Chrome Gregory, một tân sinh nhập học vào Học viện Đế quốc năm nay, đang không mấy vui vẻ khi ở đây.
Dù cuối cùng cũng đặt chân đến nơi mà cậu ta đã nhắm đến từ thuở nhỏ, dù được tiếp cận với lộ trình ưu tú cùng nền giáo dục tốt nhất hiện có, sự bất mãn của cậu ta có một nguyên nhân rất đơn giản.
Ryan.
Tên giáo sư mới chết tiệt đó chính là gốc rễ của mọi vấn đề.
(Giá như không có tên khốn đó, thì giờ này mình đã thẳng tiến trên con đường thành công ở Lớp A rồi…)
Ngày đầu tiên của những lớp học mà cậu ta đã mong chờ bấy lâu.
Vị giáo sư đã tịch thu cây thương ma thuật – vũ khí chính của cậu ta– và đưa cho cậu ta một khẩu súng cũ kỹ kỳ quặc nào đó.
Khi Chrome phản đối, vị giáo sư đó còn có gan bảo cậu ta có thể chuyển xuống Lớp B nếu không muốn tuân theo phương pháp của anh ta.
Một sự lạm quyền không thể hiểu nổi.
Thà chuyển sang lớp của Giáo sư Scott còn hơn là học dưới trướng một tên giáo sư khốn nạn như vậy.
Sau phán đoán đó, Chrome lập tức lấy lại cây thương và chuyển xuống Lớp B mà không thèm ngoảnh lại…
Hóa ra khẩu súng cổ đó thực chất là một công cụ huấn luyện.
Một bảo vật thần thánh được thiết kế để giúp học sinh dễ dàng làm chủ Tăng cường Ma thuật.
Nó được chế tác tinh xảo đến mức các gia tộc quý tộc và cả người lùn đã cố gắng sao chép cấu trúc của nó, nhưng mọi nỗ lực đều thất bại.
Cuối cùng, chỉ có học sinh Lớp A được hưởng lợi.
Những học sinh ở lại đó đang phát triển vượt bậc nhờ công cụ đó và các phương pháp giảng dạy đổi mới.
(Chỉ nghĩ đến thôi đã thấy phát ngấy rồi.)
Tệ hơn nữa, vị giáo sư đó hóa ra là một thiên tài hiếm có. Anh ta có thể tự do thao túng các phép thuật không gian vốn nổi tiếng khó nhằn và sở hữu tầm nhìn vượt xa cả Khởi Nguyên Long.
Thêm vào đó, việc tính cách có vẻ kiêu ngạo của anh ta hoàn toàn là hiểu lầm, và thực tế anh ta là giáo sư quan tâm đến học sinh nhất, đặt học sinh lên hàng đầu – danh tiếng của anh ta đang lên như diều gặp gió.
-Tôi đăng ký vào lớp này cũng chẳng suy nghĩ nhiều, thế mà lại được Giáo sư Ryan chỉ dạy. Liệu đây có phải là chuyện tốt không?
Nhờ anh ta, học sinh Lớp A vui mừng khôn xiết.
Một số còn trơ trẽn khoe khoang về điều đó.
Mỗi lần Chrome thấy điều này, nó lại ăn mòn tâm can cậu ta.
Cậu ta đã tự tay đá bay cơ hội thay đổi cuộc đời bằng chính đôi chân mình.
Dù sự thật này khiến máu cậu ta sôi lên, Chrome là trưởng tử của một gia tộc quý tộc, kẻ chưa bao giờ thiếu thứ gì trong đời.
Kẻ luôn được bao quanh bởi những người tâng bốc mình.
Kết hợp với tài năng bẩm sinh, cái tôi của Chrome đã quá cao để có thể thừa nhận rằng mình đã phạm một sai lầm ngu ngốc.
(Tên khốn đó mới là kẻ làm ra vẻ ta đây. Nếu hắn giải thích tử tế, thì mình đã chẳng rời đi rồi!)
Cuối cùng, cảm giác bất công của cậu ta biến thành sự oán hận nhắm vào Ryan.
Rơi xuống Lớp B, bị bẽ mặt khi Giáo sư Scott chỉ ra rằng thanh kiếm của cậu ta dao động vì những suy nghĩ xao nhãng, điểm số của cậu ta liên tục tụt dốc.
Tất cả là lỗi của tên giáo sư mới chết tiệt đó.
Mọi chuyện đã ổn thỏa nếu không có anh ta.
Với những suy nghĩ này, Chrome mài sắc lưỡi dao trả thù của mình.
Một hành động ngu ngốc là gây sự với người đang ở đỉnh cao thành công, trong khi cậu ta có thể chỉ lặng lẽ ôm mối bất mãn trong lòng.
Nhưng Chrome vốn là một nhân vật trong nguyên tác – 'tên tóc vàng du côn nhận phải kết cục thích đáng sau khi động vào nhân vật chính mà không biết thân biết phận.'
Một kẻ với suy nghĩ méo mó, kẻ phải chà đạp bất cứ điều gì làm cậu ta khó chịu bằng mọi giá trước khi có thể thỏa mãn.
Sự ám ảnh đó kết hợp với ảnh hưởng của gia tộc đã đơm hoa kết trái.
Sau khi điều tra kỹ lưỡng, cuối cùng cậu ta đã tìm ra nó.
Điểm yếu sẽ phá hủy tất cả uy tín mà Ryan đã xây dựng.
(Mình biết mà, hắn giấu một cái gì đó rất mờ ám.)
Ban đầu, đáng lẽ chỉ có một vị trí giáo sư mới trong năm nay.
Quy trình tuyển dụng đáng lẽ phải kết thúc với việc Giáo sư Elf Sylphie giành được vị trí giáo sư mới sau các cuộc cạnh tranh khốc liệt.
Nhưng sau khi các ứng viên trúng tuyển đã được công bố, họ đột nhiên thêm một vị trí nữa, và Ryan được bổ nhiệm làm giáo sư mới mà không qua quy trình nào.
Chỉ có một kết luận mà sự thật này chỉ ra.
(Dùng hối lộ để xin việc – cũng phải có giới hạn chứ.)
Ai đó đã dùng hối lộ để tạo ra một vị trí từ hư không và cài tên Ryan khốn kiếp đó vào làm giáo sư ở đây.
Một điểm yếu chí mạng.
Giờ chỉ còn việc lặng lẽ lan truyền thông tin này.
Khi mọi người biết được rằng kẻ nổi tiếng với hình ảnh trong sạch thực ra đã dùng hối lộ để vào Học viện, danh tiếng của vị giáo sư đó sẽ tụt dốc không phanh.
(Tối thiểu thì cũng chắc chắn sẽ bị kỷ luật, và nếu chơi bài khéo…)
Có thể còn nhắm đến việc sa thải.
Chrome mỉm cười nham hiểm trước ý nghĩ đó.
Ngày hôm nay chắc chắn sẽ là ngày tồi tệ nhất trong cuộc đời của vị giáo sư đó.
****
Ngày hôm nay chắc chắn sẽ là ngày tuyệt vời nhất trong cuộc đời tôi.
Sau khi kết thúc vụ việc ở Hoàng cung và trở về Học viện, thứ chào đón cơ thể kiệt sức của tôi thực sự là một cảnh tượng đẹp như trong mơ.
Vài học sinh thì thầm đủ điều khi nhìn tôi.
Họ nhiệt tình bàn tán rằng tôi đã có được vị trí giáo sư bằng cách bất chính, rằng tôi nên từ chức ngay lập tức.
Mệt mỏi vì những làn sóng chỉ trích vô căn cứ, tôi uống hơi nhiều.
Trong giây lát tôi còn tự hỏi liệu mình có nhầm không vì rượu, nhưng dù có dụi mắt thế nào, cảnh tượng trước mặt vẫn không thay đổi.
Nước mắt tự nhiên lăn dài trên má.
(…Cuối cùng thì ngày mà nỗ lực của mình được đền đáp đã đến.)
Những ngày tháng tôi cố gắng hết sức để bị học sinh ghét.
Tôi không thể diễn tả nổi mình đã chờ đợi một ngày như thế này bao lâu.
Dĩ nhiên, hầu hết học sinh vẫn ủng hộ tôi, nhưng chỉ cần có vài học sinh nhìn nhận tôi tiêu cực cũng đã là một sự phát triển đáng mừng đến rơi nước mắt.
Tôi muốn tìm ra kẻ đã khởi xướng cuộc vận động này và cúi đầu tạ ơn, một người chính trực và tuyệt vời như vậy.
Khóe miệng tôi như muốn nhếch thẳng lên thiên đàng.
Tuy nhiên, đây chính xác là lúc không được lơ là cảnh giác.
Tôi không thể để cơn gió đông nam được chờ đợi bấy lâu này vuột mất.
(Mình sẽ phải duy trì làn sóng này và làm cho dư luận xấu đi hơn nữa.)
Dù vị anh hùng vô danh này đã làm một công việc khá ổn áp, nhừng vẫn còn nhiều lĩnh vực cần cải thiện.
Đã đến lúc tôi xắn tay áo và đích thân vào cuộc.
Đối tượng mục tiêu rõ ràng nên là những kẻ phân biệt đối xử. Tiếp cận những học sinh vốn đã thù địch với tôi vì ghét thường dân sẽ là hiệu quả nhất.
May mắn thay, tôi đã che giấu nhiều đặc điểm mà chúng sẽ ghét. Những thứ như là mồ côi, hay xuất thân từ khu ổ chuột.
Khi thông tin này được phơi bày, một số học sinh quý tộc đầy định kiến và tinh thần thượng lưu sẽ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ghét tôi hơn trước. Đương nhiên, dư luận sẽ nhanh chóng xấu đi.
Một kế hoạch quá ư là tuyệt vời.
Dù nếu phải chỉ ra một vấn đề, thì đó là tôi vẫn còn hơi say vì uống hơi nhiều…
(Ừm, có thể sai sót gì được chứ?)
Tôi có thể đã hơi quá chén vì xúc động, nhưng tôi chưa uống nhiều đến mức ảnh hưởng đến phán đoán của mình.
Tinh thần của tôi không yếu đến mức sụp đổ sau mười chín chai rượu do Hoàng tộc tặng, vậy nên tôi lập tức bắt tay vào việc trong khi cười toe toét.
…Một cuộc sa thải ngọt ngào đang chờ tôi.
*****
Giáo sư Scott đang có tâm trạng rất tệ những ngày gần đây.
Lý do khá đơn giản.
Một người trẻ tuổi có thể được coi là bảo vật của Đế quốc mà không ngoa. Ai đó dám cố gắng bôi nhọ một người như vậy.
(Dù muốn bịt miệng chúng ngay lập tức…)
Kẻ chủ mưu đứng sau vụ này khá xảo quyệt.
Chúng cẩn thận đi trên ranh giới mà không vượt qua nó.
Chúng chỉ nói về sự thật không thể chối cãi rằng có những khía cạnh đáng ngờ trong việc tuyển dụng Giáo sư Ryan, không cho chúng tôi lý do để trừng phạt chúng.
Nếu chúng tôi cố hành động vì một chuyện như vậy, nó sẽ phản tác dụng và chỉ làm tăng thêm chỉ trích nhắm vào Ryan.
Giá như chúng bịa đặt hoàn toàn những lời dối trá hoặc phạm tội phỉ báng nhân cách nghiêm trọng, chúng tôi có thể lập tức mở cuộc điều tra và trừng phạt nghiêm khắc kẻ có tội.
Nhưng với tình hình hiện tại, chúng tôi bó tay.
(Thật nhục nhã. Mình không thể đối diện với hậu bối.)
Mới bao lâu kể từ khi tôi hứa sẽ bảo vệ cậu ấy khỏi mọi đe dọa, và giờ chuyện này xảy ra. Ryan chắc chắn sẽ vô cùng nản lòng khi trở về từ Hoàng cung và nghe tin này.
Tôi không có lời biện hộ nào nếu hậu bối kết tội tôi là kẻ đạo đức giả nói một đằng làm một nẻo.
Chìm trong những suy nghĩ đó, Scott lê bước chán nản.
Đó là lúc ông nghe thấy nó.
…Tiếng xì xào của mọi người.
Khi quay đầu lại, ông thấy học sinh tụ tập thành một đám đông.
Chúng đều đang nhìn vào một thông báo chính thức được dán trên tường.
Tự hỏi loại văn bản nào có thể tụ tập đám đông như vậy, Scott chen qua đám học sinh và bắt đầu đọc dòng chữ được viết ở đó,
[Giáo sư mới Ryan Thực chất là Batman từ Khu Ổ chuột![note90711]
Một thường dân chưa bao giờ được giáo dục tử tế từ cha mẹ có thực sự có thể dạy dỗ học sinh của chúng ta đúng đắn không?]
Đất trời rung chuyển.
Một sát khí khủng khiếp nhuộm lạnh lẽo khắp không gian xung quanh.
Lão già tóc bạc biến dạng khuôn mặt như một con quỷ và nở một nụ cười gớm ghiếc đến kỳ dị.
(Nếu ngươi muốn chết, ta sẽ ban cho ngươi điều đó.)
Thiết Huyết Công tước của Đế quốc.
Đó là khoảnh khắc người đàn ông từng một mình hủy diệt cả một quốc gia cảm thấy muốn giết người lần đầu tiên sau 50 năm.