Quyển 2: Gió Xuân Se Lạnh, Rượu Tàn Người Tỉnh

Chương 19: Nhưng rất mát

2026-02-26

1

Chương 19: Nhưng rất mát

Vào ngày thứ ba trong đình viện của Phương Tử Nguyệt.

Thực sự rảnh rỗi không có việc gì làm, Cố Trì lại bắt đầu lúi húi chuẩn bị nồi lẩu thanh đạm của hắn. Nồi đồng thêm nước suối, đáy nồi bỏ thêm củ cải trắng, cần tây, chút hương liệu, hạt tiêu trắng.

Hắn và Phương Khê Vũ ngồi đối diện nhau, nồi đồng trên bàn sùng sục bốc khói nghi ngút. Lúc này trời đã về đêm, đêm hè trên núi quả thực mát mẻ hơn hẳn.

Cố Trì cúi đầu.

Ban đầu, Phương Khê Vũ chỉ thích gác chân lên người hắn khi uống trà. Bây giờ nàng càng lúc càng được đà lấn tới, ngay cả lúc ăn cơm cũng phải gác như vậy. Hơn nữa trên mặt nàng chẳng còn lấy nửa điểm ngượng ngùng hay xoắn xuýt nào, rõ ràng đã quen với việc này rồi.

Cũng may trông quả thực rất trắng trẻo nõn nà, nhìn là muốn cắn một miếng.

Nguyên liệu ăn lẩu lần này đều là Cố Trì mua từ Vân Tước Tiên Cung lần trước. Phương Khê Vũ dùng đầu ngón tay cầm đũa, nghe Cố Trì đếm bảy giây. Nước chấm lẩu cũng là Cố Trì pha chế cho nàng. Hắn pha cho nàng hai loại, một loại là tương vừng thơm lừng, loại kia là chút nước tương pha giấm và hành lá.

Tương vừng dùng để ăn thịt dê, loại kia thì để chấm chả tôm và một số loại rau xanh.

Phương Khê Vũ vẫn chỉ ăn một chút là đã vô cùng mãn nguyện, quá nửa phần còn lại đều vào bụng Cố Trì. Thấy Cố Trì cũng buông đũa, nàng đứng dậy bắt đầu lẳng lặng dọn dẹp bát đũa.

Đợi nàng rửa sạch bát đũa xong, nàng ôm bát đũa quay lại trả cho Cố Trì.

Trong khoảnh khắc Cố Trì bỗng cảm thấy trên người Phương Khê Vũ tỏa ra khí chất của một người vợ hiền dâu thảo.

Trong ba ngày này, hắn và Phương Khê Vũ gần như hình bóng không rời, nhưng thực ra cũng chẳng nói với nhau nhiều. Đôi khi hai người chỉ ngồi đó đón gió đêm, ngẩn ngơ nhìn lên bầu trời.

Ngày mai hắn có thể trở về viện lạc của mình rồi.

Ngày mai hắn còn phải đi thi châm cho Quý Ngưng. Đáng lẽ chỉ còn hai lần cuối cùng, nhưng lần này vì hắn bị nhốt ở Tư Quá Nhai một thời gian, trì hoãn mất mười mấy ngày, Cố Trì ước chừng cổ độc của nàng có thể sẽ phản phệ đôi chút. Nhưng không nghiêm trọng, nhiều nhất là thi châm thêm một lần nữa.

Trăng rằm treo cao trên trời, Cố Trì và Phương Khê Vũ ngồi trên ghế, gió đêm thổi tới.

“Sư tỷ.” Cố Trì bỗng cất lời.

Phương Khê Vũ liếc hắn một cái, giây tiếp theo liền hơi nhích người, đôi bàn chân nhỏ trắng muốt đi tất viền ren trắng ngắn lại hạ xuống bụng dưới của hắn.

“Không phải chuyện này...” Cố Trì nhìn nàng với vẻ mặt đầy oán niệm.

“Chỉ sờ thôi đã không thỏa mãn nữa rồi sao?” Phương Khê Vũ hơi hất cằm lên.

“Ngươi thật là càng ngày càng...” Cố Trì nhìn vẻ mặt hơi kiêu ngạo pha lẫn chút đùa cợt của nàng, nhất thời lại không tìm được từ ngữ thích hợp để miêu tả, cuối cùng dở khóc dở cười, nhưng vẫn nắm lấy đôi bàn chân nhỏ trắng trẻo mịn màng của nàng vào lòng bàn tay.

Chạm qua lớp tất cứ như cưỡi ngựa xem hoa, thế là Cố Trì lại cởi một chiếc ra.

Lạnh buốt man mát. Hắn bắt đầu bẻ các ngón chân Phương Khê Vũ, bẻ đến khi phát ra một tiếng rắc rất khẽ.

“Ta muốn nói là... đợi ta về viện, chúng ta định ra giờ giấc luyện kiếm mỗi ngày.”

“Nghe theo ngươi.” Phương Khê Vũ khẽ đáp.

“Vậy thì từ sáng sớm đến giữa trưa mỗi ngày nhé? Sư tỷ vẫn cứ theo giờ ăn mì buổi sáng như trước đây.”

“Được.”

“Vậy sư tỷ có ăn mì không? Nếu ăn thì mỗi ngày ta nấu thêm một suất từ sớm?”

Phương Khê Vũ ngẫm nghĩ, lấy ra một tấm ngân phiếu linh thạch mệnh giá một trăm đưa cho hắn, có lẽ là coi như tiền cơm của nàng, nhưng Cố Trì lại ngước mắt nhìn nàng một cái.

Hai người nhìn nhau hồi lâu, Cố Trì không vươn tay ra nhận, Phương Khê Vũ cũng không thu tay về.

Thế là lại nhìn nhau hồi lâu.

“Thực ra mỗi ngày được sờ sờ đôi chân nhỏ này đã là nhận đủ thù lao rồi.” Ánh mắt Cố Trì lảng đi nơi khác.

“Ta cũng không ghét việc bị ngươi chạm vào như vậy.” Thần sắc Phương Khê Vũ bình tĩnh, “Rất thoải mái, cho nên không tính là ngươi chiếm tiện nghi của ta.”

“Vậy nếu ta không nhận tiền thì sao?”

“Vậy ta sẽ không ăn.”

“Sư tỷ kiêu ngạo không thể vì ta mà thỏa hiệp một chút nho nhỏ sao?”

“Ngươi cũng đâu có thỏa hiệp vì ta, phải không?” Phương Khê Vũ khẽ vặn lại.

Cố Trì nhất thời cứng họng không thể phản bác. Hắn phát hiện dạo này Phương Khê Vũ ngày càng mồm mép tép nhảy, Phương Khê Vũ không giỏi ăn nói trước kia đang dần trôi xa.

Nhưng điều này dường như là do hắn ép ra.

Nghĩ đến đây Cố Trì lại nảy sinh một chút cảm giác thành tựu nho nhỏ. Nhưng hắn vẫn xua tay: “Nhưng vốn dĩ cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền, không cần nhiều thế này đâu.”

“Bởi vì sau này chắc ta còn phải học kiếm với ngươi lâu lắm.”

“Thế thì không đủ rồi.” Cố Trì mỉm cười với nàng.

Phương Khê Vũ chần chừ giây lát, lấy ra toàn bộ gia tài, một nghìn hai trăm linh thạch phiếu trên người đều bày ra trước mặt hắn: “Cho ngươi hết.”

Cố Trì liếc nàng một cái, rút toàn bộ một nghìn hai trăm linh thạch phiếu đó lại, sau đó rút ra một tờ nhét vào tay nàng: “Vậy một trăm linh thạch này có thể mua được một lần sư tỷ thưởng cho ta trước khi ngủ tối nay không?”

“Đây là cách mới ngươi nghĩ ra để sỉ nhục ta đấy à?” Chân mày Phương Khê Vũ dần lạnh đi.

“Ta nghĩ bản ý chắc không phải là sỉ nhục đâu...” Cố Trì gãi gãi đầu.

Phương Khê Vũ cười lạnh: “Lần đầu tiên thấy loại tiện cẩu chủ động muốn sáp lại để người ta sỉ nhục đấy.”

“Này này, ta bây giờ không phân biệt được là ngươi đang thực sự mắng ta hay là đang trêu ta nữa rồi...”

Phương Khê Vũ đứng dậy, bê ghế ra ngồi đối diện Cố Trì. Cố Trì theo bản năng rụt người lại: “Đang ở ngoài sân đấy, mà lại còn là sân của mẫu thân ngươi nữa... Hay là chúng ta về phòng...?”

“Không thích.” Phương Khê Vũ khoanh tay trước ngực, “Thế này mới có cảm giác sỉ nhục ngươi chứ.”

....................................

“Ta nói này...”

Một giọng nói thanh lãnh, lười biếng đột ngột vang lên bên tai Cố Trì và Phương Khê Vũ.

Gần như trong tích tắc, cơ thể Phương Khê Vũ căng cứng, còn Cố Trì cũng rùng mình một cái. Hai người gần như đồng thời nhìn về phía nơi phát ra âm thanh, nhưng ngay giây tiếp theo lại đồng loạt cúi gằm mặt xuống, gò má đỏ bừng, không có chỗ nào để trốn.

Phương Khê Vũ gần như ngay chớp mắt liền thu chân về, nhưng trên bàn chân nhỏ trắng mịn của nàng vẫn còn đầy dịch hoa lộ lấp lánh, Cố Trì thì càng khỏi phải nói, quần còn chưa kịp mặc vào.

Phương Tử Nguyệt chậm rãi bước về phía hai người, giọng điệu ngập tràn sự lười biếng và đùa cợt: “Ta quấy rầy hai người rồi à?”

Giọng Phương Khê Vũ lí nhí như muỗi kêu: “Mẫu thân...”

Rõ ràng bà có thể không xuất hiện khi nhìn thấy cảnh này mà.

Llúc này, Phương Tử Nguyệt đang đứng trước mặt Cố Trì. Bà hơi cúi người, vươn một tay ra nâng cằm Cố Trì lên: “Sao lúc bị con gái ta sỉ nhục, trên mặt lại đầy vẻ tận hưởng thế kia? Đồ tiện nhân.”

Cố Trì chưa bao giờ trải qua một lần thất bại thảm hại như vậy. Hắn cứ ậm ừ mãi nửa ngày mà chẳng thốt nên lời. Mà điều quá đáng hơn là cho dù Phương Tử Nguyệt xuất hiện muộn hơn một phút nữa thôi, thì mọi chuyện trong viện đã kết thúc, sẽ không đến mức hoang đường như vậy, mà lúc này hắn thậm chí còn...

Cho đến khi bị một bàn tay nhỏ nhắn lạnh buốt nắm lấy.

Phương Tử Nguyệt khom người cúi xuống, một tay nâng cằm hắn, bàn tay lạnh buốt kia tự nhiên là tay còn lại. Má bà lúc này kề sát Cố Trì, ép hắn phải nhìn chằm chằm vào bà. Cố Trì muốn ngoảnh mặt đi, nhưng lại không thể nhúc nhích.

“Hửm?” Phương Tử Nguyệt mỉm cười, lòng bàn tay áp chặt vào "Tiểu Trì" xoa lên xoa xuống không ngừng.

“Ngươi... chết đi cho... khuất mắt... Phương Tử Nguyệt...”

Khóe mắt Cố Trì bắt đầu giật giật không ngừng.

..........................................

Sau khi đến phòng tắm tắm rửa xong xuôi, Cố Trì mặc y phục vào rồi chạy trối chết dưới ánh mắt của Phương Khê Vũ và Phương Tử Nguyệt.

Phương Tử Nguyệt nhìn bóng lưng hắn khuất dần, rất lâu sau, cuối cùng không nhịn được mà bật cười sảng khoái giữa đình viện. Bà cười đến mức nước mắt sắp trào cả ra ngoài. Còn Phương Khê Vũ thì ngồi trên chiếc ghế bên cạnh, nàng không cười nổi, nước mắt cứ chực trào nơi khóe mi.

Một lúc lâu sau, Phương Tử Nguyệt mới nhìn Phương Khê Vũ: “Sao? Xấu hổ à?”

Phương Khê Vũ không nói nên lời, cúi gằm mặt, có chút bất an.

“Con đã yêu hắn rồi.”

Lần này, Phương Tử Nguyệt không dùng câu nghi vấn nữa, mà là câu trần thuật.

“Yêu?”

Phương Khê Vũ chậm rãi ngẩng đầu lên, trong mắt nàng tràn ngập sự mờ mịt.

Từ nhỏ đến lớn nàng cực kỳ hiếm khi tiếp xúc hay nghe thấy từ "yêu" này, nàng không hiểu ý nghĩa ẩn chứa trong đó.

“Con không hiểu.” Nàng lắc đầu.

“Lúc ở bên cạnh hắn, con cảm thấy thế nào?” Lúc này giọng điệu Phương Tử Nguyệt lại trở nên dịu dàng hơn rất nhiều, không hề có ý trách móc hay chất vấn.

“Trước kia luôn thấy rất bực bội... bất an... có lúc thậm chí khó thở... Dạo gần đây lại thấy yên bình... thi thoảng sẽ... vui vẻ... con... cũng không nói rõ được...” Phương Khê Vũ chậm rãi trả lời.

“Vậy khi thấy hắn trò chuyện với nữ tử khác, con lại có cảm giác gì?”

Phương Khê Vũ chần chừ giây lát: “Khó chịu.”

“Lúc nãy nhìn thấy ta bắt nạt hắn thì sao? Nói ra cũng không sao đâu.”

“Rất...” Đầu ngón tay Phương Khê Vũ khẽ vò vò vạt áo, “Tức giận.”

Phương Khê Vũ trong mắt Phương Tử Nguyệt lúc này dường như lờ mờ lộ ra vài phần bất an.

Bà cứ lẳng lặng nhìn Phương Khê Vũ hồi lâu như vậy, không hề lên tiếng.

Phương Khê Vũ là do bà nhìn từ nhỏ lớn lên, bà chính là người thân cận nhất với Phương Khê Vũ. Nhưng bà biết với những phương pháp dạy dỗ của bà trước kia, dẫn đến việc bà gần như chưa bao giờ nhìn thấy Phương Khê Vũ nở một nụ cười với bà.

Nhưng giờ đây đứa con của nữ nhân kia, lại trêu chọc con gái bà khi khóc khi cười, dần dần đắm chìm.

Hình như bà lại thua rồi.

Bà chưa từng thắng được nữ nhân kia, dù chỉ một lần.

“Ta đã nói là ta sẽ gieo lên người hắn nô ấn thuộc về riêng con.” Phương Tử Nguyệt nhìn vào mắt nàng, “Hắn sẽ là của con, không ai cướp đi được.”

Phương Khê Vũ bàng hoàng ngẩng đầu lên, bắt gặp nụ cười dịu dàng của Phương Tử Nguyệt.

Nụ cười trên khuôn mặt bà khiến Phương Khê Vũ cảm thấy có chút xa lạ, nhưng lại khiến nàng cảm thấy vô cùng yên tâm.

“Nhưng ta buộc phải cảnh cáo con.” Phương Tử Nguyệt nhìn chăm chú vào mắt nàng, “Hắn lớn lên ở hoang nguyên, sự bất an bao năm qua đã sớm ăn mòn hắn đến mức thủng lỗ chỗ, khi con thuần hóa hắn, phải cẩn thận.”

..........................................

Sáng sớm.

Cố Trì đã nấu xong món bún cá cho ngày hôm nay. Từng lát cá trong bát bún trông mềm mịn trong veo, nước dùng màu trắng sữa điểm xuyết vài cọng hành lá xanh mướt.

Khi Phương Khê Vũ đến, nàng vẫn mặc bộ đạo bào màu tuyết. Cố Trì liếc nàng một cái, ánh mắt nàng có chút né tránh theo bản năng.

Có lẽ vì nhìn thấy nhau lại nhớ đến đêm qua, trong lòng hai người vẫn còn chút xấu hổ nho nhỏ.

Lúc ăn cơm hai người không hề nói chuyện. Cũng may việc luyện kiếm diễn ra sau đó đã dần xua đi sự xấu hổ ấy, đến mức có thể bắt đầu làm ra vẻ như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Buổi chiều Phương Khê Vũ ngồi trên ghế trong viện của hắn, Cố Trì ngẫm nghĩ: “Ta phải đi thi châm cho Quý Ngưng rồi.”

“Ồ.”

Nàng đứng dậy, sánh vai cùng Cố Trì bước ra khỏi đình viện. Vốn dĩ Cố Trì và nàng đi rất gần nhau, mu bàn tay hắn khẽ cọ cọ vào mu bàn tay Phương Khê Vũ. Phương Khê Vũ không né, thế là bàn tay nhỏ nhắn mềm mại trắng nõn của nàng bị Cố Trì nắm gọn vào trong tay.

Phương Khê Vũ khẽ cắn môi: “Làm gì thế?”

“Nắm tay.”

“Để làm gì?”

“Chẳng để làm gì cả, nhưng rất mát.”

Lòng bàn tay nàng lạnh buốt, nhưng ngày hè oi bức, hai người đi dạo trên đường núi, những đệ tử qua lại đều thi nhau ngoái nhìn.

Dần dà, lòng bàn tay Phương Khê Vũ trở nên ươn ướt.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!