Tập 01

Chương 16 : Imam (6)

2026-01-29

4

Chương 16 : Imam (6)

(Dịch giả-kun : chương cuối của loạt Imam, vẫn chả biết Imam là gì.)

Bụi bay mù mịt trên võ đài khi các người hầu đồng loạt chạy vào. Trận đấu tay đôi đã kết thúc, và đã đến lúc thu dọn tàn cuộc.

Trong số đó, người cần được giúp đỡ nhất rõ ràng là Diella.

Thân hình nhỏ bé của cô đã ngang dọc khắp võ đài với tốc độ tối đa, giờ đây toàn thân bầm dập vì cú ngã, ma lực cạn kiệt, trông thảm hại vô cùng. Nhìn cô ho sặc sụa rồi bật khóc, người ta không thể cảm thấy chút phẫn nộ nào mà chỉ toàn là thương xót.

Chứng kiến dáng vẻ ấy của Diella, Leigh nhất thời không biết phải nói gì.

“Hu… hức hức…”

Tiếng nức nở cùng hành động ôm chặt vết thương của cô thật đáng thương. Đây lẽ ra chỉ là một trận đấu phép mang tính nghi thức giữa các quý tộc, nhưng Leigh chưa từng ngờ tới kết cục như thế này.

“Anh… anh rất xin l—”

Ngay khi định lên tiếng, Leigh lại tự dừng mình. Cậu định xin lỗi ư? Nói xin lỗi để chế giễu Diella, người vừa mới thua trận sao?

Diella mà cậu thấy trong trận đấu lại hoàn toàn khác với Diella mà cậu từng biết.

Con bé đã thay đổi ư?

Cậu không chắc rốt cuộc con bé đã thay đổi như thế nào, nhưng ít nhất cậu biết Diella đã thực sự muốn chứng minh bản thân thông qua trận đấu này.

Kết quả thì dĩ nhiên là không tốt, nhưng đôi khi chính quá trình lại mang ý nghĩa lớn hơn. Vì thế, Leigh không thể chế giễu hay trách mắng Diella đang nằm đó khóc nức nở.

Vinh quang thuộc về những kẻ dám dốc hết tất cả để thử thách chính mình. Chế nhạo điều ấy một cách hời hợt mới là điều đáng xấu hổ. Leigh đứng đó thật lâu, không biết nên nói gì…

“Chúng tôi sẽ đưa tiểu thư vào trong. Trước hết người cần phải được trị liệu đã.”

Được các người hầu đỡ dậy, Diella cuối cùng xua tay ra hiệu rồi tự mình đứng lên. Sau đó cô bước tới trước mặt Leigh, đôi mắt vẫn đỏ hoe và sưng lên vì uất ức.

Nhưng thua cuộc vẫn là thua cuộc. Diella lặng lẽ cúi đầu trước Leigh, rồi một mình đi ngang qua cậu.

Leigh chỉ có thể tròn mắt đứng nhìn.

Cộc, cộc.

Diella bước xuống khỏi đài, tiến về phía Dereck, người vẫn lặng lẽ quan sát trận đấu giữa đám người hầu.

Cô dừng lại ngay trước mặt Dereck đang đứng bất động, trên người đầy vết bầm. Một vệt máu chảy dọc theo gò má cô, mái tóc vàng cùng chiếc váy xếp tầng đã phủ kín bụi bặm.

Cô gái chỉ vừa mới đây thôi bạn còn khóc lóc thảm thiết, nhưng giờ đã nghiêm mặt cố gắng giữ gìn phẩm giá của một quý tộc. Than vãn hay gào khóc trước mặt một thường dân là điều không xứng với thân phận của cô.

Một tiểu thư quý tộc phải luôn kiêu hãnh và điềm tĩnh. Diella vốn dĩ giống như một con mèo cao ngạo, lạnh lùng. Một con mèo hoang kiêu hãnh luôn bước đi trên hàng rào, kể cả khi đầy bụi bẩn.

Vì thế, dù môi dưới run rẩy, cô vẫn cất giọng nhỏ nhẹ:

“Ta thua rồi.”

Lá chắn cảm xúc được dựng lên từ quyền uy quý tộc đã ngăn dòng cảm xúc cuộn trào trong lòng cô. Dẫu vậy, cô vẫn phải áp tay lên ngực để kìm lại chúng, từng chút, từng chút một.

“Xin lỗi.”

Cô gái đưa ra một lời xin lỗi ngắn ngủi. Dù đối phương chỉ là một thường dân, nhưng cô đã tiếp nhận sự chỉ dạy của Dereck, đứng lên đài để chứng minh điều đó, nhưng lại thảm bại và bật khóc vì nhục nhã.

Cô chỉ xin lỗi vì điều ấy mà thôi.

Dereck vẫn đứng yên nhìn cô, một lúc sau mới chậm rãi lên tiếng:

“Không sao.”

“…”

“Thua cũng không sao cả.”

Dereck không phải người nhiều lời. Chính vì thế, mỗi câu nói của anh đều nặng tựa nghìn cân.

“Câu chuyện của một người không thể chỉ được viết lên bằng những chiến thắng.”

Nghe những lời ấy, con đê kìm nén cảm xúc cuối cùng cũng vỡ vụn, và cô gái òa khóc, nghẹn ngào trong tiếng nức nở.

Được bao quanh bởi những người hầu vội vã trị thương, cô khóc, khóc mãi.

*****

Thịch.

Phu nhân Miriela, theo sau là vài người hầu, bước nhanh về phía võ đài được dựng trong khu vườn. Hai tay bà nắm chặt, sải bước dồn dập, gương mặt đỏ bừng vì tức giận.

Và cơn phẫn nộ của bà lên đến đỉnh điểm khi nhìn thấy Diella mình đầy thương tích, đang nức nở khóc.

“Diella!”

Miriela lao qua đám người hầu đang dìu Diella đi trị thương, quỳ xuống kiểm tra các vết thương của con gái.

Chúng không quá nghiêm trọng, nhưng chỉ cần nghĩ đến khả năng để lại sẹo thôi cũng đủ khiến tim bà thắt lại. Bất chấp váy áo bị lấm bẩn, Miriela ôm chặt lấy Diella.

“Ôi… Diella… Con đã phải chịu khổ nhiều rồi… Không sao đâu… Giờ thì cứ tin vào mẹ…”

“Mẹ…”

“Con phải trị thương trước đã. Các ngươi, lập tức đưa tiểu thư Diella đi chữa trị.”

Nói xong, Miriela buông Diella ra rồi quay ánh nhìn rực lửa về phía Dereck.

Đôi mắt bà ánh lên cơn phẫn nộ không cần lời nói.

Miriela tiến thẳng đến trước mặt Dereck, túm lấy cổ áo cậu.

“Ngươi, có hiểu mình đã làm ra chuyện gì không?”

“…”

Dereck đứng yên, hai tay chắp sau lưng, đôi mắt đỏ sẫm hơi khép lại.

“Ngươi nghĩ mình vừa làm được việc gì đó vĩ đại lắm sao? Ma pháp cấp một ư? Thứ đó dù có học chậm hơn một chút thì cũng có thể tích lũy dần. Vậy mà ngươi lại dạy cho tiểu thư của gia tộc Duplain, người đáng lẽ phải là đóa bách hợp cao quý, những thứ thô tục và ô uế đó. Ngươi có hiểu mức độ nghiêm trọng của chuyện này không?”

“…”

Bốp!

Bàn tay Miriela mang theo cơn giận dữ giáng thẳng lên mặt Dereck. Cậu quay đầu nhìn bà, gò má sưng lên rõ rệt, nhưng bà không hề cảm thấy hành vi của mình có gì không ổn.

Những người hầu xung quanh đều nuốt khan, mồ hôi lạnh túa ra.

Cơn phẫn nộ của Miriela dường như hoá thành thực chất, nhuộm đặc cả không khí quanh Dereck.

“Một kẻ bò lên từ đáy xã hội như ngươi thì biết gì về sự cao quý của quý tộc? Ngươi có hiểu vòng xã giao của Ebelstain nguy hiểm như một cánh đồng băng giá không? Tất nhiên là không rồi. Đó là nơi những người thuộc tầng lớp thượng lưu tụ hội. Một kẻ bị vấy bẩn bởi thứ dơ bẩn của cống rãnh sẽ không bao giờ hiểu được sự tuyệt vọng khi phải sinh tồn ở đó.”

“…”

“Có một thế giới mà những thường dân như ngươi vĩnh viễn không thể chạm tới. Một thế giới nơi lễ nghi và phẩm giá bắt buộc phải được gìn giữ, nơi sự xuất sắc được chứng minh bằng các trận đấu ma pháp, nơi có những giá trị phải được bảo tồn. Một thế giới… mà kẻ thấp hèn như ngươi không bao giờ có thể hiểu.”

Bốp.

Nghiến răng, Miriela lại tát Dereck lần nữa. Cậu vẫn bình thản, hai tay chưa từng rời khỏi sau lưng.

“Vì Diella… ta sẵn sàng làm bất cứ điều gì. Đuổi một thứ ôn dịch như ngươi ra khỏi cuộc đời con bé chẳng đáng là gì. Ta sẽ dùng mọi thủ đoạn cần thiết…”

Cộp, cộp.

Đúng vào lúc cơn giận của Miriela lên đến đỉnh, Đại công tước Duplain từ trên đài bước xuống, hiện thân.

Các người hầu đang tụ tập lập tức cúi đầu. Đại công tước Duplain, chủ nhân của công quốc, bước giữa họ với gương mặt nghiêm nghị, hai tay chắp sau lưng.

Đối với thường dân, ông là một tồn tại áp đảo đến mức chỉ có thể cúi đầu trước mặt. Sự xuất hiện của ông khiến không gian lặng như tờ, và trong bầu không khí ấy, chỉ có một người dám lớn tiếng.

“Chàng! Chàng đã thấy trận đấu rồi đúng không?! Tất cả chuyện này… đều là do tên ngu xuẩn liều lĩnh này gây ra! Nếu chàng vẫn còn có lưỡi, thì hãy nói gì đó đi—!”

Điều xảy ra sau đó khiến tất cả mọi người chết lặng.

Bốp.

Một khoảng lặng như thời gian ngừng trôi bao trùm khu vực trước đài. Người hầu, thậm chí cả các quý tộc dưới trướng công tước, đều sững sờ. Chỉ đến lúc ấy Miriela mới nhận ra mình vừa bị tát. Đôi mắt run rẩy của bà bộc lộ sự hỗn loạn trong lòng.

Cảm nhận được cơn rát trên má, phu nhân Miriela mới nhận ra người ra tay vẫn giữ nguyên vẻ nghiêm nghị kia chính là chồng mình.

“Rốt cuộc, ai mới là kẻ hành động bừa bãi ở đây?”

“Chàng… Cái… Cái gì thế này…?”

Môi Miriela run rẩy khi lên tiếng. Những người xung quanh đều toát mồ hôi lạnh. Là phu nhân của một gia tộc đại quý tộc, bà chưa từng phải chịu một cái tát tàn nhẫn như vậy. Không ai dám làm điều đó.

Nhưng thực tế, vẫn có một ngoại lệ.

Khi nhận ra sự thật không thể chối cãi ấy, đầu óc Miriela rơi vào hỗn loạn.

“Chàng… Tại sao…? Hắn chỉ là một thường dân, một tên lính đánh thuê vô giá trị đến từ khu ổ chuột. Chàng hiểu rõ sự danh giá của cái tên Duplain mà.”

“Đúng, lời nàng nói không sai. Cậu ta chỉ là một kẻ lính đánh thuê lang bạt từ khu ổ chuột, một kẻ làm hoen ố danh xưng Duplain.”

“Vậy thì… tại sao…?”

“Nhưng cậu ta là gia sư của con gái chúng ta.”

Nghe những lời ấy, mắt Miriela mở to. Vẻ nghiêm nghị trên gương mặt Công tước vẫn không đổi, nhưng rõ ràng có thứ gì đó đã khác.

“Trên đời này, có người làm cha làm mẹ nào lại đối xử với giáo viên của con mình như vậy?”

Khi Công tước Duplain, người cai trị công quốc, đã đưa ra quyết định thì không ai có thể phản đối. Cú tát kia khiến trái tim Miriela rung lên dữ dội.

Khi Công tước bước qua bà, đầu gối Miriela mềm nhũn vì sốc, và các người hầu vội vã đỡ lấy bà. Công tước Duplain không ngoái nhìn lại, mà bước thẳng về phía Dereck, hai tay vẫn chắp sau lưng, tiếng bước chân vang vọng.

Đây không còn là người đàn ông bận rộn với bút lông trong thư phòng nữa, mà là một Công tước thực thụ, được bao quanh bởi người hầu cúi đầu cung kính, khí thế uy nghi ép người.

Bằng giọng trầm thấp, ông nói với Dereck.

Những lời tiếp theo khiến toàn bộ người hầu nghi ngờ tai mình.

“Có rất nhiều cách để bày tỏ sự yêu thương dành cho con cái. Vậy nên, xin cậu hãy rộng lượng tha thứ cho chúng ta.”

“…”

Ngay cả Dereck, người luôn giữ vẻ điềm tĩnh, cũng phải chớp mắt kinh ngạc, như thể không ngờ tới điều này. Việc một công tước, một pháp sư cấp năm lại cúi đầu xin lỗi theo cách ấy là điều không thể tưởng tượng nổi. Huống chi người được xin lỗi lại chỉ là một thường dân xuất thân đầu đường xó chợ.

“Không… Ngài không cần phải làm thế này đâu.”

“Nếu cậu không thích, vậy thì có những chuyện chúng ta cần nói riêng. Hãy theo ta đến phòng tiếp khách.”

Nói xong, Công tước băng qua đám đông đang chết lặng, lặng lẽ trở về dinh thự.

Trên đường đi, tất cả những người có mặt đều cúi đầu.

*****

Khi Dereck bước vào phòng tiếp khách, Công tước Duplain đang xem xét văn kiện trên chiếc ghế sofa chạm trổ vàng. Tư thế ấy, chân bắt chéo, cằm tựa lên một tay, quen thuộc đến mức không thể quen hơn.

Ông là kiểu người bận rộn đến nỗi ngay cả khoảng nghỉ ngắn ngủi cũng phải dùng để làm việc. Dù sao, quản lý một công quốc rộng lớn như thế này chưa bao giờ là chuyện dễ dàng.

Ông liếc nhìn Dereck khi cậu bước vào, rồi lập tức dời ánh mắt đi, ra hiệu về chiếc ghế đối diện. Một lời mời ngồi hết sức tùy ý.

Dereck lặng lẽ cúi chào rồi ngồi xuống.

Cót két… cót két…

Trong một lúc, căn phòng chỉ còn lại tiếng lật giấy. Rồi đột ngột, Công tước lên tiếng, như thể buông câu nói ra không chút để tâm:

“Cứ nói đi nếu ngươi có điều gì muốn nói.”

“…”

Câu nói ấy giống như một phép thử, một lời mời cho phép Dereck mở miệng trước nếu trong lòng có điều vướng bận.

Nhưng Dereck chẳng có gì để nói. Cậu là người thích chứng minh bằng kết quả hơn là lời lẽ.

“Tôi không có gì nhiều để nói.”

“Tốt, vậy là đủ.”

Công tước Duplain dường như khá hài lòng với điều đó, hoàn toàn không tỏ ra khó chịu. Ông ném xấp văn kiện xuống bàn, xoa cằm rồi nói:

“Trước khi chúng ta bắt đầu, có một điều ta phải làm rõ. Ta không hề thích việc sử dụng những thường dân như ngươi.”

“Tôi biết.”

“Nhưng… công việc và cảm xúc cá nhân cần phải tách biệt khỏi nhau.”

Đôi mắt khô khốc của Công tước quay sang Dereck.

“Ngươi là một người có năng lực.”

Cách hành xử của ông không quá cảm tính, cũng chẳng hề lạnh lùng. Dường như đó chính là phong cách lãnh đạo của ông.

“Một kẻ thống trị tốt là người biết dùng người có năng lực và ban thưởng dựa trên công lao.”

“Ngài Công tước, tôi tin là mình đã nhận được thù lao của mình.”

“Ngươi đang nói đến cái giá rẻ mạt mà Aiselin đưa ra sao?”

Chỉ có quý tộc mới có thể gọi mười lăm đồng vàng Aidel là “rẻ mạt”. Và không cần phải nói thêm, người đang ngồi trước mặt cậu là một quý tộc trong số các quý tộc. Khi Dereck khẽ nhắm chặt mắt, Công tước Duplain bật ra một tiếng cười khô khốc.

Rồi bằng giọng trầm vững quen thuộc, ông nói:

“Ngươi đã hoàn thành công việc dạy cho Diella ma pháp cấp một rất xuất sắc. Nhưng một thành tựu như thế thì chưa đủ để sinh tồn trong xã hội quý tộc khắc nghiệt.”

“Tất nhiên, có rất nhiều quý tộc sinh sống trong công quốc này, nhưng một người có thể dẫn dắt Diella tốt như ngươi ta vẫn chưa tìm thấy người thứ hai. Hiện tại, con bé đã bước ra bước đầu tiên trên hành trình của mình. Một khi đã nếm được ma pháp, con bé sẽ còn tiến xa hơn nữa.”

“Vậy nên, cậu gia sư đánh thuê. Thứ con gái ta cần không phải là một gia sư ma pháp, mà là một người dẫn đường.”

Giọng nói của Công tước mang theo sự cứng rắn không thể lay chuyển.

“Nhưng ánh mắt của ta không dễ bị lừa. Ngươi mang trong mình dã tâm rất lớn, là loại dã tâm mà kẻ xuất thân thường dân thậm chí không nên mơ tới.”

“…”

Ánh mắt Công tước lóe lên, như muốn nhìn thấu Dereck. Ông đã dành cả đời để quan sát, cân đo và phán xét con người. Chỉ trong thoáng chốc, ông đã hiểu rằng Dereck không hề dừng lại ở cấp ba, mà còn khao khát vươn tới cấp bốn, thậm chí cao hơn nữa.

“Ta biết rõ điều đó là một sỉ nhục thế nào đối với những quý tộc kiêu ngạo của Ebelstain. Tuy vậy, vì ngươi đã làm ra thành quả, ta sẽ không truy cứu việc này.”

“…”

“Nếu ngươi ôm ấp dã tâm như vậy, điều đó có nghĩa là ngươi sẽ không ở lại lâu trong một gia tộc quý tộc như nơi này. Ta cũng biết ngươi đã chuẩn bị để rời Duplain bất cứ lúc nào và trở lại Ebelstain. Có lẽ ngay từ đầu, ngươi vốn sinh ra đã là một lính đánh thuê lang bạt.”

“Xem ra bí mật nhỏ của tôi không thể giấu được ngài.”

“Ta hiểu dã tâm của ngươi. Dù vậy, ta vẫn muốn ngươi tiếp tục dạy Diella thêm một thời gian.”

Khi cảnh giới ma pháp của Dereck ngày càng cao, sự hứng thú của cậu đối với dinh thự Duplain sẽ ngày càng giảm.

Công tước Duplain hiểu điều đó rõ hơn ai hết, và ông cũng biết chính xác phải đưa ra thứ gì để giữ chân một nhà lữ hành như Dereck trong khuôn viên dinh thự của mình.

“Cảnh giới cao nhất mà thường dân được phép chạm tới là cấp ba, đúng chứ? Ngươi có muốn một cơ hội để chạm đến những cảnh giới cao hơn không?”

“…!”

“Dĩ nhiên, vào thời điểm hiện tại, đó là một mục tiêu liều lĩnh. Nhưng dù vậy, ngươi vẫn cần phải đặt nền móng, không phải sao?”

Nhìn phản ứng của Dereck, Công tước khẽ hừ một tiếng, rồi lấy từ trong túi ra một chiếc chìa khóa bạc nhỏ, tùy ý ném lên bàn trước mặt anh.

“Ngươi có biết đây là gì không?”

“Đây là gì?”

“Chìa khóa của thư viện bí mật, nơi chỉ con cháu trực hệ và cận thần cao cấp của gia tộc Duplain mới được phép ra vào.”

Tựa cằm lên tay, Công tước trầm giọng nói tiếp:

“Ở đó, những cuốn sách ma pháp cấp ba trị giá hàng trăm đồng vàng cũng chỉ

là những món đồ trang trí không đáng tiền nhất .”

Khoảnh khắc ấy, ánh mắt Dereck không thể không biến đổi.

Công tước Duplain là người hơn ai hết hiểu rõ, một cách lạnh lùng và chính xác, cần phải tung ra loại thẻ đánh bạc gì để buộc chặt Dereck vào giữa những bức tường của dinh thự Duplain.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!