♤(góc nhìn main)
“Shion san, bánh chị làm ngon lắm. Um, thế còn việc đi tắm?”
“Liệu tôi có thể vào trong đó chứ?”
“Vâng, tất nhiên. Thế thì, em sẽ rửa bát.”
“Không, tôi sẽ làm việc này.”
“Không, điều này ổn thôi mà. Chị thấy đấy, uh,…..em muốn giúp cho Shion san nữa. Nên chị cứ để đó cho em.”
“Sendai kun,……hừm, tôi hiểu rồi. Thế thì tôi sẽ đi tắm đây.”
Senpai, người thường sẽ không cho tôi rửa bát, dường như đã phá lệ và hôm nay đã đi vào tắm.
Tôi tự hỏi rằng liệu đây chỉ là một sự thay đổi tạm thời bởi sự thật rằng Senpai và tôi đã chính thức bắt đầu hẹn hò.
Liệu điều này có nghĩa rằng chị ấy bắt đầu dựa dâm vào tôi chăng?
Thế thì rất vui khi nghe được điều này.
“Giờ thì đi rửa bát thôi…….”
Ngay lúc mà tôi đặt đĩa và dĩa xuống bồn rửa, tôi mới để ý rằng trên cái dĩa đó vẫn còn một chút kem trên đấy.
Cái dĩa đó….hình như nó đã vào trong mồm của Senpai rồi thì phải.
Kì lạ thật…tại sao mình lại vô thức nghĩ đến điều này nhỉ.
“…… Không, không, không. Liếm cái gì mà liếm? Đấy là điều mà bọn biến thái nó hay làm mà thôi.”
Tôi ngay lập tức lắc mạnh cái đầu của mình để xua ngay cái ý tưởng mà con quỷ đã thì thầm vào tai tôi rằng đó chính là một nụ hôn gián tiếp vào môi tôi, biến thái vãi nồi.
Tôi ngay lập tức đưa nó ra hứng ngay nước máy và kì sạch nó bằng bối rửa bát.
“Huh. Chả lẽ mình lại tuyệt vọng đến cái mức như vậy à.”
Rõ ràng Senpai đã chọn tôi mà lị.
Nếu như điều này cứ tiếp tục lảng vảng trong đầu tôi, tôi chắc chắn sẽ mất hết đi sức hút của mình với chị ấy mất.
Toi phải cẩn trọng hơn.
Và rồi, từ từ mà nuôi dưỡng tình yêu của tôi với Senpai như là một đôi tình nhân.
Trên hết…ừ thì, cùng nhau nắm tay và đi hẹn hò.
Hừm… chúng tôi đã nắm tay nhau khá nhiều lần rồi.
Đi bộ quanh thị trấn nắm tay nhau đi như một đôi tình nhân……ủa, nghĩ tới điều này thì chúng tôi cũng chưa làm nó.
Ừ thì đó là việc chúng tôi đi ăn ở bên ngoài cùng nhau ……không, không, quá muộn rồi, giờ chúng tôi có thể ăn tối ở nhà cùng nhau mỗi ngày luôn rồi.
Hóa ra tôi với Senpai đã làm những điều mà một đôi tình nhân hay làm mà không hề nhận ra điều đó tí nào cả.
Tôi lúc đó chỉ nghĩ rằng điều này là bình thường khi để cho Senpai làm điều đó bởi vì chị ấy là người lớn.
Nhưng giờ khi nghĩ lại điều đó thế thì chả phải là chị ấy cũng đang cố gắng mà quyến rũ tôi ấy sao ?
Chà…tôi cũng không chắc nữa.
Dù sao thì tôi cũng sẽ làm những điều mà mọi đôi tình nhân khác hay làm mà thôi.
…Tôi đoán trước hết chúng tôi phải hôn nhau cái hãn.
“Hôn Senpai luôn sao...không được, thế thì khó quá.”
Ngay lúc này, tôi cũng vẫn còn chưa chắc chắn rằng chúng tôi đã hoàn toàn yêu nhau hay chưa.
Theo như những gì mà tôi tìm hiểu được ở trên mạng thì nhiều người họ cũng đã nói rằng kể cả khi mà bạn và đối phương có tình cảm rõ ràng hay không nhưng nếu mà bạn thổ lộ tình cảm của mình và còn hẹn đi chơi với họ lần đầu thì đối phương cũng sẽ bắt đầu nghĩ về bạn và rồi dần dần cảm nắng bạn.
Tôi chắc rằng Senpai cũng kiểu như này.
Nếu như một cô gái dễ thương như Miyama san thổ lộ tình cảm với tôi và còn mời tôi đi chơi trước cả khi tôi quen biết cô ấy, tôi chắc chắn sẽ nói có ngay cả khi tôi thực sự là yêu cô ấy luôn ấy cơ.
Thực tế tôi nghĩ rằng trường hợp đó thì cũng đã xảy ra rất nhiều khi mà nhiều người họ hẹn nhau đi chơi đâu đó rồi.
Sẽ vô cùng lí tưởng nếu như cả hai người đều yêu nhau, kể cả trước khi mà họ đi hẹn hò với nhau.
Nhưng ở đây thì chúng tôi không làm thế.
Tôi thấy vui khi chị ấy nghĩ rằng mọi thứ là OK khi chúng tôi ở trong mối quan hệ này.
Do vậy tôi phải làm hết sức mình để có thể khiến cho chị ấy thích tôi nhiều hơn nữa và khiến cho chị ấy nói [em yêu anh] nhiều hơn nữa.
“Được rồi, cập nhật lại “sứ mệnh lịch sử” nào- bây giờ phải khiến cho Senpai nói với mày rằng [em yêu anh].”
Và khi đã xác định được nó, tôi sẽ nói chuyện nhiều hơn nữa với Senpai và hẹn hò với chị ấy vào những dịp cuối tuần.
Tôi nhất định sẽ hoàn thành được “sứ mệnh lịch sử” của mình.
♡ (góc nhìn nhà gái)
“Em yêu anh, Sendai kun. Em yêu anh, yêu anh ,yêu anh, yêu anh, yêu anh…nhiều lắm!”
Cái bồn này vẫn còn chút hơi ấm từ Sendai kun.
Tôi yêu nó nhiều lắm vì nó khiến tôi có cảm giác như mình đang hòa làm một với anh ấy.
Tôi hạnh phúc đến cái mức mà tôi chỉ có ngâm người vào trong bồn thôi.
Nhưng tôi vẫn phải tắm rửa sạch sẽ chứ, tôi ơi….
Bởi vì chả phải chúng tôi đêm nay sẽ ngủ cùng nhau mà, đúng chứ?
Chúng ta sẽ trở thành 1 cặp vợ chồng.
Chúng ta sẽ ngủ với nhau hằng đêm, đúng chứ?
Phải, điều này nghe thật tuyệt vời làm sao.
Chúng tôi đã yêu nhau, đính hôn với nhau, sống chung với nhau và giờ là kết hôn với nhau.
Chúng tôi hôm nay lại tắm riêng vởi vì tôi khi ấy muốn tự tay làm bánh nên đã bảo anh ấy tắm trước.
Nhưng bắt đầu từ ngày mai… tất nhiên rồi…chúng ta sẽ luôn luôn tắm chung với nhau, đúng chứ?
Tôi muốn ra ngoài phòng khách ngay sau khi tắm xong.
Tôi muốn được hôn anh ấy lần nữa.
Môi anh ấy ngon thật.
Tôi muốn anh ấy hôn tôi trước cơ.
Nhưng anh ấy vẫn còn khá xấu hổ, do vậy điều này sẽ đôi chút khó khăn.
Liệu chúng ta sẽ làm gì sau khi em tắm xong đây ta?
Chắc là tôi sẽ hỏi anh ấy địa điểm tổ chức đám cưới luôn ấy chứ.
Liệu có một cái nhà thờ nào mà khung cảnh nhìn được ra bãi biển Akaitohama không nhỉ?
Tôi thắc mắc liệu họ sẽ cho phép học sinh trung học đi xuống chỗ đó và xem nó chứ nhỉ?
“Mình sẽ đi xem cùng với Sendai kun sau khi mình tắm xong vậy♡”