Hồi 22 - Ba lời hứa

Chương 112

2026-01-18

6

Chương 112

Tôi nhìn quanh một vòng và cuối cùng cũng nhận ra nơi này là đâu. Ngay khoảnh khắc đó, tuyệt vọng trào lên trong lòng.

Chết tiệt, không còn nghi ngờ gì nữa. Nơi này là… 

“Bớt căng đi. Lại gần chút cũng không bị cắn đâu.”

Kim Namwoon lên tiếng, khiến tôi thở dài.

Tôi đã chắc chắn. Đây là Tartarus[note87285], nhà ngục khét tiếng của Địa Phủ. Tôi liếc nhìn con quái vật ba đầu canh giữ cổng ngục. Đó là Cerberus, con chó quái vật trong thần thoại. Hai cái đầu của nó đang gà gật ngủ, trong khi cái đầu còn lại làm nhiệm vụ canh gác.

"Cái con chó đẻ đó. Mới cấp 4 thôi. Dưới kia còn có mấy con mạnh hơn nhiều.” 

Giọng Kim Namwoon nghe chẳng khác gì đang giới thiệu điểm tham quan. Cậu ta nói đúng. Trong ‘Cách Sống Sót’ đã mô tả rõ ràng. Những tù nhân mạnh nhất đều bị giam ở các tầng sâu hơn của Tartarus. Càng xuống thấp, Cerberus càng trở nên to lớn và đáng sợ hơn.

Kim Namwoon cười khẽ.

“Địa ngục thế nào? Hợp gu ông chú không?”

Tôi quan sát thái độ của cậu ta rồi mở miệng. Trước một tên tâm thần đã hoàn toàn thay đổi thế này, căng thẳng là chuyện đương nhiên.

"Tôi có chuyện muốn hỏi." 

"Chuyện gì?" 

"Còn ai khác bên cạnh cậu không?" 

"Có ông chú." 

"Tôi không nói về tôi."

Tôi quan sát kỹ khuôn mặt của những hồn ma đi qua. Không có khuôn mặt nào tôi nhận ra. Ví dụ, Tai ương Truy Vấn hay những người như Song Minwoo. 

Tôi chăm chú quan sát những linh hồn lướt qua. Không có gương mặt nào quen thuộc. Ví dụ như Tai Ương Truy Vấn, hay Song Minwoo.

Kim Namwoon bảo tôi.

“Tôi không biết. Trong chuyến tàu điện ngầm đó, chỉ có mình tôi tới đây.”

Địa Phủ của Hades chỉ là một trong vô số thế giới. Các hóa thân sau khi chết có lẽ sẽ bị đưa tới những Địa Phủ khác nhau, tùy theo tín ngưỡng hoặc những đặc tính ngẫu nhiên. Myung Ilsang hay Song Minwoo cũng vậy.

Tôi vừa quan sát biểu cảm của Kim Namwoon vừa hỏi,

“Gần đây có cô gái trẻ nào tới đây không?”

“Cô gái?”

“Tóc trắng, buộc… ừm, kiểu đuôi ngựa. Rất xinh.”

Kim Namwoon cau mày một lúc trước khi đột nhiên cười khúc khích. 

"Aha, ra là thế." 

Tôi lắng nghe, mong rằng cậu ta đã thấy Shin Yoosung.

"Ông chú, chú chết vì cố cứu gái hả?" 

"…" 

“Đây đúng là vấn đề của mấy người như ông chú. Chết vì tình cơ đấy… tưởng mình đang ở trong truyện cổ tích chắc?”

"Cậu có thấy cô ấy không? Trả lời đi." 

“Tất nhiên là không rồi. Sao tôi có thể thấy được cô bạn gái yêu dấu của chú chứ?”

Quả nhiên, linh hồn Shin Yoosung vẫn chưa tới đây. Có lẽ cô ấy vẫn chưa vượt qua sông Acheron. Dù sao thì cô ấy cũng là một linh hồn đến từ thế giới khác. Trước khi bị trục xuất khỏi thế giới này, cô sẽ tạm thời lưu lại đâu đó. Việc tôi cần làm là tìm được linh hồn đó trước thời điểm ấy.

"Cậu đang làm gì ở đây?" 

Tôi hỏi. 

"Tôi đang chế tạo thứ gì đó. Bây giờ ông chú sẽ làm nó cùng tôi." 

Kim Namwoon phủi tro trên tay rồi chỉ về một thứ nào đó. 

"Là cái kia. Trông giống Gundam[note87287] không?"

Tôi nhìn theo. 

Một hình thể khổng lồ, gần giống con người. Lớp kim loại đen bóng bao phủ toàn thân, phập phồng như đang thở. Đó là vũ khí được chuẩn bị cho cuộc chiến khủng khiếp nhất trong thần thoại. 

Chiến Binh Khổng Lồ. 

Hades đã bắt đầu chuẩn bị cho Gigantomachia[note87289]. Không giống mười hai vị thần Olympus chỉ biết ăn uống, đánh đấm và lấy cớ ‘chuẩn bị cho Gigantomachia’, Hades đang thực sự hành động.

Nghĩ lại thì, dù là một chòm sao của thần thoại Hy Lạp, Hades lại không thuộc về tinh vân Olympus.

Ngay lúc đó, một tiếng động lớn vang lên ngoài cổng. Kim Namwoon túm lấy vai tôi. 

"Đi nào. Theo tôi." 

"Làm gì?" 

“Không thấy quản ngục sắp tới à? Có chỗ tôi đang làm việc. Qua đó giả vờ đập búa đi. Lính mới phải nhanh nhẹn lên, hiểu chưa?”

Tôi biết điều này. Nếu nơi này thực sự là xưởng rèn nô lệ của Tartarus thì tôi biết đôi chút về nó. Đó là lý do tại sao tôi không ngạc nhiên về Tartarus. 

Kim Namwoon cắn môi. 

"Sao lại nhìn tôi kiểu đó?" 

Tôi vốn không định nói ra, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được.

"Cậu không có suy nghĩ gì về tôi sao?" 

"Suy nghĩ gì?" 

 Kim Namwoon ngẫm một lát, rồi một nụ cười rùng rợn hiện lên trên mặt cậu ta.

"À, chú sợ tôi à?" 

"…" 

"Chú nghĩ tôi sẽ trả thù. Phải không?"

Tôi không sợ mới lạ đó. Tôi đã giết một tên còn tâm thần hơn cả Yoo Junghyuk trong nguyên tác. Vậy mà giờ cậu ta lại cư xử thân thiện với tôi. Chỉ có người điên giống cậu ta mới không sợ.

“Haha, đừng sợ. Chúng ta đều đã chết rồi, còn cần đề phòng gì nữa? Tôi cũng đã thay đổi rất nhiều từ khi tới đây. Có rất nhiều thời gian để suy ngẫm.”

Tôi cạn lời.

Kim Namwoon biết suy ngẫm? Chuyện đó còn vô lý hơn việc Yoo Junghyuk biến thành con gái. Tôi biết cậu ta đang nói dối, nhưng vẫn kích hoạt ‘Phát Hiện Nói Dối’, coi như chút lịch sự cuối cùng. Dù sao đây cũng là kỹ năng tôi vừa mới có.

[Bạn đã xác nhận rằng tuyên bố là sự thật.]

…Gì? 

Tôi sửng sốt và nhìn chằm chằm vào cậu ta. Kim Namwoon gào lên. 

“Tôi nói thật mà! Sao chú không tin lời tôi? Tôi đang chuộc tội đó! Tôi còn biết ơn chú vì đã giết tôi kìa.”

"Tại sao?" 

“Đến giờ thì có cơm ăn, đến lúc thì được ngủ. Không phải đi học, cũng chẳng ai càm ràm bên tai… Hơi nóng một chút, nhưng nơi này đúng là thiên đường.”

Cậu ta đang mô tả Tartarus giữa địa ngục đó hả.

“Hơn nữa, chán thì tôi lắp Gundam.”

Thằng nhóc này coi Chiến Binh Khổng Lồ như món đồ chơi giải trí luôn. 

"Tất cả là nhờ chú đó. Tôi nghiêm túc đấy. Cảm ơn chú." 

Thằng này điên thật rồi. 

[Nhân vật 'Kim Namwoon' bày tỏ một chút thiện cảm đối với bạn.]

Chết tiệt. Ngay cả tôi cũng không thể không tin khi thấy thông báo hệ thống hiện lên.

"Giờ thì đi lối này. Không có thời gian đâu."

Kim Namwoon dẫn tôi về phía xưởng của mình. Dụng cụ bày dọc theo bàn làm việc, và tôi có thể thấy loại kim loại dùng để chế tạo ‘Gundam’. Đó là kim loại của Địa Phủ. Tôi cảm giác như đây là một thiết lập hoàn hảo cho căn bệnh chuunibyou của tên này.

Kim Namwoon hạ giọng.

“Bọn chúng tới rồi. Nghe đi.”

Cerberus bắt đầu sủa. 

Gừ gừ…

Xương cốt tôi như đóng băng khi nghe thấy âm thanh đó. Tên quản ngục cầm roi và gậy đi ngang qua Cerberus, tiến vào Tartarus. Đó là thuộc hạ của Hades, hắn khoác một chiếc áo choàng đen. Trông hắn không mạnh bằng các phán quan, nhưng nếu bị bắt thì rất phiền.

Tôi đứng dậy và giả vờ đập búa. Kim Namwoon đang cười khúc khích bên cạnh tôi. Kẻ quản lý bước lên bục ở cổng, cất giọng khàn khàn. 

–Tất cả nô lệ tầng một chú ý. Sẽ có một cuộc kiểm tra đột xuất.

Kim Namwoon cau mày lẩm bẩm,

“Đám này lúc nào cũng vậy. Không có việc gì làm là đi kiểm tra…”

Tuy nhiên, những lời tiếp theo của quản ngục khiến Kim Namwoon im bặt.

–Có một kẻ xâm nhập trái phép vào Địa Phủ. Nghe nói linh hồn của một người còn sống đã vượt qua sông Acheron.

Các linh hồn xôn xao. Giọng nói tiếp tục vang lên.

–Nếu Minh Vương phát hiện ra, các ngươi cũng sẽ gặp chuyện lớn. Cuộc kiểm tra này nhằm tìm kẻ xâm nhập dơ bẩn. Không phải kiểm tra chính thức, nên đừng hoảng loạn. Tất cả đứng yên tại chỗ.

Chết tiệt, tiến độ nhanh hơn tôi tưởng. Đã vậy thì… 

Có thể nghe thấy tiếng phàn nàn của Kim Namwoon. 

“Vớ vẩn thật. Dù có người sống tới đây, sao lại trốn trong Tartarus? Vào rồi thì làm sao ra được, đúng không?”

"…" 

"Ông chú?" 

"Ờ, ừ." 

Tôi trả lời chậm một nhịp.

Kim Namwoon nhìn tôi, lẩm bẩm như không tin nổi.

“Khoan… bọn chúng đang nói về ông chú à?”

"Phải." 

"Khốn thật." 

Kim Namwoon ném cây búa đi rồi cười lớn.

“Trời ạ, đúng là ghê thật. Tôi đang nói chuyện với người sống à?”

Đó là biểu cảm không biết nên tức hay nên hứng thú. Tôi thở dài và hỏi,

"Ở đây có chỗ nào trốn không?" 

"Mẹ kiếp, chú muốn trốn trong ngục à? Nếu không tìm thấy chỗ nào thì trốn vào trong con Gundam đằng kia đi!"

Tôi nhìn sang Chiến Binh Khổng Lồ. Quả thật có thể trốn vào trong đó. Vấn đề là nó đã gần giống như một sinh vật sống. Nếu tôi chui vào, rất có khả năng sẽ bị tiêu hóa.

"Thứ đó đã hoàn thành chưa?" 

“Chưa. Lõi có vấn đề. Chú định trốn trong đó thật à?”

"Không." 

“Quyết định sáng suốt. Ông chú mà bước vào đó là bay màu luôn đấy.”

"…Tôi tưởng cậu biết ơn tôi?" 

“Tôi chỉ tử tế với người chết thôi. Xin lỗi vì gặp ông chú khi chú vẫn còn sống nhé. Hay chú cứ chết sớm rồi quay lại đây đi.”

Kim Namwoon nói tỉnh bơ như thể tôi đang rơi vào tình huống khủng khiếp không cứu vãn nổi. Trong lúc chúng tôi nói chuyện, tên quản ngục đã tiến gần đến khu vực này. Nếu Chiến Binh Khổng Lồ đã hoàn thành thì tôi có thể đánh bại Cerberus và đi thẳng đến cung điện của Hades. Nhưng giờ thì không thể.

[Hiệu ứng của thuộc tính đã cải thiện trí nhớ của bạn về các trang đã đọc.]

Tôi tuyệt vọng lục lọi nội dung của 'Cách Sống Sót'. Yoo Junghyuk đã đến thăm Địa Phủ trong các lần hồi quy giữa và cuối. Khi đó hắn đã làm gì?

「 "Nói với Minh Vương, ta sẽ lấy Chiến Binh Khổng Lồ." 」 

「 "Không muốn chết thì bảo tất cả cút đi." 」

…Khốn kiếp. Thêm thằng điên này nữa. Đọc thì thấy đã thật đấy, nhưng áp vào tình huống này thì vô dụng vãi.

Đối đầu trực diện với đám phán quan của Hades. Chuyện đó chỉ có Yoo Junghyuk mới làm nổi. Hắn có sức mạnh, có cơ hội. Còn tôi thì…

Không, khoan đã. Tại sao tôi lại không thể làm như hắn? Hướng suy nghĩ của tôi đột ngột thay đổi. Tất nhiên, tôi không thể bắt chước y hệt như Yoo Junghyuk. 

Nhưng vẫn có rất nhiều cách liều lĩnh khác để giải quyết chuyện này. Tại sao tôi không thể để mình bị các phán quan bắt? Tôi sẽ thất bại trong kịch bản ẩn và trở thành cư dân của Địa Phủ sao? Hay là các phán quan sẽ nhìn ra thái độ của Hades và tìm cách tiêu diệt tôi?

Tôi đúng là ngu mà. Chỉ cần giải quyết được một vấn đề thì chẳng có gì phải lo cả. Tên quản ngục cuối cùng cũng đến xưởng của chúng tôi. Tôi đối mặt với hắn. 

Sau đó tên quản ngục hỏi,  

"Ngươi là ai?" 

"Là kẻ mà ngươi đang tìm."

Ngay khoảnh khắc đó, một tia sáng lóe lên trong mắt hắn. Âm thanh kim loại sắc bén vang lên từ đâu đó. Tôi cảm thấy cơ thể mình dần đông cứng, sống lưng lạnh buốt. Nếu tôi quay đầu lại ngay bây giờ, các phán quan của Hades sẽ túm lấy cổ tôi.

Tôi chống lại cái lạnh thấu xương và mở miệng. 

"Ngươi nên suy nghĩ kỹ trước khi giết ta." 

Tôi không có sức mạnh của Yoo Junghyuk nhưng tôi có thứ hắn không có.

“Nếu giết ta ngay bây giờ, các ngươi chắc chắn sẽ thất bại trong Gigantomachia.”

Mắt tên quản ngục dao động, hơi lạnh tạm thời rút đi. Tôi không bỏ lỡ cơ hội này và ngẩng đầu nhìn Chiến Binh Khổng Lồ.

"Chuyển lời tới Cha Của Đêm Đen Trù Phú, rằng ta biết cách hoàn thiện Chiến Binh Khổng Lồ."

Một sự im lặng đáng sợ bao trùm. Khu vực quanh cổ tôi đang từ từ đóng băng nhưng tôi không chống cự. 

Đây là một bài kiểm tra. Băng lan từ cổ xuống vai và ngực tôi. Tôi không hoảng sợ. Thêm chút nữa. Chỉ một chút nữa thôi. Cuối cùng, cái lạnh chạm đến rìa tim tôi. Rồi nó đột ngột dừng lại như có phép màu. Sau đó một thông báo xuất hiện trong đầu tôi. 

[Kịch bản ẩn đã được cập nhật.]

.

.

Một lúc sau, tôi được một phán quan dẫn đến cung điện của Hades. Khi rời đi, tôi ngoái đầu nhìn lại và thấy Kim Namwoon đứng sau Cerberus. Tôi vẫy tay với thằng nhóc đang nhìn tôi trân trân. 

Sống tốt ở địa ngục nhé, Namwoon à.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Trong thần thoại Hy Lạp, Tartarus (tiếng Hy Lạp: Τάρταρος) là vực thẳm bên dưới Trời (Uranus), Đất (Gaia) và Đại dương (Pontus). Nơi này được miêu tả là một chốn sâu thẳm, tối tăm, hoặc như là một vực sâu không đáy. Hades có thể được hiểu như Địa phủ, nơi mà linh hồn người chết sẽ quay về sau khi từ giã cuộc sống, và Tartarus, một phần của Hades, có thể được hiểu như Địa ngục, nơi những linh hồn tội lỗi sẽ chịu đày đọa và trừng phạt.
Trong thần thoại Hy Lạp, Tartarus (tiếng Hy Lạp: Τάρταρος) là vực thẳm bên dưới Trời (Uranus), Đất (Gaia) và Đại dương (Pontus). Nơi này được miêu tả là một chốn sâu thẳm, tối tăm, hoặc như là một vực sâu không đáy. Hades có thể được hiểu như Địa phủ, nơi mà linh hồn người chết sẽ quay về sau khi từ giã cuộc sống, và Tartarus, một phần của Hades, có thể được hiểu như Địa ngục, nơi những linh hồn tội lỗi sẽ chịu đày đọa và trừng phạt.
[Lên trên]
Gundam: Thương hiệu khoa học viễn tưởng về mecha (người máy) do Sunrise ra mắt năm 1979. Ngoài hệ sinh thái phim ảnh và truyện đồ sộ, Gundam còn thống trị thị trường mô hình lắp ráp với tên gọi Gunpla (chiếm 90% thị phần).
Gundam: Thương hiệu khoa học viễn tưởng về mecha (người máy) do Sunrise ra mắt năm 1979. Ngoài hệ sinh thái phim ảnh và truyện đồ sộ, Gundam còn thống trị thị trường mô hình lắp ráp với tên gọi Gunpla (chiếm 90% thị phần).
[Lên trên]
Gigantomachia: Cuộc chiến giữa các vị thần Olympus và các Người Khổng Lồ nhằm tranh giành quyền cai trị thiên đường và hạ giới. Diễn ra sau Titanomachy, phe Người Khổng Lồ xem các vị thần là những kẻ đã cướp đoạt quyền lực của họ.
Gigantomachia: Cuộc chiến giữa các vị thần Olympus và các Người Khổng Lồ nhằm tranh giành quyền cai trị thiên đường và hạ giới. Diễn ra sau Titanomachy, phe Người Khổng Lồ xem các vị thần là những kẻ đã cướp đoạt quyền lực của họ.