Lolicon

Chap 38: Gọi tên

2025-04-02

9

“Anh không nghĩ đã đến lúc khiến mối quan hệ giữa chúng ta có tiến triển rồi à?”

“Tiến triển á…?”

                        

Tôi không thể không nhìn em ấy với ánh mắt nghi ngờ được. Nếu người nói câu đó là một người khác thì chắc hẳn tôi sẽ không nghĩ nhiều đâu, nhưng mà…

… với Miyanoshita thì khác.

Tôi không thể không nghĩ rằng em ấy đang âm mưu điều gì đấy.

                                          

“A, Yuuki-san! Anh đang nghĩ về thứ gì đấy hư hỏng phải không?”

“Em tưởng tượng thôi.”

“Anh đang nghĩ đến cảnh em chào đón anh bằng tạp dề khỏa thân, đúng không?”

“Chắc chắn là không. Anh không nghĩ đến nó. Đừng có làm thế, được chứ? Không bao giờ!”

“Em biết rồi. Đùa thôi mà!”

“Em chả hiểu gì cả!”

                                     

Cứ từ từ thôi.

Như Iris, và như Miyanoshita…

Tôi cười gượng.

                                      

“Vậy thì ‘tiến triển’ theo ý em là như nào?”

“Gọi nhau bằng tên, tất nhiên rồi.”

“Gọi bằng tên?”

“Đã được một khoảng thời gian kể từ lúc chúng ta gặp nhau rồi mà.”

“Ừ, đúng thế.”

“Nhưng chúng ta vẫn gọi nhau bằng họ. Thế có phải hơi xa cách không?”

“Em nhắc đến thì anh mới để ý…”

                              

Tôi không phủ nhận được.

Ừ thì chúng tôi mới gặp nhau cách đây không lâu, nhưng cả hai đã làm bạn qua game được gần 1 năm rồi.

Thậm chí chúng tôi đã kết hôn trong game, mặc dù nửa cho vui và nguyên liệu thôi.

Cũng không phải ý hay khi cứ tiếp tục gọi Miyanoshita bằng họ sau ngần ấy thời gian nữa.

Kể cả khi tôi không làm sao thì em ấy cũng khó có thể xem tôi là bạn hơn.

Thế thì khá là tệ đối với Miyanoshita, em ấy cũng đã có khoảng thời gian dài cô đơn một mình rồi mà.

Có lẽ hiện tại thì không sao đâu nhưng có thể nó sẽ khiến cho mối quan hệ của chúng tôi dần thay đổi…

… và cuối cùng là một vết nứt không thể hàn gắn được nữa.

Tôi không muốn chuyện đó xảy ra, nên nếu gọi nhau bằng tên là một cách để tránh việc đó thì được.

                   

“Vậy thì… Kể từ giờ, anh sẽ gọi em bằng tên. Được chứ?”

“Thật sao?!”

“Sao em lại bất ngờ thế?”

“Bởi anh là một người rất ngại ngùng và rụt rè, Yuuki-san! Em tưởng anh sẽ viện cớ gì đấy và từ chối. Mặc dù như thế cũng khá dễ thương! ♪”

“Anh sẽ kh-...”

               

Không làm thế đâu… Tôi không phủ nhận được.

Việc người đề xuất là Miyanoshita chả có liên quan gì cả.

Tôi chỉ không giỏi thân thiết với nữ giới thôi.

Thế nên, tôi có lẽ sẽ viện cớ và lảng tránh như Miyanoshita đã nói.

                       

“... Có lẽ em nói đúng.”

                    

Đã đến lúc tôi dừng lại rồi.

Tôi không thể xóa đi những sai lầm trong quá khứ, nhưng ít nhất, tôi có thể chắc chắn rằng bản thân sẽ không chạy trốn khỏi thứ ở ngay trước mặt nữa.

                      

“Anh thì không sao. Còn em, Miyanoshita?”

“Tất nhiên là không vấn đề gì rồi!”

                      

Em ấy hăng hái trả lời.

Chắc hẳn Miyanoshita rất muốn tôi gọi em ấy bằng tên riêng.

Khi nghĩ đến số thời gian mà tôi bắt ẻm đợi, tôi cảm thấy có lỗi một chút.

                                   

“Được rồi, vậy thì em sẽ làm trước.”

                

Miyanoshita lo lắng khép chân và ngồi thẳng lưng.

Em ấy hắng giọng nhiều lần.

Và rồi, em khẽ mở đôi môi mềm mịn ra.

                        

“... Naoto-san…”

                  

Lời nói thật ngọt ngào, cứ như thì thầm vậy.

Nhưng chúng vẫn chứa trong mình sự nồng nàn và say đắm.

Tôi cảm thấy một cơn rùng mình nhẹ.

                   

“Ừm… Ehehe♪ Em đang đỏ mặt, phải không? Aaa, mặt em nóng quá… Em không thể tin bản thân lại thành ra thế này chỉ với việc gọi tên anh… Tình yêu thật điên rồ, phải không?!”

“Mặt em đỏ quá đấy, em có chắc em có thể gọi anh bằng tên kể từ bây giờ không?”

“Ừm… Em cần thời gian để làm quen! Nhưng… Em muốn gọi anh bằng tên, Naoto-san.”

                     

Ẻm vẫn còn bối rối.

Mặt đỏ.

Mắt ẩm ướt.

Ánh mắt ngoảnh đi.

Nhưng em ấy vẫn tỏa ra một vầng hào quang hạnh phúc.

Mỉm cười mềm mại.

Em ấy trông rất vui, chỉ nhìn thôi cũng khiến tim tôi rộn lên.

                  

“Được rồi, Naoto-san, đến lượt anh đấy!”

                  

Miyanoshita nhìn tôi với đôi mắt lấp lánh.

Em ấy nhìn như một con cún đang đợi được thưởng vậy.

               

“Ừm…”

               

Căng thẳng thật.

Tôi hiểu cảm giác của Miyanoshita rồi.

Hít một hơi sâu và suy nghĩ. Và, tôi khẽ gọi tên em ấy.

               

“... Suzu…”

“Wahh…!?”

               

Khoảnh khắc được tôi gọi tên, Miyanoshita giật mình, nhảy cẫng lên.

Em ấy mất thăng bằng và ngã xuống sàn nhà cùng một tiếng uỵch.

               

“E-Em ổn chứ…?”

“V-Vâng, em không sao… Không, có khi em đang không ổn thật…”

           

Miyanoshita cư xử như thể đang say vậy, ánh mắt quay cuồng.

Em ấy nhìn tôi…

                          

“...”

              

Rồi lại bối rối quay đi.

             

“Sao thế? Trông em như thể vừa thấy ma vậy.”

“Ừm, em không biết phải nói sao nữa, nhưng… có phải em đang có một khuôn mặt kỳ lạ không?”

         

Miyanoshita dùng cả hai tay để che mặt.

Qua khoảng trống giữa hai tay, tôi có thể thấy một nụ cười hạnh phúc.

        

“Khi anh gọi tên em… Suzu, em không thể ngừng cười được… Aaa, chắc chắn em đang có một khuôn mặt kỳ lạ ngay lúc này.”

“Ừ, đúng thế.”

“Đừng có đồng ý chứ! Phủ nhận nó đi! Nói mấy thứ như thể ‘Em lúc nào cũng rất dễ thương; em là thiên thần của anh.’ hay là gì đấy đi!”

“Vậy em thích mấy thứ như thế à?”

“Không, em chỉ nói những gì hiện ra trong đầu thôi. Nếu anh mà nói mấy thứ như thế thì em sẽ thấy nhảm nhí quá thôi!”

“Đòi hỏi nhiều thế.”

“Nhưng, nhưng… một Naoto-san như thế cũng không tồi… Aa, chúng ta có nên cùng thử không?”

“Trí tưởng tượng của em đúng là không có giới hạn nhỉ?”

                      

Miyanoshita dần bình tĩnh lại trong khi chúng tôi nói chuyện và đứng dậy.

             

“Dù sao thì… chúng ta đã đến giai đoạn gọi tên rồi. Hehe♪”

“Nó to tát đến thế với em à?”

“Tất nhiên rồi. Rốt cuộc thì… em cũng đã tiến đến gần trái tim anh thêm một bước rồi mà, đúng không? ‘Gọi tên người khác là để đối xử công bằng với họ’. Nó là một điều rất quan trọng.”

“Ừm, nếu nghĩ thế…”

“Đầu tiên là tên. Tiếp theo… Hehehe♪ Em sẽ trói buộc và biến anh thành của riêng em, Darling! ♪”

“... Xin hãy nhẹ tay.”

         

Tôi cảm thấy sợ bởi em ấy có lẽ sẽ thật sự làm thế trong tương lai không xa.

Một cô gái đang yêu đúng là không thể cản phá…

Một bé gái tiểu học thì còn hơn thế nữa…

Tôi nghĩ đến những thứ ngẫu nhiên để bản thân sao nhãng trước hiện thực trước mắt.