Cùng với tin nhắn, nội dung của kịch bản hiện lên trong đầu tôi.
[Kịch bản chính #6 - ????]
Thể loại: Chính
Độ khó: ???
Điều kiện hoàn thành: ???
Thời gian giới hạn: ???
Phần thưởng: ???
Thất bại: ―
"Ơ? Không có độ khó hay điều kiện hoàn thành à."
"...Rốt cuộc bọn chúng muốn chúng ta làm cái quái gì? Sao toàn là dấu hỏi vậ?"
Ai cũng bối rối tải lại cửa sổ nhiều lần nhưng nội dung kịch bản vẫn tràn ngập các dấu hỏi. Tôi không ngạc nhiên vì tôi đã đoán được điều này. Bởi vì kịch bản này...
"Chỉ có một số ít người có thể hoàn thành kịch bản này."
Một người đàn ông trung niên cao lớn đứng gần tôi tuyên bố.
"Ông..."
"Đã lâu không gặp, ngài Kim Dokja. Đây là lần đầu tiên tôi chính thức chào hỏi ngài nhỉ."
...Ông chú này cũng ở đây. Tôi còn chưa kịp nói thì ông ta đã chìa tay ra.
"Tôi là Jeon Ildo, và tôi là Trung Lập Vương."
"Tôi là Kim Dokja."
Trung Lập Vương, Jeon Ildo. Ông ta là một trong số ít những vị vương sống sót ở Seoul sau cuộc chiến Ngai Vàng Tối Cao, cùng với Di Lặc Vương Cha Sangkyung và Mỹ Nhân Vương Min Jiwon.
Tôi từng thấy ấn tượng với ông ta. Ông ta là người duy nhất tự nguyện từ bỏ ngai vàng.
"Trong cuộc chiến giành ngai vàng và cả lần này nữa, màn thể hiện của ngài khiến tôi rất khâm phục. Nhà tài trợ của tôi nói về ngài suốt. Cứ hai câu là lại nhắc đến ngài một lần.”
Ông ta nở một nụ cười điềm đạm. Nhắc mới nhớ, nhà tài trợ của ông ta là ai nhỉ? Tôi lập tức sử dụng kỹ năng.
[Kỹ năng độc quyền, ‘Danh Sách Nhân Vật’ được kích hoạt.]
Đây là bản tóm tắt chỉ hiển thị thuộc tính và nhà tài trợ.
[Cài đặt của danh sách tóm tắt đã được thay đổi.]
[Tóm Tắt Nhân Vật]
Tên: Jeon Ildo
Thuộc tính độc quyền: Trí Thức Vụng Về (Thường), Trung Lập Vương (Anh hùng)
Nhà tài trợ: Bậc Thầy Đi Dây
…Quả nhiên. Tất nhiên phải là chòm sao này rồi.
Bậc Thầy Đi Dây nghe có vẻ như một chòm sao cổ hủ, quan hệ nội bộ phức tạp, nhưng thực chất đó là danh xưng của một vị vua.
[Một chòm sao ủng hộ ngoại giao trung lập đã tiết lộ danh xưng của mình.]
[Chòm sao 'Bậc Thầy Đi Dây' tỏ thiện chí với bạn.]
Đó là biệt danh của Gwanghaegun (Quang Hải Quân), một vị vua triều Joseon nổi tiếng với chính sách ngoại giao trung lập.[note90541]
Jeon Ildo có danh hiệu Trung Lập Vương là có lý do cả.
Tôi nói với ông ta.
"Nói rõ hơn đi. Tại sao ông lại nói rằng chỉ có một số người có thể thực hiện kịch bản?"
"À, ngài không biết sao."
Dĩ nhiên, người hiểu rõ nhất về kịch bản này là tôi. Nhưng tôi vẫn cần nghe họ nói. Có thể mọi chuyện đã khác với ‘Cách Sống Sót’ mà tôi biết.
"Theo thông tin được cung cấp bởi các dokkaebi hạ cấp sáng nay, những người tham gia kịch bản này sẽ là những ứng cử viên."
"Ứng cử viên?"
"Đúng vậy. Kịch bản này không bắt buộc tất cả mọi người phải tham gia. Cũng không có hình phạt nào cho việc không tham gia. So với những kịch bản trước đây, điều này quả thực khó tin.”
Đúng như tôi dự đoán. Tôi chỉ vào màn hình.
“Những người tham gia sẽ đến đó sao?”
“Tôi nghe nói là vậy.”
Sau lời của Jeon Ildo, khắp nơi vang lên những tiếng thở phào.
"Gì cơ? Không phải tất cả chúng ta đều phải đi à?"
"Mẹ kiếp, mừng quá. Tao thấy mấy con quái vật đó rồi... sao chúng to thế?"
Lúc này, các hóa thân được chia thành ba kiểu người.
Thứ nhất là những người đứng ngoài quan sát. Phần lớn họ không thuộc phe phái nào và có lẽ nghĩ rằng chỉ cần ẩn mình là có thể sống sót.
Nhưng đó là một suy nghĩ sai lầm. Sau một thời gian, độ khó của các kịch bản trong Stream Tinh sẽ tăng theo cấp số nhân. Những người này có lẽ sẽ phải đối mặt với một tương lai khắc nghiệt để đổi lấy việc không tham gia kịch bản.
"...Thú vị đấy chứ?"
Kiểu thứ hai là những người đã phần nào thích nghi với môi trường khắc nghiệt của kịch bản. Họ nhìn chằm chằm vào màn hình, hoặc kiểm tra trang bị trước khi lên đường. Có lẽ họ có thể cầm cự được thêm một thời gian.
Cuối cùng, kiểu thứ ba...
"Ngài Jeon Ildo! Ngài đang ở đâu?"
Một tiếng gọi vang lên từ ngoài đám đông. Jeon Ildo nhìn đồng hồ rồi khẽ rên.
“Đến giờ rồi.”
“Ông cứ đi đi. Tôi không sao.”
“Không, tôi không thể đi một mình. Như vậy không hợp lý.”
"...Ý ông là sao?"
"Kim Dokja, thực ra tôi đến đây để tìm ngài."
"Tìm tôi?"
Jeon Ildo gật đầu.
"Một thế giới không vua."
Ông ta nhìn quanh. Chỉ một khoảnh khắc nhưng cảm giác như ánh mắt của rất nhiều người đang tập trung vào đây. Jeon Ildo nở một nụ cười bí ẩn như thể đã nhận ra những ánh nhìn đó.
"Những vị vua còn lại trong thế giới bất hạnh này đang đợi ngài đến."
Đây chính là kiểu người thứ ba. Những kẻ biết cách lợi dụng người khác để tồn tại.
_______________________________________
Tôi đi theo Jeon Ildo đến nơi tập trung của các vị vua.
Mọi người tập trung tại sân ga trung tâm của Ga Yongsan và phòng họp được bao phủ bởi một cái lều lớn. Có hàng chục lính canh quanh lều. Người nào cũng đều đáng gờm. Họ là quân tinh nhuệ của các vị vua. Có lẽ những người đó vđã săn quái vật ở các khu vực khác trong khi chúng tôi chiến đấu với Shin Yoosung.
"Xin lỗi nhưng chỉ có các vị vua mới được vào trong."
Lính gác chặn chúng tôi lại, tôi nhìn lại các thành viên trong nhóm mình.
Jung Heewon và Lee Hyunsung hiểu tình hình và gật đầu. Tôi để Yoo Sangah lại với Lee Hyunsung.
"Anh Dokja. Có chuyện gì thì hét lên.”
Heewon nói.
Tôi mỉm cười, rồi bước vào lều.
[‘Ngăn Chặn Sóng Âm’ đang được kích hoạt trong khu vực.]
Đám người này thậm chí còn có Ngăn Chặn Sóng Âm? Có vẻ như hội tụ đủ mặt anh tài đấy.
Bên trong là một không gian rộng với một chiếc bàn tròn đặt giữa trung tâm. Trên bàn có một ít bánh quy và thịt bò khô.
Những chiếc ghế mà mọi người đang ngồi đều khác nhau. Có cái là ghế nhựa, có cái là ghế gỗ và thậm chí có cả ghế sofa. Nhưng bất kể họ ngồi ở đâu, đó vẫn là ngai vàng.
Những vị vua còn sống sót đều ở đây.
"Ngài nói nhóm chúng ta có lợi thế? Hàn Quốc đang ở thế bất lợi. Ngài nghĩ chúng ta có thể đối phó với những kẻ đã ở đó trước sao? Nhưng nếu nhóm của ta đi thì sẽ khác. Ta sẽ đi…!”
"Vị vua cuối cùng đã đến."
Mỹ Nhân Vương Min Jiwon tuyên bố.
Tôi khẽ chào cô ta và quan sát những người còn lại.
Yoo Junghyuk không có ở đây, hiển nhiên rồi.
Ngoài tôi ra, có tổng cộng năm người.
Mỹ Nhân Vương, Min Jiwon.
Di Lặc Vương, Cha Sangkyung.
Trung Lập Vương, Jeon Ildo.
Lưu Lãng Vương.
Đó là bốn người, và người còn lại...
Lạ thật. Tôi không biết hắn?
"Người này là ai?"
"Tôi là Kim Dokja."
“Ồ, cậu là… e hèm. Tôi là tổng thống của Yeouido, Yoo Hyunho.”
Tổng thống Yeouido? Tổng thống đã chết rồi mà. Thứ nhảm nhí gì đây?
Min Jiwon chua chát nói thêm.
"...Yoo Hyunho không phải là vua nhưng ông ta lãnh đạo một lực lượng lớn. Đó là lý do tại sao ông ta ở đây."
“Vua cái gì chứ? Các người thật sự nghĩ đây là thời Joseon à? Chúng ta đang sống trong thời đại dân chủ đấy. Làm ơn tỉnh lại đi!”
Tôi lặng lẽ kích hoạt ‘Danh Sách Nhân Vật’.
[Tóm Tắt Nhân Vật]
Tên: Yoo Hyunho
Thuộc tính độc quyền: Chính Trị Gia Tham Nhũng (Hiếm)
Nhà tài trợ: Bậc Thầy Thao Túng Quốc Sự
Kỹ năng độc quyền: Hối Lộ Lv. 5, Chỉ Huy Quân Sự Lv. 4, Quyền Lực Tham Nhũng Lv. 6, Kiểm Soát Quần Chúng Lv. 7...
Tôi chợt nhớ ra. Một chính trị gia đã sống sót qua kịch bản đầu tiên. Trong vài vòng hồi quy trước cũng từng có người như vậy. Những lần trước Yeouido đã bị xóa sổ trong đợt đại hồng thủy quái vật, nên lần này ông ta đúng là gặp may.
[Chòm sao 'Hải Thượng Chiến Thần' tức giận với các quan lại tham nhũng của Joseon.]
[Chòm sao 'Vệ Binh Chính Nghĩa Hói Đầu' ghét hóa thân Yoo Hyunho.]
Có lẽ những thông báo này liên quan đến nhà tài trợ của Yoo Hyunho. Một bậc thầy thao túng triều chính sống trong thời kỳ Joseon…
Nếu Yoo Sangah ở đây chắc tôi đã hỏi cô ấy rồi.
"Người tên Lee Sookyung này tham dự vì lý do tương tự. Tôi không biết cậu đã nghe chưa, nhưng bà ấy được gọi là Lưu Lãng Vương."
Lưu Lãng Vương nhìn tôi. Bà ấy vẫn đang đeo mặt nạ. Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc mặt nạ một lúc rồi quay sang bên trái.
"Không cần giới thiệu đâu. Tôi muốn biết tại sao các người gọi tôi đến đây."
Jeon Ildo, đang ngồi ở vị trí trung tâm bàn tròn, lên tiếng.
"Chúng tôi ở đây để chọn ra những đại diện sẽ tham gia kịch bản thứ sáu."
Đây là mục đích của họ. Yoo Hyunho tiếp lời.
“Những người có mặt ở đây là những người sở hữu lực lượng lớn nhất tại mái vòm Seoul hiện tại. Cậu Kim Dokja tuy lực lượng tương đối nhỏ, nhưng vì đóng góp của cậu cho kịch bản nên đã được vinh dự đặc biệt mời đến.”
"À, vậy sao?"
Vinh dự đặc biệt? Thật nực cười. Trong khi tôi dọn dẹp kịch bản thì ông ta lại trốn chui trốn nhủi trong cái xó xỉnh nào đó... Giờ lại nói mấy lời này ư?
Yoo Hyunho nhìn quanh và tiếp tục nói.
"Tôi xin phép nói lại, đã đến lúc chúng ta ngừng cư xử như những tên man rợ. Trong một khoảng thời gian, chúng ta đã quay trở lại thời kỳ nguyên thủy và lặp đi lặp lại những cuộc đấu đá lẫn nhau. Tuy nhiên, bản chất của chúng ta là những công dân tuân thủ luật pháp và hành động đúng theo khế ước xã hội! Vậy thì chẳng phải nên chọn người tham gia kịch bản tiếp theo theo một quy trình dân chủ sao?”
Toàn là mấy lời nhảm cứt chó, nhưng vì ông ta còn trộn vào vài câu đúng nên vẫn có vẻ thuyết phục. Min Jiwon trả lời.
“Quy trình dân chủ gì cơ?”
“Như tôi đã nói trước đó, tôi cho rằng nên phân bổ số người tham gia theo quy mô lực lượng.”
Jeon Ildo lập tức vặn lại.
“Tôi biết lực lượng Yeouido đông nhất nếu chỉ xét về số lượng. Nhưng đề xuất đó không công bằng.”
"Jeon Ildo, tôi hơi buồn vì lời nói của ông đấy. Chẳng phải chúng ta đều là người Hàn Quốc sao? Không quan trọng nếu một số lượng người nhất định từ một nhóm cụ thể được chọn. Một khi chúng ta bước vào kịch bản, chúng ta sẽ đối mặt với các đối thủ nước ngoài. Khi đó nhóm chúng ta thuộc về sẽ không quan trọng nữa. Chúng ta định đánh nhau khi kẻ thù đang ở trước mặt sao?"
“Ông Jeon Ildo, tôi thực sự thất vọng khi nghe những lời như vậy từ ông. Chẳng phải tất cả chúng ta đều là người Hàn Quốc sao? Việc bao nhiêu người đến từ nhóm nào đâu phải điều quan trọng. Một khi bước vào kịch bản, chúng ta sẽ phải đối đầu với những kẻ đến từ nước ngoài. Đến lúc đó, chúng ta thuộc phe nào còn có ý nghĩa gì nữa? Hay là… ngay trước mặt kẻ địch, chúng ta vẫn định tiếp tục chia rẽ và đối đầu lẫn nhau?”
Quả đúng là một chính trị gia thực thụ, nhưng Jeon Ildo không dễ bị thuyết phục như vậy.
“Nếu việc chọn ai cũng không quan trọng, vậy thì chẳng có lý do gì phải chọn người từ nhóm của ông cả.”
“Khụ… theo quy trình dân chủ, chúng tôi có rất nhiều người mạnh…”
Nghe đến đó tôi bắt đầu khó chịu.
“Chúng ta tụ tập ở đây chỉ để bàn chuyện này sao? Tôi còn không hiểu vì sao phải chọn người ngay từ đầu. Cứ để ai muốn đi thì đi.”
“Ban đầu chúng tôi cũng nghĩ như vậy, nhưng tình hình đã thay đổi.”
“Thay đổi?”
Min Jiwon gật đầu.
“Kịch bản có giới hạn số người.”
Giới hạn?
“Các vị vua đã nhận được tin nhắn từ dokkaebi, nhưng chắc ngài chưa nhận được.”
Ngay lúc này, một tin nhắn hệ thống lóe lên trong đầu tôi.
[Hạn ngạch ban đầu của Seoul Dome là 10 người.]
[Quy mô của các hạn ngạch tiếp theo sẽ được quyết định tùy thuộc vào các hóa thân trong kịch bản.]
À… ra là vậy nên họ mới cãi nhau.
Khác với những hóa thân khác, các vị vua hiểu rõ việc giành lợi thế ngay từ đầu kịch bản quan trọng đến mức nào. Nếu họ có thể đưa lực lượng của mình vào suất ban đầu, thì quyền chủ động của những kịch bản sau sẽ rơi vào tay phe họ. Cuối cùng, nơi này sẽ trở thành chiến trường tranh giành vị trí của các vị vua.
“Nhóm của tôi sẽ đi. Tôi nghe nói trong khu vực kịch bản có rất nhiều người Nhật. Là hậu duệ của Silla, tôi nghĩ mình nên dẫn đầu.”
“Không, tôi sẽ đi. Từ thời cổ đại, Baekje đã có rất nhiều cuộc chiến với Nhật Bản.”
“Đó là Baekje. Nhà tài trợ của ngài là Hậu Baekje cơ mà.”
“Thì sao chứ? Đương nhiên tôi phải đi. Sao tôi có thể tin vào một nhà tài trợ lỗi thời như cô chứ…”
"Mọi người, đợi một chút. Xin hãy bình tĩnh..."
Jeon Ildo bước ra ngăn cản nhưng không thể dập tắt sự hỗn loạn.
Tôi thở dài nhìn quanh, rồi ánh mắt chạm phải Lưu Lãng Vương. Bà ấy không nói gì, chỉ nhìn tôi. Dưới nửa chiếc mặt nạ, tôi thấy một nụ cười nhàn nhạt.
Tôi phải giải quyết chuyện này. Bầu không khí giữa các vị vua căng thẳng đến mức như sắp đổ máu.
“Cãi nhau lúc này cũng vô ích thôi.”
Ngay khi tôi nói vậy, tất cả các vị vua đều quay sang nhìn tôi. Trong ánh mắt Yoo Hyunho hiện lên một câu hỏi không lời,
‘Cậu có ý gì?’
Tôi cảm thấy mặt đất bắt đầu rung nhẹ, liền với tay lấy một chiếc bánh quy trên bàn.
Hắn ta đến rồi.
Sao lúc nào cũng xuất hiện trễ thế?
"Vị vua cuối cùng vẫn chưa đến đâu."
Khoảnh khắc tôi bẻ đôi chiếc bánh quy, một bên lều đột nhiên phát nổ. Vị ‘tổng thống’ tự phong của Yeouido ngã nhào xuống đất, hét lên thảm thiết.
"Ư áaa!"
Một bóng người xuất hiện phía sau Yoo Hyunho. Tôi liếc qua lỗ thủng trên tấm lều và thấy hàng chục lính canh đã gục ngã phía sau hắn.
Đây là hồi quy giả của chúng ta. Tính khí của hắn vẫn y như cũ, bất kể lần quy hồi nào. Đôi mắt hung dữ đặc biệt quét qua nhóm người và sớm tập trung vào tôi.
Quý ngài hồi quy giả của chúng ta đây rồi. Dù là ở vòng hồi quy nào, cái tính khí đó vẫn chẳng thay đổi.
Đôi mắt hung bạo đặc trưng của hắn quét một vòng quanh căn lều, rồi nhanh chóng dừng lại trên người tôi.
"B-Bá Vương!"
Một số vị vua há hốc mồm.
Sau đó, Bá Vương Yoo Junghyuk mở miệng.
"Ta sẽ công bố những người sẽ tham gia kịch bản tiếp theo."