*Edit: Lắc
“Thờ phụng ác ma?” Anna bên ngoài thì tò mò hỏi, trong lòng lại thầm nghĩ, ngoài mấy tên sát nhân cuồng loạn đúng nghĩa và những kẻ biến thái luôn khát máu ra, e là chỉ có lũ điên mới đi thờ phụng đám ác ma hỗn loạn!
Đã có nguyện vọng gì đấy thì chẳng thà đi tín ngưỡng Công tước Quỷ còn hơn, chí ít chúng còn “thành tín và quy củ” gấp vô số lần. Thế nên một hai kẻ đơn lẻ đi thờ phụng ác ma sẽ chẳng lấy gì làm lạ, nhưng nhiều người cùng chết ở hiện trường như thế thì quả là kỳ quái.
Katrina cũng cho là như vậy. Ma pháp Nghị viện ban hành nhiệm vụ bắt buộc này chính là bởi bốn chữ “thờ phụng ác ma”. Nếu chỉ là vấn đề sai sót rồi chết trong lễ cúng tế do tín ngưỡng ác quỷ thì chưa chắc nghị viện đã điều tra kỹ đến thế.
Hầu như chẳng có ác ma hùng mạnh nào từng thử phát triển giáo hội tín ngưỡng mình cả. Có lẽ chúng từng cân nhắc, nhưng rất nhanh đều bị sự hỗn loạn của chính chúng cùng với ảnh hưởng từ máu tanh và giết chóc làm cho những suy nghĩ ấy bị quẳng ra sau đầu. Bởi vậy, một sự kiện thờ phụng ác ma quy mô lớn như thế bản thân nó đã là một chuyện quỷ quái khó hiểu rồi.
Ông chủ quán rượu Gulf cầm một tấm da lông thú sạch sẽ rồi cẩn thận lau chùi chiếc cốc trước mặt, xem chừng không bỏ qua bất kỳ vết bẩn nào. Gã cười ha hả nỏi: “Đích thực là sự kiện thờ phụng ác ma đấy, ít nhất thì đấy cũng là kết luận mà giáo hội đã công bố sau khi điều tra cặn kẽ.”
“Nhưng biết đâu giáo hội cố ý che đậy sự thật để tránh gây khủng hoảng thì sao? Đây cũng đâu phải chưa từng có tiền lệ?” Anna bất mãn với câu trả lời của Gulf. Cô làm lính đánh thuê đến giờ đã ba, bốn năm, những việc từng thấy, từng trải qua cũng chẳng hề ít, cũng từng gặp vài vụ giáo hội cố tình che đậy sự thật vì nguyên do nào đó, thế nên cô không hề mù quáng tin tưởng vào kết luận điều tra của họ.
Còn Gulf, với mười mấy năm làm lính đánh thuê và bảy, tám năm làm chủ quán rượu, nếu gã đã tin vào kết luận ấy thì ắt hẳn phải có kênh tin tức riêng để xác thực.
Thấy hai cô gái cùng đưa đôi mắt xanh biếc như nước hồ nhìn mình, Gulf khẽ gõ gõ lên bàn: “Đây vốn là tin tình báo phải trả tiền… có điều…”
Nói đến đây, gã liếc về phía cửa, nơi mấy lính đánh thuê đang nhấp nhổm thò đầu vào liên tục, sau đó cười khà khà: “Nhưng xem ra nhờ hai quý cô đây mà quán rượu của tôi đông khách hơn hẳn, thế nên tôi sẽ miễn phí cho các cô em.”
Anna quay đầu liếc một cái rồi bật cười nói: “Còn không phải là vì chị Katrina sao. Tôi thường xuyên ở đây uống với chú mà có bao giờ thấy cả một bầy ‘sói hoang’ kéo đến thế này đâu.”
“Ồ, thì ra cô em tên là Katrina. Đây là cái tên nữ thường gặp ở thành Karkat. Cô em cũng là người bản địa à?” Gulf cười híp mắt hỏi.
Katrina chưa kịp đáp thì Anna đã nhanh miệng: “Không phải. Chị Katrina xuất thân từ một gia đình quý tộc ở tỉnh khác.”
“Gia đình quý tộc? Bảo sao có khí chất thế này. Trong giới lính đánh thuê hiếm thấy lắm đấy.” Gulf trầm ngâm nói. “Thực ra tôi cứ thấy cô quen quen, hình như đã gặp ở đâu rồi…”
Sắc mặt Katrina hơi sa sầm xuống một chút. Gia tộc cô đã từng có hai, ba trăm năm truyền thừa ở nơi này, bản thân cô mang huyết mạch di truyền đương nhiên cũng thừa hưởng một phần dung mạo của tổ tiên. Cô thầm nghĩ: ‘Đợi mai này nghị viện khống chế được Đế quốc Schachran, đợi tới khi việc truyền tin và giao tiếp từ xa trở nên thuận tiện, đợi mình trở thành pháp sư cao cấp, mình sẽ xây ma tháp ở đây…’
“Chú Gulf, có cô gái xinh đẹp nào mà chú không quen mặt đâu. Mau nói tin tình báo đi!” Anna không chút nể nang vạch trần.
Gulf đặt tấm da lông thú xuống, đưa tay lên day day trán rồi nhỏ giọng nói: “Người đầu tiên phát hiện sự việc là gia nhân trong biệt thự xảy ra án mạng đó, tên là Ivan. Trong lúc quét dọn đại sảnh, hắn phát hiện khắp nơi toàn là máu và xác chết: có quý tộc, hiệp sĩ, dân thường, nghệ sĩ, còn có cả… cả pháp sư nữa…”
Vì sự tồn tại của Thánh Ivan nên cái tên Ivan là phổ biến nhất trong Đế quốc Schachran.
“Pháp sư?” Anna không nhịn được bật thốt. Ở Đế quốc Schachran này, gặp được một pháp sư chính thức là chuyện vô cùng hiếm hoi.
Katrina thu lại ánh nhìn, vẻ mặt trở nên nghiêm túc.
“Đúng vậy. Theo lời Ivan, tôi xác nhận pháp sư ấy đeo huy hiệu Arcanist cấp một, pháp sư bậc hai. Tôi cũng đã tìm người hỏi thăm dựa trên đặc điểm dung mạo của hắn. Hắn mới đến thành Karkat không lâu, còn vào rừng và xuống lòng đất để tìm mua nguyên vật liệu, toàn những thứ mà pháp sư cần.” Gulf kể lại đại khái tướng mạo của pháp sư kia, còn đặc biệt nhấn mạnh đến nốt ruồi đen bên khóe mắt trái.
Katrina thầm khẽ gật đầu. Quả nhiên chính là pháp sư đã chết kia.
Gulf tiếp tục nói: “Chuyện ba bốn chục người thuộc các tầng lớp khác nhau cùng chết trong một đại sảnh vốn dĩ đã kỳ quái, nhưng quái hơn nữa là ngay giữa đại sảnh lại có một tế đàn. Trên tế đàn tuy không còn gì cả, nhưng lại vẫn phảng phất khí tức hỗn loạn của giết chóc và hủy diệt.”
“Những người đó chết thế nào? Tự sát, hay là bị giết?” Katrina cẩn thận đưa ra một câu hỏi phù hợp với thân phận hiện tại của mình. Một nữ lính đánh thuê vừa có phần tò mò vừa dày dạn kinh nghiệm hẳn sẽ hỏi như vậy. Từ sắc mặt của Anna, có thể nhìn ra rằng cô cũng muốn hỏi điều này.
Gulf đè thấp giọng xuống hơn nữa: “Đây mới là chỗ quỷ dị thứ ba này. Đám người đó chết vì tàn sát lẫn nhau. Hơn nữa, không phải là một với một, mà là một cuộc quần giết hỗn loạn. Có những người chết mà trên thi thể trước sau trái phải đâu đâu cũng đều có vết thương chí mạng.”
“Một pháp sư mà lại bị người thường… bị nghệ sĩ giết sao?” Không chỉ Katrina, ngay cả Anna cũng khó lòng chấp nhận nổi. “Trong số đó có cả hiệp sĩ sao?”
“Có hiệp sĩ, nhưng cũng bị giết luôn.” Nói đến đây, trên mặt Gulf không kìm được hiện lên chút xíu sợ hãi. “Ở hiện trường không có dấu vết hiệp sĩ sử dụng sức mạnh huyết mạch, cũng chẳng sót lại dao động hay hiện tượng của ma thuật. Điều đó có nghĩa là… có nghĩa là khi ấy, tất cả bọn họ đã mở một ‘bữa tiệc giết chóc’ bằng ‘thân phận’ người thường. Chưa hết, còn nữa… từ tư thế và vị trí của thi thể, có thể thấy không một ai nảy sinh ý định chạy trốn hết…”
Những thông tin này chi tiết hơn nhiều so với tài liệu mà Ma pháp Nghị viện đã đưa cho Katrina. Cô châm chước nói: “Có khi nào là ảnh hưởng từ ảo ảnh của ma thuật không? Tôi từng nghe nói rằng trong lúc cúng tế của một số tà giáo, tế đàn sẽ tỏa ra sức mạnh ảo ảnh tác động lên tâm trí, từ đó khiến cho các tín đồ làm ra những chuyện hoang đường khó mà tưởng tượng được.”
“Quả nhiên là tiểu thư quý tộc, có thể tiếp xúc được với nhiều tư liệu hơn tôi, hiểu biết về tà giáo cũng hơn tôi nhiều.” Gulf thu lại vẻ sợ hãi rồi cười ha hả, bông đùa nói. “Có khả năng, thế mới gọi là sự kiện thờ phụng ác ma. Ác quỷ chí ít sẽ không để tín đồ của mình tự tàn sát lẫn nhau, mà sẽ cho họ chết ở nơi có giá trị hơn. Các tà giáo khác thì cách làm lại càng giống ác quỷ, cho dù có cần dùng giết chóc để lấy được sức mạnh tín ngưỡng thuần túy, đám đó cũng sẽ chẳng bao giờ chọn tín đồ của chính mình. Đương nhiên, tôi cũng không biết giáo hội làm sao có thể khẳng định toàn bộ người chết đều là tín đồ của ác ma. Có thể họ thực chất chỉ là ‘người thường’ thôi cũng nên…”
“Nghe quỷ quái thực sự, còn đáng sợ hơn cả mấy câu chuyện của các du ca nữa.” Anna vỗ vỗ ngực. “Còn gì kỳ quái nữa không, chú Gulf?”
“Kỳ quái?” Gulf cẩn thận nhớ lại. “Vẻ mặt sau khi chết của bọn họ đều hiện lên sự thanh thản, cứ như chết không phải vì tự tàn sát mà giống kiểu đã được giải thoát vậy. Đúng rồi, lúc Ivan đi vào đại sảnh, hắn ta còn cảm thấy từng cơn lạnh buốt, trong khi lúc ấy đã là cuối tháng Năm, tiết trời khá ấm áp.”
Lòng hiếu kỳ bị kích thích đến cực điểm, Anna không ngừng tra hỏi về chuyện này. Nhưng Gulf chỉ biết đến vậy, không nhịn được đành thở dài nói: “Có lẽ ở hiện trường vẫn còn nhiều dấu vết quỷ dị khác, nhưng Ivan bị dọa cho sợ chết khiếp, có thể không chú ý được nhiều. Mà sau khi điều tra xong, giáo hội lại sợ tà khí ảnh hưởng đến thành Karkat nên đã dùng thánh quang thanh tẩy hết toàn bộ căn biệt thự rồi. Giờ có còn thì chúng ta cũng mãi mãi chẳng biết được nữa.”
“Giáo hội dùng thánh quang thanh tẩy căn biệt thự…” Katrina trầm giọng lặp lại. Điều này là một trở ngại lớn cho việc điều tra của cô. Nó đồng nghĩa với việc rất khó có thể tìm thấy dấu vết có giá trị nào còn sót lại ở hiện trường.
Tiếp đó cô làm bộ tò mò hỏi: “Thế Ivan sau đó có nhớ lại được thêm điều gì không? Đã mấy tháng trôi qua rồi mà.”
“Phải, phải.” Anna gật đầu phụ họa. Một “câu chuyện” mà bị đứt đoạn giữa chừng luôn khiến cô bứt rứt không thôi.
Gulf khóe môi giật giật, cố rặn ra một nụ cười đê tiện như mọi khi, nhưng nụ cười này nhìn sao cũng đầy vẻ khủng hoảng và sợ hãi: “Vì tận mắt chứng kiến cảnh tàn sát đẫm máu, Ivan ngày nào cũng gặp ác mộng triền miên. Được cái giáo hội cho hắn một khoản tiền thưởng kếch xù, thành thử hắn thường xuyên đến đây uống rượu. Chỉ có say lướt khướt đến không nghĩ gì được nữa, hắn mới có thể ngủ yên được. Cơ mà, một tuần sau khi sự việc xảy ra, hắn vì say xỉn nên đã lỡ ngã xuống nhánh sông Niegning chảy qua thành phố, xong chết đuối ở trong đấy rồi.”
“Cái…” Anna bỗng cảm thấy rợn tóc gáy, không dám hỏi thêm gì nữa.
Katrina cũng có cảm giác tương tự, nhưng nhiều hơn lại là cảnh giác và thất vọng. Dù mọi đầu mối đều đã hoàn toàn đứt đoạn, nếu giờ mang những gì đã điều tra được trở về thì cũng có thể xem như hoàn thành nhiệm vụ, nhưng là một Arcanist xuất sắc, sự tò mò và ham muốn khám phá trong cô vô cùng mãnh liệt, vậy nên cô muốn điều tra thêm một chút. ‘Lẽ nào phải lén đột nhập vào Tòa Thẩm Giáo thành Karkat để xem trộm hồ sơ điều tra của bọn họ?’
Đối với chuyện này, cô không hề có chút tự tin nào, vì trong một tòa thành lớn như vậy chắc chắn phải có Hồng y tọa trấn.
Anna, người vẫn đang bị “sự kiện thờ phụng ác ma” làm cho hoảng sợ, sau khi uống liền mấy ly để trấn tĩnh lại thì kéo Katrina cùng quay về nhà trọ. Đúng lúc này, Yakov cũng từ Tòa thị chính trở về sau khi đi báo cáo việc mình thức tỉnh huyết mạch.
Gã vốn đang chia sẻ niềm vui mừng khó giấu với những lính đánh thuê khác rằng một tuần nữa mình sẽ được sắc phong làm hiệp sĩ chính thức, nhưng khi thấy sắc mặt Anna và Katrina đều có chút xanh xao, gã bèn nén lại nụ cười rồi quan tâm hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Thấy xung quanh không có người, Anna liền kể lại toàn bộ những thông tin hỏi được trong quán rượu.
“Pháp sư chính thức… Có đặc điểm ngoại hình gì không?” Sau khi chăm chú nghe xong, Yakov ngập ngừng một lúc rồi mới mở miệng hỏi.
Anna đưa tay chỉ vào mắt mình: “Bên khóe mắt trái có một nốt ruồi đen.”
“Nốt ruồi đen…” Yakov lặp lại một lần, sau đó im lặng không nói thêm gì nữa.
Sau khi liếc gã một cái, Katrina lấy cớ mệt rồi trở về phòng trước.
Tới đêm khuya, khi mọi người đều đã chìm vào yên tĩnh, một thân ảnh từ trong phòng Katrina bỗng vút qua như thể gió rét và lặng lẽ lướt về phía khu Quý Tộc.
Trước khi khởi hành, cô đã cân nhắc đến khả năng sẽ có những lúc bất tiện không thể sử dụng ma thuật ở Đế quốc Schachran, vậy nên đã đổi về một lọ ma dược kích thích huyết mạch và trở thành hiệp sĩ chính thức – Sau nhiều năm được Ma pháp Nghị viện cải tiến, sức mạnh kích thích huyết mạch của loại ma dược này đã ngang bằng với tự mình thức tỉnh, không còn là “ngụy hiệp sĩ” nữa, chẳng qua vẫn để lại hậu họa, đó là không thể tấn thăng thành Đại hiệp sĩ.
Giữa cơn gió khuya giá rét rít gào, Katrina, người đã kích hoạt huyết mạch Bão Tuyết, dường như hòa làm một với cảnh vật xung quanh. Mặc dù giáo hội đã dùng thánh quang thanh tẩy hết căn biệt thự kia, nhưng cô vẫn muốn điều tra thực địa một lần. Những chuyện như thế này cũng giống như làm thí nghiệm vậy, phải chính tay mình kiểm chứng mới có thể tin được. Hơn nữa, việc một pháp sư chính thức vừa đặt chân đến Karkat chưa được bao lâu đã đi thờ phụng một ác ma thực sự trái với lẽ thường.

