*Edit: Lắc
Tại con sông rộng lớn lấp lánh sóng nước uốn mình chảy qua đồng bằng và rặng núi hoang vắng, những chiếc thuyền lớn, hoặc lộng lẫy hoặc chất đầy hàng hóa, đang hướng về thành Karkat mà trôi. Mỗi khi đi qua đoạn nước xiết không thể ngược dòng, từng tốp phu thuyền lại tụ tập lại, vừa hô vang nhịp kéo, vừa siết chặt dây thừng, và rồi từng chiếc thuyền một được họ kéo qua.
Giữa cơn gió mà người thường đều cảm thấy rét buốt, đám phu thuyền ấy đều trần trụi nửa thân trên, quanh người lờ mờ bốc lên làn hơi trắng.
“Nếu như không rời nhà làm lính đánh thuê, có lẽ tôi đã trở thành một trong số họ mà làm phu thuyền trên sông Niegning rồi…” Đang lắng nghe tiếng hò quen thuộc kia, bên tai Katrina bỗng vang lên một giọng nam có chút khàn khàn.
Dòng sông này chính là “động mạch” của Đế quốc Schachran, sông mẹ Niegning, nơi đã nuôi dưỡng biết bao thành phố phồn hoa. Nó bắt nguồn từ dãy núi tuyết thuộc sự kiểm soát của gia tộc Vladimir tại các tỉnh phía Bắc, xuôi xuống Đông Nam, cuối cùng đổ vào eo biển Bão Táp, nơi giáp ranh giữa Đế quốc Schachran và Hành lang Ven biển phía Bắc.
Katrina quay đầu lại nhìn chàng trai trẻ bên cạnh, sau đó mỉm cười nói: “Mỗi người đều có cơ hội thay đổi vận mệnh của mình, chỉ còn tùy xem có nắm bắt được hay không mà thôi. Và rõ ràng, Yakov, anh chính là một kẻ mạnh đã chiến thắng chính mình. Nếu không ôm lòng quyết tử mà xông pha, chỉ biết mãi thuận theo sóng nước, anh cũng sẽ như những phu thuyền trên sông Niegning kia, khó lòng sống quá ba mươi lăm tuổi.”
Yakov là một lính đánh thuê có mái tóc vàng nhạt, dù chưa đầy ba mươi nhưng đã để bộ râu quai nón rậm rạp, gương mặt ngập đầy phong sương. Gã vóc người to lớn, thô kệch, được mọi người trong đoàn gọi là “Gấu Nâu”.
“Vậy cô chọn làm lính đánh thuê là vì cũng ôm quyết tâm ấy sao?” Yakov ánh mắt dao động, bèn mỉm cười hỏi lại.
Đế quốc Schachran đất rộng người thưa, ma vật và đạo tặc hoành hành, việc ra ngoài đi xa vốn rất nguy hiểm, nhất là ở phương Bắc này. Bởi vậy, một cô gái xinh đẹp mà lại đơn độc lên đường sẽ rất dễ gây chú ý, trừ phi cô ấy có thực lực ngang với một hiệp sĩ. Tương tự, một cô gái không có bạn đồng hành mà gia nhập thương đội cũng sẽ thu hút không ít ánh mắt nhìn vào.
Để tránh bị giáo sĩ của giáo hội Bắc hoặc hiệp sĩ quý tộc nghi ngờ, Katrina đã cẩn thận chọn cách ngụy trang thành lính đánh thuê, làm giả chứng minh của Công hội Lính đánh thuê, sau đó trà trộn vào một đoàn hộ tống thương nhân đi Karkat. Yakov chính là thủ lĩnh của đoàn lính đánh thuê này, một hiệp sĩ đã tự mình thức tỉnh huyết mạch Cự Nhân Băng Sương.
Bị nhiễm thói quen của thầy mình, khóe môi Katrina khẽ giật giật. Cô vừa định đáp, một giọng nữ trong trẻo bỗng cướp lời: “Để em đoán nhé, chị Katrina, chị đào hôn đúng không? Một cô gái xinh đẹp như chị hẳn phải được sinh ra trong một gia đình quý tộc được giáo dục tốt. Chị bị một tên quý tộc quyền thế nào đó để mắt, ép làm vợ, thế nên mới phải bỏ đi làm lính đánh thuê phải không?”
“Anna, em nghe du ca kể chuyện nhiều quá rồi…” Katrina vừa buồn cười vừa lườm cô cung thủ mặc giáp da bên cạnh.
Anna là một nữ lính đánh thuê chưa đến đôi mươi, mái tóc vàng óng, đôi mắt xanh biếc và dung mạo không tệ, tính cách thì vui tươi, hoạt bát, rất giống Heidi. Bởi vậy, Katrina vừa gặp đã thấy hợp, chẳng bao lâu liền thân thiết với cô. Trong khi đó, Anna lại tràn ngập tò mò về Katrina, một người có vẻ ngoài xinh đẹp, dáng dấp cao gầy và nói năng tao nhã – Là người được những câu chuyện của các du ca nuôi lớn, trực giác của cô mách bảo, rằng Katrina hẳn phải mang một quá khứ “gian truân động lòng người”.
Ngờ đâu, phần lớn người trong đoàn lính đánh thuê cũng đều có chung suy nghĩ. Mặc dù Katrina dùng kiếm không tệ, thân thủ nhanh nhẹn, có thực lực sánh ngang với một cận hiệp sĩ cao cấp, cũng chẳng hề kém sắc so với số ít những nữ lính đánh thuê khác, nhưng ở cô lại toát lên thứ khí chất của một người có học thức, những lúc suy tư vấn đề nào đó còn lộ ra một thứ “hơi thở tri thức” khó tả, điều mà giới lính đánh thuê hầu như không có.
Yakov ngày trước đã từng lén hợp tác với một pháp sư chính thức nổi tiếng là “bác học”, thế nhưng ngay cả người đó cũng không có loại khí chất này.
Anna cười haha hai tiếng, nhìn về phía thành Karkat đang ngày một gần rồi có chút chờ mong hỏi: “Chị Katrina, bọn em sẽ theo đội trưởng Yakov định cư ở đây. Còn chị thì sao? Chị sẽ rời đi à?”
Yakov đã thức tỉnh huyết mạch trong chuyến mạo hiểm trước đó, lần này trở về chính là để được phong tước. Sau khi được phong, gã sẽ có một trang viên ở gần đó cùng với một lãnh địa ở vùng đồng bằng hoang vu. Đoàn lính đánh thuê bằng lòng đi theo gã và ở lại sẽ trở thành cận hiệp sĩ hoặc quản gia cho gã.
Với đại đa số lính đánh thuê mà nói, có được một cơ hội như vậy chính là thành quả mà họ phải phấn đấu rất lâu mới đạt được, vậy nên đương nhiên sẽ vui mừng chấp thuận. Được một quý tộc nâng đỡ, sau này bản thân muốn thức tỉnh huyết mạch cũng sẽ không vất vả như một kẻ không có chống lưng.
Nghe câu hỏi của Anna, Yakov cùng mấy lính đánh thuê ở gần đó đều len lén vểnh tai lên, tựa hồ đang chờ câu trả lời của Katrina.
Katrina mỉm cười, bàn tay đưa lên vuốt vuốt mái tóc vàng óng của Anna: “Chị đến Karkat là để làm giàu. Biết đâu chỉ vài tháng sau chị sẽ có được một thu hoạch vừa lòng thì sao. Đến lúc ấy, chị sẽ trở về nơi thuộc về mình, nơi có gia đình và bạn bè của chị. Được gặp mọi người trong chuyến phiêu lưu này chính là một kỷ niệm đáng trân trọng với chị.”
Bên dưới lòng đất của khu rừng và vùng đồng bằng hoang vu gần thành Karkat ẩn chứa vô số tài nguyên và ma vật. Chính vì vậy, nơi này mới có nhiều thương đội qua lại và lính đánh thuê hoạt động tấp nập đến thế.
Không ít kẻ nghe danh mà mạo hiểm kéo đến, hy vọng tìm được một mỏ đá quý chưa bị phát hiện, hay là một nơi tập trung thực vật ma thuật nào đó, để rồi một bước đổi đời. Thế nhưng, cuối cùng hầu hết đều hoặc là lặng lẽ thất vọng rời đi, hoặc là vĩnh viễn nằm lại dưới đồng bằng hoặc sâu trong rừng rậm. Dù vậy, vẫn có một số ít may mắn gặp được cơ duyên ấy, từ đó khích lệ hết mạo hiểm giả này tới mạo hiểm giả khác tới nơi đây.
Gần đây cũng có rất nhiều đặc sản vô cùng hữu dụng với việc nghiên cứu, thi triển ma thuật và luyện kim của pháp sư, cho nên pháp sư chính thức nọ mới đến đây mạo hiểm, để rồi kết cục lại vướng vào sự kiện thờ phụng ác ma và chết oan uổng tại thành Karkat. Nếu không nhờ người này đi cùng đồng đội và bọn họ sống sót trở về được Allyn, nghị viện sẽ chẳng bao giờ biết đến sự biến mất của một pháp sư như vậy, càng khỏi phải bàn tới việc cử người điều tra.
“Gia đình… bạn bè…” Anna khẽ lẩm bẩm, sau đó buồn bã nói: “Chị Katrina, trước khi rời thành Karkat, chị nhất định phải thường xuyên tới thăm em đấy.”
Yakov trầm giọng nói: “Katrina, nếu cần giúp đỡ thì cứ tới tìm tôi, đừng ngại. Chúng ta là bạn cả mà.”
Katrina khẽ gật đầu. Thấy bầu không khí dần trở nên nặng nề, cô vội vàng đổi đề tài, hỏi thăm Anna và những người khác về tình hình ở thành phố Karkat – Lúc rời khỏi nơi đó, cô còn chưa đầy mười tuổi, đâm ra ký ức chỉ mơ hồ, đại khái.
Trong lúc trò chuyện, đoàn lính đánh thuê hộ tống thương đội đã dần tiến đến gần cổng thành. Đúng lúc này, một đội kỵ binh từ trong thành phi ngựa xông ra, tiếng vó dồn dập nhưng vô cùng chỉnh tề, hiển nhiên đã trải qua huấn luyện trường kỳ.
Đội kỵ binh này mặc giáp đen toàn thân, mặt nạ trên mũ sắt cũng kéo xuống, đem đến cho người ta cảm giác lạnh lùng tàn khốc, trông như thể vừa tới từ chiến trường thây chất thành núi.
Trên giáp tay trái của bọn họ đều khắc huy hiệu màu đỏ máu, bên trong là hình một con gấu khổng lồ nhuộm màu máu, bàn tay trái giơ cao một cái đầu lâu.
“Quân đoàn Huyết Hùng của Bá tước Vladimir đấy…” Yakov hạ giọng giới thiệu cho Katrina.
Katrina thực chất cũng không xa lạ gì với cái tên này. Lãnh địa của gia tộc Vladimir tuy rằng nằm ở tỉnh Tây Bắc, nhưng họ cũng có ít nhiều ảnh hưởng đối với tỉnh phía Bắc lân cận. Thành phố Karkat chính là lãnh địa bá tước cha truyền con nối của gia tộc này. Lãnh chúa nơi đó được người ta gọi là “Bá tước Karkat”, còn huy hiệu Huyết Hùng tượng trưng cho sức mạnh và vinh quang kia thì là huy hiệu riêng của những người thừa kế chi tộc này.
Anna ở bên cạnh vừa hâm mộ vừa mê mẩn nói: “Quân đoàn Huyết Hùng, xem ra là đi nghênh đón Tử tước Andrei đó!”
“Tử tước Andrei?” Cái tên này quá đại trà, Katrina không rõ người này từng có công trạng gì hay không, dù nghe chừng như là người kế nhiệm tước hiệu Bá tước Karkat.
“Ừ. Tử tước Andrei, hai mươi tuổi đã trở thành hiệp sĩ chính thức, hai mươi lăm tuổi tấn thăng Đại hiệp sĩ, mới hai tháng trước còn đạt tới đỉnh phong của Đại hiệp sĩ rồi được Hiệp sĩ huyền thoại Ninel để mắt đến và nhận làm học trò nữa! Ngài ấy mai này nhất định sẽ có triển vọng tấn thăng lên Hào quang hiệp sĩ, trở thành Bá tước Karkat mạnh nhất!” Anna ngữ khí mơ mộng nói, cứ như thể đang nói về chàng hoàng tử trong lòng hay nam chính trong câu chuyện của các du ca vậy.
Ninel, Bão Táp Tử Vong Ninel? Katrina có chút kinh ngạc. Vị Hiệp sĩ huyền thoại bậc một này chính là gia chủ đương nhiệm của gia tộc Furtado, kẻ thống trị thực sự của tỉnh phía Bắc. Chính nhờ sự tấn thăng của ông ta, thành St. Ivan mới cân nhắc nâng tước vị của gia tộc Fertado từ hầu tước lên công tước. Nhưng chẳng phải gia tộc Fertado trước nay vốn bất hòa với gia tộc Vladimir vì bất mãn việc họ nhúng tay vào chuyện của tỉnh phía Bắc này hay sao?
Nếu Andrei Vladimir thực sự cần một Hiệp sĩ huyền thoại làm thầy thì gia tộc Vladimir cũng không thiếu. Kỷ Băng Hà Tom Vladimir tuy rằng tuổi tác đã già, không còn đảm nhiệm tước vị đại công tước từ hơn trăm năm trước, nhưng ông ta vẫn còn sống, thậm chí còn có tiềm năng đột phá lên Hiệp sĩ huyền thoại bậc ba!
Bên trong có ẩn tình gì sao? Tin tức này có quan trọng với nghị viện không? Katrina trong lòng nghi hoặc nghĩ.
Thấy vẻ mặt cô trông như đang chấn kinh lắm, Anna càng thêm ngưỡng mộ và sùng bái: “Được làm học trò của một Hiệp sĩ huyền thoại, điều này đối với cả Hào quang hiệp sĩ mà nói cũng là cơ hội hiếm có, huống hồ là Đại hiệp sĩ. Tử tước Andrei nhất định là phải có chỗ hơn người!”
“Chưa bàn tới Hiệp sĩ huyền thoại, chỉ cần có Hào quang hiệp sĩ làm thầy thôi là tôi cũng mãn nguyện lắm rồi. Không có lãnh chúa ban ân và chiếu cố cho thì chẳng đời nào có chuyện như vậy xảy ra đâu.” Yakov giọng điệu có chút vừa cay đắng vừa khao khát nói. So người với người chỉ tổ tức chết thôi.
Mấy lính đánh thuê khác càng thêm tự giễu: “Có Đại hiệp sĩ, không, chỉ cần có hiệp sĩ chính thức làm thầy, bọn tôi lên Núi Thiên đường sớm cũng mãn nguyện.”
Trong khi thảo luận, bọn họ hộ tống thương đội tiến vào trong thành phố rồi tìm một nhà trọ để tạm trú.
Trong khi Yakov tới Tòa thị chính khai báo, Katrina kéo Anna tới một quán rượu ở gần đó.
Vừa đặt chân vào, dáng vẻ xinh đẹp của Katrina lập tức khiến đám lính đánh thuê và mạo hiểm giả huýt sáo “chào đón”, liên tục buông những lời đùa bỡn thô tục.
Anna trợn mắt trừng trừng nhìn bọn chúng, thanh đoản kiếm bên hông rút ra. Katrina cũng chẳng hề e thẹn mà giơ trường kiếm lên ngang trước ngực, đôi mắt lạnh lùng đảo quanh.
Vào những lúc thế này, càng tỏ ra yếu đuối thì càng dễ bị bắt nạt.
Quả nhiên, sự cứng rắn của hai người khiến đám nát rượu kia tem tém lại hẳn, để họ bình yên đi tới quầy rượu.
“Chào em, bé Anna, mừng em về. Cô nàng xinh đẹp này là ai đây?” Chủ quán rượu là một gã trung niên háo sắc.
Anna khúc khích cười nói: “Chú Gulf, chú muốn hưởng thụ màn giày xéo của Gấu Nâu à? Phải rồi, mấy tháng gần đây có chuyện lớn gì xảy ra không?”
“Chuyện lớn nhất thì chắc em biết rồi đấy, việc Tử tước Andrei trở thành học trò của Ngài Bão Táp Tử Vong ấy. Còn chuyện nhỏ hơn, ở khu Quý Tộc kế bên xảy ra một vụ thờ phụng ác ma, mấy chục người chết oan tại chỗ đó.” Gulf thu lại nụ cười dâm đãng.
“Thờ phụng ác ma?” Anna hiếu kỳ gặng hỏi.
Katrina thầm thở phào. Có một lính đánh thuê bản địa đi cùng, dò hỏi sự tình quả nhiên dễ dàng hơn nhiều, cũng không gây nghi ngờ nữa. Bằng không, nếu một “người ngoài” đường đột tới hỏi, kẻ có lòng dạ nhất định sẽ để ý.

