Vol 08 (END) - Con đường bất diệt (670-827)

Chương 794 - Những kẻ cản trở

2026-01-29

1

Chương 794 - Những kẻ cản trở

*Trans+Edit: Lắc

Bầu trời muôn đời ảm đạm, xám xịt, khung cảnh đen, trắng, xám im lìm, tử tịch, những sinh vật bất tử thối rữa lang thang khắp nơi, cùng với ảnh ngược lộn xộn của núi non, thành thị… tất cả cùng nhau tạo nên ấn tượng sâu đậm nhất về Linh Giới trong lòng mọi người.

Ở nơi này, Dãy núi Hắc ám vốn chạy dài từ Tây Nam sang Đông Bắc đột nhiên gãy lìa thành ba đoạn. Có đỉnh núi trèo cả lên trên đỉnh núi khác, chồng lên nhau sừng sững như diễn xiếc, còn những cây đại thụ màu đen xám thì vẫn tồn tại ở đó, nhưng thay vì tràn trề sức sống, chúng lại trông như thể những cỗ quan tài.

Những khe nứt không gian nổi tiếng nhất của Dãy núi Hắc ám cũng được phản chiếu vào đây, nhưng chúng lại nối liền thành một dải giữa không trung rồi đâm chéo xuống mặt đất, đảm nhiệm vai trò “tận cùng của thế giới” ở phía bên kia dãy núi. Hành động bóp méo thời không của nhóm Ngân Nguyệt Alterna cũng đã can thiệp tới tận Linh Giới.

Tại một nơi nào đó trong hình chiếu của Dãy núi Hắc ám lộn xộn được những cây đại thụ chọc trời che phủ này, không biết từ lúc nào đã lặng lẽ xuất hiện một pháp trận phức tạp và kỳ quái. Đan xen giữa những hoa văn ma thuật màu trắng bạc đang không ngừng vươn vào lòng đất và kéo dài tới hư không là một vài ký hiệu thần thuật. Chúng cùng nhau cấu thành một pháp trận không ngừng luân chuyển, trông hệt như một khối cầu.

Nhìn những hoa văn ma thuật và ký hiệu thần thuật này luân chuyển giữa hư không theo một phương thức vừa kỳ lạ vừa có quy luật, Lucien cảm thấy đầu váng mắt hoa một hồi, hệt như cảm giác hồi cậu lần đầu tiên nhìn thấy các chức nghiệp huyền thoại trong cuốn “Chiêm tinh và Nguyên tố” vậy. Nhưng khác ở chỗ, lần này cậu chỉ cần hơi tập trung tinh thần và ổn định linh hồn là đã có thể khôi phục trở lại bình thường.

Fernando, người mặc áo choàng ma thuật đỏ dài quét đất và trong mắt lấp loáng chớp điện, nhìn pháp trận với vẻ mặt nghiêm trọng rồi trầm giọng hỏi: “Thực sự không có vấn đề gì chứ?”

Câu hỏi này của ông không có chủ ngữ, nhưng nơi ông đặt tầm mắt và hoàn cảnh hiện tại khiến người ta tin rằng ông đang hỏi về pháp trận đột phá Á Thần này.

“Hẳn là không có vấn đề gì đâu.” Lucien không đưa ra câu trả lời chắc chắn, bởi chuyện như này vốn không thể bảo đảm 100%. “Nếu phát triển không theo dự tính, em sẽ lập tức dừng lại và quay về Allyn ngay.”

Fernando cụp mi mắt, che đi hồ quang màu trắng bạc chớp lóe bên trong: “Để chuẩn bị cho pháp trận này, chúng ta đã ở Linh Giới rất lâu rồi. Những gì cần chuẩn bị đều đã xong, vậy bắt đầu thôi.”

“Vâng.” Lucien nhẹ nhàng gật đầu, sau đó chỉnh lại chiếc nơ đen trên cổ áo và lấy ra chiếc Nguyệt Thời Kế màu trắng bạc tràn đầy vẻ đẹp cơ khí. Đồng hồ mở ra kêu “tách” một tiếng, một cảm giác thời gian biến ảo đầy thần bí và khó lường lập tức bao trùm xung quanh.

Xem giờ xong, Lucien gập nắp đồng hồ lại, nhưng lần này cậu không cất Nguyệt Thời Kế vào túi áo vest nữa. Thay vào đó, cậu thuận theo dây xích màu xám bạc thanh mảnh mà trực tiếp nhét nó vào trong áo khoác dài của bộ suit đen hai hàng khuy.

Sau đó, Lucien cởi bỏ bộ suit đen dài hai hàng khuy do Áo Choàng Grand Arcanist biến thành ra, đồng thời tháo Nhẫn Congus, nhẫn Vương miện Holm, Huy chương Băng Tuyết, kính độc nhãn và các ma cụ khác, cuối cùng một thân “sạch sẽ” từ từ bước vào trung tâm pháp trận.

Sau khi giúp Lucien thu lại những ma cụ này, Fernando nhìn cậu trong chiếc sơ mi trắng và vest vàng rồi trầm giọng dặn dò: “Cẩn thận đấy.”

Lucien gật đầu rồi lấy ra rất nhiều ma thạch, để chúng lần lượt bay vào các khe của pháp trận làm nguồn năng lượng khởi động ban đầu. Còn sau đó, cậu sẽ phải mượn sức mạnh của Linh Giới cùng với sức mạnh sinh ra từ xung đột giữa sức mạnh cảm xúc và tín lực.

Những viên ma thạch cái thì rực rỡ, cái thì thâm trầm lần lượt được khảm vào các khe, khiến cho pháp trận hình cầu vốn đã đầy vẻ thần bí, quái dị này được phủ thêm một tầng hào quang rực rỡ sắc màu, trông càng thêm quỷ dị, thần bí và mộng ảo.

Lucien giơ tay phải ra, ấn vào một phần bục đá nhô lên ở chính giữa mặt đất, sau đó khẽ mở miệng phát ra một thứ âm thanh mang theo cảm giác thăng trầm của dòng thời gian chảy trôi.

Ngay sau đó, bục đá phát ra ánh sáng chói lòa cùng cực. Men theo các đường nét ma thuật, chúng nhanh chóng chảy lan đến khắp mọi vị trí trên pháp trận. Từng viên ma thạch tỏa sáng, từng ký hiệu thần bí nổi lên.

Toàn bộ pháp trận cứ mỗi lúc một sáng. Đúng lúc này, từ các hoa văn ma thuật vươn vào lòng đất, những “dòng nước” hư ảo nhưng đen ngòm chầm chậm tuôn ra.

Khu vực vài trăm kilomet xung quanh lập tức bị nhuốm đầy khí tức của kiêu ngạo, tham lam, thù hận, đố kỵ, thống khổ, phóng túng và ngụy thiện. Nó giống như sự hiện diện của những cảm xúc tuyệt vọng nhất và tiêu cực nhất trong lòng mỗi người, dù thể xác vẫn còn sống, song linh hồn thì đã sa xuống địa ngục!

Ngay khi những cảm xúc tiêu cực đại diện cho ác quỷ viễn cổ tỏa ra, giữa không trung chợt vang lên những tiếng hát, tiếng tán tụng thiêng liêng và thoát tục. Những tia sáng tinh khiết tựa như tiểu thiên thần thuận theo các ký hiệu thần thuật đang vươn vào hư không kia mà chảy nghiêng xuống dưới. Cảnh tượng này đầy trang nghiêm, sùng kính, siêu nhiên thoát tục, khiến cho bầu trời vài trăm kilomet quanh đó hệt như thiên đường dưới nhân gian.

Nếu cẩn thận lắng nghe, người ta sẽ có thể nghe thấy những lời ca tụng Thần Hơi Nước vĩ đại, vị chúa tể nắm giữ ranh giới sinh tử, đồng thời ca tụng Atlantis nơi trần thế.

Những điểm sáng này dần dần hóa thành một thân ảnh ở giữa không trung, đó là một người lùn trọc đầu, một người lùn tràn ngập khí tức cao quý với đỉnh đầu chi chít những hoa văn thần bí.

Những tia chớp điện giống như dao động tâm linh phát ra từ đỉnh đầu của “Yuri” này, sau đó “rẹt rẹt rẹt” chui vào hư không.

Trong khi đó, ở Vương quốc Dumute, Thần Thủ Công Heit đột nhiên cứng đờ người ra, đứng sững tại chỗ như một bức tượng. Cơ thể Hắn bị thứ ánh sáng thần tính mà người thường không thể thấy được bao bọc, nhưng từ trong thân thể lại trồi lên một bức tượng Yuri đầu trọc!

Hắn những tưởng mình đã nắm giữ được bí mật của “tượng Yuri”, có thể đánh cắp ngược lại tín lực từ “Thần Hơi Nước” Lucien, nhưng vào thời khắc mấu chốt, hắn lại lập tức biến thành một nguồn cung năng lượng, cung cấp tín lực từ người lùn trong cả một quốc gia!

Tại Linh Giới, “thiên quốc” giữa không trung và “địa ngục” dưới mặt đất vừa mới xuất hiện đã giống như gặp phải kẻ thù không đội trời chung mà liều chết lao về phía đối phương. Bởi vậy, pháp trận hình cầu một nửa được nhuộm trong màu trắng sữa đầy thánh khiết, một nửa thì hóa thành màu đen kịt đầy sa đọa, tuyệt vọng.

Hai luồng sức mạnh kịch liệt quấn vào nhau rồi cuồn cuộn bao trùm về phía Lucien ở trung tâm!

Thấy Lucien sắp được “tín lực” và “sức mạnh cảm xúc” đang va chạm kịch liệt kia “thâm nhập”, trên không trung bỗng truyền tới tiếng thánh vịnh kỳ ảo, xa xăm. Một luồng sáng mạnh mẽ và thánh khiết mang theo quyền năng phán quyết có tội hay vô tội từ trên trời giáng xuống, dội thẳng vào “pháp trận hình cầu”, vào Lucien ở chính giữa!

Giữa bầu trời, một ngọn núi bảy tầng huy hoàng gần như thực chất nổi lên, dung mạo của từng thiên thần đều có thể nhìn thấy rõ ràng. Và đứng phía trước “hình chiếu Núi Thiên đường” này là một vị cao niên tóc hoa râm, mặt mày phúc hậu, điềm đạm, trong tay cầm một cây quyền trượng bạch kim.

Giáo hoàng “Viken”, Á Thần mạnh nhất, đã đích thân tới để ngăn cản Lucien đột phá Á Thần!

Hơn nữa, Ông ta sớm không ra tay, muộn không ra tay, lại chọn đúng lúc pháp trận đã khởi động nhưng chưa lộ rõ hiệu quả để giáng Ánh sáng Phán xét xuống, tất cả là nhằm vừa ngăn Lucien, vừa khiến cậu phải chịu phản phệ từ pháp trận cùng với sức mạnh cảm xúc và tín lực, từ đó đừng hòng mơ tưởng đến việc dùng phương pháp này để đột phá Á Thần trở lại trong bảy, tám mươi năm tới!

Kẻ khác thì có thể không tìm ra tung tích của cậu, chứ một tồn tại đã dựa vào tín lực để trở thành Á Thần như Ông ta đương nhiên có thể nắm bắt được hướng chảy và vị trí tín lực hội tụ. Sự chờ đợi mấy ngày qua chính là vì khoảnh khắc này!

Ngay khi tiếng thánh vịnh vang lên, Fernando đã phát giác ra, bèn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời và cất giọng niệm một chú văn trúc trắc khó hiểu:

Đẩu Chuyển Thuật!”

Một tấm gương đầy hoa văn hiện ra phía trên pháp trận hình cầu, bên trong mặt gương tựa như ẩn giấu con đường thông đến một thế giới khác.

“Xoảng!”

Ánh sáng Phán xét đánh trúng mặt gương Đẩu Chuyển Thuật, khiến nó chỉ trong nháy mắt đã vỡ vụn!

Thành tựu tối cao của ma thuật phòng ngự đơn mục tiêu, trước mặt Á Thần cũng chỉ có thể chống đỡ được một đòn!

Viken giơ cao quyền trượng bạch kim, toàn bộ các thiên thần trong Núi Thiên đường liền đồng loạt vỗ cánh, cho bay ra những đốm hào quang và một lần nữa ngưng tụ thành một luồng Ánh sáng Phán xét giáng xuống gần như tức thời. Đây là năng lực đặc thù của Á Thần, có thể không khiến bản thân hao tổn, không cần chờ thời gian hoãn xung mà trực tiếp mượn dùng “tín lực” để ra đòn tấn công.

Fernando không kịp thi triển ma thuật lần nữa, nhưng mắt trái của ông bỗng trở nên đen kịt, những tia chớp bạc xẹt qua, tựa như bên trong có cả một thế giới bão táp.

Đây chính là vật phẩm huyền thoại độc quyền của ông: Con mắt Bão táp.

Đáng tiếc, tốc độ sử dụng vật phẩm huyền thoại của Fernando vẫn chậm một chút. Kết giới bão táp vừa mới bố trí xong đã bị Ánh sáng Phán xét trực tiếp xuyên thủng.

Luồng ánh sáng tràn ngập khí tức phán quyết vạn vật trong thế giới phàm trần kia xuyên qua từng lớp Kết giới Bão Táp và dội thẳng vào pháp trận hình cầu.

Pháp trận hình cầu lập tức rung chuyển dữ dội. Nếu không phải sức mạnh của Ánh sáng Phán xét đã bị tiêu hao đi phần lớn, mà bản thân pháp trận sau khi mượn sức mạnh từ Linh Giới cũng đã có năng lực phòng ngự nhất định, thì lúc này chỉ e nó đã vỡ tan rồi!

Thế nhưng, lần này Viken đã chĩa thẳng quyền trượng bạch kim về phía Lucien!

Đột nhiên, giữa bầu trời xám trắng ảm đạm mọc lên một vầng trăng bạc sáng vằng vặc. Nó xua tan sự đơn điệu và tử tịch của sắc đen, trắng, xám, đẩy lùi cảm giác không chút sinh khí của cả Dãy núi Hắc ám.

Bất thình lình, vầng trăng bạc này rơi xuống, hướng thẳng về phía Viken.

Vầng trăng bạc tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo, mộng ảo kéo theo một cái đuôi ánh sáng dài ngoằng, tựa như bốc cháy do ma sát dữ dội với không khí. Nhưng nếu nhìn kỹ, đó không phải là trăng bạc, mà rõ ràng là một thiếu nữ có mái tóc vàng buộc lệch, hai tay nắm chặt trường kiếm có lửa đen quấn quanh và chém về phía Viken!

Đôi mắt đỏ tươi của Cô chăm chú và nghiêm túc nhìn vào Viken, giống như đang nhìn một món ngon không gì sánh bằng trên đời.

Đối mặt với đòn toàn lực của Ngân Nguyệt, Viken buộc phải đổi hướng tấn công, không thể thừa dịp đột phá qua một Fernando đã kiệt sức.

Nhưng đúng lúc này, trên mặt đất bỗng bùng cháy một tầng lửa tỏa ra mùi lưu huỳnh nồng nặc. Những khung cảnh của Địa ngục như vực thẳm không đáy, đầm lầy hôi thối, đồng bằng băng giá và lâu đài thanh đồng đột ngột hiện ra.

Một ngọn núi lửa khổng lồ nhô lên, và rồi một thân ảnh to lớn nhảy ra từ miệng núi lửa đang phun trào khói lửa dày đặc, đôi mắt đỏ tươi mang theo ý cười giễu cợt nhàn nhạt.

Chúa Tể Địa Ngục Maltimus!

Viken ở trên cao khẽ mỉm cười nhìn Ngân Nguyệt, trong lòng thầm nghĩ: ‘Ta từ sớm đã đoán được Lucien Evans sẽ nhờ ngươi giúp đỡ rồi! Xét cho cùng, chuyện này đi ngược lại với nguyên tắc của hắn và phương hướng của Ma pháp Nghị viện, hắn chắc chắn sẽ không dám tiến hành ở Allyn. Ngoài thầy của mình là Fernando ra, quá nửa là hắn cũng sẽ không dám tìm các Pháp sư huyền thoại khác giúp đỡ, thành thử đối tượng còn lại tự nhiên sẽ chỉ còn Rhine và ngươi. Vậy lẽ nào ta lại không có chuẩn bị gì khác?’

Mặc dù Maltimus trước đây là đồng minh của Ả, nhưng Hắn chắc chắn cũng không mong nhìn thấy Lucien Evans trở thành Á Thần. Bởi vậy, trong chuyện này, Hắn chính là đồng minh của ta!

Không có kẻ thù nào là vĩnh viễn, chỉ có lợi ích là vĩnh cửu, đó chính là châm ngôn của ác quỷ!

……

Tại tầng cao nhất của ma tháp Allyn, Douglas nhìn đồng hồ bỏ túi trong tay và sắc trời bên ngoài rồi chậm rãi đứng dậy, thanh âm cất lên trầm thấp nhưng kiên định: “Bắt đầu thôi. Khởi động ma chướng Allyn.”

Bên cạnh ông, Brook và Hathaway đã đứng đợi sẵn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!