Trên bầu trời vang lên tiếng sấm, rồi mưa bắt đầu rơi. Ánh sáng phát ra từ Ngai Vàng Tối Cao chạm đến tận trời. Những đám mây mưa dày đặc xoáy quanh luồng sáng ấy. Đó là dấu hiệu của kịch bản thứ năm, Vực Thẳm.
Con Dokkaebi trung cấp mở miệng giữa cơn mưa.
[…Ngươi vừa nói gì?]
"Cái ngai vàng đó, ta sẽ không bao giờ ngồi lên."
[Ta không hiểu nổi.Ngươi không nghĩ việc giành thêm xu vào lúc này sẽ có lợi sao? Ngươi vừa đốt cả đống xu kia mà? Ít ra cũng nên được thưởng. Nếu không có sức mạnh của Ngai Vàng Tối Cao, Mái Vòm Seoul sẽ không bao giờ sống sót qua kịch bản thứ năm.]
Những người ở Gwanghwamun hét vào mặt tôi ngay khi nghe thấy lời của con Dokkaebi.
“Cái gì? Mày bị sao đấy?”
"Đừng có ngu ngốc nữa và ngồi xuống mau!"
"Chết tiệt, để tao ngồi...!"
Con Dokkaebi tiếp tục nói như thể mọi chuyện đang đi theo ý nó.
[Ngai vàng này có thể cho ngươi mọi thứ ngươi muốn. Ngồi xuống thôi là câu chuyện của ngươi sẽ được nâng tầm, nhà tài trợ của ngươi cũng thăng hạng. Ngươi không biết điều này có ý nghĩa gì sao?]
Thật vậy, tôi có thể nghe thấy tiếng la ó của các chòm sao trong tai mình.
[Chòm sao 'Nhà Thám Hiểm Dựng Đứng Quả Trứng' muốn trở thành nhà tài trợ của bạn.]
[Chòm sao 'Tất Thư Nhất Sinh' muốn trở thành nhà tài trợ của bạn.]
·····.
[Bạn đã được tài trợ 500 xu.]
Con Dokkaebi trung cấp tiếp tục cất giọng lạnh lùng.
[Ta cảnh báo trước. Ta không giống lũ dokkaebi cấp thấp. Đừng nghĩ mấy trò mèo của ngươi sẽ có tác dụng với ta.]
Tôi nhìn vào Ngai Vàng Tối Cao. Đúng như nó nói, kịch bản thứ năm sẽ rất khó để vượt qua nếu không có ngai vàng này.
Tuy nhiên, tôi biết điều mà con Dokkaebi không nói ra. Một khi sử dụng 'Ngai Vàng Tối Cao' này một lần, tôi sẽ không bao giờ có thể đến được cuối chuỗi kịch bản. Trong nguyên tác, phải đến lượt hồi quy thứ 14 thì Yoo Junghyuk mới nhận ra điều này.
'Ngai Vàng Tối Cao' này chính là món đồ như vậy.
“Sao mày lại không chịu lên ngôi hả?”
Một gã trong đám đông bỗng gào lên, tức tối đến mức phun nước bọt vào tôi.
Tôi quay về phía người đàn ông đó.
"Đó mới là điều tôi muốn hỏi. Tại sao ông lại muốn tôi lên ngôi?"
"Cái gì?"
“Nếu tôi giết ông sau khi trở thành đế vương thì sao?”
Gã đàn ông khựng miệng. Tôi quét mắt quanh đám đông
“Tất cả các người cũng vậy thôi. Quên mất rồi sao? Ban đầu chúng ta chẳng hề sống trong một vương quốc nào cả. Sao giờ lại hành xử như thần dân thế?”
Tại sao tôi không muốn làm đế vương? Rất đơn giản.
“Tôi không muốn làm vua của một đám người xấu xí như các người.”
Tôi ngẩng lên nhìn trời.
“Cũng chẳng muốn mấy chòm sao xấu xí kia làm nhà tài trợ cho mình.”
Rồi tôi nhìn về phía ngai vàng.
"Vì vậy, tôi sẽ không bao giờ ngồi lên Ngai Vàng Tối Cao. Nhưng."
Tôi rút lưỡi kiếm của mình ra.
"Tôi cũng không để ai khác ngồi lên."
Bởi một khi có người ngồi, nghĩa là sẽ chẳng ai khác được ngồi nữa. Đôi mắt lạnh lùng của con Dokkaebi trung cấp lóe lên.
[Ngươi nên cẩn thận. Ta không kiên nhẫn đến thế đâu…]
Tôi vẫn nhìn chằm chằm vào con Dokkaebi và nói tiếp.
“Các người định để mình bị cuốn theo kịch bản của Dokkaebi đến bao giờ? Có ai hiểu ý nghĩa thực sự của việc ngồi lên Ngai Vàng Tối Cao không?”
Tôi biết rõ cái giá mà những người từng ‘thuần phục' sẽ phải trả để thoát khỏi sự vâng lời đó.
"Các chòm sao của bán đảo Triều Tiên. Các người cũng vậy thôi. Tôi biết không phải chòm sao nào cũng giống nhau. Có chòm sao cấp thấp, cũng có chòm sao cấp cao."
Có một thứ hạng vô hình giữa các chòm sao.
Cũng như một số chòm sao theo dõi các hóa thân, lại có những chòm sao khác theo dõi chính các chòm sao đó. Nói chính xác hơn, các chòm sao thấp là những kẻ bị quan sát.
"Nhưng như vậy đã quá đủ rồi không phải sao? Các người sẽ còn biến mảnh đất này thành sân chơi cho những vị khách không mời mà đến bao lâu nữa?"
[Chòm sao 'Độc Nhãn Di Lặc' đang chăm chú lắng nghe.]
"Nỗ lực xây dựng lịch sử để trở thành một chòm sao, rồi xây dựng những câu chuyện để trở thành chòm sao cấp giai thoại… rồi sau đó thì sao? Trời càng cao, sao càng sáng à? Các người sẽ còn tiếp tục lợi dụng con cháu của mảnh đất này vì lợi ích của bản thân đến bao giờ?"
[Chòm sao ‘Mị Cẩm Phu Nhân' đang im lặng.]
Ngay lúc đó, con Dokkaebi trung cấp hành động.
[Ta không thể chịu đựng thêm được nữa.]
Đồng thời, hệ thống gửi đến một thông báo.
[Kịch bản phụ đã xuất hiện!]
[Kịch bản phụ – Cưỡng Chế Đăng Quang]
Danh mục: Phụ
Độ khó: B
Điều kiện: Trấn áp hóa thân Kim Dokja, và ép người đó ngồi lên ngai vàng.
Thời gian giới hạn: 30 phút
Phần thưởng: 6,000 xu
Thất bại: ―
Tôi biết là chuyện sẽ thành ra thế này mà.
Những người trước đó từng bị dao động bởi lời nói của tôi giờ đang rục rịch chuẩn bị ra tay.
Đến cuối cùng thì mọi thứ đều giống hệt như con Dokkaebi đã nói. Cả tôi và những người đang có mặt ở đây. Bất kể tôi có nói gì, đám người này cũng sẽ vứt hết lý trí vì mấy đồng xu lẻ.
"Muốn đến đây thì phải bước qua xác tôi đã."
Một người phụ nữ xuất hiện trước mặt tôi. Câu nói rít qua kẽ răng khiến đám đông chững lại. Đó là Jung Heewon.
"Dù thế giới có thay đổi ra sao, vẫn có những điều không được quên."
Yoo Sangah đột nhiên đến gần. Lee Gilyoung cầm cây búa đứng sau lưng tôi như thể đã chờ sẵn. Jung Minseob và Lee Sungkook cũng bước lên.
"...Lâu lâu ngài đại diện còn giống nhân vật chính hơn cả Yoo Junghyuk nữa."
"Yoo Junghyuk đâu có điên như vậy…"
Cũng có những nhân tố bất ngờ.
"Chỉ lần này thôi, ta sẽ giúp ngươi."
"Lời ngươi nói rất thuyết phục."
Là Mỹ Nhân Vương Min Jiwon và Di Lặc Vương Cha Sangkyung. Không rõ câu nào đã lay động họ, nhưng rõ ràng là đã có thay đổi. Dẫu vậy, số người đứng về phía tôi vẫn quá ít.
[Hay lắm… Tất cả còn đứng đó làm gì? Lôi hắn xuống ngay!]
Đám người bắt đầu lao về phía ngai vàng. Jung Heewon chen qua đám đông quanh tôi và hỏi,
"Anh Dokja, anh có kế hoạch gì không?"
"Có."
"Chúng ta nên làm gì?"
"Câu giờ giúp tôi. Tôi phải phá hủy cái ngai vàng này.”
Độ dài của kịch bản mới nằm trong chính cái ngai vàng này. Khi thấy tôi rút kiếm ra, ai đó đã hét lên.
"Tứ Dần Tà Trảm Kiếm!"
Tứ Dần Tà Trảm Kiếm cấp S+.
Tuy nhiên, chỉ cần thỏa mãn một số điều kiện thì món vật phẩm này có thể nâng cấp thành thánh tích. Bởi vì Tứ Dần Tà Trảm Kiếm là một vật phẩm được tạo ra từ linh hồn của một chòm sao.
[Tùy chọn đặc biệt 'Tiếng Vọng Tới Các Vì Sao' của Can Bình Nghi đã được kích hoạt.]
['Tiếng Vọng Tới Các Vì Sao' cho phép bạn yêu cầu sự trợ giúp từ một chòm sao.]
"Tôi sẽ triệu hồi một chòm sao.”
[Các chòm sao đã nghe thấy tiếng gọi của bạn vang vọng giữa các vì sao.]
Tôi gọi tên các chòm sao như một câu thần chú đã thuộc nằm lòng.
"Tôi muốn triệu hồi chòm sao thứ nhất của Bắc Đẩu."
Sao Tham Lang (Dubhe).
"Tôi muốn triệu hồi chòm sao thứ hai của Bắc Đẩu.”
Sao Cự Môn (Merak).
"Ta muốn triệu hồi chòm sao thứ ba của Bắc Đẩu."
Sao Lộc Tồn (Phecda).
"Ta muốn triệu hồi chòm sao thứ tư của Bắc Đẩu."
Sao Văn Khúc (Megrez).
"Ta muốn triệu hồi chòm sao thứ năm của Bắc Đẩu."
Sao Liêm Trinh (Alioth).
"Ta muốn triệu hồi chòm sao thứ sáu của Bắc Đẩu."
Sao Vũ Khúc (Mizar).
[Hệ thống bắt đầu định vị chòm sao.]
[Sáu chòm sao đang nhìn bạn.]
Hàng ngàn chòm sao biến mất, để lại trong đầu tôi sức nặng đặc quánh như bị nhét vào toa tàu điện giờ cao điểm. Cơn choáng ập tới, máu tràn ra từ mũi và tai. Ngay cả việc suy nghĩ cũng trở nên khó khăn. Bộ não của tôi bị quá tải ngay khoảnh khắc tôi liên lạc với sáu chòm sao cùng một lúc. Các vì sao của chòm Đại Hùng bắt đầu lên tiếng.
[Ngươi đang nghĩ gì vậy?]
[Nếu ngươi gọi tất cả chúng ta.]
[Tâm trí của ngươi sẽ hoàn toàn sụp đổ.]
[Tại sao lại gọi chúng ta?]
[Tại sao ngươi lại không đi con đường dễ dàng…]
[Mà lại chọn con đường đầy chông gai này?]
Tuy nhiên, tôi không dừng lại. Tôi phải gọi thêm một chòm sao nữa nếu muốn sử dụng Tứ Dần Tà Trảm Kiếm. Nhưng không còn chòm sao nào trên thiên bàn nữa.
[Bạn đã sử dụng hết số lần triệu hồi của Can Bình Nghi.]
Tôi rút ra Long Vại lấy được từ Bạo Chúa Vương và hòa tan một thứ trong đó
Hầm ngục 7 người, chiếc bình hòa tan. Tôi đặt hai vật phẩm vào bình.
"Tôi sẽ hiến tế Tam Hoàn Luân cấp S để phục hồi một lần triệu hồi của Can Bình Nghi."
[Sức mạnh 'Hòa Tan' của Long Vại đã phát huy.]
[Tam Hoàn Luân cấp S đã trở thành vật hiến tế và biến mất.]
[Can Bình Nghi có thêm một lần sử dụng.]
Tôi một lần nữa sử dụng Can Bình Nghi và triệu hồi chòm sao cuối cùng.
"Tôi muốn triệu hồi sao thứ bảy của Bắc Đẩu."
Sao Phá Quân (Alkaid).
Bảy ngôi sao lấp đầy không trung. Bảy ngôi sao tạo nên chòm Bắc Đẩu đều đã tụ họp. Bảy ngôi sao đồng thời hỏi tôi.
[Ngươi muốn chúng ta làm gì?]
"Hỡi những tinh tọa của Bắc Đẩu Thất Tinh, tôi muốn chặt đứt mối liên kết của các chòm sao. Hãy cho tôi mượn lưỡi kiếm của các ngài."
[…Ngươi có biết điều này nghĩa là gì không?]
"Tôi biết."
Dù biết rõ rủi ro có thể ập tới, nhưng tôi vẫn quyết định làm việc này.
Phần thưởng cuối cùng của kịch bản thứ tư là Ngai Vàng Tối Cao.
Ngai vàng là một vật phẩm mượn sức mạnh của một ‘ngoại thần’.
Nếu ngồi lên ngai vàng thì tôi sẽ có lợi thế rất lớn. Tôi sẽ có thể kiểm soát được Yoo Junghyuk, và những kẻ thù đang đe dọa tôi sẽ biến mất.
Nhưng Seoul chắc chắn sẽ bị xóa sổ. Đó sẽ là sự hủy diệt hoàn toàn, chẳng còn mảy may cơ hội cứu vãn hay phép màu nào để bấu víu.
Đó là cái giá phải trả cho việc mượn sức mạnh của ngai vàng. Để có được cái kết mà tôi muốn, không ai có thể chiếm được ngai vàng này.
[Ngay cả các chòm sao cũng sợ hãi kẻ sáng lập ra ngai vàng.]
[Nhưng ngươi, một con người, lại muốn thách thức chủ nhân của thứ này?]
"Tôi có thể làm được với sự giúp đỡ của các ngài. Và tôi không chiến đấu chống lại chủ nhân của nó. Tôi chỉ muốn cắt đứt mối liên hệ giữa kẻ đó và thứ này.
[E rằng ngươi không thể gánh nổi hậu quả đâu.]
[Ngươi sẽ chết.]
"Tôi đã quyết định rồi. Vậy thì bây giờ tôi sẽ bắt đầu."
Bảy ngôi sao im lặng. Bảy ngôi sao im bặt. Thời gian trôi qua, Bắc Đẩu rực sáng, khắc sâu dấu ấn của họ lên lưỡi kiếm.
[Chúng ta sẽ tôn trọng ý chí của ngươi.]
[Dù ngươi có chết ở đây.]
[Chúng ta cũng sẽ ghi nhớ ngươi.]
Một luồng sáng chói lòa bao bọc lấy Tứ Dần Tà Trảm Kiếm và nó bắt đầu bùng lên những ngọn lửa sáng rực.
[Vật phẩm cấp S+ ‘Tứ Dần Tà Trảm Kiếm’ đã nâng cấp thành thánh tích 'Tứ Dần Tà Trảm Kiếm'.]
Thánh tích Tứ Dần Tà Trảm Kiếm vốn dĩ chỉ là một thanh kiếm nghi lễ. Nó sinh ra để chém đứt tà khí và ngăn ngừa tai ương.
Tôi vung kiếm về phía Ngai Vàng Tối Cao. Một âm thanh vang dội nổ ra, và lửa bùng lên dữ dội.
Tứ Dần Tà Trảm Kiếm là một trong số ít những vật phẩm có thể phá vỡ mối liên kết giữa một chòm sao và một thánh tích.
Âm thanh như xé rách thứ gì đó vang lên trong không khí.
Như thể đã nhận ra điều gì đó, một luồng ánh sáng đen đáng ngại bốc lên từ Ngai Vàng Tối Cao. Tôi vung thêm vài lần nữa và Tứ Dần Tà Trảm Kiếm bắt đầu tan rã. Giờ tôi chỉ còn biết tin vào các vì sao của chòm Bắc Đẩu. Yoo Sangah hét lên,
"Anh Dokja! Nhanh lên!"
Tôi điên cuồng vung kiếm, mặc cho lưỡi kiếm gãy vụn, liên tục chém vào ngai vàng. Tia lửa lóe lên, lưỡi kiếm vỡ nát.
Và rồi cuối cùng.
[Chòm sao liên kết với thánh tích 'Ngai Vàng Tối Cao' đã biến mất.]
['Vị Thần Vô Danh' đã nhận ra sự thay đổi trong thế giới này.]
Ngai Vàng Tối Cao trở thành một chiếc ghế bình thường và mất đi ánh sáng của nó. Giọng nói giận dữ của con Dokkaebi trung cấp vang lên.
[Lũ hạ đẳng các ngươi không thể hiểu được mình đang đối đầu với ai đâu…!]
[Kịch bản phụ đã kết thúc.]
Mọi người ngừng di chuyển. Kịch bản đã kết thúc nên họ không cần phải tiếp tục nữa. Các vì sao của chòm Bắc Đẩu nói với tôi.
[Hóa thân, hãy chuẩn bị cho cơn lũ xác suất sắp đến đi.]
Giọng nói đó vừa dứt, máu liền trào ra từ miệng tôi.
Cảm giác như có thứ gì đó đang kéo giật sự tồn tại của tôi. Một sức mạnh khổng lồ như đang xé toạc da thịt bao trùm lấy tôi. Tôi cố gắng lấy lại tinh thần. Sẽ ổn thôi.
'Xác suất' sẽ trở thành 'tính hợp lý'. Tôi đã cố gắng hết sức để làm cho mọi thứ trở nên hợp lý. Vì vậy, tôi có thể vượt qua chuyện này.
Tôi chỉ vừa vặn giữ được ý thức. Rồi một ngôi sao trên bầu trời đêm xa xôi lặng lẽ tỏa sáng.
[Chòm sao ‘Hải Thượng Chiến Thần' đang nhìn bạn.]
Đó là một ánh nhìn bình tĩnh, đơn độc nhưng dịu dàng.
[Chòm sao 'Vệ Binh Chính Nghĩa Hói Đầu' đang nhìn bạn.]
Rồi hai.
[Chòm sao 'Anh Hùng Cuối Cùng của Hwangsanbeol' đang nhìn bạn.]
Ba.
[Chòm sao 'Mị Cẩm Phu Nhân' đang nhìn bạn.]
·····.
Con Dokkaebi trung cấp thảng thốt kêu lên khi nhìn thấy những thông báo từ các chòm sao.
[Tại sao…?]
Mỗi lần thông báo vang lên, cơn đau của tôi lại giảm đi một chút. Tôi nhận ra các chòm sao đang giúp tôi gánh chịu một phần của 'xác suất'. 'Câu chuyện phi lý' đã trở thành một 'câu chuyện hợp lý' với sự đồng thuận của nhiều vì sao. Vô số vì sao đang bao bọc tôi trong ánh sáng của họ. Chòm Bắc Đẩu cũng cho tôi mượn sức mạnh của họ.
[Đây có phải là câu chuyện mà ngươi muốn thấy không?]
Tôi muốn trả lời nó nhưng cơ thể sớm đã không còn sức.
[Chúng ta sẽ dõi theo ngươi, vị vua của thế giới không vua.]
Bầu trời đêm Seoul hỗn loạn. Tôi nhìn những vì sao đã gửi ánh sáng cho tôi.
[Chòm sao 'Heungmu Đại Vương' đang nhìn bạn.]
[Chòm sao 'Độc Nhãn Di Lặc' đang nhìn bạn.]
·····.
Tất cả các chòm sao cấp vĩ nhân của Seoul đều đang chiếu ánh sáng của họ về phía tôi. Có rất nhiều vì sao. Dù vậy, nhiêu đó vẫn chưa đủ để lật ngược bầu trời đêm tăm tối.
Tôi ngước nhìn những đám mây hỗn loạn đang lấp đầy Vực Thẳm.
[Kịch bản thứ tư bị cưỡng chế kết thúc.]
[Đã có sự cố ngoài dự kiến nên việc tổng kết phần thưởng sẽ cần thêm thời gian xử lý.]
Tôi lau đi máu mũi đang chảy ra, và con Dokkaebi trung cấp tiến lại gần.
[Ngươi đã đưa ra lựa chọn tồi tệ nhất. Cả phần đời còn lại, ngươi sẽ hối hận vì điều đã làm hôm nay. Ta đảm bảo điều đó.]
Tôi bật cười, dù tầm nhìn của mình đang dần mờ đi. Nó nói thế tức là, tôi đã thắng.
[Bạn đã đạt được một thành tựu không tưởng.]
[Một câu chuyện mới về bạn đã ra đời.]
[Câu chuyện 'Vua Của Thế Giới Không Vua' đã được khai sinh.]
[Bạn đã nhận được khả năng tạo Tinh ấn.]
Tôi không có lượt 'hồi quy' tiếp theo. Thế nên tôi sẽ đi đến tận cùng của câu chuyện ngay trong thế giới này.

