Hồi 15 - Thế giới không vua

Chương 70

2025-08-27

5

Thử thách cuối cùng dành cho các vị vương. Một thử thách khắc nghiệt buộc phải vượt qua chỉ bằng chính sức mạnh của bản thân.

Mặt đất ở Quảng trường Gwanghwamun đã trở nên hỗn loạn. Ngai Vàng Tối Cao nằm giữa trung tâm, trong khi các vị vương đang giao chiến lẫn nhau.

Mỹ Nhân Vương, Min Jiwon.

Di Lặc Vương, Cha Sangkyung.

Bá Vương, Yoo Junghyuk.

Và người đàn ông trung niên ở góc kia… đó là Trung Lập Vương. Khi bắt gặp ánh mắt tôi, ông ta chỉ khẽ giơ tay lên.

[Trung Lập Vương đã từ bỏ quyền tranh đoạt ngai vàng.]

Đúng như cái tên của mình, Trung Lập Vương chẳng hề có hứng thú với quyền lực. Chỉ còn ba người kia là vẫn chưa từ bỏ tham vọng.

Một trong ba người đó là Yoo Junghyuk nên trận chiến đáng lẽ phải kết thúc trong vòng chưa đầy một phút. Ít nhất, nếu đó là câu chuyện gốc.

"Chết đi!"

Cú đá của Di Lặc Vương Cha Sangkyung xé toạc không khí trong khi cú đá của Yoo Junghyuk đã giáng vào bụng Cha Sangkyung.

"Ực!"

Tuy nhiên, Cha Sangkyung không bị tổn thương nhiều như dự kiến. Đó là vì tất cả các chỉ số đã bị chỉnh về cấp 10. Các kỹ năng bị phong ấn nên Yoo Junghyuk buộc phải chiến đấu chỉ với ký ức cơ thể của mình.

Min Jiwon nhìn ra phía sau và thấy tôi. Tôi khẽ gật đầu với cô ấy.

"Chúng ta lại gặp nhau rồi."

"...Vâng. Nếu có thể thì ta không muốn phải đấu với ngươi đâu."

Nếu cô ấy có mặt ở đây, nghĩa là đã vượt qua toàn bộ điều kiện trở thành vương giả. Giỏi thật. Thú thật, tôi không nghĩ Min Jiwon có thể bám trụ tới giờ phút này.

"Nếu cô không bỏ cuộc, tôi sẽ tấn công."

“Cứ thử xem. Ngươi tưởng dễ à?”

Chúng tôi phải chiến đấu với tất cả chỉ số ở cấp 10, không kỹ năng, không tinh ấn. So với cảnh các vị vương vừa rồi phá hủy cả thành phố khi giao chiến, thì thật quá thảm hại.

Một tiếng động lớn vang lên và Cha Sangkyung hét lên, 

"Khụ! T-Tại sao…?"

Cha Sangkyung lăn lộn đau đớn trên sàn sau khi bị cú đấm của Yoo Junghyuk đánh trúng. Trước đó, trận đấu vẫn còn ngang tài ngang sức, nhưng giờ có gì đó đang dần thay đổi.

Dù không thể dùng kỹ năng hay tinh ấn, nhưng những đòn tấn công của Yoo Junghyuk lại ngày càng nhanh và mạnh hơn. Đây không chỉ đơn thuần là giác quan chiến đấu của Yoo Junghyuk.

Min Jiwon thoáng sững lại khi nhận ra điều gì đó.

"...Sao có thể?"

Tôi nhớ không nhầm thì Yoo Junghyuk biết rõ kẽ hở của vòng cuối. Hẳn bây giờ trong đầu hắn đang hiện ra loạt thông báo quen thuộc.

[400 xu đã được đầu tư vào thể lực.]

[400 xu đã được đầu tư vào nhanh nhẹn.]

[400 xu đã được đầu tư vào sức mạnh.]

Điều buồn cười là chiến trường này kiểm soát mọi thứ, ngoại trừ một yếu tố. Đó là việc sử dụng xu.

[Chòm sao ‘Mị Cẩm Phu Nhân' chất vấn về tính công bằng của kịch bản.]

Con Dokkaebi trung cấp cười lớn.

[Haha, ngươi có câu hỏi gì sao? Đây là quyền đương nhiên thôi. 'Xu' là thành quả lao động của các hóa thân. Họ đã làm việc rất chăm chỉ để thu thập xu thì tất nhiên phải có quyền dùng nó chứ.]

Yoo Junghyuk đang nâng cao chỉ số của mình bằng cách sử dụng xu.

[À, các chỉ số được tăng bằng xu sẽ được thiết lập lại ngay sau khi kịch bản kết thúc. Vậy nên hãy sử dụng thật khôn ngoan nhé! Như thế là ném xu qua cửa sổ đấy! Hahaha!]

Nghe vậy, sắc mặt Min Jiwon và Cha Sangkyung lập tức trầm xuống. Họ hẳn chẳng còn bao nhiêu xu để dùng. Điều đó cũng dễ hiểu thôi. Trên chiến trường của các vị vương, chẳng mấy ai còn cơ hội tích góp.

Nhưng Yoo Junghyuk thì khác. Từ khi bắt đầu, hắn đã vượt qua hàng loạt kịch bản ẩn, và luôn duy trì một khoản dự trữ đáng kể cho những lúc thế này.

Trong nguyên tác, Yoo Junghyuk ở lượt hồi quy thứ ba lúc này có khoảng 30,000 xu. Giờ hắn kiếm được còn nhiều hơn nguyên tác nữa… chắc khoảng 40,000?

Một tiếng ‘Bốp!’ vang dội, Cha Sangkyung bị đánh văng ra xa.

[Di Lặc Vương Cha Sangkyung đã bị loại khỏi vòng chiến.]

Yoo Junghyuk nhìn sang Min Jiwon đang ở gần đó. Cô giật mình và vội vàng giơ cả hai tay lên.

"...Tôi bỏ cuộc."

[‘Mỹ Nhân Vương’ Min Jiwon đã từ bỏ quyền tranh đoạt ngai vàng.]

Cuối cùng, Yoo Junghyuk quay về phía tôi. Đôi mắt giận dữ của hắn đã bình tĩnh lại. Cũng phải thôi. Nếu hắn chiếm được Ngai Vàng Tối Cao, hắn có thể điều khiển tất cả các vị vua và việc đòi lại em gái từ tay tôi sẽ chẳng còn là vấn đề.

Nhưng chuyện đó sẽ xảy ra sao?

"Yoo Junghyuk."

Chúng tôi cùng giương kiếm. Tôi không thể sử dụng bất kỳ kỹ năng nào, nên giờ chỉ còn cách dựa vào ký ức chiến đấu và chỉ số bản thân.

Đây là lần đầu lưỡi kiếm của Yoo Junghyuk lộ rõ như vậy. Hẳn đó chỉ là đòn nhử. Hắn đang ước tính chỉ số và lượng xu của tôi.

Đúng là một kẻ thận trọng. Đây là một mẹo để chiến thắng bằng cách đầu tư lượng xu tối thiểu.

Nhưng lần này, chính sự tự tin ấy sẽ hại hắn. Vì hiện tại ở Seoul này, không vị vương nào có nhiều xu hơn tôi.

[Số xu sở hữu: 80,850 xu]

Ai mà ngờ được tôi lại có 80,000 xu chứ? Tôi bật cười nhìn Yoo Junghyuk đang lao về phía mình.

"Tôi sẽ đánh nhẹ thôi nên làm ơn đừng chết nhé."

Đã đến lúc xài tiền như rác rồi. Tôi đầu tư một lượng xu khổng lồ vào 'sức mạnh'.

[4,000 xu đã được đầu tư vào sức mạnh.]

[Sức mạnh Lv. 10 ➝ Sức mạnh Lv. 20]

[5,000 xu đã được đầu tư vào sức mạnh.]

[Sức mạnh Lv. 20 ➝ Sức mạnh Lv. 30]

[6,000 xu đã được đầu tư vào sức mạnh.]

[Sức mạnh Lv. 30 ➝ Sức mạnh Lv. 40]

.

.

[11,000 xu đã được đầu tư vào sức mạnh.]

[Sức mạnh Lv. 80 ➝ Sức mạnh Lv. 90]

[12,000 xu đã được đầu tư vào sức mạnh.]

[Sức mạnh Lv. 90 ➝ Sức mạnh Lv. 100]

[72,000 xu đã được tiêu thụ.]

[Chỉ số 'sức mạnh' của bạn đã vượt qua giới hạn của một con người.]

[Đã đạt được thành tựu mới! Bạn là người đầu tiên đạt ba chữ số trong chỉ số sức mạnh.]

[Bạn nhận được 30,000 xu phần thưởng.]

Tôi điều chỉnh sức mạnh trong nắm đấm của mình. Một cú đấm chứa 100 điểm sức mạnh cực kỳ khủng khiếp. Nếu lỡ tay giết Yoo Junghyuk thì phiền phức lắm.

Tôi cảm thấy không gian quanh nắm đấm của mình hơi méo đi. Theo ‘Cách Sống Sót’, khi cấp độ chỉ số vượt mốc ba chữ số, mức phá hủy sẽ bước sang một đẳng cấp khác hẳn.

Cảm giác thế nào ư? Dĩ nhiên, giống như tôi đang trở thành sát thủ vậy. Cảm giác như nắm đấm của tôi đang cầm một tấm séc trị giá cả tỷ won.

Đôi mắt Yoo Junghyuk mở to, vội vàng dùng xu, nhưng đã quá muộn. Một âm thanh vang lên như tiếng nổ siêu thanh.

Yoo Junghyuk bay vút lên trời như một quả bóng chày bị gậy đánh trúng.

Đáng tiếc là ở sân này không thể đánh home run. Yoo Junghyuk bay đập vào một rào chắn, bật ngược lại, đập vào một rào chắn khác, cứ thế nảy qua nảy lại như bóng bàn năm sáu lần trước khi rơi xuống đất.

… Chắc hắn chưa chết đâu nhỉ? Tôi chạy về phía Yoo Junghyuk, trong lòng hơi lo.

Khốn kiếp, sao tôi lại làm vậy chứ? Lẽ ra nên dùng ít sức hơn mới phải. Tôi nhẹ nhàng kéo Yoo Junghyuk lên khỏi mặt đất.

À, đúng là nhân vật chính có khác. Yoo Junghyuk đang nhìn chằm chằm vào tôi với đôi mắt mở to. Hắn vẫn tỉnh táo được dù bị trúng một cú đấm chứa 100 điểm sức mạnh hả?

"...Yoo Junghyuk?" 

"..."

"Junghyuk?"

"..."

Mắt không nhúc nhích. Tên này… ngất mà mắt vẫn mở à? Tôi đánh mạnh vậy sao? Thôi, chắc sau này vẫn phải đấm tiếp.

"Rồi, để coi cậu còn dám mỗi lần gặp là nói muốn giết tôi nữa không."

Tôi tát nhẹ vào khuôn mặt sưng vù của hắn. Kỳ lạ là mỗi lần tôi đánh, mắt hắn lại hơi động, khiến tôi hơi chột dạ…

Dù sao thì, hắn vẫn còn thở. Xương cốt trong người hắn đã gãy và hắn đang chảy máu…

Đây là tình huống mà hắn không thể dùng kỹ năng Hồi Phục nên tính mạng có thể gặp nguy hiểm.

Tôi phải nhanh chóng làm việc của mình.

[Bá Vương Yoo Junghyuk đã bị loại khỏi vòng chiến.]

[Chúc mừng! Bạn đã vượt qua tất cả các thử thách của Ngai Vàng Tối Cao.]

Rào chắn trên không trung từ từ biến mất.

[Các chỉ số tạm thời được cộng thêm bằng xu đã được thiết lập lại.]

[Tất cả các ràng buộc đối với các vị vương đã biến mất.]

[Chòm sao 'Tù Nhân Của Vòng Kim Cô' đang dựng tóc gáy vì dùng quá nhiều đồ uống có ga.]

[Chòm sao ‘Mưu Lược Gia Thần Bí' vỗ tay tán thưởng hành động của bạn.]

[Chòm sao 'Thẩm Phán Quỷ Diện Hỏa Thiêng' khâm phục sự nhẫn nại của bạn.]

[Bạn đã được tài trợ 4,500 xu.]

Tôi cũng nghe thấy thông báo từ các chòm sao cấp vĩ nhân.

[Chòm sao 'Mị Cẩm Phu Nhân' đang hối tiếc.]

[Chòm sao 'Độc Nhãn Di Lặc' đã vứt bỏ miếng che mắt của mình.]

[Chòm sao 'Người Sáng Lập Hannamgun' đang căm hận bạn.]

Dĩ nhiên, các vị vua của tam quốc đều đổ lỗi cho tôi. Tại tôi mà họ mất cơ hội bước lên cấp giai thoại còn gì.

[…Ồ, một người chiến thắng bất ngờ đã xuất hiện.]

Con Dokkaebi trung cấp trông có vẻ không hài lòng. Nó đã không ngờ rằng tôi sẽ thắng. Thế mà tôi lại thắng thật.

[Chà… được rồi. Kết quả đã rõ. Giờ thì, tôi xin thông báo cho tất cả các hóa thân của Seoul. Chủ nhân mới của Ngai Vàng Tối Cao đã được quyết định!]

Tôi chặn con Dokkaebi trung cấp lại khi nó chuẩn bị gửi đi các thông báo hệ thống.

"Khoan đã."

[…Ngươi muốn gì?]

Lông mày của con Dokkaebi giật giật.

"Gấp gì mà gấp. Ta còn chưa ngồi lên ngai vàng mà. Không phải ngươi nên hỏi ý ta trước sao?"

[Ngươi đằng nào cũng sẽ bước lên đó thôi, có cần phải vậy không?]

Tôi tiến lại gần Ngai Vàng Tối Cao. Lúc này, tôi cảm thấy tất cả các chòm sao đang quan sát Mái Vòm Seoul đều tập trung vào mình.

Ngai Vàng Tối Cao đang lơ lửng trên không trung từ từ hạ xuống phía tôi. Nó phô bày vẻ lộng lẫy mạ vàng như thể đã chờ đợi tôi từ rất lâu.

Tôi hỏi con Dokkaebi trung cấp, 

"Ta có thể làm gì với thứ này?”

[Ngươi có quyền quyết định tuyệt đối với loài người.]

Câu trả lời ngắn gọn nhưng đáng sợ.

[Ngai Vàng Tối Cao chỉ là tên của vật phẩm. Miễn là ngươi ngồi lên ngai vàng, ngươi có thể trở thành thế lực toàn năng. Không một ai trên mảnh đất này có thể chống lại ngươi và mọi người sẽ phải cúi đầu trước ngươi!]

Nghe xong, đám người xung quanh nhìn tôi với ánh mắt đầy thèm khát. Dễ hiểu thôi, tất cả đến đây đều vì thứ này mà.

[Chòm sao 'Mị Cẩm Phu Nhân' đang liếm môi.]

Ngay cả các chòm sao cũng…

Thật là vừa đáng thương vừa kỳ lạ. Rõ ràng biết bản chất thật của nó mà vẫn thèm thuồng. Tôi vốn chẳng ưa gì các chòm sao.

"Chỉ có vậy thôi sao?"

[…Hả?]

“Nghe thì tốt đẹp đến mức nực cười. Ta sẽ tận hưởng quyền lực tuyệt đối trên vùng đất mà ta kiểm soát.”

[Chẳng phải đó là phần thưởng xứng đáng cho những đau khổ mà ngươi đã trải qua sao? Ngươi đã suýt chết bao nhiêu lần vì ngai vàng rồi…?]

“À, vậy là ngai vàng có thể vượt qua những ràng buộc của tính hợp lý sao?”

[Cái gì?]

"Ngươi nói dối giỏi thật đấy. Ngươi không phải là Dokkaebi sao? Ngươi lừa ta như thế này mà Cục Quản Lý không làm gì à?"

Vẻ mặt của con Fokkaebi trung cấp cứng lại. Ở phía bên kia, Bihyung đang nhìn tôi với khuôn mặt tái mét.

[Ta chán phải nói nhiều rồi. Ta phải kết thúc kịch bản. Giờ thì ngồi lên ngai vàng đi. Nếu ngươi còn nói nhảm thêm nữa, ta sẽ phá hủy Ngai Vàng Tối Cao.]

“…À, làm được thật à? Vậy thì cứ làm đi.”

[Hả?]

Tôi nhìn con Dokkaebi và những người đang trân trối nhìn mình trước khi mở miệng.

"Ta sẽ không bao giờ ngồi lên cái Ngai Vàng Tối Cao này."

Một sự im lặng đến đáng sợ bao trùm Gwanghwamun.