Chờ cho Hiyori-chan và Maru-chan ngủ say, tôi cùng Shizuku-chan và Mio-chan mới bắt đầu trò chuyện với nhau bằng âm lượng vừa đủ để tránh làm họ thức giấc.
Nhân tiện thì cái lời tự khẳng định rằng mình ngủ rất ngay ngắn đó rốt cuộc là thế nào, giờ tôi đang trở thành cái gối ôm di động cho Hiyori-chan đây này. Nghe thì hơi khó hình dung nhưng tôi đang bị Hiyori-chan ôm cứng ngắc trong khi vẫn đang tán gẫu với Shizuku-chan và Mio-chan.
Sáng mai phải dậy sớm nên không được phép nói chuyện quá lâu, nhưng vì có quá nhiều điều để kể nên câu chuyện của chúng tôi mãi vẫn chưa có hồi kết.
Trọng tâm của cuộc trò chuyện là những bí mật thuở bé của Kyou-chan mà chỉ mình tôi biết, xen lẫn những chuyện về Kyousuke-kun tại Câu lạc bộ Nhiếp Ảnh qua lời kể của Mio-chan.
Kyou-chan qua lời kể của tôi hào nhoáng đến mức khiến họ khó lòng liên tưởng tới Tatara Kyousuke ban đầu, nhưng rồi họ cũng đồng tình rằng chắc hẳn Kyousuke-kun chỉ đặc biệt để lộ mặt đó trước Hina-chan mà thôi.
Dù lòng trào dâng cảm giác có lỗi vì kể những chuyện vốn chưa từng xảy ra ở thế giới này nhưng tôi vẫn thấy khá vui khi nói về Kyou-chan. Mấy cuộc trò chuyện kiểu này liệu có phải 'tâm sự mỏng về tình yêu của con gái mới lớn' mà người ta hay nói phải không nhỉ?
"Hôm nay khi chụp ảnh cho mọi người tớ chợt nhận ra Kyoucchi có khả năng cho ra lò những bức ảnh chụp phái nữ đẹp đến lạ thường. Cứ băn khoăn mãi, cho tới giờ tớ mới hiểu lý do là vì đâu."
"Ểh, vậy sao? Kyousuke-kun cũng hay chụp ảnh tớ lúc chạy bộ buổi sáng mà, nhưng tớ thấy cậu ấy đâu có làm gì khác thường đâu."
"Điểm mấu chốt nằm ở đó đấy. Thế mà cậu ấy lại khéo léo bắt được những khoảnh khắc tự nhiên đến khó tin. Nhìn những tấm hình Kyoucchi chụp Hinacchi, Hiyoricchi hay Shizuku mà xem, mọi người đều nở nụ cười từ tận đáy lòng."
"Tóm lại là, chẳng phải do tay nghề tớ kém Kyoucchi hay gì đâu, mà là vì những bức ảnh đó đã ghi lại tấm chân tình thực lòng của mọi người đấy. Thảo nào ảnh của tớ chẳng so bì được là phải."
Nghe Mio-chan nói vậy, tôi ngượng đến mức mặt đỏ ửng. May là đèn tắt, chỉ có chút ánh sáng lờ mờ từ đèn ngủ nên tôi thầm hy vọng không ai để ý.
"Mặt Hina-chan đang đỏ lắm nha. Quả nhiên là cậu toàn tâm toàn ý với Kyousuke-san rồi."
Có vẻ như tôi chẳng thể giấu nổi điều gì trước mắt Shizuku-chan cả.
"À phải rồi, buổi chụp ảnh đồ bơi của Câu lạc bộ Nhiếp Ảnh đợt nghỉ hè này á, tớ muốn xin một suất đi cùng nên có gì cậu giúp tớ nhé."
Tôi cũng bày tỏ nguyện vọng muốn đi cùng của mình với Mio-chan.
"À, tin này đã đến tai tiền bối Mittsu rồi đấy. Tiền bối đang phân vân không biết ngân sách có đủ gánh nổi chuyến đi này không đây..."
"Khoan đã. Mấy cậu đang nói về buổi chụp đồ bơi cùng với Yuuki-kun đó hả? Sao tớ chẳng nghe ai nhắc gì tới việc này hết vậy?"
Trước sự hoang mang của Shizuku-chan, tôi bắt đầu chia sẻ chi tiết về kế hoạch của buổi chụp hình đồ bơi sắp tới cho cậu ấy nghe.
"Tớ hiểu rồi... Chuyện của Câu lạc bộ thì tớ là người ngoài nên chẳng biết gì là phải, nhưng việc Hina-chan nắm rõ thông tin còn tớ thì không cho thấy sự khác biệt về vị thế của hai đứa mình lúc này nhỉ."
Nhìn cậu ấy có vẻ hơi hụt hẫng. Vì muốn nói chuyện một cách thật lòng không giấu giếm nên tôi quyết định nói ra hết, liệu đây có phải là một hành động thiếu tế nhị không nhỉ?
"Nhưng mà biết trước thế này cũng hay. Nếu là về địa điểm tổ chức thì bà nội tớ có sẵn một hòn đảo kèm biệt thự đấy, cứ thoải mái mà sử dụng, Câu lạc bộ chỉ cần lo chi phí đi lại thôi nên muốn ở lại bao lâu cũng được hết."
Bà Kotono có cả một hòn đảo riêng luôn ư? Thật là ngoài tưởng tượng, bù lại thì mùa hè này tha hồ chơi thỏa thích rồi nhỉ.
Lo lắng vì sức khỏe của mình khi đi ra đảo, tôi được nghe trấn an là nơi đó có cả bãi đáp cho trực thăng cứu hộ cho tình huống khẩn cấp nữa. Những tình huống không tưởng phi thực tế như thế này khiến tôi đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác.
Nếu địa điểm du lịch hè của Câu lạc bộ là ở biệt thự nhà Shizuku-chan, tôi tin là mình có thể yên tâm tham gia cùng mọi người rồi.
Không biết Kyousuke-kun nghĩ sao về kế hoạch này nhỉ.