Biến Hình
Rồng có thể tự do thay đổi hình dạng.
Chó, mèo, con người và đủ thứ khác nữa.
Rồng có thể trở thành bất kỳ thứ gì, làm bất kỳ điều gì, miễn là chúng muốn.
Những con rồng mà tôi quen là những sinh vật gần như toàn năng, và chúng có đủ năng lực để chứng minh điều đó.
"Không phải chỉ có mình ta đâu…! Sao ngươi lại chỉ trách mỗi ta…!"
Con bé trước mặt tôi, người không mặc gì ngoài cái chăn đang quấn trên người, giàn giụa nước mắt vì uất ức.
Mái tóc đỏ, khuôn mặt sắc sảo.
Đây là hình dạng con người của Lee Hwaryeon.
Tôi vẫn còn hơi hoài nghi, không biết có nên gọi con bé là một sinh vật toàn năng không.
‘Con bé đang khóc vì oan ức…’
Tạm gác chuyện biến hình sang một bên, trước mắt tôi cần xử lý cảm xúc uất ức trong lòng con bé.
"Sao lại chỉ mắng mỗi ta…!!"
"Này, Hwaryeon. Trước tiên con ngồi xuống được không?"
Tôi nghĩ việc lắng nghe câu chuyện của con bé nên là ưu tiên hàng đầu lúc này.
Tôi nhẹ nhàng hỏi bằng giọng điệu dịu dàng:
"Cái gì khiến con cảm thấy oan ức vậy, Hwaryeon?"
"Ta không thấy oan ức! Ta đang giận đấy!"
"Ừ được rồi, bố hiểu rồi. Con không thấy oan ức. Vậy tại sao con giận?"
Hwaryeon, vì lòng tự trọng nên không muốn thừa nhận rằng mình thấy bất công.
Con bé tức giận, vừa tức vừa uất ức, lí nhí nói:
"Em ấy bắt đầu trước với ta đấy…"
"Suryeon gây sự trước à? Và con giận vì bố chỉ mắng mỗi con?"
"Đúng vậy!!"
Bắt đầu từ câu trả lời ấy, Hwaryeon kể lại tất cả những chuyện đã xảy ra. Ai là người gây sự trước, ai vung đuôi, ai né đòn.
"Hmm, ra là vậy."
Sau khi nghe xong câu chuyện, tôi đưa ra kết luận:
"Không phải chỉ có mình Hwaryeon làm sai."
"Hức… Ta cũng nói vậy còn gì! Em ấy là người bắt đầu trước mà–"
"Suryeon cũng sai. Cuối cùng thì cả hai đều sai."
"C- Cái gì cơ?!"
Rầm–!
Không thể chấp nhận nổi kết luận ấy, Hwaryeon đứng phắt dậy và giậm chân mạnh xuống sàn.
"Ta không làm gì sai hết! Là em ấy gọi ta là đồ ngốc trước!!"
"Nhưng là con đã làm vỡ cái đĩa đấy, Hwaryeon."
"Nếu em ấy không gọi con là đồ ngốc!! Thì ta đã không làm vỡ cái đĩa! Và nó vỡ là vì em ấy né cái đuôi của ta!"
Dù mới sinh ra chưa lâu, nhưng cách con bé nói chuyện khá rành mạch và lưu loát.
Chắc là vì là rồng nên thế.
“Rốt cuộc, con bé vẫn chỉ là một đứa trẻ.”
Tôi nhìn xuống Hwaryeon đang nổi loạn và lên tiếng:
"Hwaryeon."
"Gì?!"
"Con nói đúng, Suryeon đã sai trước."
Tuy nhiên…
"Thế nhưng, dù ai sai trước đi nữa, thì con cũng không nên dùng đuôi đánh Suryeon. Con không được đánh người khác. Đó là lỗi của con."
"…"
"Con hiểu ý bố chứ?"
"…Hừ!"
Không rõ là Hwaryeon không thể nói thành lời hay là không muốn nghe về lỗi của mình.
Con bé quay mặt đi, thở mạnh đầy bực bội.
Có vẻ, cái tính ngang bướng ấy sẽ không thể được dễ dàng giải quyết ngay lập tức.
Dù sao đây cũng là lần đầu, với lại chắc tụi nhỏ cũng đói rồi, nên tôi quyết định sẽ chỉ cảnh cáo nghiêm khắc một lần.
"Lần này là lần đầu nên bố bỏ qua. Nhưng nếu chuyện này còn lặp lại, lần sau bố sẽ không dễ dãi thế nữa đâu."
"…"
"Trả lời bố."
"…Vâng."
Hwaryeon trả lời bằng giọng miễn cưỡng, như thể bị ép phải nói ra.
Sự bướng bỉnh và lòng kiêu hãnh của một con rồng ngạo mạn sẽ không dễ phá bỏ.
Tôi sẽ phải từ từ uốn nắn tính cách đó của con bé.
Đây có lẽ là bài toán đầu tiên mà một ông bố nuôi rồng như tôi phải giải.
"À, mà này, Suryeon."
Tôi cúi người xuống để ngang tầm mắt với Suryeon.
Con bé nhìn tôi chằm chằm, không nói gì.
"Dù gì thì Hwaryeon cũng là chị. Con không nên nói những lời khó nghe như gọi người khác là đồ ngốc."
"…"
"Đừng nói vậy nữa nhé. Hiểu chưa?"
"…Xìiiii."
Suryeon khẽ gật đầu.
Đó là phản ứng thường thấy của con bé.
Nhưng lần này trong cái gật đầu ấy có chút không cam lòng.
Khi tôi nhìn Suryeon trong hình dạng rồng, một câu hỏi chợt lóe lên trong đầu.
“Khoan… Hai đứa nói chuyện với nhau kiểu gì?”
Tôi quay sang Hwaryeon hỏi:
"Chờ đã. Có gì đó không đúng, Hwaryeon."
"Sao lại bắt bẻ ta nữa chứ!"
"Không phải vậy. Con bảo Suryeon gọi con là đồ ngốc đúng không?"
"Ta không phải đồ ngốc!"
"Ừ ừ, bố biết rõ rồi. Con không phải đồ ngốc. Nhưng mà Suryeon vẫn đang là rồng, đúng không?"
"Đúng rồi!"
"Vậy con bé gọi con là đồ ngốc kiểu gì? Với cả, tại sao con lại trở thành người?"
"Hừm, ngươi không biết à? Đúng là đồ ngốc!"
"…"
Bị gọi là đồ ngốc có hơi đau đấy, nhưng tôi vẫn nhẫn nại nghe lời giải thích của con bé.
"Con người thì nói tiếng người! Rồng thì nói tiếng rồng! Đó gọi là 'Long Ngữ' đấy! Chỉ loài rồng như chúng ta chỉ có thể nói chuyện với nhau bằng Long Ngữ thôi!"
Có lẽ vì con bé biết một ngôn ngữ phức tạp, nên nó mới nói tiếng Hàn lưu loát như vậy à?
Tôi dần hiểu tại sao Hwaryeon có thể ăn nói trôi chảy như vậy, dù mới sinh ra không lâu.
"Ngươi không hỏi chuyện ta biến thành người à?!"
"Ừ, thật lòng thì bố tò mò chuyện đó nhất."
"Thì là như vầy…", Hwaryeon sắp ra vẻ hùng hồn như sắp kể chuyện, nhưng rồi, con bé chớp chợp mắt rồi nhìn sang chỗ khác.
"Thật ra là… ta cũng không biết!"
"Con không biết?"
"Đúng! Đáng lẽ ta nên suy nghĩ kỹ hơn về bản thân! Nhưng ở trong cái chăn đó bí bách quá! Bức bối đến mức chịu không nổi luôn! Thế là ta nghĩ đến việc đánh ngươi một phát, rồi lúc vừa định đánh thật thì con thành người luôn!"
Hwaryeon cười hớn hở như thể vừa trút được gánh nặng, còn lòng tôi thì nghẹn lại.
‘…Rốt cuộc, con bé biến thành người chỉ để đánh mình à?’
Một đứa con biến thành người chỉ để đánh bố nó.
Gương mặt của Hwaryeon xinh xắn đến mức có thể làm mẫu ảnh cho bìa tạp chí thiếu nhi, nhưng cái lý con bé do biến ra khuôn mặt ấy lại xàm không nói nổi.
"Con đúng là sinh ra đã có tố chất bất hiếu, Hwaryeon à."
"Bất hiếu? Ngon không? Có ăn được không?"
Bất hiếu nghĩa là kiểu muốn ăn tươi nuốt sống cha mẹ mình đấy.
Nhưng tôi quyết định không nói ra điều đó.
"Không, con không cần biết đâu. Giờ đi ăn đã."
"Ăn! Ta muốn ăn!"
Vừa nghe tới từ ‘ăn’, Hwaryeon nhe răng cười và chạy tới cái ghế ở bàn ăn.
"Hôm qua ăn thứ đó ngon lắm! Cho ta ăn lại cái đó đi!"
Có vẻ con bé rất thích mì gói.
Nhưng trước hết, tôi cần xử lý một việc khác.
Tôi lấy chiếc áo thun trắng đã phơi khô trên giá.
"Hwaryeon."
"Gì nữa!"
"Bỏ cái chăn xuống và mặc cái này vào."
Vì tôi không có tiền mua quần áo trẻ em, nên đành lấy tạm đồ mình cho con bé mặc.
Hwaryeon ném phăng cái chăn đi và mặc áo thun trắng của tôi vào.
Chiếc áo quá cỡ của tôi nhìn như một chiếc váy khi mặc trên người Hwaryeon.
"Cái này mặc thoải mái hơn! Ta thích nha!"
Hwaryeon mỉm cười mãn nguyện, có vẻ con bé rất hài lòng.
Nhân tiện, lúc nãy con bé quấn chăn nên tôi không để ý, nhưng bây giờ thì…
"…Sừng? Với đuôi ư?"
"Hehehe. Ăn! Ăn!"
Hwaryeon ngân nga chờ mì gói. Đôi chân con bé lắc lư theo nhịp vì hứng khởi, cái đuôi cũng đung đưa theo.
Bề mặt của đuôi rồng trông khá sần sùi, nhưng chắc sờ vào sẽ có cảm giác ẩm và mềm.
‘Mình lát nữa phải sờ thử mới được.’
Nhìn thấy một con người có đuôi, tôi mới cảm nhận rõ ràng rằng mình đang sống chung với rồng chứ không phải thằn lằn.
Tôi nhanh chóng chuẩn bị bữa tối.
"Chờ bố một chút, mì gói sẽ được làm xong liền đây."
Thế là chúng tôi quây quần bên chiếc bàn nhỏ bắt đầu bữa ăn.
"Cái này không dùng được! Ta sẽ húp thẳng luôn!"
Do không quen dùng đũa, Hwaryeon ôm tô mì lên và húp nước mì.
Suryeon và Choryeon thì vẫn ở trong hình dạng rồng, mỗi đứa ngoan ngoãn ăn mì bằng cách của riêng mình.
Có lẽ vì cảm thấy áy náy về chuyện lúc nãy, tôi không hiểu rõ hai đứa đã nói gì với nhau bằng Long Ngữ, nhưng…
"Em ăn không?!"
"…Xìiiii."
Tôi thấy Hwaryeon vớt một ít mì của mình sang bát của Suryeon.
Đó có lẽ là cách xin lỗi vụng về của con bé.
Tôi không hiểu nhiều về rồng, nhưng tôi nghĩ là vậy.
***
Sau một tuần từ khi con rồng đầu tiên biến hình thành công (Lee Hwaryeon), thì hai đứa còn lại chẳng có dấu hiệu gì.
“Ha, đúng là chị mạnh nhất rồi!”
Bây giờ, Hwaryeon dành hầu hết thời gian ở hình dạng người.
Dù hình dạng rồng hợp với con bé hơn, nhưng sống như vậy bất tiện quá.
Và suốt một tuần, Hwaryeon luôn nhìn Suryeon và Choryeon, hai đứa em vẫn còn kẹt trong hình dạng rồng của mình, bằng ánh mắt kiêu ngạo.
“Ha ha! Ghen tỵ à? Thấy mỗi mình chị thành công khó chịu lắm đúng không? Hai đứa có gan thì biến được như chị đi!”
Hwaryeon đánh một cú sát thương tinh thần chí mạng: Cà khịa.
Suryeon và Choryeon thì không thể phản bác lại màn khiêu khích của Hwaryeon.
— Rồng Đỏ lúc nào cũng ồn ào. Chị im lặng chút đi cho em tập trung đi.
Suryeon bực bội, nhưng không nói gì thêm vì… đúng là chỉ có Hwaryeon biến hình được thật.
— Wow, chị Hwaryeon đúng là giỏi ghê! Chị giỏi thật đó!
Choryeon thì không nghĩ gì nhiều.
Ngay từ đầu, con bé không có mấy hứng thú với chuyện biến hình.
Suy nghĩ của Rồng Xanh là kiểu gì nó cũng sẽ biến thành người thôi, nên từ từ cũng được.
— Rồng Xanh Lá thì chậm chạp và ngơ ngác. Dù cùng là rồng mà thật chẳng hiểu nổi.
Suryeon thở dài khi thấy Choryeon nằm ngửa ra, vô tư phơi bụng.
Sự khác biệt trong tư duy của tụi nó quá rõ ràng.
— Mình vẫn chẳng hiểu sao con Rồng Đỏ lại giận, cũng chẳng hiểu sao nó cho mình đồ ăn luôn.
‘Nó tính ném đồ ăn vào mặt mình hả?
Nhưng mà, cái con ngốc đó lại mê ăn lắm cơ mà.
Thật khó hiểu.’
Suryeon bối rối.
— Thế giới này toàn chuyện khó hiểu.
Ngay cả với loài rồng, vì thời gian trải nghiệm thế giới quá ngắn nên chúng vẫn còn quá non nớt.
Tuy vậy, học hỏi qua tin tức thì cũng chẳng hiệu quả.
— Toàn thông tin một chiều. Người thường có thể bị lừa, chứ rồng thì không. Rồng chúng ta nhìn thấu bản chất của tất cả.
Thông tin trên tin tức có thiên kiến.
Nhất là chuyện liên tục công kích các tập đoàn.
Xem tin tức thì ai cũng tưởng tập đoàn là ác quỷ.
— …Với mình thì bên nào cũng như nhau cả. Tv không tin được. Mình muốn tận mắt chứng kiến họ.
Hwaryeon biến hình khi giận dữ.
Đó là cái ‘công tắc kích hoạt’ của Rồng Đỏ.
Suryeon nhận ra mình thiếu một yếu tố như vậy.
Vì thế, con bé quyết định tạo ra ‘công tắc’ cho riêng mình.
— Mình muốn tận mắt thấy thế giới bên ngoài. Mình cần thông tin.
Nếu suy nghĩ một cách lý trí, đó là hành động nguy hiểm, nhưng Suryeon không hề do dự.
Bản chất tò mò của loài rồng thường vượt lên trên sự nguy hiểm.
— Mình tò mò quá. Mình muốn tìm hiểu thêm về thế giới này.
Và thế là, Suryeon chui rúc vào trong chiếc túi của Lee Hajun.
Con bé muốn chiêm ngưỡng ‘thông tin’ về thế giới này.
“Bố đi nhé. Mấy đứa ở nhà ngoan ngoãn, đừng cãi nhau đấy!”
Không hay biết gì, Lee Hajun mang theo cả Suryeon đi làm.