Tập 01

Chương 1.2: Phép thuật màu xương

2026-01-10

1

Chương 1.2: Phép thuật màu xương

Tôi đã gặp cô gái ấy sớm hơn tôi tưởng tượng.

Đó là vào tuần cuối của tháng tư. Tôi vừa soạn xong bản đệm đàn cho Carmina Burana theo yêu cầu của cô Hanazono. Cầm bản nhạc trên tay, tôi đi về phía phòng âm nhạc sau giờ tan học.

Có một trò chơi khăm mà tôi đã giấu trong bản nhạc như một cách trả đũa cô Hanazono. Bản phối này không phải độc tấu mà là song tấu. Bởi vì đó là Carmina Burana cơ mà — làm sao có thể tái hiện một tác phẩm vốn cần đến cả dàn giao hưởng chỉ với hai cánh tay được? Ít nhất cũng phải cần bốn cánh tay. Trong tâm trạng bực bội, tôi cố tình soạn sao cho nếu phải đệm, cô Hanazono sẽ lãnh trọn phần bass khó nhằn nhất. Tôi thực sự muốn khiến người phụ nữ này hoảng hốt một phen.

Hôm nay, trong phòng âm nhạc không có một bóng người.

Tôi sắp xếp các bản nhạc mang theo lên bàn piano rồi quyết định ngồi chờ. Từ bên ngoài cửa sổ, tiếng hô nhịp khi chạy bộ của câu lạc bộ bóng chày và bóng ném, cùng với tiếng chuông báo mẻ bánh mì mới ra lò từ nhà máy cạnh trường hòa vào nhau tạo nên một buổi chiều yên bình không một gợn mây.

Vẫn không thấy bóng dáng cô Hanazono đâu, tôi bèn gõ cửa phòng chuẩn bị ở bên trái phòng âm nhạc. Không có phản hồi, tôi mở cửa nhẹ nhàng nhưng bên trong cũng vắng lặng.

Người phụ nữ này rốt cuộc đang làm cái gì vậy? Chính cô ấy bảo mình mang bản nhạc đến ngay sau khi hoàn thành, vậy mà giờ lại không thấy đâu.

Cuối cùng, tôi chỉ còn cách ngồi chờ.

Tôi lẻn vào phòng chuẩn bị. Căn phòng này chỉ bằng nửa một phòng học bình thường, với một chiếc bàn làm việc đơn giản và một cây keyboard điện nhỏ đặt giữa phòng, xung quanh là những giá đỡ kim loại. Không hiểu vì sao mà nơi này lại có đủ nước máy, tủ lạnh và ấm đun nước, thậm chí còn có trọn bộ manga Tam Quốc Chí và Thủy Hử của Yokoyama Mitsuteru. Quả là một nơi lý tưởng để giết thời gian.

Tôi ngồi xuống ghế và lấy tập 26 của Tam Quốc Chí.

Trận đại chiến Xích Bích cuốn hút tôi đến mức không hề nhận ra rằng đã có ai đó bước vào phòng âm nhạc.

Âm thanh nặng nề của một chuỗi hợp âm trải dài qua nhiều quãng tám, như muốn đập gãy cả cánh cửa, vang lên từ phòng âm nhạc khiến quyển manga trên tay tôi suýt rơi xuống đất.

Không thể nhầm lẫn được, đó là bản phối Carmina Burana của tôi.

Nhưng ai đang chơi nó? Là cô Hanazono sao? Thật sự có người nào có thể chơi hoàn hảo bản nhạc này chỉ sau một lần thử ư? Chết tiệt, đáng lẽ tôi nên khiến nó khó hơn nữa.

Khoan đã… bản phối này vốn là song tấu cơ mà. Chẳng lẽ có ai đó đang chơi cùng cô Hanazono sao?

Tôi lặng lẽ rời khỏi ghế, bước ra khỏi phòng chuẩn bị và lén nhìn vào phòng âm nhạc.

Chỉ có một cô gái mặc đồng phục trường đang ngồi trước cây đại dương cầm. Hai cánh tay mảnh khảnh của cô dường như đang nhảy múa trên các phím đàn. Tôi sững sờ đến mức hơi thở dường như chậm lại.

Cô ấy đang tự mình chơi bản nhạc.

Sau khi bình tĩnh hơn và lắng nghe kỹ, tôi nhận ra cô đã lược bỏ khá nhiều nốt trong bản phối của tôi. Nhưng màn trình diễn sôi sục và dữ dội ấy hoàn toàn vượt trội so với bản tôi từng dùng sequencer chơi ở nhà.

Tôi đứng lặng người với tâm trạng không thể tin nổi. Trong đầu tôi như thể vang lên cả ngàn khúc thánh ca ca tụng nữ thần định mệnh, thôi thúc tôi muốn cất tiếng hát theo vậy.

Rồi đột ngột, màn trình diễn ấy dừng lại.

Cô ấy ngừng tay và quay lại về phía tôi. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau. Đôi mắt ấy cuốn hút đến nỗi tôi có cảm giác như đang bước vào một không gian tĩnh lặng. Chúng trong suốt đến tận đáy sâu, tựa như đang nhìn xuống lòng biển lạnh giá dưới những tảng băng trôi.

“Cậu đã đứng đó nghe từ nãy giờ à?” Cô ấy cau mày.

“À… ừm, phải. Bản nhạc này vốn được viết cho song tấu, nên tôi khá ngạc nhiên khi thấy nó được chơi chỉ bởi một người.”

“Vậy cậu là người viết ra cái bản nhạc thô lỗ này à?”

Mắt cô mở to ra trong sự kinh ngạc. Cô hạ thấp giọng rồi tiếp tục nói

“Cậu là Musasabi-kun phải không? Học lớp 7? Cô Hanazono đã từng nhắc đến cậu.”

“Musa…?” Người phụ nữ đó gọi mình bằng cái tên kiểu quái gì vậy trời?.“Tên tôi là Murase. Tôi là người được nhờ đệm đàn và viết nhạc cho các lớp lẻ. Còn cậu học lớp chẵn đúng không?”

Cô gật đầu, trông không có vẻ gì vui cho lắm.

“Đây là thứ chúng ta phải đệm tiếp theo à?” Cô hỏi, chỉ vào bản nhạc. “Tôi chưa từng đọc một bản nhạc nào nhiều tâm địa xấu xa như thế này đâu. Nếu Erik Satie sống đến 120 tuổi, chắc nhạc của ông ấy trông còn tử tế hơn.”

Đây cũng là lần đầu tiên tôi nghe một lời phê bình tàn nhẫn đến vậy.

“Phần hợp âm và tremolo ở đoạn bass thấp thật sự tệ hại mà, cảm giác như thể người viết đã cố tình làm cho nó khó một cách vô lý chỉ để gây khó dễ vậy. Suy nghĩ xấu xa ấy hiện rõ mồn một trên từng nốt nhạc kìa.”

“Cậu có thể bớt tàn nhẫn một chút được không? Mặc dù… cậu nói cũng không sai.”

“Đúng hết à? Thế thì đúng là tệ đến mức khó tin.”

“Ừm… chắc là vậy.”

Đúng lúc ấy, cánh cửa phòng âm nhạc đột ngột mở ra. Không khí giữa tôi và cô ấy đang trở nên vô cùng khó xử, nên sự chen ngang này khiến tôi thở phào nhẹ nhõm — ít nhất là cho đến khi tôi nhìn thấy người vừa bước vào là cô Hanazono. Tình hình rõ ràng chẳng khá hơn chút nào.

“Này! Có vẻ như hai cô cậu đều đến rồi nhỉ? Kết bạn với nhau chưa vậy?”

Trông chúng tôi giống bạn bè lắm sao? Rốt cuộc người phụ nữ này đang nghĩ gì thế không biết. Trong đầu cô ấy chẳng lẽ toàn là mấy thùng quyên góp của UNICEF à?

“Ồ, nhìn kìa, em đã hoàn thành bản Carmina Burana mà cô giao rồi đấy. Rinko-chan đã thử chơi chưa? Em thấy thế nào?”

“Vì người viết nó đang đứng ngay đây nên em không tiện nói ra ý kiến thật lòng.” Cô ấy chỉ thẳng vào tôi. “Nhưng em tin rằng nếu một con bò phải nghe thứ này, thì khi vắt sữa ra chắc chắn là xăng chứ không phải sữa đâu.”

“Thế này còn hơn cả nói thẳng rồi còn gì…”

Tôi không hiểu hết ẩn ý trong câu nói ấy, nhưng chắc chắn cô ta đang sỉ nhục tôi 

“Bản nhạc ấy chắc hẳn cũng ra gì lắm mới khiến Rinko-chan nhận xét như vậy nhỉ?” Cô Hanazono vừa bước vào vừa cười tủm tỉm.

“Sao cô lại nói như thể em đang được khen vậy?” Tôi thở dài. “Mà thôi, em cũng tự biết bản nhạc này tệ hại đến mức nào rồi, nên cô không cần giả vờ đâu.”

“Tôi đâu có ý đó. Nếu thật sự không thích, thay vào đó tôi đã bắt cậu khai ra hết mấy hành vi quấy rối và nhìn trộm mà cậu đã làm rồi.”

“Tôi chưa bao giờ làm mấy chuyện đó nhé! Sao cậu lại đối xử với tôi như tội phạm vậy?!”

“Chỉ có tội phạm mới có thể viết ra được những bản nhạc dâm tục như thế này thôi.”

“Có phải định nghĩa ‘dâm tục’ của cậu đang bị dùng hơi sai sai không thế?”

“Nếu không còn việc gì nữa thì em xin phép về trước.” Rinko nói bằng giọng lạnh tanh. “Em không muốn ở chung phòng với tên tội phạm tình dục này thêm một phút nào nữa đâu.”

Nói xong, cô quay người về phía cửa.

“Đợi chút đã, Rinko-chan.” Cô Hanazono gọi với theo, chỉ vào bản nhạc của tôi. “Em chưa lấy bản nhạc kìa. Đợi cô đi photo.”

“Không cần đâu ạ.” Cô đáp. “Em đã nhớ hết rồi.”

“Cậu đã… ghi nhớ hết rồi á?”

Cô ấy ghi nhớ toàn bộ bản nhạc chỉ trong một lần chơi mặc dù nó dài chưa đầy năm phút sao? Thật khó tin.

Có lẽ nhận ra ánh mắt nghi ngờ của tôi, Rinko quay lại, ngồi xuống ghế đàn với vẻ mặt bất mãn. Cô hất bản nhạc trên giá xuống đất rồi bắt đầu chơi lại một cách thô bạo.

Không hề nói quá — cô thực sự đã ghi nhớ toàn bộ, thậm chí còn chơi với tốc độ nhanh gấp ba lần, có lẽ vì không muốn lãng phí thêm thời gian ở đây. Chơi xong, cô đứng bật dậy khỏi ghế và đi thẳng ra ngoài. Tôi đứng sững sờ, không thốt nên lời.

Khi bóng lưng cô biến mất sau cánh cửa phòng âm nhạc, tôi mới dần lấy lại được nhịp thở.

“Thật tiện lợi khi có thể nhớ nhanh như vậy nhỉ. Đúng là Rinko-chan có khác.” Cô Hanazono nói thản nhiên trong lúc cúi xuống nhặt bản nhạc dưới sàn.

“Thế… rốt cuộc cô ấy là ai vậy ạ?” Tôi hỏi bằng giọng mệt mỏi đến mức chính mình cũng ngạc nhiên.

“Em ấy là Saejima Rinko.” Cô đáp. “Con bé khá nổi tiếng trong giới âm nhạc cổ điển, nhưng chắc Musao cũng chẳng quan tâm đâu.”

“Thế cô ấy là nghệ sĩ piano chuyên nghiệp à? Chơi cừ thật.”

“Không hẳn. Nhiều người nói con bé sớm muộn cũng sẽ theo con đường chuyên nghiệp thôi. Em ấy là thần đồng, đã chiến thắng rất nhiều cuộc thi từ hồi tiểu học.”

“Ra vậy…”

Tôi nhìn về phía cánh cửa đã đóng lại. Một thần đồng sao? Sau khi tận mắt chứng kiến màn trình diễn ấy, tôi hoàn toàn đồng ý với nhận định đó.

“Nhưng nếu vậy thì tại sao một người như cô ấy lại học ở một trường bình thường thế này?” Tôi hỏi. “Đáng lẽ phải vào mấy trường chuyên sâu, hoặc là trường có liên kết với nhạc viện chứ?”

“Con bé có lý do riêng. Tất nhiên cô không thể nói được.” Cô Hanazono cười nhạt. “Hơn nữa, như vậy cô mới có thể dùng em ấy làm người đệm đàn.”

“Cô đúng là kiểu giáo viên tệ nhất mà em từng gặp đấy.”

“Dù sao thì tài năng ấy mà không dùng đến thì phí lắm.” Cô nói tiếp. “Mà kỹ năng của con bé cũng chẳng hề suy giảm tí nào. Em cũng thấy rồi còn gì, con bé có thể tỉnh bơ chơi cái bản nhạc tinh quái của cậu. Cô Hanazono nói trong khi liếc xuống bản nhạc. “Hửm? Chẳng phải đây là bản song tấu sao?”

“Ờm… chuyện đó thì…”

Cuộc trao đổi với Rinko khiến tôi kiệt sức và choáng váng, đến độ hoàn toàn quên mất chuyện trả thù vớ vẩn với một giáo viên phiền phức nào đó- dù sao chuyện đó bây giờ chả còn quan trọng nữa.

“ Em nghĩ rằng chỉ độc tấu thôi không thể tái hiện lại được âm hưởng mạnh mẽ, của Carl Orff hoặc, ừm, tính nguyên sơ của của một dàn nhạc đầy đủ, đại loại thế….”

Tôi viện cớ tạm bằng những lời lẽ nghe có vẻ chuyên môn

“Ý là em muốn cô chơi những phần khó này à?”

“Vâng… cô chắc chắn chơi tốt hơn em mà, nên…”

Tiêu rồi. Làm sao cô phát hiện ra ý đồ của tôi nhanh vậy?

“Vậy thì chơi thử đi.”

Cô Hanazono kéo tôi ngồi xuống ghế piano. Không hiểu sao, cô lại đứng phía sau tôi.

“Ơ… ghế của cô đâu ạ?”

“Cô đứng chơi cũng được.” Cô chỉ vào bản nhạc. “Phần của cô là khó nhất, đúng không?”

“Vâng. Vì vậy cô nên đứng bên trái. Cô là secondo.”

“Không.” Cô lắc đầu. “Phần khó nhất là những nốt trải rộng ở cả khóa Fa lẫn khóa Sol. Muốn chơi được thì cô phải đứng như thế này nè.”

“Hể? Khoan đã…..”

Cô Hanazono dựa nhẹ người vào lưng tôi, dang hai tay ra: một tay đặt sang bên trái phần bass, tay kia vươn sang bên phải phần cao. Như vậy thì tôi buộc phải chơi phần giữa, bắt chéo tay - tay phải đánh secondo, tay trái đánh primo. Một tư thế vô cùng khó xử, hoàn toàn khác với cách song tấu piano thông thường.

“Bắt đầu nhé. Một, hai, ba.”

Tôi vội vàng đánh theo nhịp đếm của cô Hanazono

Tôi không thể nào tập trung chơi cho đàng hoàng được. Cằm cô Hanazono khẽ tựa lên vai tôi, hơi thở cô phả nhẹ bên tai. Những lúc quãng âm tiến lại gần, cảm giác như hai cánh tay cô vòng quanh người tôi. Và hơn hết là cảm giác mềm mại chạm vào lưng khiến đầu óc tôi hoàn toàn rối loạn, không thể theo kịp bản nhạc nữa.

Đúng lúc ấy, cánh cửa phòng âm nhạc đột ngột mở ra.

Tôi giật mình dừng tay lại, nhưng cô Hanazono vẫn tiếp tục chơi, mặc cho phần giữa bị khuyết. Rinko nhăn mặt bước vào, lặng lẽ lấy chiếc điện thoại để quên rồi quay người đi ra.

Trước khi rời khỏi phòng, cô dừng lại, nhìn tôi bằng ánh mắt khinh bỉ tột độ.

“Bản nhạc song tấu của cậu hóa ra chỉ là cái cớ để làm mấy trò dâm tục này à? Cậu còn kinh tởm hơn tôi tưởng.”

“Không, không phải thế đâu…..”

Nhưng trước khi tôi kịp giải thích, cánh cửa đã đóng sập lại.

“Này Musao, đừng đứng đơ ra như trời trồng thế. Khó đánh lắm đấy.”

“Sao cô có thể bình thản chơi trong tình huống này được hả cô?!”

“Màn trình diễn sẽ luôn tiếp tục cho dù có chuyện gì xảy ra mà. No music, no life.”

“Và giờ thì em đang ở trạng thái "no life" ngoài xã hội rồi đấy ạ! Cô ấy hoàn toàn hiểu lầm rồi kìa, không phải lúc để làm thơ đâu!”

“Chuyện này có phải hiểu lầm đâu?.” Cô nói, nghiêng đầu. “Chúng ta đều biết Musao là một tên biến thái mà.”

“Em biến thái chỗ nào hả cô?!”

“Giả gái.”

“Khoan đã, không, chuyện đó chỉ là… cô biết mà…”

Cảm giác như dù tôi có nghĩ ra bất kỳ lý do gì, mọi người cũng sẽ coi đó là sự thật mất.

“Ý em là… đúng là em có làm vậy, nhưng không phải vì thích đâu. Chỉ đơn thuần là… vì em muốn nhiều người xem video hơn thôi, cô biết đấy.”

“Nói cách khác, em giả gái vì muốn mọi người xem em mặc đồ nữ à?”

“Không, không phải thế… tuy cô nói không hoàn toàn sai, nhưng động cơ của em trong sáng hơn nhiều.”

“Vậy em giả gái để cho thế giới thấy bản chất thật của mình à?”

“Sao cô lại hiểu theo cách đó chứ…”

Tôi từ bỏ việc giải thích, nhận ra rằng nếu cứ tiếp tục thì chỉ bị trêu ghẹo mãi mà thôi.

“Dù sao thì, cô đừng nhắc đến chuyện này ở trường nữa được không ạ? Chẳng phải em đã đồng ý giúp cô trong các tiết học rồi sao? Với lại em đã nói bao nhiêu lần rồi là đừng gọi em là Musao nữa.”

“Ờ…” Cô Hanazono bĩu môi, trông không mấy hài lòng. “Nhưng cái tên Musao đọc thuận miệng quá mà. Thế thì cô phải nghĩ cho em một cái tên khác thôi.”

“Ví dụ như gì ạ?”

“Mushikera.” (Sâu bọ)

“Cái tên quái gì thế?! Đó rõ ràng là đang miệt thị em còn gì!”

“Mussutoshiteiru.” (Hờn dỗi)

“Đó là trạng thái em đang muốn làm bây giờ đấy, không phải tên đâu! Đó là lỗi của ai vậy hả?

“Mussesou.”(Không trong sạch) 

“Khoan đã! Em đã sống mười lăm năm cuộc đời hoàn toàn trong sạch và cẩn thận đấy nhé!”

“Mussorgsky.”

“Cô đang nói em là 'Đêm trên núi trọc' à?! Nhà em không ai bị hói cả đâu nhé!”

“Cô đang nói về Mussorgsky chứ không phải nói xấu gì em đâu.” Cô thở dài. “Đừng làm quá lên thế, Murase.”

“Hể… ừm, vậy là cô không có ý gì ạ? Thế thì em phải xin lỗi ông ấy rồi.”

“Thật ra thì ý cô là Mussorgsky kết thúc cuộc đời trong rượu chè và chẳng có chút duyên nào với phụ nữ cả.”

“Khoan đã, người xúc phạm ông ấy là cô chứ không phải em! Cô xin lỗi ông ấy ngay đi!”

“Em hiểu rồi chứ?” Cô Hanazono nói tiếp. “So với những gì cô vừa nói thì Rinko-chan chẳng thấm vào đâu cả. Vì thế nên hãy hòa thuận với con bé đi.”

“Tại sao tự nhiên lại liên quan đến cậu ấy vậy hả cô?”

Ờ, nếu lấy cô Hanazono làm thước đo thì đúng là ai trông cũng tử tế hơn thật.

“Dù sao thì cô bảo em hãy gần gũi hơn với cậu ấy, nhưng làm sao được ạ? Bọn em đâu có gặp nhau. Thậm chí còn không học cùng lớp, đến tiết âm nhạc cũng chẳng học chung.”

“Chẳng phải hai em đều được kết nối thông qua cô sao?” Cô Hanazono nói, chỉ tay vào ngực. “Sự thật là cả hai đều là nạn nhân bị cô nắm giữ bí mật, nên mối liên kết ấy chặt chẽ hơn em nghĩ đấy.”

“Chẳng phải từ đầu mọi chuyện đều do cô sao… Em thật sự khâm phục sự tự tin của cô đấy.”

Cái vẻ mặt như thể ‘Cô làm tất cả đều vì bọn em cả thôi’ hiện rõ trên gương mặt cô Hanazono khiến tôi tức đến phát điên. Cô ấy có còn một chút tự trọng nào không vậy?

Dù nói vậy, nhưng trong lòng tôi vẫn thật sự muốn gặp lại Rinko thêm một lần nữa. 

Tôi nhìn xuống tờ phổ nhạc nằm lộn xộn trên bàn.

Tôi không muốn người nghệ sĩ piano thiên tài ấy phải đệm một bản nhạc nhàm chán, rỗng tuếch như thế này nữa. Và hơn hết, tôi muốn chứng minh với cô ấy rằng Murase Makoto không phải là kẻ chỉ có thể tạo ra những bản nhạc rác rưởi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!