hướng Dương.”
Nữ Thần tiếp tục nói với vẻ ngượng ngùng: “Việc đầu tiên cô ta làm khi lên Thần Giới là chạy đến chỗ Chí Cao Thần tố cáo chúng ta, nói bọn ta tắc trách, còn viết báo cáo yêu cầu chỉnh đốn lại Thần Giới, kết quả thu hút sự chú ý cao độ của Chí Cao Thần...”
“Vị Thần phạm lỗi trước đó giờ đã bị giáng chức... Kết cục không tốt đẹp lắm, vì trước đó tên ấy đã có vết nhơ trong hồ sơ về việc cắt xén phần thưởng của người cầu nguyện, không khéo còn phải vào tù bóc lịch cũng nên.”
Lục Hàng nghe đến cuối, khó khăn lắm mới quản lý được cơ mặt, cuối cùng cũng kìm nén được xúc động muốn đập tay vào trán.
Câu chuyện của Thần Linh... luôn quá xa vời với người phàm.
Nguyên nhân gây họa chắc chắn là do các người gọi cô ta là Nữ Thần Hướng Dương, hoa hướng dương là hoa nở về hướng mặt trời, mà mặt trời (☼) thì giống cái gì chứ gì!?
Lại còn Nữ Thần Hướng Dương... Đám Thần Linh các người có thể đặt cái biệt danh nào nghe giống tiếng người một chút được không? Sao cứ thích xây dựng niềm vui trên nỗi đau khổ của người khác thế hả???
Vốn dĩ người ta đã đủ thảm rồi, khó khăn lắm mới ngoi lên được, nghe thấy bị gọi là Nữ Thần Hướng Dương, không phát điên ngay tại chỗ mới là lạ.
Lục Hàng giờ cũng lờ mờ hiểu ra tại sao vừa nãy cô ta lại nở nụ cười e thẹn như thiếu nữ mới lớn với mình.
Xem ra Thần Giới bắt đầu thanh tra những vị Thần tắc trách rồi.
Trước kia nhiệm vụ của cô ta trừu tượng thì cứ trừu tượng, phát ra rồi cũng chẳng thấy sao, giờ nghĩ lại những việc mình đã làm, bắt đầu thấy cuống rồi đây.
Lục Hàng sờ mũi, gật đầu vẻ quan tâm:
“Vậy ngài đây là...”
“Lục Hàng, tín đồ thân yêu và đáng mến của ta ơi.” Nữ Thần bỗng đổi giọng, cười hề hề, rồi quàng vai bá cổ Lục Hàng một cách thân thiết: “Ta đâu có bạc đãi ngươi, đúng không?”
“Ừm, đúng.”
“Bình thường ngươi hoàn thành nhiệm vụ, phần thưởng nhiệm vụ ta cũng phát rất đúng giờ, đúng không? Giao tiếp giữa chúng ta cũng rất suôn sẻ mà nhỉ?”
Nữ thần càng nói, giọng điệu càng trở nên thiếu tự tin, vẻ mặt gượng gạo: “Hơn nữa khi ngươi gặp nguy hiểm, ta sẽ lập tức xuất hiện cứu ngươi, đúng không nào?”
“Ừm, đúng đúng đúng.” Lục Hàng đáp: “Ha ha.”
“Ngươi cười cái gì?” Nữ Thần hỏi.
“Nhớ đến chuyện vui thôi.” Lục Hàng đáp.
“Nếu lãnh đạo cấp cao của Thần Giới xuống thanh tra, tìm đến ngươi, ngươi sẽ nói đỡ cho ta vài câu tốt đẹp, để ta được chuyển thành chính thức, đúng không?” Nữ Thần vụng về nháy mắt đưa tình, thân thiết ôm vai Lục Hàng, giọng nói dịu dàng đến mức khiến cậu nổi cả da gà.
“Đó là điều chắc chắn rồi.” Lục Hàng gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
“Gần đây chúng ta còn có hệ thống đánh giá 5 sao nữa... Vậy tháng này...” Nữ Thần xoa xoa tay.
“Chắc chắn sẽ cho.” Lục Hàng giơ ngón cái lên.
Hai người nhìn nhau, rồi cùng cười lớn sảng khoái.
“... Thằng nhãi nhà ngươi chắc chắn không có ý tốt gì cả, đang đợi đến cuối tháng để trả thù ta đúng không?” Nữ Thần hít sâu một hơi, nghiến răng nghiến lợi: “Vụ đánh giá 5 sao này đừng có mà làm bậy đấy, nếu ngươi không để ta được chuyển thành chính thức, có tin ta biến ngươi thành gái tai mèo vĩnh viễn luôn không?”
“Nếu cô biến tôi thành gái tai mèo thì...” Lục Hàng dang tay vẻ oan ức: “Đánh giá 5 sao e là không còn đâu.”
Nữ Thần hít sâu một hơi khí lạnh, nghiến răng nhìn chằm chằm vào mặt Lục Hàng.
Nhìn cái vẻ mặt vừa ngây thơ vô tội vừa oan ức của Lục Hàng, cô có cảm giác muốn một đấm nổ tung đầu cậu,
Trước đây sao không thấy tên tín đồ này bỉ ổi đến thế.
“... Ra điều kiện đi.” Nữ thần thở dài, vẻ mặt cũng trở nên ỉu xìu: “Vụ đánh giá tốt này ngươi giúp ta, nếu có chuyện gì ta giúp được, ta sẽ giúp ngươi.”
Lục Hàng ngoáy ngoáy lỗ tai: “Vậy cô biến anh em của tôi trở lại như cũ đi.”
“Cái này thực sự không biến lại được!” Nữ thần thở dài, mấy lọn tóc rũ xuống, mếu máo nói: “Ngươi đừng tưởng nhìn qua chỉ là biến người ta thành con gái thôi, ta chỉ là Thần Tinh Nghịch và Mưu Mô, làm gì đủ tư cách để làm chuyện nghịch thiên như thế. Hơn nữa, lúc đầu biến bọn họ thành con gái là do ngươi cầu nguyện mà!”
“Cô nói lại lần nữa xem?” Lục Hàng cứ nhắc đến chuyện này là lại bực mình, cạn lời: “Bọn họ biến thành con gái là do tôi cầu nguyện? Tôi cầu nguyện cái điều này?”
“Thì ta cũng phải nương theo mạch nguyện vọng của ngươi mới làm được chuyện như thế chứ.”
Nữ Thần chột dạ, ngượng ngùng nói: “Vụ này thì ta thực sự bó tay, độ ưu tiên của nguyện vọng quá cao. Nếu chỉ dựa vào thần lực để biến bọn họ trở lại, Chí Cao Thần may ra còn nghĩ được cách... Thần lực ở đẳng cấp đó có lẽ có thể cưỡng ép tái tạo lại xương thịt, đập nát linh hồn bọn họ, rồi ghép lại thành hình dạng đàn ông.”
“Lúc ấy thì quả thực cứ có 'cái ấy' là đàn ông, đa phần cũng lục phủ ngũ tạng đầy đủ, về cơ bản vận hành chắc cũng không có vấn đề gì, nhưng làm xong một quy trình như thế, khả năng cao là hơi... thiểu nă...”
Cô ta nghĩ ngợi một chút rồi bổ sung: “Nếu còn sống được, thì có còn là người trước kia hay không ta không biết, nhưng chắc là sẽ bị chảy nước miếng đấy.”
Lục Hàng thong thả búng móng tay, lắc đầu: “Tôi không tin.”
“Ta thật sự không làm được mà đại ca.” Nữ thần sắp khóc đến nơi rồi: “Ngươi tin ta đi.”
Chà chà.
Vì muốn được chuyển chính thức, đến cả hai tiếng "đại ca" cũng thốt ra được?
Đây là lần đầu tiên Lục Hàng thấy Nữ Thần có bộ dạng này, bất lực nhìn cô ta một lúc.
Cuối cùng cậu cũng mềm lòng, lười chẳng buồn làm khó cô ta nữa.
Thực ra trước đây đã hỏi một lần rồi, lần này hỏi lại cũng chẳng ôm hy vọng quá lớn. Lục Hàng trước đây nghĩ rằng vị Thần này có thể biến ra tiền từ không khí, còn có thể biến người ta thành gái tai mèo rồi biến trở lại, thì gái tai mèo so với con gái thật hình như cũng chỉ là thêm đôi tai với cái đuôi thôi.
Cậu thực sự không giải thích nổi tại sao con gái lại không thể biến lại thành đàn ông, nhưng con hàng này cực kỳ muốn được vào biên chế ở Thần Giới, là muốn đến phát điên rồi, sự việc đã đến nước này mà vẫn bảo không biến lại được, thì khả năng cao chuyện này là thật rồi.
Nhưng khi nghe tin thật sự không có chút cách nào biến lại được, Lục Hàng cũng không kìm được cảm giác buồn bã, hụt hẫng nhàn nhạt dâng lên trong lòng.
Coi như cũng dứt được cái ý nghĩ đó.