Vào cái khoảnh khắc tôi — Kim Jin-woo, một thanh niên gương mẫu của Đại Hàn Dân Quốc — bật máy tính lên để thư giãn sau một thời gian dài, tôi đã mất ý thức ngay khi nhìn thấy một màn hình đỏ rực.
Khi mở mắt ra, trải dài trước mặt tôi không phải phòng bệnh mà là một studio chật hẹp, tối tăm mà tôi chưa từng thấy trước đây.
Véo...
Cảm giác đau nhói chân thực truyền đến khi tôi tự nhéo vào đùi mình. Phải rồi, đây chắc chắn không phải là ảo tưởng hay mơ mộng gì cả. Điều đó có nghĩa là tôi vẫn còn sống, và chắc chắn đã xuyên không sang một thế giới khác. May thay, không phải chuyển sinh vì bị đột tử ở tuổi 26. Tuy nhiên, có một vấn đề nhỏ...
"...Đây là đâu?"
Vì tôi đã xuyên không với diện mạo được giữ nguyên ở thế giới trước nên tôi không thể đoán được mình đang ở trong một thế giới như nào.
***
"Jin-woo này, chưa ai bảo là cậu rất thiếu tinh tế à?"
"Cái thằng này, sao mày chậm tiêu thế? Cậy mình đẹp trai rồi nghĩ mấy cơ hội này lúc nào cũng tự tìm đến chắc?"
Nếu phải mô tả ngắn gọn cuộc đời tôi trước khi đến đây thì có lẽ đó là "Thiếu tinh tế" hoặc "Chậm tiêu".
Thú thật, tôi không nghĩ mình tệ đến thế.
Có lần cô đồng nghiệp gợi ý tôi ở lại ăn ramen cùng cô ấy nhưng tôi từ chối đơn giản vì lúc đó tôi không có hứng ăn ramen.
Còn ở quán bar, tôi kiên quyết từ chối lời mời tham gia bàn khác vì không muốn buổi nhậu với thằng bạn lâu ngày không gặp bị gián đoạn.
Nhưng giờ rơi vào tình cảnh này tôi mới hiểu rằng việc thiếu nhạy bén khiến cuộc sống trở nên phức tạp đến nhường nào.
Rốt cuộc mình đang ở đâu vậy nhỉ...??
Tôi nhớ mang máng là mình đã bật máy tính để chơi game, nên tôi hiểu rằng nơi này là bên trong một trò chơi. Nhưng hiểu biết của tôi chỉ dừng lại ở đó. Với trực giác kém cỏi của mình, tôi không tài nào suy luận ra đây là loại game gì hay thuộc thể loại nào.
Sau khi lục soát căn phòng khoảng 15 phút, tôi vẫn không thể tìm thấy bất cứ manh mối nào.
Tất cả những gì tôi tìm được là một chiếc đèn pin nhỏ, một chiếc tua vít gỉ sét và một chiếc điện thoại cũ nát.
Ting! Ting!!
Ngay lúc đó, như để giải tỏa cho tình cảnh bế tắc này của tôi, chiếc điện thoại vang lên inh ỏi. Tôi chầm chậm mở màn hình để kiểm tra tin nhắn thì thấy những dòng tin đến từ một số liên lạc được lưu là "Chủ khách sạn".
[Chủ khách sạn: Đã xác nhận thanh toán.]
[Chủ khách sạn: Chìa khóa khách sạn nằm trong hòm thư.]
[Chủ khách sạn: Tôi muốn nhắc lại một lần nữa rằng tôi sẽ không chịu trách nhiệm cho bất cứ điều gì xảy ra bên trong khách sạn đó.]
[Chủ khách sạn: Hãy kiểm tra ngăn kéo dưới cùng của quầy lễ tân, tôi có để lại vài món đồ có thể giúp cậu vận hành khách sạn một cách an toàn.]
[Chủ khách sạn: Chúc may mắn.]
Tiếng rung dừng lại cùng với lời chúc "may mắn" đầy ẩn ý đó.
"Hừm..."
Dù đã kiểm tra thứ có vẻ là tin nhắn quan trọng, tôi vẫn chẳng hiểu mô tê gì.
Chắc là mình nên đến khách sạn trước cái đã.
Theo tình hình này, có vẻ như cái khách sạn mà tôi vừa tiếp quản chính là bối cảnh chính của trò chơi. Và vì tôi có thể thu thập nhiều manh mối hơn ở đó nên tôi quyết định lên đường.
***
Sau khi mở cửa căn hộ và chậm rãi bước ra khỏi khu chung cư, đón chờ tôi là một khu phố bị bao phủ trong bóng tối đặc quánh. Bầu không khí này... khá là rợn người đấy.
Sau khi nhanh chóng rời khỏi khu nhà không có lấy một cột đèn đường, tôi mở chiếc điện thoại cũ ra để tìm kiếm địa chỉ khách sạn trong tin nhắn.
900 mét? Cũng không quá xa.
Tôi vốn lo lắng về khoảng cách, nhưng giờ đã thở phào vì nó đủ gần để đi bộ.
Sau 15 phút đi bộ dọc theo con đường đêm vắng lặng, mắt dán chặt vào ứng dụng bản đồ:
[Bạn đã đến điểm đến.]
[Chỉ đường kết thúc.]
Nghe tiếng thông báo, tôi ngẩng đầu lên và thấy một bảng hiệu đèn neon cũ kỹ ghi chữ [khách sạn tình yêu] và một tòa khách sạn nhỏ, có phần cũ nát.
Đây... có đúng là nơi đó không? Hay là tòa nhà nào khác xung quanh nhưng địa chỉ khớp hoàn toàn với trong tin nhắn mà.
Hình như ông ta bảo để chìa khóa trong hòm thư.
Để kiểm tra lại xem đây có đúng là khách sạn mình cần tìm không, tôi thò tay vào chiếc hòm thư cũ nát theo lời chủ khách sạn.
Eo, cái gì thế này?
Chiếc chìa khóa được kéo ra cùng một đống bụi bẩn theo sau.
Tốt, ít nhất thì mình đã chắc chắn rằng mình đã đến đúng nơi.
Sau khi phủi sơ đống bụi nồng nặc mùi kim loại trên tay áo, tôi tiến đến lối vào khách sạn và tra chìa vào ổ khóa xích trên tay nắm cửa.
Rắc!!!
"Mở rồi!"
Với một tiếng động lớn, sợi dây xích chặn cửa bung ra và rơi xuống sàn.
Phù... tốt rồi, vào thôi.
Sau khi hít một hơi sâu để giải tỏa sự căng thẳng, tôi đẩy cửa bước vào và thấy một khách sạn chìm trong bóng tối ma mị.
"Công tắc đèn chắc là... à, đây rồi."
Tạch.
"...Đèn không sáng?"
Tạch. Tạch. Tạch. Dù đã bấm công tắc nhiều lần, đèn vẫn không lên. Tôi cẩn thận tiến vào khu vực quầy lễ tân và thử bấm các công tắc khác, kể cả màn hình giám sát CCTV, nhưng vẫn không có phản hồi. Ngay cả đèn khẩn cấp cũng không sáng, có vẻ như điện của tòa nhà này đã bị cắt.
Nhưng làm sao cái biển neon ngoài kia lại sáng được nhỉ? Lạ thật.
Gạt mấy câu hỏi vẩn vơ sang một bên, tôi bật chiếc đèn pin tìm được ở studio lên và bắt đầu lục soát ngăn kéo dưới cùng của quầy lễ tân.
"Không có ở đây... chỗ này cũng không. Ồ, có cả bao cao su nữa. Chắc là để bán."
Chẳng biết chủ cũ dọn dẹp kiểu gì mà cái ngăn kéo dưới cùng chứa đầy những thứ tạp nham. "Đây rồi."
Sau 20 phút lục lọi trong mớ hỗn độn đó thì cuối cùng tôi cũng tìm thấy một chiếc hộp gỗ cũ, thứ có lẽ là "vật dụng hữu ích" mà chủ cũ đã nhắc đến.
Rầm!!
Tôi cẩn thận mở chiếc hộp nặng nề ra thì thấy bên trong có:
Hai cuốn sổ hướng dẫn mỏng.
Một khẩu súng lục kiểu cũ.
Bốn băng đạn.
Một miếng bịt mắt.
Một chiếc cưa cầm tay.
Dây thừng.
Nút bịt tai.
Thuốc ngủ.
Và một mảnh giấy ghi: "Cảm ơn".
...Quả là một bộ sưu tập đồ dùng thật bất thường.
Tạm gác mọi thứ sang một bên, tôi lấy hai cuốn sổ hướng dẫn ra.
[Hướng dẫn dành cho quản lý và quy tắc quản lý]
[Cách đối đãi "Khách quen" theo khung giờ]
Chắc đây là cẩm nang vận hành khách sạn rồi.
Mình muốn đọc nó, nhưng mà ở đây tối quá...
Ngay khi tôi định căng mắt ra đọc dưới ánh đèn pin vì chúng có vẻ là manh mối quan trọng để hiểu về thể loại của thế giới này:
Xoẹt!!
"...Đèn sáng rồi?"
Ánh sáng ở quầy lễ tân và sảnh khách sạn nơi vốn tối om đột ngột bật sáng.
Có điện lại rồi sao? Sao đèn lại tự bật vậy...?
Cái khách sạn này đúng là có gì đó sai sai mà...
Mà thôi kệ đi.
Tôi nên lờ đi mấy chuyện vặt vãnh này. Thứ quan trọng hơn lúc này chính là hai cuốn cẩm nang này. Dù sao thì đèn cũng đã sáng, tôi kéo chiếc ghế từ xa lại, ngồi vào quầy và cẩn thận kiểm tra các bản hướng dẫn.
Nên xem Hướng dẫn dành cho quản lý trước.
[Cảnh báo: Xin lưu ý rằng nếu bạn không đọc cuốn hướng dẫn này hoặc không làm theo chỉ dẫn một cách chính xác thì người quản lý sẽ phải tự chịu trách nhiệm.]
[Mục lục]
Giờ hoạt động
Chính sách quay về an toàn
Dọn dẹp và quản lý cơ sở vật chất
Nghi thức và quy tắc tiếp đón khách
Các quy tắc liên quan đến CCTV và phương pháp quản lý
Lối thoát hiểm và Kế hoạch quản lý cầu thang khẩn cấp
Phụ lục
Trang đầu tiên chỉ là một mục lục bình thường. Dòng chữ cảnh báo hơi đáng lo ngại một chút, nhưng ngoài ra thì không có gì đặc biệt. Nếu có gì đó lạ, thì có lẽ là nó quá mức... chi tiết?
Chà, họ còn chỉ cả cách quản lý lối thoát hiểm nữa. An toàn thật đấy nhỉ?
Gạt đi sự ngưỡng mộ, tôi lật sang trang tiếp theo để đọc về giờ hoạt động.
[1. Giờ hoạt động của khách sạn.]
[Khách sạn tình yêu bắt đầu hoạt động vào đúng 12 giờ đêm.]
[Xin hãy lưu ý, khi bắt đầu hoạt động tất cả đèn ở mọi khu vực ngoại trừ một số nơi đặc biệt sẽ tự động bật sáng.]
[Một khi đã bắt đầu hoạt động, quản lý không được phép rời khỏi tòa nhà cho đến 6 giờ sáng.]
[Chúng tôi nhấn mạnh: Trong bất kỳ tình huống nào, bạn cũng không được rời khỏi tòa nhà.]
À! Hóa ra đó là lý do đèn đột nhiên sáng lên!
Một bí ẩn đã được giải mã. Phần còn lại có vẻ là những nội dung hoàn toàn bình thường, tôi định lật trang tiếp mà không suy nghĩ gì nhiều thì một cụm từ kỳ lạ đập vào mắt.
[Khách sạn tình yêu hoạt động nghiêm ngặt trên cơ sở thẻ hội viên.]
[Nếu có khách nào nói rằng họ đến đây theo internet hoặc ứng dụng bản đồ, hãy đuổi họ đi ngay lập tức.]
[Nếu việc vận hành đã bắt đầu trong khi bạn đang đọc cuốn hướng dẫn này, chúng tôi khuyên bạn nên làm quen với phương pháp đối đãi "Khách quen" theo khung giờ trước khi đọc 'Hướng dẫn dành cho quản lý'.]
......
Tôi nhanh chóng đóng cuốn 'Hướng dẫn dành cho quản lý' lại. Rồi với hy vọng rằng những nghi ngờ của mình là đúng, tôi nhanh chóng mở cuốn cẩm nang đối đãi khách quen ra.
[Cảnh báo: Xin lưu ý rằng nếu bạn không đọc cuốn cẩm nang này hoặc không làm theo chỉ dẫn một cách chính xác thì người quản lý sẽ phải tự chịu trách nhiệm.]
[Mục lục: Phương pháp đối đãi khách theo khung giờ.]
└12:30 sáng.
└2:00 sáng.
└3:00 sáng.
└3:34 sáng.
└5:30 sáng.
└5:59 sáng.
...Ra là vậy, thế giới này thực sự là "nó".
Sau khi kiểm tra cẩm nang đối đãi khách được chia theo khung giờ, cuối cùng tôi đã chắc chắn.
Một khách sạn cũ nát ở ngoại ô nơi không một bóng người qua lại. Một bản hướng dẫn quản lý quá mức chi tiết. Liệt kê thời gian khách quen ghé thăm, đặc điểm của họ và những lưu ý khi tiếp đón.
Kết hợp tất cả những manh mối này, tôi đi đến một kết luận duy nhất:
Mình hiểu rồi. Trò chơi này là một game mô phỏng hẹn hò.Tôi chắc chắn mình đã xuyên không vào một game mô phỏng hẹn hò.