Trước khi bước vào võ đường, Kogarasu đề nghị tôi vào phòng thay đồ để thay võ phục và cả quần hakama.
Tôi cứ loay hoay mãi trong phòng thay đồ nhưng hoàn toàn không biết cách thắt đai lưng và buộc dây. Tôi nghĩ lát nữa hỏi Kogarasu sau cũng được, nên tạm thời tra Google để mặc tạm vậy.
À, lần này tôi đã mặc áo thun bên trong võ phục tử tế rồi nhé! Tôi không ngu ngốc đến mức lặp lại sai lầm như lần trước đâu.
Không rõ mình đã mặc võ phục đúng cách chưa, nhưng khi khoác lên mình bộ võ, tinh thần tôi đột nhiên trở nên nghiêm chỉnh hơn hẳn.
Tôi nghĩ có lẽ lý do Kogarasu luôn giữ được vẻ khí phách, trang nghiêm là vì cậu ấy lớn lên trong môi trường như thế này.
Võ đường được được xây thành hình vuông với mỗi cạnh khoảng 30 bước chân. Nhìn từ lối vào, phía cuối là khu vực giống như hốc tường trang trí có treo một bức hoành phi. Trên đó khắc dòng chữ: "Kiếm không phải là công cụ giết người, mà là thứ ta dùng để cứu người."
Kogarasu đang quỳ ngay trước bức hoành phi đó. Do không am hiểu về lễ nghi nên tôi bước đến cách Kogarasu khoảng 2 mét rồi hỏi " Tớ quỳ đây được không?" rồi mới quỳ gối xuống. Do không quen quỳ gối trên sàn gỗ nên thực sự khá là đau đấy.
Tôi tự hỏi, Kogarasu có bí quyết gì chăng, hay cậu ấy đã quá quen với việc này nên mới có thể quỳ một cách đầy bình thản như vậy?
"Thật sự tôi rất cảm kích vì cậu đã đến đây vào hôm nay. Trước đó tôi có nói rằng muốn cậu kế thừa võ đường Kogarasu này, và đó không phải là một lời nói đùa đâu."
"Trong thời đại ngày nay, việc vận hành một võ đường kiếm đạo là vô cùng khó khăn. Và tương lai của võ đường này cũng đang vô cùng mờ mịt."
"Tôi chỉ mong sao mình có thể kế tục võ đường và duy trì cơ nghiệp của phái Kogarasu này"
Phía bên trái Kogarasu, người vẫn đang quỳ gối là một thanh Kiếm Nhật, vỏ kiếm màu đen bóng loáng, đầy nhẵn nhụi.
"Võ đường Kogarasu này thừa hưởng trường phái kiếm thuật Kashima Shinto vốn do Tsukahara Bokuden sáng lập. Mục tiêu cuối cùng là thông hiểu được Nhất Kiếm Tuyệt Luân, một chiêu thức đã bị thất truyền từ lâu. Tức là, người học kiếm đạo phải tự mình lĩnh hội được kỹ thuật bách chiến bách thắng và dùng kiếm để cứu rỗi nhân sinh."
"Dĩ nhiên, tôi cũng chỉ đang trong quá trình luyện tập để lĩnh hội được nó nên không có quyền nói những lời khoa trương như vậy." Kogarasu nói.
"Tsukahara Bokuden à, hình như là kiếm khách đã dùng nắp của một cái nồi để đỡ nhát chém của Miyamoto Musashi thì phải. Tớ hỏi để xác nhận lại thôi."
"À thật ra chuyện đó hoàn toàn là bịa đặt thôi. Vốn dĩ, hai người đó sống ở hai thời đại khác nhau, nên sao mà có cơ hội gặp mặt nhau được."
Ồ... Thật sao. Tôi cảm thấy thán phục câu trả lời của Kogarasu.
"Và đây chính là thanh Tachi được truyền thừa qua các đời trong võ đường Kogarasu... À, Tatara có phân biệt được Tachi và Katana không?"
Tôi trả lời Kogarasu, người đang dùng tay trái đưa thanh kiếm vẫn còn được bọc trong vỏ về phía tôi để tự mình quan sát.