Cách nhau một khoảng cực gần, trong một căn phòng không có lấy một tiếng động.
Giữa sự yên tĩnh ấy, một người có thể lờ mờ nghe được nhịp tim của người còn lại.
Thình thịch… thình thịch…
Dù Diệp Chỉ Bạch có mặt lạnh như tiền đến cỡ nào, cô cũng không khỏi che giấu được tiếng thở dần trở nên dồn dập của bản thân sau khi được ‘nếm thử’ hương vị món ‘pudding’ ấy.
Diệp Chỉ Quân lại còn nghiêm trọng hơn thế.
Nhịp thở của cô lúc bấy giờ cứ như được gắn thêm động cơ vào.
Thở ra thở vào hùng hục!
Ôi trời đất ơi!
Quân Nhi, lần… lần này em ấy nghiêm túc thật!
Không là vậy chứ là gì nữa?
Gương mặt Diệp Chỉ Quân nhuộm đỏ au.
Từng giọt mồ hôi ướt đẫm khiến từng sợi tóc đen bám dính lấy gương mặt, vẻ ngoài của cô biểu lộ sự ngượng ngịu pha lẫn sự bồn chồn!
Diệp Chỉ Bạch cảm thấy ngột ngạt về mặt tinh thần trước bầu không khí mơ hồ này hơn cả sự ngột ngạt về mặt thể chất khi nãy.
Chuyện lớn cỡ này cô chưa từng trải qua bao giờ!
Diệp Chỉ Quân nắm chặt lấy cổ tay Diệp Chỉ Bạch. Trong mắt Diệp Chỉ Bạch, vẻ lạnh lùng thường thấy trên khuôn mặt em gái cô giờ lại trông tinh nghịch hết vài phần, khóe môi em ấy hơi nhếch lên cùng với tiếng nuốt nước bọt thi thoảng lọt vào tai cô, khiến bầu không khí vốn đã kỳ quặc nay còn kỳ quặc hơn!
Tuy nhiên… Quân Nhi mãi vẫn chưa có hành động gì tiếp theo. Thay vào đó, trên gương mặt cô lại hiện lên vẻ tự trách.
“Ờm, chị… em biết hành vi của em là đê tiện. Nói thẳng thừng thì em còn tệ hơn cả cầm thú.”
“Em đừng nói thế, thú nào lại xinh được như em.”
“?”
Trời ơi, cái mồm đáng chết này! Hễ mình trở nên căng thẳng là nó lại mất kiểm soát!
Diệp Chỉ Quân từ từ buông tay cô ra khỏi cổ tay của Diệp Chỉ Bạch.
Hơi cúi thấp đầu, vẻ đìu hiu lộ ra trên một nửa gương mặt còn nhìn thấy được của cô lúc này.
Nở nụ cười tự chế giễu bản thân, cô đột dưng trở nên xót xa!
“Em đã luôn đợi chờ ngày người chị của em tỉnh dậy. Từ sáng đến tối, em trằn trọc trong sự thương nhớ. Nhưng nếu đặt bản thân em vào vị thế của chị… ắt em cũng sẽ cảm thấy rất buồn và bối rối khi một ngày tỉnh dậy mà chẳng nhớ được điều gì, cảm thấy bất an trước mọi thứ, thậm chí còn phải đối mặt với hành vi thô bạo như thế. Thế nên em cảm thấy em còn tệ hơn cả cầm thú.”
Buồn?
Diệp Chỉ Bạch tự hỏi bản thân, liệu khi nãy cô có buồn miếng nào không?!
Đùa nhau à!!
Tuy cô khi đó cảm thấy bối rối và lo lắng, nhưng chắc chắn trong đó có cả niềm vinh dự chứ!
Vừa mới thốt ra những lời đó, Diệp Chỉ Quân đã không thể kiềm nén nỗi u buồn.
Thậm chí đôi mắt cô đã chơm chớm vài giọt lệ.
“Nói mới nhớ… chị chưa từng trả lời em dù chỉ một lần. Thậm chí ngay cả khi em lấy hết dũng khí lẻn vào lúc ban đêm, em cũng chưa bao giờ đi quá giới hạn… bởi vì, chị cũng chưa bao giờ nói là được cả…”
“!”
Sao em lại trông đợi một đứa bị câm sẽ nói lời đồng ý?!
Chẳng bằng em đi dạy một con vẹt nhại lại câu thơ còn hơn!
Cơ mà Quân Nhi, có phải em vừa thú nhận em đã làm gì đó đúng không?
Lẻn vào phòng người khác giữa đêm khuya thanh vắng, dù không làm gì đi quá giới hạn, có lẽ cũng chỉ dừng ở hôn hít hay đụng chạm như Quang Ngọc đã nói, nhiêu đó thôi cũng đã quá đáng lắm rồi!
Dựa trên lẽ thông thường, Quân Nhi có lẽ sẽ khóc nức nở và chạy ra khỏi phòng sau khi nói những lời ấy.
Đó là bởi nếu phải căn cứ vào những gì em ấy biểu hiện ra nãy giờ!
Tuy nhiên, cách hành xử của Diệp Chỉ Quân chẳng bao giờ đi theo lẽ thường cả.
Diệp Chỉ Bạch chỉ vừa mới xoa xoa cổ tay đau nhức, cô còn chưa kịp định thần.
Thì lại một lần nữa cổ tay cô bị nắm và ép tựa lên kệ sách!
Rồi khi nào em mới chịu ngừng hả?!
Nhưng lần này, đôi mắt Diệp Chỉ Quân lóe lên một ánh nhìn lấp lánh khác hẳn ban nãy.
Trong ánh nhìn ấy còn có cả sự quyết tâm.
“Dù là thế! Em vẫn muốn được ngủ cạnh chị! Dù có thể đó chỉ là mong muốn ích kỷ của bản thân em. Em không tài nào chịu được sự thật rằng chị em mình dù chung một mái nhà nhưng vẫn phải ngủ riêng, tuyệt đối không thể chấp nhận!”
Buộc em phải ngủ riêng thế này đúng là làm khó em nhỉ?!
Diệp Chỉ Quân đã nói xong những gì cô muốn nói.
Nhưng khi thấy dáng vẻ ung dung, không có vẻ gì là sẽ trả lời của Diệp Chỉ Bạch, đến cả Diệp Chỉ Quân cũng phải tôn trọng ý định của chị cô.
Dù tông giọng đượm đôi phần chán nản, cô vẫn nén nụ cười.
“Được rồi chị… em hiểu. Vậy thì chúc chị ngủ ngon. Hẹn gặp lại ngày mai, em sẽ chuẩn bị trước bữa sáng cho, nên là chị đi ngủ sớm đi nha? Với cả… đừng uống mấy thứ đồ uống đó nhiều quá, cũng đừng có thức muộn. Giờ em… em trở về phòng đây ạ.”
‘Lẻ loi’ đã không còn đủ để diễn tả hình bóng của em ấy khi quay lưng bước đi.
Và trong vài giây ngắn ngủi ấy, Diệp Chỉ Bạch đã hạ quyết tâm về một điều nhất định trong thâm tâm.
“Đợi đã.”
“Ể?”
Diệp Chỉ Quân dừng ngay lập tức, dừng rất nhanh!
Diệp Chỉ Bạch hơi cúi đầu để tránh đi ánh nhìn đầy mong đợi ấy, thay vào đó tập trung nhìn Quang Ngọc đang chìm trong cơn mê.
Dù biết cô bất tỉnh ‘miêu’ sự rồi… nhưng cô tiếp dũng khí cho tôi được không, Quang Ngọc!
Đôi mắt tím nhạt ấy tuy vô cảm nhưng lấp lánh.
Diệp Chỉ Bạch đặt hai tay ra sau lưng để phòng hờ trường hợp cô lại bị nắm cổ tay đẩy về kệ sách lần nữa, cô điềm tĩnh nói.
“Quân Nhi, dù chị không nhớ chuyện trong quá khứ, em có bảo chị chưa từng trả lời em mà phải không?”
“Dạ phải… chị lúc nào cũng lơ em. Á! Em không có ý nói chị sai, dù là vậy thì em cũng đã hạnh phúc vô cùng rồi!”
“Hừm, ý chị á, là chị chưa từng trả lời em, chưa nói lời đồng ý với bất kỳ chuyện gì. Nhưng, chị cũng chưa từng khước từ em mà?”
“Ể…”
Chưa đồng ý, nhưng… cũng chưa khước từ?
Câu nói vang dội trong đầu khiến Diệp Chỉ Quân bừng tỉnh, cô sốc cứ như thể cô vừa nghe phải một con vẹt đang bắn rap.
Dường như, nó đúng là như thế!
Diệp Chỉ Quân cảm giác đôi chân cô run bần bật.
Cô hỏi với vẻ mặt tràn đầy hy vọng, nét đỏ ửng hiện lên trên gương mặt trông đợi của cô.
“Ý chị là…?”
“Là ngủ với nhau… cũng không phải không thể, với điều kiệ…”
“Yay!! Yay!! Chị yêu vạn tuế, vạn vạn tuế!!”
Diệp Chỉ Bạch chưa kịp nói hết thì Diệp Chỉ Quân đã nhảy cẫng lên!
Cô chẳng màng đến việc bản thân đang là Nhị Tiểu thư quyền quý của Diệp gia, cô lao đến ôm lấy cơ thể mảnh mai của Diệp Chỉ Bạch như một đứa trẻ.
Diệp Chỉ Bạch vẫn chưa nói xong câu mà!
Cô định nói là với điều kiện chỉ ngủ thôi thì được.
Không nói được hết là cả một vấn đề vô cùng trọng đại đó!
Dù có thành vấn đề đi chăng nữa thì Diệp Chỉ Bạch đã không còn cơ hội để nói.
Diệp Chỉ Quân nói với vẻ phấn khích đến mức run rẩy.
“Chị đợi em chút.”
Xong cô phóng ra khỏi phòng Diệp Chỉ Bạch như một cơn gió.
Ơ… em đi đâu đấy?
Âm thanh bước chân vang đi vang lại ngoài hành lang.
Diệp Chỉ Quân trở lại căn phòng với chiếc gối màu hồng đang ôm trên người!
Em mang theo gối… thế còn chăn em đâu hả!
Giường Diệp Chỉ Bạch chỉ có một cái chăn thôi!
Và nó nói lên điều gì?
Diệp Chỉ Quân nghiêng đầu nở nụ cười có thể khiến cả những ngôi sao trên trời tan chảy.
“Hehe… một cái chăn là đủ cho hai chị em mình rồi chị!”
Ngủ chung cái chăn sao?!
Cơ mà kệ đi.
Cái gì mình đã hứa rồi, mình sẽ giữ lời.
Diệp Chỉ Bạch dịu dàng đắp lên người Quang Ngọc một chiếc chăn nhỏ trước khi leo lên giường.
Chúc cô mơ đẹp, Quang Ngọc.
Diệp Chỉ Quân tắt hết đèn đóm trong căn phòng, chỉ để lại một chiếc đèn ngủ nhỏ phát ra ánh sáng nhè nhẹ.
Quân Nhi đã chui rúc vào bên kia của chăn, chờ Diệp Chỉ Bạch với nụ cười trên môi.
Diệp Chỉ Bạch nằm xuống, lưng quay về phía Quân Nhi trong khi đầu cô đang tụng dãy số pi.
Nhưng hương thơm hoa hướng dương từ Quân Nhi cứ mãi quấy nhiễu suy nghĩ của cô, cứ đếm đến số thập phân thứ ba là phải đếm lại từ đầu.
Chẳng bao lâu sau, cô nghe tiếng sột soạt phát ra từ phía sau cô.
Sau một lúc, cô có cảm giác bản thân đang được ôm từ phía sau.
Chậc… cái cảm giác này!!
“Quân Nhi.”
“Dạ? Có gì không chị?”
“Sao em… ngủ mà không mặc đồ.”
“Hehe… thực ra em có thói quen ngủ không mặc đồ…”
Không không không, chị cá với em một ly nước của Quang Ngọc là em không hề có thói quen này!
Tim đập thình thịch, Diệp Chỉ Bạch nhắm mắt lại, cố chìm vào giấc ngủ.
Cô mong mình sẽ đi vào giấc mơ một cách nhanh chóng.
Tuy nhiên.
Đó là khi một đôi tay nhỏ nhắn ngọ nguậy, nâng váy ngủ của cô và bắt đầu tung hoành ngang dọc.
Diệp Chỉ Bạch nhận ra một điều, cô đã quá ngây thơ.
Cô cười gượng, nhận ra một thực tại mà mình sắp phải đối mặt.
—Đêm nay, giấc ngủ là một thứ xa xỉ đối với cô.
Quang Ngọc trong giấc ngủ mê say ấy liệu có phải đang mơ,
Mơ về một mầm cây cam mới trồi khỏi mặt đất nhưng đang khỏe mạnh chóng lớn?

