Trước mắt chúng tôi, Hư Long (虛龍), con Rồng Tắc Kè Hoa, đang phô bày một kích thước hoàn toàn không thể so sánh được với bất kỳ con non nào mà tôi từng thấy trước đây.
“Ngươi chính là con rồng đã tạo ra làn sương độc nuốt chửng hết ngôi làng này à. Giờ ta mới hiểu tại sao lại không thấy bóng dáng của bất kỳ ai trong làng này rồi.”
Trên lưng nó, một chiếc mai khổng lồ trông như mai rùa đang không ngừng phun ra từng luồng sương mờ trắng đục. Có lẽ là do nó đã bị bỏ đói quá lâu nên toàn thân nó trông gầy sọp đến mức xương dán sát vào lớp da nhăn nheo của nó.
“…Hẳn chính là con quái vật này đã ăn thịt hết bọn họ nhỉ.”
Trước khi bắt đầu trận chiến, Victoria khép tay lại trước ngực, cúi đầu cầu nguyện gì đó.
“Thưa Đấng Mẫu linh thiên trên thượng giới, giờ đây chúng con đang phải đối mặt với cái ác khổng lồ trước mắt. Xin Người hãy ban cho chúng con sự dũng khí và sự tĩnh lặng, để xua tan đi nỗi sợ trong lòng này. Xin Người hãy rủ lòng thương xót, đem lại sự an nghỉ cho những linh hồn lạc lối này. Nhân danh ngọn đèn soi sáng đưa ánh sáng trở về với thế gian, con khẩn cầu điều đó. Amen.”
Dù kẻ địch là ma vật hay ma tộc thì Victoria cũng chưa bao giờ quên đi việc cầu nguyện. Cô luôn tin rằng, dẫu là kẻ thù thì chúng cũng là một sinh mệnh, nên không thể không thương xót cho chúng.
Suốt một năm đồng hành cùng nhau, tôi vẫn chẳng thể hiểu nổi thứ lòng nhân từ đó là như nào.
“Trong cái tình huống khẩn cấp này mà cô vẫn đi làm cái trò vô ích đó à.”
Tôi nghiến răng, giơ lòng bàn tay đã sẵn sàng ra, từng vòng ma pháp trận chồng chéo lóe sáng bên trên lòng bàn tay tôi.
Với tôi, ma tộc hay ma vật nào cũng chỉ là những kẻ khốn kiếp đã giết cha mẹ và người dân quê hương của tôi mà thôi. Không đáng để thương xót, cũng càng chẳng cần cầu nguyện cho chúng.
“Đây không phải là việc vô ích đâu ngài Astal. Đây là nền tảng vững chắc để sau này khi tất cả chúng ta đến được thiên đường rồi thì sẽ được tha thứ. Dù cho bây giờ chúng ta đang sống để giết và bị giết, thì cuối cùng tội lỗi cũng sẽ được phán xét theo ý Thần mà thôi.”
Victoria khẽ mỉm cười khi đáp lại. Cái điệu bộ ngoan đạo ấy, với tôi, luôn là một thứ khó chịu.
Bởi cũng cùng một người duy nhất nhưng trước mặt thiên hạ thì tỏ ra thánh thiện, còn chỉ khi đối diện với tôi thì lại thành một “thánh nữ trần tục” chẳng biết xấu hổ.
“Hừ, thế nếu lỡ mà Thần Linh có bảo cô đi chết thì cô cũng cam lòng làm theo sao? Con người thì cần phải biết phản kháng. Lý trí và hoài nghi mới là điều kiện cần thiết để sống sót trong cái Ma giới hiểm ác này đấy.”
Tôi thở dài, cố ép thêm các vòng pháp trận đè vào nhau.
Rồng Tắc Kè Hoa không thể bay được, đôi cánh mục nát kia chỉ có thể khiến nó lê lết trên mặt đất mà thôi. Tôi dựa vào điểm yếu đó để kết hợp ma pháp Động Đất và Trọng Lực rồi tạo thành một kỹ năng mới.
“…Địa Chấn Trọng Lực.”
ẦMMMM---!!!
Mặt đất dưới thân con Rồng Tắc Kè Hoa nhận một cơn rung chuyển dữ dội, nứt toác ra thành từng khe nứt sâu. Cùng lúc đó, một lực đạo vô hình cực nặng bất ngờ trút xuống từ trên cao xuống, nghiền nát toàn bộ không gian xung quanh con quái.
“Có một lần tôi thậm chí còn dám oán trách cả Thần Linh. Cho dù có là thánh nữ sẽ luôn đi theo ý chí Người đi chăng nữa… nhưng đối với tôi mà nói, vẫn còn có thứ quan trọng hơn cả.”
『Như cái lần mà Người bôi nhọ ngài Astal ấy, lúc đấy là mình đã thực sự tức giận đấy…! Sao mà ngài ấy lại không hiểu lòng một thiếu nữ chút nào vậy trời…!』
Nói rồi, Victoria rút ra một chiếc búa khổng lồ bằng với chiều cao của cô. Đó chính là vũ khí yêu thích của cô ấy, nhờ vào huyết mạch bán rồng mà cô ấy có thể dễ dàng phát huy hết sức mạnh cơ bắp để sử dụng nó.
Cách phòng thủ tốt nhất chính là tấn công. Nếu có thể hạ hết quái vật trước khi Phép Màu được dùng đến thì Victoria cũng chẳng cần hy sinh bản thân làm gì cả.
“…Vậy, kẻ đó là ai mới được?”
Tôi chợt tò mò trước lời Victoria vừa nói, nên liền hỏi lại cô.
Một thánh nữ, rốt cuộc có thứ gì quan trọng hơn cả lời của Thần cơ chứ?
“Bí mật nhé. Một thiếu nữ thì đâu thể nào dễ dàng mà nói ra bí mật của mình được chứ.”
Victoria nhướng nhẹ đôi mày, ánh mắt thoáng khó chịu khi nhìn về phía tôi. Rõ ràng cô không muốn thú nhận…
『Chính là ngài đó. Astal Kaisakos, vị ma pháp sư dịu dàng nhất thế gian này.』
Mà tiếng lòng của cô ấy thì lại thốt ra không chút che giấu gì cả.
“…Cả hai chỉ vừa mới giảng hòa với nhau mà, sao giờ lại cãi nhau nữa rồi?”
Dũng Sĩ Kyle khẽ gật đầu về phía chúng tôi, trong khi quanh cơ thể anh ta thì đang bùng lên chiến giáp bằng lửa sống động.
Hừng Viêm Kỵ Sĩ (Igknight).
Khi cắm Thánh Kiếm xuống đất và vặn chuôi, ngọn lửa đang tích tụ bên trong liền tuôn trào, hóa thành một lớp giáp rực cháy bảo vệ chủ nhân mình.
“Thôi kệ đi, Kyle. Chắc đó là cách mà hai người này bày tỏ tình cảm thôi. Lần trước cũng vậy mà, cãi nhau chí chóe rồi lại ở chung một phòng trọ, rồi lại quần nhau như thú vật đấy còn gì?”
“Nhìn cái cách mà hai người lặp lại chu kỳ cãi nhau rồi lại làm hòa, không biết nên gọi là oan gia ngõ hẹp hay là duyên trời se sẵn nữa ấy.”
Anima và Thalion vừa chuẩn bị vũ khí xong, cũng chen vào một vài lời. Một người đã kéo căng dây cung làm từ cành của Cây Thế Giới, còn người kia thì đã triệu hồi toàn ra bộ bốn Đế Vương của từng loại nguyên tố.
“…Chúng tôi đâu có làm cái gì đâu.”
Tôi chau mày, khó chịu khi thấy những người đồng đội cứ mặc nhiên nghĩ rằng chỉ sau một ngày đồng hành thì tôi và Victoria đã “vượt rào” như mấy cặp tình nhân khác rồi.
“Ơ kìa, thế cái người đàn ông mà đã cùng tôi nằm chung giường đêm qua đã biến đi đâu mất rồi nhỉ? Rõ ràng là có kẻ đã thì thầm vào tai tôi bằng giọng ngọt ngào nóng bỏng rằng, ‘Chỉ nắm tay ngủ thôi nhé…♡’ cơ đấy.”
Victoria liếc sang với ánh mắt quyến rũ, đôi môi hé mở cùng đầu lưỡi khẽ thò ra… hệt như đang cố tình khiêu khích.
“…Tối nay cô chết chắc với tôi.”
Tôi đáp lại, cố tình buông lời đe dọa để chặn đứng trò đùa đó lại. Dù có nói vậy đi nữa thì tôi biết rõ là cô ấy sẽ chẳng dám thật sự làm gì quá giới hạn. Vấn đề duy nhất ở đây là nếu cô ấy say rượu thì đến tôi cũng chẳng ngăn nổi tình huống khi nó vượt tầm kiểm soát đâu.
“Thiếp thân trông đợi lắm á. Chẳng biết là chú chó cưng ngoan ngoãn hôm nay có thể khiến thiếp thân thỏa mãn được không đây nhỉ.”
『Aa… Aaa… Chẳng lẽ hôm nay là ngày mà mình sẽ mất đi tấm thân xử nữ này sao? Cũng có thể, trên khắp cơ thể này sẽ đầy ắp những dấu ấn cho thấy mình đã là của riêng ngài Astal rồi chăng…』
Lạnh sống lưng thật sự.
Nghe thấy nội tâm u tối của Victoria dành cho tôi, tôi bất giác không khỏi rùng mình. Đúng thật là lòng dạ cô ấy còn sâu thẳm hơn cả hố sâu của những căn nhà thổ nữa.
‘Ban đầu mình chỉ định là cù lét cho đến khi cô ấy bật khóc xin tha mà thôi, để cổ còn chừa cái thói dám trêu chọc mình…’
Nếu tối nay mà còn phải ngủ chung với nhau nữa thì tôi sẽ bắt cô ấy xin lỗi đến khi nào mệt lả mới thôi.
Nhất là cái chỗ nhược điểm nơi phía hông của cô ấy là cực kỳ là nhạy cảm, điều mà chỉ mình, kẻ nghe được tiếng lòng, mới có thể biết rõ.
“Victoria, chẳng lẽ cô yêu tôi điên cuồng đến vậy sao?”
Tôi nói tiếp với giọng lả lả. Dù cho mọi người bên ngoài có đều tin rằng chính tôi mới là người đã chủ động tỏ tình với Victoria…
Thì thực tế hoàn toàn ngược lại, nên giờ tôi buộc phải từng chút một chặn đứng cái sự ngang ngược của cô ấy lại.
“Ngài bảo tôi mà yêu ngài á? Ảo tưởng thì không có ai cấm, nhưng mà sự thật thì hơi bị kinh tởm đấy nhé.”
Khuôn mặt Victoria lầm tức tối sầm lại bày ra một vẻ khinh miệt. Ánh mắt và điệu bộ cô ấy nhìn tôi đầy vẻ chán ghét, thế nhưng,
『Yêu anh lắm♡ Yêu anh lắm♡ Yêu anh lắm♡ Yêu anh lắm♡ Yêu anh lắm♡ Yêu anh lắm♡ Yêu anh lắm♡ Yêu anh lắm♡ Yêu anh lắm♡ Yêu anh lắm♡ Yêu anh lắm♡ Yêu anh lắm♡ Yêu anh lắm♡』
Trong thâm tâm cổ, cái tình cảm ấy lại nặng nề và mãnh liệt đến độ tôi cũng khó mà tiếp nhận nổi. Victoria không ngừng lặp đi lặp lại những tiếng kêu gào rằng cô ấy yêu tôi, như thể cổ đang muốn thôi miên tôi bằng chuỗi những từ ngữ lặp đi lặp lại này vậy.
Tôi thậm chí còn cảm thấy hoa mắt đồng thời hơi choáng váng.
“...Chỉ vì cảm giác áy náy khi nghe lời tỏ tình của ngài nên tôi miễn cưỡng chấp nhận thử thôi nhé. Hãy coi đó là vì nghĩa tình đồng đội cùng nhau tiêu diệt Ma Vương đi ha.”
Nói rồi, Victoria hất mái tóc sang sau tai lên, làm bộ kiêu kỳ. Cô ấy vẫn không ngần ngại lợi dụng cái chuyện “tôi tỏ tình trước” kia mà bẻ cong sự việc đi để dùng nó cho đến tận bây giờ.
“Nếu ngay từ đầu mà cô đã thật sự không có chút tình cảm nào với tôi rồi thì sao lúc đó cô không từ chối cho lẹ có phải là tốt hơn không?”
“Tôi là một Thánh nữ mà. Thay thiên hạ gánh lo, lắng nghe nguyện vọng của muôn dân, đó mới chính là sứ mệnh của tôi.”
Tôi cạn lời, liền hỏi vặn lại Victoria. Rõ ràng là trong chuyện này chỉ có mình cô ấy là đang ôm ấp cái thứ tình cảm yêu đương ấy thôi chứ.
Trong đầu tôi chỉ đang nghĩ đến viễn cảnh ngày mà Nữ hoàng Succubus bị tiêu diệt, hoặc ngày mà hợp đồng hẹn hò này hết hạn thì chúng tôi sẽ trở lại làm bạn như trước đây.
“Giúp đỡ cho một đại pháp sư còn ‘zin’, đến cái tuổi trưởng thành rồi mà còn chưa từng được nắm tay con gái, trải qua tình yêu bao giờ thì chẳng phải cũng được xem là một trong những việc thiện mà người khác khó lòng làm được hay sao?”
『Mình muốn độc chiếm tất cả những lần đầu tiên của ngài Astal. Nắm tay cũng vậy, ôm ấp cũng vậy, hôn môi cũng vậy, nụ hôn sâu cũng vậy luôn, và cả việc cùng nhau bước lên bậc thang của người trưởng thành nữa, để trở thành nữ nhân chỉ thuộc về riêng ngài, tất cả mọi thứ……』
Victoria đang nói với tôi bằng vẻ mặt như thể thấy tôi vô cùng đáng thương, nhưng ẩn sâu bên trong đó lại là một loại cảm xúc độc chiếm mãnh liệt hơn bất cứ ai.
“…Thật sự là tôi giờ có rất nhiều điều muốn nói, nhưng tôi vẫn đang nhịn đây.”
Tôi nắm chặt tay thành nắm đấm, khẽ run lên, cố gắng kìm nén cơn giận đang sôi trào. Bởi vì nếu tôi nói ra rằng mình có thể nghe thấy được tiếng lòng của Victoria ngay lúc này, thì không biết cô ấy sẽ làm gì tôi nữa.
“Đêm qua trông như thể ngài chẳng có chút kiên nhẫn nào nhỉ, có lẽ câu nói đàn ông thì đầu dưới và đầu trên luôn không đồng thuận với nhau là thật ha.”
『Nếu mình mà kết hôn thì sẽ trở thành Victoria Kaisakos chăng? Mình sẽ sinh khoảng chừng 11 đứa con để khi mà chơi bóng cũng không lo thiếu người………♡♡♡』
Ngay cả hiện tại cũng thế, nhìn kìa, với Victoria đang tuôn trào những cảm xúc dâm đãng và lầy lội như thế kia, nếu tôi thổ lộ sự thật ra thì chẳng phải sẽ không biết sẽ nhận được phản ứng gì sao.
“....”
Tôi nuốt khan một ngụm nước bọt, gắng giữ im lặng.
Chỉ cần sơ suất, tôi chắc chắn sẽ bị lôi thẳng lên giường và phải ngoan ngoãn dâng hiến thứ quý giá nhất của một người đàn ông ra. Trong đầu chợt hiện lên câu nói của ai đó nói rằng: ngay cả mực khô nếu cố moi ra thì vẫn có nước.
“…Tất cả chuẩn bị đi. Có vẻ như con rồng tắc kè đã bắt đầu ngụy trang. Vì là cá thể trưởng thành nên chắc chắn nó sẽ biến thành thứ gì đó còn nguy hiểm hơn cả bọn con non đấy. Có lẽ là nó sẽ nhắm vào người mạnh nhất trong chúng ta trước.”
Kyle, người vẫn liên tục vung kiếm khí về phía kẻ địch, hạ thấp giọng ra lệnh cho chúng tôi.
“Giải trừ? Sao mà bọn chúng lại có thể dùng được sở trường của mình chứ?”
Tôi chợt nhận ra có gì đó không ổn từ cái cảm giác khác lạ vừa dâng lên kia. Tôi cứ tưởng rằng năng lực kiểm soát ma lực bẩm sinh của tôi là thứ không thể sao chép được.
Có lẽ bởi vì kẻ địch là một con rồng đã trưởng thành chứ không phải con non.
Trông thấy ngay cả ma pháp trói buộc kẻ địch của tôi cũng đã bị giải trừ thì chứng tỏ nó không phải là loại có thể dễ dàng bị tiêu diệt.
“…Mọi người, đặc biệt là Thánh nữ và Ma Pháp sư.”
Và rồi, từ trong đám mây bụi cuồn cuộn bốc lên, con rồng tắc kè hiện ra trước mắt. Thân hình nó đã thu nhỏ lại bằng cỡ một người đàn ông trưởng thành.
“Tại sao các ngươi cứ phải làm loạn lên trong lãnh thổ của ta vậy? Đánh nhau rồi lại giao phối, đánh nhau rồi lại giao phối, các ngươi là con người chứ có phải là bọn súc sinh như ma tộc hay ma vật vậy đâu?”
Trong hình dáng một mỹ nam với mái tóc xanh biếc và đôi mắt xanh, nó cau mày nhìn chằm chằm vào chúng tôi.
“Xem thằng này nói kìa? Giờ thì hắn chẳng thèm cố giấu việc mình là ‘hàng giả mạo’ nữa rồi à?”
Tôi bật cười chua chát vì quá mức nực cười. Bởi trước mắt tôi lúc này là hình ảnh tôi giống hệt như thể đang soi gương vậy.
Thứ được gọi bằng danh hiệu “Hư Long (虛龍)” lúc này đang mang gương mặt của Astal Kaisakos và bộc lộ sự khó chịu rõ rệt ra bên ngoài.
=================================

