♤(góc nhìn main)
Thật sự để bài nói, tôi chả còn tâm trí nào mà xem TV nữa.
Bởi vì tâm trí tôi còn đang bận để nghe senpai lẩm bẩm rằng [Em yêu anh.]
Dù cho tôi đã biết được rằng chị ấy chỉ đang làm trò để dỗ tôi mà thôi, thì sức “hủy diệt” từ câu nói đó đủ lớn đến cái mức nó không mất quá nhiều thời gian để chị ấy khiến tôi chỉ luôn nghĩ đến chị ấy mà thôi.
Đúng vậy, tất cả những gì trong đầu tôi đều chỉ là Senpai mà thôi.
Việc tôi phải làm tiếp theo là gì, bài tập về nhà mà tôi phải làm gòm những cái gì, khi nào cảm thấy an toàn để tiễn chị ấy đi, thời khóa biểu ngày mai là gì,…tất cả chúng đều không còn quan trọng đối với tôi nữa.
Tôi chỉ muốn tận hưởng khoảng thời gian này để được ở cùng với Senpai, được kẹt ở ên nhau như thế này mãi mãi.
“Senpai……”
“Anh vẫn gọi em như vậy à?”
“Ah, anh xin lỗi……Shion san, anh……cũng thích em.”
“Ừ. Em yêu anh.”
“……”
Senpai nhẹ nhàng nói những điều mà tôi muốn nghe nhất.
Tôi cũng như vậy và cũng lặp lại câu [Anh cũng yêu em] liên tục và liên tục.
Và chúng tôi cứ nói qua nói lại được một lúc rất lâu.
Dù cho nó là một lời nói dối hay nó là một lời nói thật, thì nó cũng không còn quan trọng nữa.
Thứ duy nhất quan trọng ở đây đó chính là việc chúng tôi đang hạnh phúc cùng nhau.
Khi mà tôi còn đang lâng lâng trong sung sướng, đồng hồ đã điểm 10 giờ tối rồi.
“……Chúng ta nên đi ngủ sớm chứ?”
Ngày mai chúng tôi còn phải đi học nữa, do vậy chúng tôi không thể ở bên nhau mãi như này được.
Tôi nhìn vào đôi mắt của Senpai và:
“Chúng ta tối nay lại ngủ cùng nhau chứ, phải không?”
Chỉ ấy hỏi tôi như kiểu đó chính là một vấn đề lớn vậy.
“…….Nếu điều này ổn với Shion san, thế thì đương nhiên là anh sẽ rất vui khi làm điều đó.”
“Ừ. Giờ chúng ta là bạn đời mà, nên điều này là bình thường thôi.”
“Bình thường……ừ, anh đoán vậy.”
Tôi tự hỏi liệu điều này đúng là bình thường không khi mà họ lại có thể ngủ cùng nhau ngay ngày đầu tiên họ hẹn hò không.
Nghĩ tới điều đó, chúng tôi bắt đầu ngủ cùng nhau còn trước cả khi chúng tôi hẹn hò với nhau luôn, vì vậy mặc dù không có gì xảy ra cả, thì tôi không nghĩ là tôi còn đứng ở vị trí mà quan tâm đến những cảm xúc bình thường nữa.
Tôi đã quyết định và rồi đến thẳng phòng của tôi, tất nhiên là kéo tay Senpai đi cùng nữa.
Lần đầu tiên kể từ khi tôi hẹn hò với chị ấy, tôi đã mời chị ấy vào trong phòng của mình.
“….Đi vào trong thôi.”
Căn phòng này thì vẫn cứ giống như trước mà thôi- một căn phòng nhỏ với nội thất bên trong nó chả có gì thay đổi trong hơn 10 năm qua.
Tuy nhiên, những lúc mà tôi bước chân vào trong nó, trái tim tôi lại đập rộn ràng như pháo giao thừa vậy.
Khi Senpai lần đầu tiến vào trong phòng của tôi, tôi thậm chí còn không nhận ra được mình khi đấy cảm thấy căng thẳng đến mức nào bởi vì khi ấy tôi còn chả hiểu có chuyện gì xảy ra cơ.
Khi mà tôi nghĩ đến việc ngủ cùng với Senpai lần nữa, tôi không thể không suy nghĩ đủ thứ chuyện xảy ra trong đấy.
“…Bây giờ chúng ta nên đi ngủ chứ?”
“Ừ. Chúng ta nên.”
“……Vâng.”
Senpai là một người lớn, do vậy tôi không nghĩ rằng chị ấy lại không hiểu được điều đó- chị ấy đang cố tình để hớ hênh chính mình trong phòng của một đứa con trai...
Chúng ta đã là đôi tình nhân rồi, vậy điều này là ổn khi mà chúng ta….h-hôn nhau chứ?
Không, sao điều này có thể ổn được?
Liệu thật sự việc chúng tôi ngủ cùng nhau như thế này mà lại không có chuyện gì xảy ra chứ?
Tôi không biết, tôi chưa từng có kinh nghiệm cho chuyện ấy.
Tôi tự hỏi liệu Senpai có biết không.
“……”
Nhẹ nhàng, chúng tôi lên giường nằm cạnh nhau.
Con thú bông mà tôi đã lấy được từ ngày hôm qua thì hôm nay nó đang ở bên cạnh gối của tôi, nhưng tôi tự hỏi liệu nó sẽ lại được ôm cùng với tôi không nữa….
Nếu như chị ấy mà ôm tôi như ngày hôm qua, tôi sẽ…….
“Sendai kun.”
“V-v-vâng?”
“Anh vẫn chưa tắt đèn à?”
“Ah, đ-đúng. Thế thì, anh tắt đèn đây.”
Tôi dường như không thể nào suy nghĩ được như bình thường khi mà Senpai thì thầm vào tai tôi.
Khi bón tối bao trùm lấy không gian, Senpai đã biến mất khỏi tầm mắt.
Nhưng tôi có thể nghe thấy tiếng thở của Senpai ngay bên cạnh tôi.
Tôi có thể với với tay ra và chị ấy đây rồi.
“……”
“Sendai kun, chả phải nó quá nhỏ khi chỉ có hai ta sao?” [note87270]
“Kh-không, nó không phải như thế. Shion san, chị ổn chứ?”
“Ừ. em muốn nó nhỏ hơn cơ.” [note87270]
Tay của Senpai đã nhẹ nhàng chạm vào cơ thể tôi.
Bởi vì nó quá tối, tôi nên tôi có thể cảm nhận được nó rõ hơn cả việc nhìn thấy nó. [note87270]
Tôi..tôi đã đến giới hạn của sức chịu đựng rồi.
“……Shion-san. Anh, anh……”
Tôi muốn được ôm cô ấy.
Tôi muốn được nắm lấy tay cô ấy.
Tôi muốn…..được hôn cô ấy. [note87271]
“Có chuyện gì sao?”
“……Liệu anh có thể hôn em không?”
Tôi nói mà không suy nghĩ gì cả.
Thông thường thì, để có thể nói được điều đó thì chúng ta khi đó phải tạo ra một tình huống hợp lí để dẫn dắt cảm xúc hoặc cái gì đó đại loại vậy lên cao trào nhất, chứ nó không phải là thữ mà chúng ta cứ xồn xồn xồn xồn lên yêu cầu luôn.
Tôi không biết cách để tạo ra tình huống đó, hoặc thậm chí tình huống như thế nào thì nó mới hợp lí, do vậy tôi không còn cách nào khác ngoài việc đi thẳng vào vấn đề luôn.
Nếu như chị ấy từ chối, thì coi như mọi thứ đi tong hết luôn.
Tôi nắm lấy tay chị ấy và chờ đợi câu trả lời của chị ấy trong khi tôi bắt đầu nhắm mắt lại.
Và rồi,
“……Hmm?”
Tôi cảm thấy cái gì đó mềm mềm đang đè lên môi tôi.
Tôi mở mắt ra và thấy khuôn mặt xinh đẹp của Senpai ở ngay trước mặt tôi.
Tôi có thể thấy rất rõ kể cả khi đang ở trong bóng tối.
Senpai đã hôn tôi. [note87273]
“Ah……”
“Thế này là được chứ?”
“Eh……u-um…….”
“Vẫn chưa đủ à?”
“U-um……eh, hm?”
Tôi đã không hề phòng bị trước, nên là, tôi đã bị loạn ngôn…không tôi còn không biết chuyện gì vừa nãy xảy ra nữa.
Và rồi Senpai hỏi tôi [Hôn thế này đã ổn chưa?]
Sau khi nói điều đó, tôi cảm thấy như máu ở trong mình đang chảy như sông Amazon vậy.
“…..S-Senpai.”
“Em lại trở thành Senpai lần nữa hả?”
“X-xin lỗi…..nhưng trước đó.”
“Hôn. Anh nói rằng anh muốn hôn.”
“……”
Chị ấy sau đó lại nằm xuống bên cạnh tôi và rồi lại nắm lấy tay tôi.
Tôi đã hoảng loạn tột độ bởi sự việc xảy ra quá đột ngột này.
Tôi thậm chí còn không có thời gian mà nghĩ về việc cố gắng hạ nhịp tim của mình xuống hoặc làm gì đó khác nữa.
Tiếng tim đập của tôi càng ngày càng ngày càng lớn.
Tôi chết lặng, nhìn lên trên trần nhà.
♡ (góc nhìn nhà gái)
“……Sendai kun?”
Sau khi tôi hôn anh ấy.
Tôi nắm lấy tay của anh ấy một lúc và chờ đợi cho khoảnh khắc đó.
Hôm nay… tôi cuối cùng có thể hòa làm một với anh ấy.
Trái tim tôi đang được lấp đầy trong niềm hân hoan đó và tôi còn có thể cảm thấy chỗ đó của tôi đẫ nhớp nháp lắm rồi.
NHƯNG…
“Anh đã ngủ rồi à?”
Tôi nhìn vào Sendai kun, người mà đã im lặng nãy giờ, và thấy rằng anh ấy đã chìm vào trong giấc ngủ với con mắt đóng lại luôn rồi.
Sau cùng thì, tôi nhìn thấy anh ấy đi vão cõi mộng mơ như thể anh ấy đã đạt đến giới hạn của chính mình. [note87274]
“…….Geez. Em chỉ có thể hôn anh mà thôi♡”
Đây là nụ hôn đầu của anh ấy.
Tôi chỉ hơi lo lắng một chút bởi vì hôm qua tôi đã hôn anh ấy quá nhiều vào ngày hôm qua rồi, nhưng Sendai kun, anh đã quá giới hẹn tỉnh táo của mình bởi nụ hôn đó của em luôn sao.
Anh ấy dễ thương thật. Em yêu anh.
Nhưng tôi cũng có chút thất vọng.
Co thể của tôi thì lúc nào cũng thành thật, bạn biết mà.
“Tuy nhiên, cơ thể của Sendai kun thì dường như vẫn chưa thành thật lắm. Dù chỉ một chút thôi, cũng được mà?”
Khi tôi mò xuống chỗ phần dưới của anh ấy, tôi đã thấy rằng nó đã sẵn sàng để cho tôi cầm nắm rồi. [note87275]
Thật phí phạm làm sao.
Bên cạnh đó… nếu nó mà “kết nối bluetooth” với tôi….thì hẳn phải đau đớn lắm ha? [note87276]
Hừm, anh ấy đã ngủ mất tiêu rồi, do vậy tôi sẽ dành lần đầu của mình cho đêm mai vậy.
“Em sẽ khiến anh cảm thấy thỏa mãn. Em sẽ khiến anh cảm thấy phê pha, cứ đợi và chờ đi anh..”