“Tôi mặc thành cái dạng gì thì cậu cũng đều khen đẹp cả thôi, cho dù tôi có mặc như một bà thím nhà quê, chắc chắn cậu cũng vẫn nói là đẹp.”
Bạch Hoảng lí nhí nói, hai mắt cụp xuống.
Lục Hàng cạn lời, nhìn thấy giọng điệu của cô ngày càng trở nên thất vọng, sự tự tin dường như đang tan biến bằng tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy, tay cô cứ vân vê gấu quần đầy bối rối. Cậu thấy tình hình có vẻ không ổn, chuyện lần trước vẫn còn sờ sờ ngay trước mắt, sợ nói thêm vài câu nữa, cô lại vừa khóc vừa ném quần áo rồi bỏ chạy.
Lần trước là khóc lóc ném giày cao gót.
Lần này mà vừa khóc vừa xé tất ném đầy khu dân cư rồi bỏ chạy, người không biết lại tưởng cậu làm gì con gái nhà người ta.
“Tôi nói đẹp là đẹp thật mà...” Nghe vậy, lòng Lục Hàng mềm nhũn, vẻ mặt đầy bất lực bước tới, ôm lấy vai cô, nhẹ nhàng dỗ dành như đang dỗ một cô người yêu hay hờn dỗi: “Đã bảo đẹp là đẹp, tôi lừa cậu làm gì?”
“Thật không?” Cô khẽ nhíu mày, ngước mắt nhìn Lục Hàng, vẻ mặt bán tín bán nghi.
“Thật mà, thật mà.”
Lục Hàng thấy bộ dạng này của cô, trong lòng bỗng dâng lên một sự cưng chiều vô cớ, giọng nói dịu dàng đến mức như đang dỗ trẻ con. Cậu vươn ngón trỏ, trong vô thức khẽ cưng nựng má cô một cái, dịu giọng nói: “Đẹp đến mức không chịu nổi luôn ấy chứ, cậu là xinh đẹp nhất.”
Cử chỉ và giọng điệu thân mật quá mức ấy khiến Bạch Hoảng trợn tròn mắt kinh ngạc, rồi bỗng nhiên cô mím chặt môi dưới, mặt đỏ bừng như máu, vội vàng quay mặt đi, không nói nên lời.
Ngay cả bản thân Lục Hàng cũng giật mình, hành động vừa rồi đến chính cậu cũng không ý thức được, vội vàng rụt tay lại, vẻ mặt đầy ngượng ngùng.
Chẳng biết từ bao giờ, thái độ của mình đối với Bạch Hoảng lại biến thành cái dạng này thế không biết.
“Hửm~~?” Mộc Dĩ Nam mỉm cười khoác chặt lấy cánh tay Lục Hàng, ló cái đầu ra, cô dán sát cả người vào người Lục Hàng, từ từ ngẩng đầu lên, mỉm cười nhìn cậu chăm chú: “Thế còn tôi thì sao?”
“Cậu cũng đẹp.” Con hàng này thì dễ đối phó, vai Lục Hàng buông lỏng đôi chút.
“Trả lời cho có lệ thế.” Mộc Dĩ Nam vẫn giữ nụ cười trên môi, nhìn sâu vào mắt Lục Hàng, tay siết càng chặt hơn, cả cánh tay cậu như lọt thỏm giữa cơ thể mềm mại của cô.
Lục Hàng cứ tưởng cô đang đùa, bất lực đẩy ra nhưng không được, cánh tay bị bao bọc bởi thân nhiệt ấm áp, cảm giác như đang ngâm mình trong làn nước ấm dễ chịu. Mu bàn tay áp sát vào vùng bụng dưới phẳng lì, khiến những đầu ngón tay Lục Hàng chẳng dám cử động lung tung, chỉ sợ nhúc nhích một cái là chạm phải những chỗ nhạy cảm, trong lòng nóng ran.
Mộc Dĩ Nam cười híp mắt: “Tôi thì sao? Tôi cũng không phải là người phụ nữ dễ dàng bị qua mặt bằng mấy lời sáo rỗng đâu nhé.”
“Buông tay ra coi, mẹ kiếp.”
“Buông thì được thôi, nhưng mà... cậu phải nói tôi là người xinh đẹp nhất.” Mộc Dĩ Nam trưng ra vẻ mặt ngây thơ vô tội, đầu tựa lên vai Lục Hàng, giọng điệu có chút trêu chọc: “Nói đi rồi tôi buông.”
“Được được được, cậu là người đẹp...” Lục Hàng mở miệng định nói cho xong chuyện.
Bỗng nhiên cậu cảm thấy vạt áo bị giật mạnh, như thể dây thanh quản bị ai đó bóp nghẹt, lời nói đến cửa miệng lại phải nuốt ngược vào trong.
Lục Hàng chợt nhớ ra mình vừa mới khen Bạch Hoảng là xinh đẹp nhất xong, câu này mà nói ra, chẳng khác nào thừa nhận lúc nãy mình chỉ khen Bạch Hoảng cho có lệ, thế là cậu cứng họng, chẳng thốt nên lời.
“Nói đi chứ ~”
Mộc Dĩ Nam nheo mắt cười, từ từ ghé sát mặt Lục Hàng, tuy giọng nói vẫn ngọt ngào nũng nịu, nhưng lại mang theo áp lực ép buộc vô hình: “Cứ nói thật lòng thôi, ai là người xinh đẹp nhất nào, có gì mà không nói được chứ?”
“Đúng đấy, cậu nói đi.” Giọng điệu chẳng mấy thiện cảm của Bạch Hoảng cũng vang lên từ phía sau, kèm theo tiếng cười lạnh: “Đẹp hay không thì cứ dựa trên thực tế, có gì mà không dám nói?”
Lục Hàng hít sâu một hơi.
Đối mặt với tình huống này, cậu thực sự không biết phải xử lý ra sao. Từ khi đám bạn thân ngày càng thích giở thói trẻ con, Lục Hàng dần trở nên lúng túng trước những cảnh tượng như thế này. Trước kia chơi với anh em, có giận dỗi chút thì cười hi hi ha ha là xong chuyện, giờ mà giận dỗi thì chỉ khiến cậu đau đầu muốn nổ tung.
Bên trái cũng không xong, bên phải cũng không được, Lục Hàng kẹt ở giữa như bị nướng trên đống lửa.
Chưa nói đến việc mở miệng ra đã thấy áp lực tâm lý, lỡ mà nói sai một câu, hai người kia không tự kỷ thì cũng lăn ra đất khóc... Nếu cậu mà biết cách đối phó với con gái, thì trước kia đã chẳng yêu chiều bạn gái cũ đến thế để rồi vẫn bị đá.
“Đủ rồi! Giải tán!” Lục Hàng thở dài thườn thượt, cảm thấy quá phiền phức, cậu dứt khoát rút phắt cánh tay ra, cắm đầu đi thẳng ra khỏi khu dân cư:
“Vừa vừa phai phải thôi! Đừng có mà tra tấn tôi nữa... Anh em với nhau, tôi mù tịt khoản ăn mặc trang điểm nên không dám bình phẩm, lo mà đi ôn bài trước đi... Có đẹp đến mấy mà thi trượt thì có tác dụng gì? Thầy cô giáo có cho cậu thêm điểm học phần không?”
Coi như là dùng biện pháp mạnh để kết thúc cuộc tranh chấp này.
Hai cô nàng đều phồng má, có chút không cam lòng.
Họ đứng sau lưng Lục Hàng, quay đầu nhìn nhau.
Bốn mắt giao nhau, nheo lại, nhưng trong đáy mắt cả hai đều lóe lên sự nghi ngờ và xa lạ, ánh mắt dao động, rồi cùng lảng tránh đi chỗ khác.
Cả hai rảo bước đuổi theo Lục Hàng.
...
Sở Tình lẳng lặng đút tay túi quần đi theo sau, không nói một lời.
Nhìn Lục Hàng đi trước, bên phải kè kè một Mộc Dĩ Nam, bên trái vạt áo lại bị Bạch Hoảng túm chặt, ba người bọn họ quan hệ có vẻ tốt thật.
Sở Tình đi sau một mình, bỗng cảm thấy mình như người thừa, bị cho ra rìa, một nỗi cô đơn mơ hồ dâng lên trong lòng, khiến cô khẽ thở dài một hơi mà chẳng ai hay biết:
“Haiz...”
Có cảm giác như anh em tốt có người yêu rồi bỏ rơi mình vậy.
Trong lòng có chút khó chịu.
Cách giao tiếp nũng nịu kiểu đó của hai người họ vẫn khiến cô cảm thấy cực kỳ chối tai gai mắt.
Nhưng kể từ khi nhận ra không thể biến trở lại như cũ, ngoại trừ Sở Tình ra, những người khác dường như đều đang tiến về phía trước. Trước kia nếu thấy bọn họ như thế này, Sở Tình chắc chắn sẽ chỉ thấy nhàm chán và giả tạo, có khi còn buông lời châm chọc mỉa mai.
Nhưng đã biến thành thế này gần một tháng rồi, cô cũng dần nhận ra chuyện giới tính này đâu có vì mình kháng cự mà thay đổi được.
Dù có kháng cự đến đâu, cơ thể này vẫn cố chấp là một thân xác con gái ngực to chân dài, cúi đầu xuống vẫn chẳng thấy mũi chân đâu.
Cho nên khi nhìn lại Bạch Hoảng và Mộc Dĩ Nam, thời gian gần đây cô bớt đi sự mỉa mai, thay vào đó lại lờ mờ cảm thấy họ thật sự dám thay đổi bản thân.
Đúng như lời Lục Hàng nói, có thể chấp nhận thân phận mới, bản thân điều đó đã là một loại dũng khí. Còn Sở Tình, kẻ luôn tự cho mình là nam tính nhất, hóa ra lại giống kẻ hèn nhát nhất.
Cô chẳng có gan mặc tất lưới hay váy bó sát ra đường, tuy đôi khi trong đầu cũng lóe lên suy nghĩ hay là thử một lần xem sao, nhưng rồi đều bị cô dập tắt ngay... Vì không có gan là không có gan.
Nghĩ vậy, cô khẽ mím môi, sự lo âu cùng chút thất vọng và bực bội khiến cô không kìm được mà châm thêm điếu thuốc. Nhưng vừa bật lửa lên, ngẩng đầu nhìn thấy cái mông lắc lư của Mộc Dĩ Nam khi bước đi.
Vẫn cứ thấy ngứa mắt thế nào ấy.
Trong lòng hơi ghét bỏ, nhưng tâm trạng lại vô cùng phức tạp.
...
Trước đây Sở Tình chẳng bao giờ nghĩ đến mấy chuyện này.
Điều khiến cô khó chấp nhận nhất gần đây là mối quan hệ với Hàng ca đã nảy sinh thay đổi.
Cảm giác như cô và cậu đang trở nên xa cách.
Ví dụ như trước kia, hai người ngoài chơi bóng rổ thì đi cày net thâu đêm, chơi xong người đầy mồ hôi thì chui vào cùng một phòng tắm, lúc ngủ thì mỗi người một giường, chẳng thấy có khoảng cách gì cả.
Quan hệ tốt đến mức dù có mặc mỗi cái quần đùi cũng chẳng thấy ngại ngùng gì.
Sở Tình cứ đinh ninh rằng biến thành con gái rồi thì vẫn sẽ giữ được mối quan hệ như cũ. Nhưng dạo gần đây, dường như cô có thể cảm nhận được, Lục Hàng đang ngày càng xa cách với cô.
Cảm giác xa cách ấy rất khó giải thích.
Giọng điệu dường như trở nên khách sáo hơn đôi chút, những va chạm cơ thể cũng ít đi hẳn.
Có những lúc chơi bóng rổ cùng nhau, Lục Hàng ném vào một quả đẹp mắt, Sở Tình theo thói quen ôm chầm lấy cổ cậu hò reo ăn mừng, nhưng lại cảm nhận được cơ thể trong vòng tay mình khẽ cứng lại, có xu hướng lùi về sau và kháng cự...
Mỗi lần như thế đều khiến trái tim Sở Tình hẫng đi một nhịp, có chút luống cuống không biết phải làm sao.
Những ví dụ như vậy nhiều không kể xiết.