♤(góc nhìn main)
“Senpai, em tắm xong rồi đấy.”
Hôm nay tôi đã tắm khá lâu.
Bởi vì hình bóng của Senpai cứ lảng vảng trong tâm trí tôi nên thành ra tôi mới tốn thời gian tắm.
Trong khi tôi ngâm mình trong bồn tắm thì tôi cũng đang suy nghĩ tới những điều mà vẫn đang khiến tôi phải phiền lòng.
Senpai và tôi đã ở cùng nhau.
Tôi đã nghĩ là chúng tôi chắc chắn là đã ở cùng nhau rồi, nhưng nhìn mà cách chị ấy phản ứng thì…tôi không nghĩ chị ấy hiểu được ẩn ý mà tôi nói.
Tôi khá là lo lắng khi mà chị ấy có thể nói rằng [Đó chỉ là trò đùa thôi] khi tôi rời khỏi bồn tắm.
Tôi muốn tìm kiếm chị ấy ngay, do vậy tôi vội vội vàng vàng mà mở cửa nhà bếp ra.
Và rồi, tôi thấy Senpai- người mà đang nấu ăn giữa chừng bất chợt quay đầu sang và nhìn tôi.
“…….”
“Có-có chuyện gì vậy chị?”
“Có vẻ như cậu vẫn gọi tôi là [Senpai] nhỉ?”
“Eh?”
Senpai đi thẳng về phía tôi với một biểu cảm vô cùng sốc.
Và rồi lần nữa.
“Có vẻ như cậu vẫn gọi tôi là [senpai] nhỉ?”
Chi ấy lại hỏi tôi như vậy một lần nữa .
“E-erm. Ừ thì… đó là cách mà em có thể gọi chị mà.”
“Shion.”
“Eh?”
“Tôi nghĩ sẽ tiện lợi hơn nếu như cậu gọi tôi bằng tên đó. Cậu nghĩ sao?”
Tôi đang thắc mắc là tại sao Senpai lại đột ngột nói với tôi về vấn đề này, nhưng tôi cũng đã sớm nhận ra điều này.
Vì rằng Senpai đã nói rằng chị ấy sẽ đi chơi với tôi, nên tôi đoán rằng điều đó cũng có nghĩa là chị ấy chắc chắn muốn làm điều đó.
Tôi không chắc nếu như chị ấy đột ngột thích tôi như vậy, nhưng chị ấy biết được cảm xúc của tôi và đã thấy được tôi đã cố gắng được gần gũi với chị ấy như thế nào.
…Và tôi cũng sẽ như vậy.
Không, tôi phải là người trụ cột trong gia đình này.
“……Vậy, liệu em có thể gọi tên của chị ư?”
“Ừ. Vậy tôi cũng có thể gọi tên cậu chứ?”
“T-tất nhiên rồi, Senpa…….um, Shion san.”
“Ừ, vậy có chuyện gì sao, Sendai kun?”
“Ừ-ừ thì……liệu chúng ta có thể ăn được rồi?”
“Tất nhiên rồi.”
“……”
Tất nhiên là một thằng con trai bình thường như tôi phải cảm thấy căng như dây đàn khi lần đầu tiên gọi tên chị ấy như vậy chứ.
Trên hết thì…. tôi đang rất là hạnh phúc khi đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy tên của chính mình được cất lên bởi Senpai nó khiến tôi vui đến mức mà tim tôi hoạt động hết công suất luôn.
“D-dù sao thì…cảm ơn vì bữa ăn. Nó ngon tuyệt.”
“Thật ra khá là khó để khiến thịt và khoai tây được hầm nhừ như này, nhưng nó vẫn ngon sao?”
“Nó thật sự ngon mà, Senpa…Shion san. Nếu như mà em bắt Shion san phải làm món này thêm một lần nữa, Em sẽ…em sẽ bắt đầu nghiện mất.”
“Ừ, tôi rất vui vì điều đó. Tôi sẽ cố gắng mà trở thành một người “bạn đồng hành” đáng tin cậy của Tokiwa kun.”
“Bạn đồng hành……à, em cũng thế.”
Xuyên suốt cuộc nói chuyện này, tôi cuối cùng cũng đã nhận ra rằng.
Tôi thật sự đã trở thành người yêu của Senpai.
Đây không phải là mơ.
Tôi đã vô cùng bối rối khi không thể hiểu được cảm xúc của chị ấy- vì chị ấy lúc nào trông cũng rất là bình thản.
Khi mà tôi biết rằng chị ấy đang nhìn tôi như một người đàn ông.
Thì tôi bất chợt ngập tràn trong hạnh phúc.
Tôi nên làm gì đây… tôi chả còn lời nào có thể diễn tả được nữa.
“……”
“Có chuyện gì sao, Sendai kun? Nó không ngon sao?”
“Kh-không. Nó ngon lắm.”
“Ừ, thế thì tốt. Ăn nhiều lên.”
“……Um, tại sao mà chị lại luôn đối xử tốt với em vậy, Shion san?”
Tôi nói nó với một chút căng thẳng.
Đây chính là vấn đề mà tôi luôn trăn trở trong suôt thời gian dài.
Nếu như bỏ qua yếu tố rằng chị ấy chăm sóc tôi và gần gũi với tôi chỉ vì mẹ tôi nhờ cậy chị ấy đi, thì lí do gì mà chị ấy có thể hi sinh rất nhiều cho một người đàn ông mà chị ấy không có quen biết gì nhiều cơ chứ?
Chính bởi câu hỏi đó mà tôi đã hoàn toàn yêu Senpai.
Tại sao chị ấy lại làm nhiều điều cho tôi chứ?
“?”
Nhưng Senpai chỉ đơn giản là gật đầu để phản hồi câu hỏi của tôi.
“Tại sao nhỉ?”
“Ý-ý em là……em đang thắc mắc rằng tại sao chị lại luôn nấu những bữa ăn vô cùng chất lượng này cho em ăn chứ.”
“Chả phải vì chúng ta là “bạn đồng hành” sao?”
“Ừ thì… không, nó không phải như thế.”
Senpai nói điều đó vì chị ấy nghĩ rằng do chúng tôi là một đôi tình nhân, nhưng chị ấy vẫn chưa hiểu được ý nghĩa xâu xa của câu hỏi của tôi.
Tôi không hỏi chị ấy vì điều hiện tại mà tôi hỏi chị ấy ở quá khứ cơ.
“Cậu vui tính thật, Sendai kun. Chả phải việc cống hiến hết mình cho người yêu và gia đình mình đó là điều hiển nhiên sao?”
“E-erm……ừ thì… điều đó là đúng thật...nhưng...”
“Tôi có bánh tráng miệng này. Ăn nhé.”
“V-vâng.”
Tôi biết rằng Senpai thi thoảng hơi bị ngô nghê.
Tất nhiên, chính bởi điều này mà một người như tôi mới có thể ở gần với chị ấy được.
Hmm. Thôi thì, tôi đoán điều này vẫn ổn khi mà Senpai thấy ổn với điều này thôi.
“Cảm ơn vì bữa ăn.”
“Ừ. Tôi sẽ đi chuẩn bị bánh đây.”
“V-vâng.”
Sau khi rửa hết bát đũa xong, chị ấy lấy từ trong tủ ra hai cái bánh nhỏ trong tủ lạnh ra.
Khi chị ấy đem cái bánh ra cho tôi, chị ấy đã ngồi xuống bên cạnh tôi mà nói rằng, [Cậu có muốn ăn chứ?]
“Cái này là hàng nhà làm à, em có cảm giác như vậy?”
“Ừm, gần như vậy. Phần bông lan thì mua ở cửa hàng, còn phần kem thì là do tôi làm.”
“Ngon quá…em có thể ăn nó chứ?”
“Ừ, ăn đi.”
Cái bánh này trông thật đẹp với lớp kem mịn màng- nhìn thấy nó tôi còn không thể nào tin được rằng cái này là đích thân chị ấy làm cơ.
“Ah, ngon phết. Đây thật sự là hàng nhà làm sao?”
“Tôi vui lắm. Ừ, hôm nay là ngày kỉ niệm của chúng ta mà do vậy thì tôi cần phải cố gắng thật tốt cho ngày này chứ.”
“Shion san……phải nhỉ, cảm ơn.”
Thật lòng thì, tính đến thời điểm hiện tại này….tôi vẫn còn có chút lo lắng.
Tôi lo rằng mặc dù chị ấy nói rằng chúng tôi đang hẹn hò, nhưng biết đâu dưới góc nhìn của Senpai thì đây có thể chỉ là “sống thử” thôi thì sao, hoặc có lẽ chị ấy lúc ấy chỉ đồng ý cho nó có lệ vì trong tình huống đấy bỏ thì thương mà vương thì tội thì lúc ấy tôi sẽ thế nào đây.
Nhưng nhờ cái bánh nhà làm này, tôi có thể khẳng định chắc nịch rằng chị ấy đang rất vui vì đang ở cùng với tôi .
Thật bất ngờ, Senpai cũng rất vui về cái ý tưởng làm một cái bánh đột ngột lúc đấy…ừ thì, tôi đoán đó không phải là niềm vui lớn nhất đâu.
Hm? Mặt khác thì, khi chị ấy rời khỏi phòng y tế lúc ấy, chả phải chị ấy đã từng nói rằng là tối nay sẽ có bánh sao?
Tôi đoán nó xảy ra trước lúc tôi thổ lộ tình cảm với chị ấy…..không thể nào, tôi đoán đó chỉ là một sự trùng hợp mà thôi.
Chắc chắn là chị ấy vốn dĩ định đi mua bánh và về nhà rồi nhưng đột nhiên khi ấy tôi lại bất chợt thổ lộ tình cảm của mình trên đường trở về nhà do vậy chị ấy đã ngay lập tức đổi luôn ý định mà thay vào đó là tự tay làm bánh để thưởng cho nỗ lực của tôi.
Senpai sao mà tốt bụng thế.
Bên cạnh đó, tôi đã trở thành bạn trai của một người tốt bụng và xinh đẹp như Senpai đây.
Bắt đầu từ ngày hôm nay, từng chút từng chút một, tôi sẽ trở thành một con người xứng đáng với Senpai.
Sẽ còn có nhiều bỡ ngỡ khi đột ngột quá độ từ người quen lên thẳng người yêu.
Nhưng giờ khi mà chị ấy đã chấp nhận tôi làm bạn trai của chị ấy, thì tôi phải cố gắng hết sức mình sao cho hoàn thành đúng sứ mệnh đấy.
Tôi phải cố gắng hết mình.
♡ (góc nhìn nhà gái)
Hôm nay là kỉ niệm của chúng ta mà, đúng chứ?
Hôm nay chính là kỉ niệm ngày mà tôi đính ước với Sendai kun.
Ehehe, anh ấy đã gọi tên tôi.
Và tôi cũng đã gọi tên anh ấy.
Tôi sẽ trở thành một Tokiwa vào tương lai gần này thôi, nhưng vẫn rất vui nếu như tôi vẫn cứ luôn gọi anh ấy là Tokiwa kun.
Nhưng sao mà Sendai kun hình như vẫn cứ giữ khoảng cách một chút với tôi mặc dù chúng tôi đã đính ước rồi nhỉ?
Liệu có phải là anh ấy vẫn còn lo lắng điều gì đó?
Nếu nó là như vậy, chả lẽ anh ấy dừng lại ở mức thích tôi thôi sao.
Thực ra tôi cũng đang khá là hoang mang khi vẫn chưa biết cách nào có thể thay đổi được vai trò từ người yêu thành người vợ.
Nhưng sau tất cả, Sendai kun đã hỏi cưới tôi rồi mà.
Thế thì mình phải cố gắng chứ nhỉ?
–
–