Bộ phim kết thúc, cả nhóm lần lượt bước ra khỏi khoang chiếu.
Mỗi người đều có những đánh giá khác nhau về bộ phim. Trong khi Millie cảm thấy nó thật lãng mạn, thì Dudu lại bĩu môi bảo toàn chuyện lừa trẻ con. Cô ấy cho rằng mấy cô tiểu thư lá ngọc cành vàng ngoài đời chẳng bao giờ có chuyện đi yêu mấy gã trai nghèo rớt mồng tơi cả, chắc đây lại là sản phẩm ảo tưởng của tay nhà văn thất bại nào đó mà thôi.
“Còn Hersia nghĩ sao?” Lina quay sang hỏi cô.
“Biết đâu trong dòng chảy lịch sử đã từng tồn tại những câu chuyện đẹp như thế. Nhưng mỗi người một khác, ai cũng có sự lựa chọn của riêng mình.” Hersia đáp.
Trái ngược với sự quả quyết của những người bạn, cô lại cởi mở hơn nhiều với những điều khác biệt. Có lẽ là bởi những trải nghiệm của cô trong thời gian qua đã đủ ly kỳ lắm rồi.
“Ehh~ Hersia mà cũng tin chuyện đó sao?” Lina kéo dài giọng, vẻ mặt như đang đăm chiêu suy nghĩ.
Cả nhóm bước ra khỏi rạp chiếu phim, lúc này đã là hơn bốn giờ chiều. Các cô gái thong dong dạo bước trên khu phố thương mại, định bụng đi ngắm nghía cho vui chứ cũng chẳng nhất thiết phải mua gì. Đây đúng là sự khác biệt điển hình giữa con trai và con gái.
Thường thì con trai đi mua đồ sẽ lao thẳng đến mục tiêu, chọn xong thấy ổn là mua rồi đi về luôn. Nhưng với con gái, quá trình đi dạo mới là chính. Họ chưa chắc đã định mua gì cụ thể, ưng mắt thì lấy, không thì cứ thế đi tiếp. Cái thú vui thực sự nằm ở việc vừa đi vừa tán gẫu, bình phẩm cùng bạn bè kia.
Hersia vốn chẳng mặn mà gì với chuyện dạo phố mua sắm, xưa nay cô vẫn quen thói chi tiêu tiết kiệm. Thế nhưng, trước sự hào hứng tột độ của đám bạn đi cùng, cô cũng không tiện rời đi lúc này, đành tự nhủ cứ coi như đi một chuyến cho mở mang tầm mắt vậy.
“Đầu tiên mình qua phố thời trang trước đi, xem dạo này có mẫu nào mới không.” Dudu vừa mở miệng đã nhắc ngay đến tiết mục mua sắm quần áo mà cô nàng mê nhất.
“Quả là một quyết định sáng suốt.” Lina lên tiếng tán đồng.
“Vậy đi xem thử đi.” Millie cũng chẳng có ý kiến gì.
Bước theo sau nhóm bạn, Hersia tiến vào con phố xoắn ốc. Khu phố thời trang nằm trong khu thương mại này được thiết kế tựa như một vòng xoắn ốc khổng lồ cuộn tròn lại. Hai bên đường là các cửa hiệu san sát, mặt đường được trang bị hệ thống băng chuyền tự động. Chỉ cần đứng lên đó, du khách sẽ được đưa di chuyển chầm chậm, lướt về phía trước hoặc từ từ hạ xuống tầng dưới.
“Ghé tiệm kia xem trước đi.” Cả nhóm đang đứng trên băng chuyền tự động, Dudu liền chỉ tay về phía một cửa hàng được trang trí rất dễ thương nằm ở đằng xa.
“Nhà Lông Xù? Dudu, chẳng phải xưa nay cậu vẫn luôn theo đuổi hình tượng quý cô sao? Cớ gì tự dưng lại đổi sang phong cách dễ thương thế này?” Lina tò mò hỏi.
“Quý cô cái gì? Tớ mới có hơn mười sáu tuổi thôi nhé, già đâu mà già.” Dudu nhảy dựng lên.
“Chẳng qua là tớ hay bị bà chị ở nhà dụ dỗ, toàn xài lại đồ thừa của bả thôi. Bả cứ quảng cáo là quần áo, túi xách hàng hiệu giá gốc toàn mấy nghìn tín dụng Liên Bang, rồi bán rẻ lại cho tớ.”
“Kết quả là nhìn người ngợm cứ dở dở ương ương, đã thế bao nhiêu tiền tiêu vặt còn bị bả lừa sạch nữa chứ.” Nhắc đến chuyện này là Dudu lại thấy tức.
“Hahaha, đúng là chị em ruột có khác.” Millie đứng bên cạnh cười trộm, tâm trạng nhờ thế mà cũng vui vẻ hơn hẳn.
“Vậy thì vào xem thử đi.”
Cả nhóm liền bước vào trong. Quả đúng như cái tên ghi trên biển hiệu, bên trong toàn là các loại phụ kiện và quần áo làm từ lông bông mềm mại. Đặc biệt là những bộ đồ ngủ hình thú bông, dường như mặt hàng này rất được ưa chuộng nên mẫu mã phong phú vô cùng.
“Dễ thương ghê.”
“Sờ vào thích thật đấy.”
“Á, bộ cá sấu con kìa, thích quá à.”
“Cá sấu mà cũng đáng yêu được sao?”
“Nhưng nó rất uy phong nha, có cái miệng to đùng này, giống hệt như rồng luôn.”
“Thế sao cậu không mua luôn bộ hình rồng đi?”
“Rồng nhìn sợ lắm, không hợp với kiểu con gái đáng yêu như tớ đâu.”
“…”
Mọi người ríu rít bàn tán xôn xao trong tiệm, Hersia thỉnh thoảng mới chêm vào một hai câu, rồi lơ đãng đưa mắt nhìn ra ngoài cửa.
Bên ngoài dường như đang xảy ra chuyện gì đó?
Cô nhìn thấy mấy người hớt hải chạy qua đường, dáng vẻ như đang la hét thất thanh. Nhưng do hiệu quả cách âm của cửa tiệm quá tốt nên cô chẳng nghe được gì. Ngay lúc Hersia đang cân nhắc xem có nên ra ngoài kiểm tra hay không thì bất ngờ, Lina túm chặt lấy cánh tay cô.
“Hersia, cậu xem cái này ưng không?” Lina giơ một bộ đồ ngủ hình vịt vàng to đùng lên.
“Cái này, ờ… cũng được đấy?” Hersia có chút lơ đễnh trả lời.
Mãi đến khi trả lời xong những câu hỏi của mọi người, cô quay đầu nhìn ra ngoài thì thấy bên ngoài đã yên ổn trở lại, dòng người trên phố đi lại bình thường, chẳng có dấu hiệu bất thường nào.
Lạ thật… mà thôi, để lát nữa ra ngoài rồi xem sao vậy.
Phải hơn nửa tiếng sau, cả nhóm mới chịu bước ra khỏi cửa tiệm. Và hiển nhiên là chẳng ai mua gì cả.
“Tuy dễ thương thật đấy, nhưng kể ra thì vẫn hơi bị trẻ con quá.”
“Để lần sau mua vậy.”
“Vẫn chưa tìm được món nào hợp.”
Đã không định mua, thế mà vẫn lượn lờ gần bốn mươi phút…
Hersia chỉ biết lắc đầu trong lòng.
“Đi thôi, sang tiệm kế tiếp nào.”
Sau đó, cả nhóm lại tiếp tục lượn lờ qua thêm vài cửa tiệm nữa, mãi cho đến tận gần 6 giờ tối.
“Lát nữa tụi mình đi ăn tối, xong rồi đi hát karaoke nhé.” Lina đề nghị.
“Được thôi.”
“Tớ biết quán này ngon cực, đợt trước tớ còn kiếm được mấy phiếu giảm giá nữa, mình tới đó đi.” Lina lắc lắc thiết bị đầu cuối cá nhân trên tay, ra hiệu cứ giao hết cho cô.
Mấy người còn lại cũng chẳng ai có ý kiến gì, thế là cứ vậy mà chốt.
Nửa tiếng sau, bốn cô gái cùng đi thang máy và dừng chân trước một nhà hàng lồng kính tọa lạc ngay tại đài quan sát.
“Chỗ này nhìn qua là biết thuộc hàng cao cấp rồi.” Dudu ngước nhìn biển hiệu rồi lại nhìn xuống quan sát cách bài trí, bên trong thậm chí còn bố trí cả nhân viên phục vụ là người thật mặc đồng phục nữa.
Thông thường, tại các nhà hàng bình dân, công việc bưng bê và dọn dẹp đều do robot cấp T6 phụ trách, giúp tiết kiệm được một khoản kha khá. Tuy nhiên, nếu sử dụng nhân viên là người thật thì chi phí sẽ đắt đỏ hơn rất nhiều. Còn sở dĩ Giấc Mộng Lưu Ly vẫn sử dụng robot là vì muốn đảm bảo chất lượng đồng đều của dàn hầu gái, cũng như duy trì bầu không khí yên tĩnh, thoải mái. Nếu tuyển quá nhiều người, nhân sự xô bồ sẽ làm hỏng đi phong cách riêng biệt đó.
“Ừm, món bít tết Phong Biển cấp T4 ở đây ngon lắm đấy.” Lina giới thiệu.
“Khoan đã, cậu vừa nói là cấp T4 đúng không?” Dudu thốt lên.
“Đúng rồi, sao thế?” Lina hỏi lại, cố tình làm ra vẻ không hiểu.
“Một suất ăn cấp T4 rẻ nhất cũng phải hơn một nghìn rồi đấy. Chúng mình chỉ đi ăn bữa cơm thôi mà, có cần thiết phải đắt thế không?”
Tuy Dudu là người hay sĩ diện, nhưng trước mặt mấy cô bạn thân thiết, gia cảnh nhà ai thế nào đều đã biết rõ cả rồi, nên cũng chẳng cần phải làm màu làm gì.
“Dudu nói cũng phải.” Millie gật đầu. Trong cả nhóm, gia cảnh nhà cô là khá giả nhất, nhưng bình thường cô cũng chẳng bao giờ tự ý đến những nhà hàng kiểu này. Cùng lắm thì cũng chỉ đi theo người lớn trong nhà những lúc tiếp khách mà thôi.
“Không sao đâu, lần trước tớ từng đến đây với người quen rồi, lúc đó còn được tặng mấy phiếu giảm giá nữa. Cùng lắm thì tớ nói với anh ấy một tiếng là xong, anh ấy là bạn của ông chủ ở đây, kiểu gì cũng được giảm giá nhiều lắm.” Lina tiếp tục trấn an mọi người.
“Được rồi, là chính miệng cậu nói đấy nhé. Nếu lát nữa hóa đơn mà quá 300 là tớ chịu, không trả nổi đâu.” Dudu quyết không để bản thân chịu thiệt.
“Đâu cần phải khắt khe quá vậy.” Millie thì lại tỏ ra chẳng hề bận tâm đến chuyện tiền bạc.
“Tớ thì chắc là…” Hersia ngập ngừng, phân vân không biết có nên từ chối hay không. Thực ra, cô chẳng lạ lẫm gì với mấy suất ăn cấp T4 này cả, bởi dạo gần đây cô vẫn thường xuyên được ăn ở chỗ làm. Chỉ có điều, nếu là đi ăn ở bên ngoài thì cái giá đó quả thực quá đắt đỏ.
Thế này thì coi như làm không công nửa ngày rồi...
“Không sao đâu mà.” Lina vỗ mạnh vào vai Hersia, cắt ngang lời cô định nói.
“Hôm nay để tớ mời, được chưa? Làm gì mà sợ ghê thế.” Cô ấy lắc đầu, một tay đặt lên ngực, làm ra vẻ đau đớn như thể lòng tốt của mình vừa bị chà đạp vậy.
Cuối cùng, cả nhóm vẫn bước vào nhà hàng.
“Chào mừng quý khách đến với nhà hàng Ái Lăng Kính. Chúng tôi xin cam kết mang đến cho quý khách một trải nghiệm dịch vụ an tâm và thoải mái tuyệt đối.”
Vừa bước chân vào cửa, dàn nhân viên phục vụ mặc trang phục quản gia đứng hai bên đã đồng loạt cúi người hành lễ, khiến Dudu và Millie vừa ngỡ ngàng lại vừa thích thú.
Nghe kiểu chào mời này, Hersia chợt nhớ lại lời quản lý từng dặn, tuyệt đối không bao giờ được dùng những từ như ‘tuyệt đối’ hay ‘nhất định’ trước mặt khách hàng. Làm vậy chẳng khác nào tự đào hố chôn mình, chưa kể còn tạo cảm giác giả tạo và phô trương thái quá.
Tuy cô nghĩ thầm như vậy, nhưng những lời kiểu này lại tỏ ra khá hiệu nghiệm với Millie và Dudu. Hai cô nàng vừa bước chân vào quán là mắt đã sáng rực lên, nhìn đâu cũng thấy ưng ý, tuyệt vời.
Vừa ngồi xuống chưa được bao lâu, Lina đã nhanh chóng gọi món, sau đó liền hào hứng bàn luận về phong cách trang trí và cách bày biện nội thất của nhà hàng.
“Cậu có thấy mặt bàn trong suốt ánh vàng sẫm này không? Nó được chế tạo từ kim loại trong suốt Mặc Hách Tư đấy. Còn đĩa sứ với tách trà thì đều là hàng hiệu của hãng Lưu Kim Ngọc Sa cả…”
Lina nói năng đâu ra đấy, nghe cứ như chuyên gia khiến cả nhóm cảm thấy vô cùng mới mẻ và thích thú. Ngay cả Hersia cũng bắt đầu thắc mắc, không hiểu sao mấy tiền bối ở Giấc Mộng Lưu Ly chẳng bao giờ giới thiệu cho cô biết đồ đạc trong tiệm là của thương hiệu nào nhỉ.
Một lát sau, món chính được mang lên. Phần bít tết Phong Biển vừa áp chảo nóng hổi tỏa ra hương thơm nức mũi cùng màu sắc vô cùng quyến rũ. Vì là món ăn cấp T4, nên ít nhiều nó cũng ẩn chứa chút hiệu ứng siêu phàm.
“Trông cũng được đấy chứ.” Millie từng thưởng thức món ăn cấp T4 vài lần rồi nên thái độ vẫn khá bình thản.
“Uầy, đây chính là món ăn cấp T4 sao? Cảm giác khác một trời một vực so với trong ký ức của tớ luôn ấy.” Dudu trước đây mới chỉ được nếm thử đúng một lần nên vô cùng phấn khích.
“Thế nào, tuyệt lắm phải không?” Lina đáp lại với vẻ hơi đắc ý, thế nhưng khóe mắt lại liếc nhìn về phía Hersia đang ngồi gần đó.
Nhỏ này tỉnh bơ hà, không thấy bất ngờ sao ta? À mà không, chắc tính nó vậy rồi, xưa nay có bao giờ thấy nó sồn sồn lên đâu.
Giờ chắc là lúc phải báo một tiếng rồi.
Lina cầm thiết bị đầu cuối cá nhân lên, âm thầm gửi một tin nhắn dưới gầm bàn, sau đó mới yên tâm quay lại cười đùa vui vẻ cùng mọi người.
Bữa ăn diễn ra khá vui vẻ, dù sao thì ba người kia cũng chẳng tốn một xu, còn người thứ tư thì thực ra cũng đã có người bao từ trước, nên bản thân cô ấy hiển nhiên là chẳng thấy xót ví chút nào rồi.
“Thưa quý khách, đây là Rượu trái cây hương quýt vừa mới được pha chế xong ạ.”
Ngay lúc mọi người đang vừa ăn vừa trò chuyện rôm rả, phục vụ lại bưng lên bốn ly rượu trái cây màu đỏ cam đầy quyến rũ, tỏa ra từng đợt hương thơm thanh mát.
“Hình như bọn tôi đâu có gọi cái này nhỉ?” Lina lên tiếng hỏi.
“Vâng, đúng là vậy, nhưng có một vị tiên sinh đã nhờ chúng tôi mang lên cho quý khách.” Vừa dứt lời, người phục vụ liền nghiêng mình sang một bên, để lộ ra hình bóng một người đàn ông đang ngồi ở bàn cách đó không xa. Người nọ ăn mặc vô cùng lịch thiệp, đeo kính gọng bạc, toát lên phong thái của một doanh nhân thành đạt.
“Ồ, vị này là ai thế?” Dudu tò mò quay sang hỏi Lina.
“A, hóa ra hôm nay anh ấy cũng ở đây. Đó chính là người quen mà tớ đã kể với mọi người đấy. Anh ấy bảo dạo gần đây hay ghé quán này nên mới giới thiệu cho tớ.” Lina vẫy tay ra hiệu với đối phương, và rồi người đàn ông Tinh Linh ấy liền bước lại gần.
“Chào buổi tối, các quý cô.” Chất giọng của anh ta nghe hơi lạ, mang theo vài phần âm hưởng đặc trưng của ngôn ngữ Tinh Linh.
“Chào ngài ạ.” Dudu và Millie cảm thấy vừa mừng vừa sợ. Hai cô nàng chợt nhớ tới những bài học lễ nghi từng được dạy ở trường, nhưng khổ nỗi lúc này đầu óc lại chẳng nhớ được là bao, thành ra chỉ biết lúng túng, sốt ruột.
Trước lời chào của hai cô gái, anh ta chỉ gật đầu đầy hòa nhã, sau đó bắt đầu tự giới thiệu về bản thân.
“Tôi tên là Senquild, bạn của Lina. Thật không ngờ là sau giờ làm ghé qua đây dùng bữa, lại tình cờ gặp được mọi người thế này.”
Vừa tan làm đã ghé ngay đây dùng bữa, lại còn đi có một mình, điều này khiến người ta khó mà không liên tưởng rằng ngày nào anh ta cũng tận hưởng cuộc sống xa hoa nhường này. Dudu và Millie nghe vậy thì tha hồ thả hồn tưởng tượng, đã thế đối phương lại còn là một Tinh Linh cao quý, khiến ánh mắt hai cô nàng càng thêm phần ngưỡng mộ sùng bái.
Tuy Tinh Linh chiếm chưa đầy 1% dân số Liên Bang, nhưng nhờ tuổi thọ dài gấp gần ba lần nhân loại, cộng thêm ưu thế vượt trội trong việc tu luyện Chuỗi Tự Nhiên, nên họ thường nắm giữ những vị trí thuộc tầng lớp trung lưu và thượng lưu trong xã hội, trở thành đối tượng được biết bao người ngưỡng mộ.
“Dạ chào ngài, em tên là Millie…”
“Chào ngài, em tên là…” Millie và Dudu lần lượt tự giới thiệu, thậm chí còn tranh thủ kể thêm về cả sở thích lẫn hứng thú của bản thân.
Cuối cùng đến lượt thiếu nữ tóc xám ngồi trong góc: “Chào ngài, tôi là Hersia.” Màn giới thiệu của cô rất đơn giản, chẳng kèm theo bất cứ thông tin dư thừa nào.
“Chào mọi người, không biết là tôi có đang làm phiền các quý cô dùng bữa không đây.” Miệng thì nói vậy, nhưng tay anh ta đã kéo ghế ra, thản nhiên ngồi xuống một cách vô cùng tự nhiên.
Senquild trước tiên tán gẫu vài câu với mọi người về nhà hàng này, sau đó mới chậm rãi kể lại cơ duyên quen biết giữa mình và Lina.
“Thực ra cũng là nhờ có chung sở thích đấy chứ. Đó là tại một buổi hòa nhạc, tôi tình cờ ngồi cạnh Lina, rồi chúng tôi trò chuyện rất nhiều về âm nhạc, từ đó mới dần dần quen biết nhau.”
“Ừm ừm, lúc đó tớ cũng bất ngờ lắm. Dù sao ban đầu tớ cứ nghĩ ngài Senquild lớn hơn mình nhiều tuổi như vậy, chắc sẽ chẳng hiểu được gu của tớ đâu. Ai ngờ anh ấy lại uyên bác thực sự, tớ mới nói qua loa mà anh ấy đã hiểu ngay, lại còn giảng giải cho tớ nghe rất nhiều về lịch sử phát triển cũng như sự biến thiên của âm nhạc nữa chứ.” Lina vừa giới thiệu vừa cố tình làm ra vẻ si mê cuồng nhiệt, khiến cả bàn bật cười vui vẻ.
Lina mà cũng am hiểu âm nhạc từ bao giờ thế nhỉ?
Hersia khẽ nghiêng đầu thắc mắc. Trong lớp, người thực sự say mê âm nhạc có lẽ phải là Clara, cô bạn luôn mơ ước trở thành idol kia mới đúng, cơ mà nghe cậu ấy than thở chuyện tập đàn guitar cũng vất vả lắm.
Trong lúc mọi người đang cười nói rôm rả, Hersia vẫn tỏ ra khá kiệm lời. Cuối cùng, chính Senquild là người đã chủ động lên tiếng bắt chuyện với cô.
“Kỳ nghỉ này cô Hersia không định đi đâu chơi sao? Tôi thấy mọi người dường như đều đã có kế hoạch riêng cả rồi.”
“À, tôi sao? Tôi vẫn chưa tính kỹ. Chắc là sẽ đi làm thêm để dành dụm một chút tiền trước đã. Dù sao thì khi lên cấp ba rồi sẽ chẳng còn thời gian đi làm nữa, mà sau này lại có bao nhiêu thứ phải chi tiêu.” Hersia khẽ lắc đầu.
“Thế thì thật là đáng tiếc. Dù sao kỳ nghỉ sau khi tốt nghiệp cấp hai cũng chỉ có một lần trong đời mà thôi. Nhớ lại năm xưa lúc tôi tốt nghiệp, cũng vì bận chuẩn bị cho kỳ thi sát hạch mà lỡ mất dịp đi chơi cùng bạn bè, đến giờ vẫn còn để lại rất nhiều nuối tiếc.” Senquild lắc lắc đầu.
“Tuy nói học hành là việc quan trọng, nhưng đời người cũng chỉ có một lần mà thôi. Một khi đã bỏ lỡ thì sẽ chẳng bao giờ tìm lại được đâu.”
“Đúng vậy, chị tớ cũng từng bảo thế đấy. Là con gái thì phải tranh thủ lúc còn trẻ mà nắm bắt lấy cơ hội, chứ không sau này về già là thiệt thòi lớn.” Dudu gật gù, vẻ mặt đầy tán đồng.
“Nghe cũng hợp lý đấy.” Millie gật đầu lia lịa.
“Đừng có suốt ngày chăm chăm vào cái chuyện làm thêm đó nữa, Hersia à.” Đúng lúc này, Lina bắt đầu tung hứng hỗ trợ.
“Đi làm thêm cả tháng trời cũng chẳng dành dụm được bao nhiêu, trong khi đi chơi một tuần cũng đâu tốn mấy thời gian. Đời người là phải trải nghiệm nhiều một chút mới được chứ.”
“Nhưng mà…” Ngay lúc Hersia định lên tiếng từ chối thì Senquild ngồi bên cạnh đã mở lời.
“Không sao đâu, ra ngoài đi đây đi đó cũng chẳng tốn bao nhiêu tiền. Vừa khéo công ty tôi dạo này đang tổ chức đi du lịch, nhờ chức vụ quản lý mà tôi có được hai suất dẫn theo người thân hoặc bạn bè. Địa điểm là khu nghỉ dưỡng bãi biển ở Quận 3 phía Nam, cô Hersia có hứng thú đi cùng Lina không?”
Nếu chỉ mời riêng Hersia thì e là sẽ khiến cô nảy sinh lòng cảnh giác và kháng cự mạnh mẽ. Nhưng nếu rủ thêm cả bạn học trong lớp cùng cô bạn cùng bàn cũ là Lina, thì chắc chắn sẽ khiến cô hạ thấp sự phòng bị đi rất nhiều.
“Tôi…” Nếu là trước kia, có lẽ Hersia đã thực sự do dự, bởi cô vốn thuộc tuýp người không giỏi nói lời từ chối. Nhưng hiện tại thì…
“Chắc tôi vẫn không đi đâu.” Cô lắc đầu từ chối.
Một là cô không muốn tự dưng chịu ơn người khác, mặt khác có lẽ là do trực giác mách bảo. Trong thâm tâm, cô lờ mờ cảm thấy không thích gã Senquild trước mặt này. Dù chẳng nói rõ được lý do là gì, nhưng tóm lại là không thích.
“Hay là cứ đi xem thử đi mà, hiếm lắm mới có dịp nghỉ lễ đấy. Chắc Hersia cũng đâu muốn sau này khi nhớ lại, ký ức chỉ toàn quanh quẩn dưới lòng đất của thành phố Payin này đâu nhỉ? Ra ngoài hít thở chút không khí trong lành cũng tốt mà.” Lina nắm chặt lấy tay Hersia, ra sức thuyết phục thêm lần nữa.
Đến lúc này, Dudu và Millie cũng bắt đầu cảm thấy có gì đó không ổn. Tuy nhiên, dù sao hai người vẫn còn chút thiện cảm với Senquild, hơn nữa hôm nay lại vừa được người ta chiêu đãi một bữa thịnh soạn miễn phí, nên cũng chẳng tiện mở miệng nói gì.
Hersia đúng là gặp may rồi, Dudu thầm nghĩ. Được một người giàu có cỡ này để mắt tới cơ mà.
Chậc, dựa vào đâu mà lại là Hersia chứ? Chẳng lẽ mình không xinh đẹp hay sao? Millie vừa nghĩ vừa buồn bực uống nước.
“Thôi, tớ không đi đâu.” Hersia khó khăn gỡ tay Lina ra. Cô vốn rất ít khi từ chối người khác, việc phải nói ra những lời như vậy ngay trước mặt mọi người khiến cô cảm thấy áp lực vô cùng.
Nhìn cái thái độ này của Hersia, trong lòng Lina bỗng bùng lên một ngọn lửa giận vô cớ.
Cái quái gì vậy chứ? Lúc này mà còn bày đặt làm cao với mình sao? Minh đã lỡ cam đoan chắc nịch với người ta rồi. Bình thường thì cứ khúm núm một dạ hai vâng, giờ lại giở thói thanh cao lạnh lùng. Hừ.
“Hersia, có phải cậu coi thường tớ không!” Lina cũng chẳng thèm giả vờ nữa, mặt hầm hầm đứng bật dậy.
“Chuyện này…”
Chứng kiến cảnh tượng này, Senquild chỉ muốn đưa tay day trán. Hắn dù gì cũng là người có thể diện, mà nơi này lại là nhà hàng có chút tiếng tăm, làm ầm ĩ thế này thật chẳng hay ho chút nào. Cô bé Hersia phía đối diện nhìn qua là biết kiểu người chưa va chạm nhiều, tính tình có phần nhút nhát, ban nãy từ chối chắc là do còn lạ lẫm, cứ để từ từ làm quen rồi sẽ ổn. Nhưng bị Lina quậy tung lên thế kia thì sau này khó mà hành sự được nữa.
Thấy hai người sắp sửa to tiếng với nhau, Dudu và Millie vội vàng lao đến can ngăn. Dudu ôm chặt lấy Lina để giữ lại, còn Millie thì kéo Hersia tách ra xa.
“Thôi bớt giận đi nào Lina, Hersia đâu có cố ý. Cậu cũng biết rõ cậu ấy bình thường vẫn thế mà.” Dudu vội vàng trấn an Lina.
Millie cũng đứng bên cạnh nói với Hersia: “Thôi được rồi, đừng để bụng chuyện Lina làm gì, chắc cậu ấy cũng chỉ nóng giận nhất thời thôi. Cậu biết tính cậu ấy mà, ăn nói xưa nay vẫn cứ thẳng tuột như thế… Lát nữa cậu qua chào ngài Senquild một tiếng, xin lỗi người ta rồi hẵng về. Dù gì thì người ta cũng đã mời chúng ta một bữa thịnh soạn, tốn kém không ít tiền đâu.”
Nhờ hai người can ngăn, không khí cũng bớt căng thẳng phần nào, nhưng giờ thì mọi người đều đã cụt hứng cả rồi. Ngay đúng lúc Millie và Dudu đang tính xem nên kết thúc buổi gặp hôm nay thế nào, nói vài câu xã giao cho phải phép rồi giải tán, thì bất chợt có tiếng bước chân từ bên ngoài nhà hàng vọng lại.
“Cảnh sát đặc nhiệm sao?” Khách trong nhà hàng bắt đầu thì thầm to nhỏ với nhau.
Khác hẳn với những cảnh sát mặc áo trắng thường thấy, đám cảnh sát này có thể nói là được vũ trang tận răng. Họ khoác lên mình bộ giáp toàn thân và mũ bảo hiểm đen tuyền không phản chiếu, trên tay lăm lăm khẩu súng trường xung mạch tỏa ra sát khí đằng đằng. Vừa bước chân vào tầng, họ lập tức tản ra cảnh giới, sau đó lần lượt tiến hành kiểm tra và tra hỏi từng cửa hàng một.
“Có chuyện gì thế?” Senquild lúc này đứng dậy, bước về phía quầy lễ tân. Hắn quả thực là khách quen ở đây, nhân viên trong quán ai cũng biết mặt.
“Nghe nói hôm nay trên phố xảy ra sự cố, có kẻ mất kiểm soát gây thương tích cho người dân. Tuy sau đó đã khống chế được rồi, nhưng hình như sự việc không đơn giản như vậy đâu.” Thật ra nhân viên cửa hàng cũng chỉ vừa mới biết được tin này thông qua nhóm chat của các cửa hàng lân cận mà thôi.
“Ra là vậy…”
Tuy nói rằng quá trình tấn thăng và tu luyện Chuỗi Siêu Phàm tiềm ẩn nguy cơ gây ô nhiễm tinh thần dẫn đến mất kiểm soát, nhưng thực tế xác suất xảy ra chuyện này rất thấp. Cả thành phố Payin hơn một triệu dân, mà một năm cũng chẳng xảy ra được mấy vụ. Mà cho dù có mất kiểm soát thật đi chăng nữa thì cũng rất dễ khống chế, đâu cần thiết phải thận trọng và huy động lực lượng đến mức này.
“Chẳng hiểu nổi, để tôi gọi điện hỏi thử xem sao.” Dù gì Senquild cũng là quản lý cấp trung của công ty, quen biết không ít người, lúc này hắn muốn tranh thủ dò la tin tức một chút.
Sau một hồi trò chuyện, hắn đặt thiết bị đầu cuối cá nhân xuống rồi lắc đầu, tiện thể gọi nhân viên mang thêm một ly rượu trái cây.
“Có chuyện gì vậy anh?” Lina khoác tay hắn, nép vào người điệu đà như một chú chim nhỏ. Sau khi cơn giận lúc nãy nguôi ngoai, cô cũng cảm thấy mình đã cư xử không đúng, giờ đang muốn vớt vát lại hình tượng trong mắt người đàn ông này.
“Không có gì đâu, mọi người cứ ngồi chơi một lát, đợi đặc cảnh kiểm tra xong là được.” Thực ra hắn cũng chẳng biết đã xảy ra chuyện gì, người bạn kia chỉ nói lấp lửng là thành phố Payin sẽ thắt chặt an ninh hơn một chút mà thôi.
“Được thôi.”
Mọi người ngồi lại chỗ cũ, bắt đầu chờ đợi trong sự chán chường. Những vị khách khác trong nhà hàng ít nhiều cũng đã nghe ngóng được tin tức bằng nhiều cách khác nhau, thấy không thể cậy thế dùng đặc quyền để rời đi trước, họ đành phải ngậm ngùi quay lại kiên nhẫn ngồi chờ.
Nếu không có vụ xích mích lúc nãy thì chắc mọi người đang cười đùa rôm rả rồi, chứ không im phăng phắc thế này. Thấy tình hình như vậy, Senquild lại vẫy tay gọi nhân viên, kêu cho cả bốn người mỗi người một ly kem.
“Mọi người ăn chút tráng miệng đi. Đừng lo, chuyện này chẳng liên quan gì đến chúng ta đâu.” Cử chỉ ân cần này của hắn lại một lần nữa ghi thêm điểm trong mắt Millie và Dudu.
Từng giây từng phút trôi qua. Khoảng chừng 20 phút sau, đội đặc cảnh đã tiến vào nhà hàng nơi họ đang ngồi. Họ dùng thiết bị rà soát từng người một, và chỉ sau khi xác nhận không có gì bất thường, họ mới cho phép mọi người rời đi.
Đến lúc ra về, Hersia rốt cuộc vẫn gọi Senquild lại. Sau khi hai người trao đổi ID liên lạc xong xuôi, cô mới rời đi.
“Quả nhiên là Hersia đã rung động rồi.” Trên đường về, Dudu và Millie vừa sóng vai nhau bước đi vừa bàn tán.
“Mà kể ra cũng thông cảm được, hoàn cảnh nhà Hersia vốn không dư dả gì, cha mẹ lại đều không còn, cậu ấy đâu có được như bọn mình.” Millie lắc đầu cảm thán.
“Sao hôm nay Millie lại thấu tình đạt lý thế này? Cậu lúc trước đâu có như vậy.” Dudu tỏ vẻ đầy kinh ngạc.
“Ai rồi cũng phải trưởng thành thôi. Dù sao thì sau cú thất tình vừa rồi, tớ thấy mình nhìn đời cũng nhẹ nhàng hơn hẳn.”
“Ơ hơ hơ… thất tình mà cũng giúp người ta trưởng thành được đến mức này sao?”
Bóng dáng Dudu và Millie cứ thế chậm rãi khuất dần về phía xa.
Ở phía bên kia, sau khi lái xe đưa Lina về nhà, Senquild nhận được tin nhắn từ Hersia.
[Thật xin lỗi vì chuyện hôm nay đã khiến anh Senquild phải khó xử. Đây là 1612 tín dụng Liên Bang tiền ăn của buổi hôm nay, tôi xin chuyển khoản gửi lại anh.]
[Tôi biết những lời đó của Lina có lẽ chỉ là do bốc đồng nhất thời. Cô ấy có suy nghĩ của cô ấy, nhưng tôi cũng có quyết định của riêng mình. Ít nhất là vào lúc này, tôi vẫn muốn sống theo cách của bản thân, thay vì cứ tùy tiện dựa dẫm vào người khác.]
[Xin lỗi vì đã quấy rầy anh. Mong anh sau khi nhận được tiền thì hãy xóa ID liên lạc của tôi đi nhé.]
——Hersia Tilane
Buông thiết bị đầu cuối cá nhân xuống, Senquild ngồi trong xe, phóng tầm mắt nhìn về phía khu phố thương mại đằng xa, giọng đầy cảm thán.
“Đúng là mình đã nhìn lầm thật rồi. Không ngờ thời buổi này mà vẫn còn một cô gái như vậy.”
“Thế nhưng, sự kiêu hãnh ấy còn có thể duy trì được bao lâu đây? Xã hội thời nay đâu phải chỉ dựa vào mỗi lòng tự trọng là có thể sống sót được.”