Tập 01

chương 1.3: Phép thuật màu xương

2026-01-27

10

chương 1.3: Phép thuật màu xương

Tôi đã thức trắng cả đêm qua để viết lại bản nhạc trở thành độc tấu. Hôm sau, tôi đã đi thẳng một mạch đến phòng âm nhạc để ngồi chờ ngay khi tan học. Tôi đã nhờ cô Hanazono hẹn Rinko đến đây sau giờ học.

Tuy nhiên, có vẻ như là cô Hanazono đã không báo trước cho cô ấy biết người hẹn là tôi nên khi vào phòng, cô ấy nhìn tôi ngạc nhiên rồi thở dài.

“Lại là cậu à? Cậu muốn gì ở tôi? Nếu cậu muốn tôi chơi bản phối đó cùng cậu bởi vì cô Hanazono không thể thỏa mãn cậu, thì tôi xin từ chối nhé. Nếu cậu có chút thắc mắc nào về cuộc đời thảm hại, không có duyên với phụ nữ của cậu thì tốt nhất là cậu nên ngừng mấy cái hành vi quấy rối tình dục đi. Nếu cậu vã quá thì tôi có thể cho cậu mượn thú nhồi bông Nemo.”

Tôi chả biết nên bắt bẻ lời cô ấy từ đâu nữa.

“Tại sao lại là Nemo?”

“Cậu hỏi mỗi chỗ đó à? Thế có nghĩa là các phần khác cậu đều thừa nhận rồi?”

“Không đời nào nhé! Tôi hỏi về nó chỉ vì trông có vẻ đó là phần ít rắc rối nhất thôi!”

“Như cậu đã biết, Nemo là cá hề. Chúng có khả năng thay đổi giới tính linh hoạt từ đực sang cái, vì thế thú nhồi bông Nemo là hoàn hảo với một đứa con trai cảm thấy thoải mái khi ăn mặc như con gái.”

“Không hề thoải mái chút nào nhé! Hửm, sao cậu biết được chuyện này vậy?”

Tôi cảm thấy lạnh sống lưng; có phải cô Hanazono đã nói cho cô ấy biết không vậy? Sau tất cả mọi chuyện sao? Cô ấy đã hứa sẽ giữ bí mật cho tôi, vậy mà lại đi kể lể lung tung sao?

Rinko chỉ nhún vai.

“Có một thời gian Musa khá nổi tiếng trong giới piano. Có nhiều tin đồn cho rằng Musa chỉ là học sinh sơ trung hoặc cao trung, nhưng cậu ta lại trình diễn những tác phẩm tự sáng tác độc lạ được lấy cảm hứng từ những nhà soạn nhạc tài giỏi như Pierre Boulez hay Gyorgy Ligeti. Do đó nhiều người tin rằng Musa phải là một nhà soạn nhạc tài ba chỉ cố tình biểu diễn tệ để không ai nhận ra mình.”

“Cảm ơn cậu vì lời khen nhé.”

Chắc chắn không phải là giả vờ rồi, vì tôi chơi tệ thật.

“Cuối cùng, danh tính thật sự của Musa vẫn là một bí ẩn. Nhưng hôm qua, sau khi đọc bản nhạc của cậu, tôi đã nhận ra một điều: phong cách sáng tác thực sự rất giống Musa, và sau khi xem lại một số video, trông cậu giống hệt Musa.”

Trời ơi, lại nữa rồi. Sao giới âm nhạc lại nhỏ bé vậy trời?

“Vậy, có phải cậu cảm thấy khó khăn để sống thật với bản thân, giữa cái tính cách tồi tệ và cái gu âm nhạc dâm tục của cậu sao? Hay cậu nghĩ rằng cộng hai cái điểm trừ ấy lại sẽ trở thành điểm cộng?”

“Đó không phải điểm trừ đâu nhé! Tôi chỉ làm những thứ tôi thích thôi. Mà đợi đã, ý tôi chỉ là về phần âm nhạc thôi, không phải giả gái nhé, vì thế đừng có nhìn tôi theo kiểu đó!”

“Thế rốt cuộc cậu gọi tôi đến đây làm gì? Có phải muốn tôi thỏa mãn cái sở thích quái dị đó của cậu không? Hay ép tôi mặc đồ con gái à?”

“Cậu đã là con gái rồi mà! Cứ vậy thì cuộc trò chuyện này sẽ chả đi đến đâu đâu! Đây nè!”

Tôi xòe bản nhạc đang cầm trên tay. Rinko cẩn thận lấy chúng, ánh mắt nghi ngờ nhìn tôi.

“Có phải là… bản Carmina Burana hôm qua không? Cậu đã sửa nó lại thành bản độc tấu rồi à? Không cần phải làm vậy làm gì, tôi có thể tự chỉnh khi đang chơi mà.”

“Tôi viết lại là vì tôi muốn bản nhạc này được chơi đúng cách thôi.”

Tôi ngắt lời cô ấy, và cô nháy mắt trong sự ngạc nhiên trước khi nhìn xuống bản nhạc lần nữa. Ánh mắt cô chuyển động nhanh trong khi lướt qua bản nhạc.

Một lúc sau, cô ấy bước đến và ngồi xuống chiếc ghế đàn rồi đặt bản nhạc lên giá.

Những ngón tay mảnh khảnh lạnh buốt của Rinko lướt đi trên những phím đàn màu xương.

Sao âm thanh ấy lại quá khác biệt so với khi tôi chơi vậy? Trước khi Rinko gõ phím, tôi đã nhận ra một bầu không khí căng tràn đặc biệt bao quanh. Trong âm nhạc thì quãng nghỉ cũng quan trọng không kém gì các nốt nhạc, do đó khoảng lặng ấy cũng là một phần của bản nhạc.

Ngón tay của Rinko chạm xuống phím đàn.

Một cú Forte-piano [note87692] thật trầm lắng nhưng vô cùng mạnh mẽ, đó chính xác là nốt đầu tiên của Carmina Burana, một nốt nhạc tràn đầy sự mâu thuẫn. Từ đó, một cuộc giằng xéo hỗn loạn giữa dàn nhạc và hợp xướng bắt đầu. Âm thanh va vào nhau trong cơn cuồng loạn, như những bọt khí vỡ tung tóe trong bầu không khí nóng rực. Tôi chưa từng biết rằng một cây đàn piano lại có thể biểu đạt đến mức này, như thể ánh đen bóng loáng của chiếc đại dương cầm đang muốn nhấn chìm tôi dưới những dòng hình ảnh bất tận. Đã có bao nhiêu trăm, bao nhiêu nghìn, bao nhiêu vạn bộ xương để tạo nên nhạc cụ này? Những tiếng gào thét xé lòng đang vang lên từ cây đàn như thể đang hé lộ những con số không tưởng ấy.

Suốt đoạn kết ở chương hai, tôi gần như không thể thở được, chìm đắm hoàn toàn trong tiếng đàn tuyệt diệu của Rinko. Bỗng nhiên một tiếng “rầm” lớn vang lên như thể muốn nhấn chìm những hợp âm còn lại đã kéo tôi trở lại thực tại. Tôi nhìn xung quanh xem âm thanh ấy đến từ đâu và nhận ra Rinko đã đóng nắp đàn lại.

Cô ấy nhẹ nhàng sắp xếp lại bản nhạc ngay ngắn trên bàn, rồi nhìn tôi và hỏi:

“Bản nhạc này tôi giữ được chứ?”

Tôi nháy mắt mấy lần, cố gắng để đầu óc minh mẫn, trở lại với thực tại. Những dư âm của tiếng đàn vẫn vang vọng trong không khí như tiếng kim loại cạ vào nhau, cứa vào da thịt tôi.

“Ừm, đương nhiên rồi, cậu cứ cầm về đi.”

Chỉ một câu nói cụt ngủn thế thì xấu hổ quá, tôi nghĩ mình cần nói thêm cái gì đó nữa, và rồi tôi buột miệng nói ra điều vừa hiện lên trong đầu.

“Bản nhạc này đơn giản hơn hôm qua nhiều, tôi tưởng cậu đã ghi nhớ nó rồi?”

“Cậu đang nói gì vậy?” Rinko nhíu mày. “Nếu bản nhạc mà được viết một cách đàng hoàng, thì tôi đâu chỉ thuộc lòng thôi là xong được đâu.”

Một lúc sau khi cánh cửa đóng lại, tôi mới hiểu được ý nghĩa lời nói của cô ấy. Điều đó có nghĩa là bản nhạc của tôi đã được công nhận là một tác phẩm “đàng hoàng”. Biết rằng cô ấy đã công nhận nó khiến tất cả nỗ lực suốt đêm qua thực sự rất đáng giá.

Tôi thở phào nhẹ nhõm ngồi xuống ghế piano.

Hơi ấm và dư âm của tiếng đàn vẫn còn vương lại nơi Rinko ngồi.

Tôi cẩn thận mở nắp đàn lần nữa và nhẹ nhàng đặt tay lên phím đàn. Nhưng sau khi nghe màn trình diễn của Rinko, tôi hoàn toàn chả còn hứng thú để đàn bất cứ thứ gì.

Một nghệ sĩ thiên tài như Rinko đã đánh giá cao bản nhạc của tôi, thành thật là cũng khá vui. Mà sớm muộn gì tôi cũng phải đệm bản nhạc này trên lớp thôi, và chắc chắn cô Hanazono sẽ so sánh rồi trêu chọc tôi không thương tiếc. Nhưng bây giờ cứ tạm bỏ qua chuyện ấy sang một bên đi đã.

Bỗng nhiên, một ý nghĩ bất chợt lóe lên trong đầu tôi.

Saejima Rinko chắc chắn là một thiên tài piano hàng đầu, ngay cả một người như tôi cũng có thể nhận ra. Màn trình diễn của cô không chỉ có kĩ thuật xuất sắc mà còn ẩn chứa một điều gì đó đặc biệt. Thứ âm nhạc tuyệt diệu ấy không thể lãng phí trong phòng âm nhạc của một ngôi trường bình thường ở ngoại ô Tokyo như này được.

Tôi tự hỏi về hoàn cảnh của cô.

Tại sao một con người đặc biệt như thế lại có mặt ở đây vậy?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Một thuật ngữ âm nhạc, kí hiệu là fp, yêu cầu người chơi thực hiện một nốt nhạc hoặc đoạn nhạc mạnh (forte) ngay lập tức chuyển sang nhẹ (piano)
Một thuật ngữ âm nhạc, kí hiệu là fp, yêu cầu người chơi thực hiện một nốt nhạc hoặc đoạn nhạc mạnh (forte) ngay lập tức chuyển sang nhẹ (piano)