Quyển 2: Tôi, cô ấy, và tên gọi của cảm xúc đó

Chương 15

2026-03-06

2

Chương 15

“Nè Hajime, cháu thực sự rất quan tâm Chinatsu nhỉ? Làm cô muốn đỏ mặt theo luôn ấy.”

“...À thì, cô nói vậy cũng làm cháu ngại thật. Nhưng vâng, cô nói đúng. Suy cho cùng, chính Chinatsu là người đã vươn tay ra giúp cháu và cứu rỗi cháu khi cháu đang khốn đốn. Cô ấy còn khóc vì cháu nữa chứ…Nên là, cô biết đấy…cháu chỉ muốn đáp lại càng nhiều càng tốt thôi.”

“Vậy à? Thực ra…cô có điều muốn nhờ cháu, dù biết rõ đây không phải là thứ nên nói với một học sinh cáp ba. Mong cháu không thấy phiền.”

“Gì cũng được ạ…Miễn là trong khả năng của cháu.”

“Nếu…nếu bố con bé, người đàn ông đó, xuất hiện trước mặt Chinatsu và tình hình trở nên tệ đi, xin hãy ở cạnh nó. Bọn cô có vài vấn đề về chuyện giấy tờ, và cô không muốn nó biết. Đó là lí do cô phải đưa ra lời nhờ vả mơ hồ như vậy. Tất cả là lỗi của bọn cô - không, hoàn toàn là của cô mới đúng.”

“Cháu hiểu rồi ạ…Dù cháu không nắm rõ hết sự tình, cháu hứa sẽ hành động vì lợi ích của Chinatsu nếu có vấn đề xảy ra. Nhưng cháu có thể xin cô một điều được không ạ, cô Suzuka?”

“...Ara ara, nếu là chuyện cưới hỏi con bé thì cô đồng ý hai tay hai chân nhé…Nhưng chắc là không phải nó nhỉ?”

“...Xin cô đừng trêu cháu ạ. Điều cháu muốn xin là nếu có cơ hội, hãy nói chuyện đàng hoàng và thẳng thắn với Chinatsu. Bọn cháu đã đủ trưởng thành để hiểu rằng có những thứ người lớn không thể chia sẻ với trẻ con.”

“...Fufu. Được. Cô sẽ cố hết sức để đem cơ hội ấy đến. Cảm ơn cháu nhiều lắm.”

Đó là toàn bộ cuộc trò chuyện giữa tôi và cô Suzuka vào cái ngày tôi bắt đầu gọi người con gái trước mặt là “Chinatsu”. Không ngờ tôi sẽ hiểu lời của cô sớm tới vậy và bằng cách này.

◇◆

Chinatsu kinh ngạc nhìn điện thoại tôi một lúc rồi lên tiếng:

“Mẹ? Mẹ đó ư?”

“Ừ, là mẹ đây…Mẹ xin lỗi vì đã đẩy con và Hajime vào tình cảnh như thế nhé. Mẹ không ngờ ông ấy lại cưỡng ép đến vậy.”

Nghe giọng của cô Suzuka, Chinatsu quay sang tôi.

“...Đó là lí do cậu nhanh chóng bỏ điện thoại vào túi sau khi cho bố tớ xem tin nhắn nhỉ.”

Lúc đó tôi cũng chẳng làm gì nhiều.

Vì có khả năng có trộm, tôi gọi sẵn một chiếc taxi, cho nó chờ ở gần đề phòng trường hợp thoát thân. Tôi cũng gọi cho cô Suzuka sau khi quan sát hành vi của bố cô.

Chỉ vậy thôi. Việc chúng tôi có thể bỏ chạy một cách dễ dàng đồng thời có cô Suzuka hiểu hết sự tình bằng cách im lặng trong suốt cuộc gọi…tất cả đều là may mắn. Suy cho cùng, tôi đâu thể để yên mọi thứ được.

“...Nó chẳng nhỏ nhặt gì hết. Và tớ không ngờ bố lại làm chuyện tồi tệ như thế…Tớ xin lỗi.”

“Không sao cả. Trước mắt cứ về nhà tớ đã. Cô Suzuka ơi, khi nào bọn cháu về tới nhà thì sẽ liên lạc lại sau ạ.”

“Cảm ơn cháu nhiều lắm. Xin lỗi vì đã làm phiền cháu, nhưng nhờ cháu chăm sóc Chinatsu giúp cô. Chinatsu, khi con thu xếp những thứ khác ổn thỏa xong, mẹ sẽ gọi lại cho con. Nhớ giữ điện thoại bên mình nhé.”

Và rồi, cuộc gọi kết thúc.

“Hajime ơi…”

“Mọi chuyện sẽ ổn thôi, Chinatsu.”

Tôi chưa bao giờ thấy cô nàng lo lắng tới nhường này. Tôi nắm lấy đôi bàn tay đã lạnh của cô, mong sao có thể sưởi ấm chúng.

Cô là người vừa dễ cười vừa dễ khóc, nhưng mọi lời cô nói đều khiến tâm hồn tôi phấn khởi lên.

Song, dù bị đối xử như trẻ con đúng là khó chịu thật, vẫn không thể phủ nhận rằng chúng tôi vẫn chỉ mới là học sinh cấp ba. Dù luôn phản đối việc bị xem là trẻ con, chúng tôi luôn rơi vào một khoảng lưng chừng - đủ trưởng thành để hiểu lời nói và ý định của người lớn nhưng vẫn quá trẻ để thoát khỏi ánh mắt bị xem là trẻ con của đối phương.

Không biết lúc nói ra những lời lẽ ấy, trong mắt ông ta thì Chinatsu bao nhiêu tuổi nữa. Dẫu thế, chúng đều là những thứ không nên thốt ra trước mặt con mình.

Chinatsu vẫn tựa vào vai tôi, tay nắm chặt bàn tay. Cả hai không nói câu nào tới tận khi về nha.

◇◆

Đến trước cửa nhà, chúng tôi xuống xe và trả tiền. Thành thật mà nói, tôi rất biết ơn bác tài đã chấp nhận chở chúng tôi đi dù hai đứa chỉ là học sinh cấp ba trông vô cùng khả nghi.

“...Hồi trẻ bác cũng từng bỏ trốn cùng vợ mình…Do đó bác không thể làm ngơ được. Nếu sau này cần đi xe, cứ gọi cho bác .”

Người tài xế nói, vỗ vai tôi rồi rời đi. Ừ thì là hiểu lầm nhưng tôi cũng không trách. Hai đứa học sinh đi chân đất chạy trốn trên chiếc taxi mà lại.

Ít nhất thì tôi có thể thở phào nhẹ nhõm vì bác không phải dạng người sẽ tiết lộ thông tin cá nhân, đặc biệt là cho bố Chinatsu. Tôi thấy biết ơn trước vận may nho nhỏ kia.

Tôi dìu Chinatsu có phần thất thần vào nhà. Chỉ khi cánh cửa khép lại, căng thẳng trong tôi mới tan dần đi.

Trước mắt chúng tôi cũng không thể làm gì hơn được hết. Tôi pha hai cốc nước ấm rồi ngồi cạnh cô nàng.

“Nè, Chinatsu, uống tạm cái này đi. Cô Suzuka nói sẽ gọi lại nên mình cứ thoải mái đi nhé. Không sao đâu, tớ sẽ luôn ở cạnh cậu mà.”

“...Ừm.”

Hoang mang? Buồn bã? Tức giận? Những cảm xúc ấy cuộn trào trong đôi mắt Chinatsu.

Một lúc sau, chuông điện thoại cô reo.

“...Là mẹ.”

“Ừ. Mình ra ngoài một lát nhé…Nhưng nếu cần gì thì nhớ gọi cho mình ngay đấy.”

“Ừm. Cảm ơn cậu…Và tớ xin lỗi.”

“Không cần bận tâm đâu.”

Cuộc trò chuyện của hai người kéo dài tới tận nửa đêm. Tôi lặng lẽ chờ đợi, cố không làm phiền song luôn thủ thế sẵn sàng lao ra khi cô gọi.

Tôi chợt nhận một tin nhắn. Dù đang đọc, nó vẫn rung liên hồi.

(Cô Suzuka): Cô đã nói chuyện nghiêm túc với con bé rồi.

(Cô Suzuka): Cô đã cố không coi nhó như trẻ con để chia sẻ hết suy nghĩ của mình, của bố nó và giải thích tình hình hiện tại.

(Cô Suzuka): Thành thật thì, cô ước mình có thể ở đó ôm chầm con bé ngay lập tức, tiếc là không thể. 

(Cô Suzuka): Vì vậy…cô có thể tiếp tục nhờ vào lòng tốt của cháu thêm nữa không?

(Hajime): Cứ giao cho cháu. Không chỉ vì lời hứa, mà chauys cũng xem Chinatsu là người rất quan trọng với mình.

Đọc xong tin nhắn, tôi tắt điện thoại rồi gõ cửa phòng nơi Chinatsu đang ở.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!