*Trans+Edit: Lắc
Đèn pha lê ma thuật treo cao trên trần nhà, nhuộm lên căn phòng u ám một cảm giác trắng nhợt, khiến Donnie bất giác rùng mình, tựa như vừa bước vào một tòa lâu đài đầy rẫy ma quỷ hoành hành.
Có điều, việc này cũng kéo sự chú ý của cậu hoàn toàn quay trở lại kỳ thi, không còn vương vấn ở chàng trai xinh đẹp hơn cả elf nữ ban nãy nữa. Cậu đảo mắt xung quanh, quan sát không gian bên trong căn phòng.
Bên trái căn phòng là một chiếc bàn dài mộc mạc, trên đó bày biện một lượng lớn vật phẩm, cái thì đựng trong đồ đựng ma thuật, cái thì được bảo quản trực tiếp bằng pháp trận chân không, cái lại được quấn trong lá cây xanh biếc, đủ mọi chủng loại, nhiều không kể xiết. Còn ở bên phải thì lại trống trơn, thậm chí cả thảm cũng không có, để lộ ra lớp gạch có hoa văn màu xám nhạt.
‘Thủy ngân, bột an hồn thạch cấp thấp…’ Donnie nhẹ nhàng khép cửa phòng lại, sau đó rảo bước tới trước chiếc bàn dài, chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra ngay những nguyên vật liệu cơ bản dùng để bố trí pháp trận.
Tiếp đó, cậu rắc bột hoa hướng dương lên trên giá nến bằng bạc, sau đó thắp nến lên và cẩn thận cầm lấy một lọ thủy tinh chứa đầy chất lỏng màu đen, hướng nó về phía ánh nến trắng rực.
Dưới ánh nến, những vết lồi lõm hơi gợn trên bề mặt lọ thủy tinh hiện lên rõ nét, tựa như đang lưu chuyển một lớp phù văn bóng tối, đồng thời bên trong chất lỏng màu đen cũng xuất hiện một nhãn cầu quỷ dị không có con ngươi.
Sau khi phân biệt kỹ hình dạng của nhãn cầu này và phù văn ma thuật khắc trên lọ thủy tinh, Donnie cầm lấy cây bút lông bên cạnh rồi viết lên tấm giấy da: “…Nhãn cầu của ngạ quỷ biến dị…”
Đặt lọ thủy tinh xuống, Donnie chuyển sự chú ý sang pháp trận chân không, ở trong đó có một cánh tay quấn những dải băng dính dầu màu vàng nâu.
‘Wow, đến cả cánh tay xác ướp cũng có luôn, Học viện Heidler xa xỉ thật…’ Donnie hai mắt sáng rỡ, đầu thì cúi thấp xuống. Khác với những sinh vật bất tử có thể hình thành một cách “bình thường” như ngạ quỷ, ghast, u linh hay u hồn, muốn cho ra đời một “xác ướp” thì nhất định phải có một nghi lễ an táng hoàn chỉnh và thần bí – Đây là nghi lễ đã có từ Thời đại Thần thoại xa xưa. Bởi vậy, thực lực của xác ướp thường rất mạnh, khả năng kháng ma thuật và năng lực phòng ngự cận chiến của chúng đều thuộc hàng top trong số đám sinh vật bất tử. Ngay cả pháp sư chính thức cũng chẳng có nhiều cơ hội được sở hữu một xác ướp làm nô bộc tử linh cho mình đâu.
Vừa viết đáp án lên tờ giấy da, Donnie vừa nhìn cánh tay xác ướp bằng ánh mắt nồng nhiệt. Vật liệu ở cấp bậc này, một người học việc nhỏ nhoi như cậu trước đây nào có thể tiếp xúc được.
‘Dù nhìn từ lớp băng vải quấn quanh và phần da thịt lộ ra thì đây thuộc loại xác ướp khá tệ, nhưng xác ướp thì vẫn là xác ướp mà! Có điều, nguyên vật liệu ở phần thân của xác khâu thì có thể thu hồi được…’
Cứ như vậy, Donnie lần lượt phân biệt từng bộ phận cơ thể của các ma vật khác nhau:
“…Dịch bạch huyết của murloc hôi thối…”
“…Móng trước của gnoll…”
“…Xương sọ của goblin…”
“…Chân sau của sơn dương ma hóa…”
Ròng rã nửa tiếng đồng hồ, Donnie cũng nhận diện xong từng cái một. Sau đó, cậu bắt đầu thiết kế một cái xác khâu mang phong cách của riêng mình dựa trên lý thuyết về tổ hợp cơ thể của hệ Chiêu hồn và yêu cầu chế tạo xác khâu.
Cắt cắt giảm giảm, chỉnh chỉnh sửa sửa, Donnie tốn rất nhiều thời gian mới hoàn thành xong “mô hình” xác khâu của mình, sau đó cậu nuốt nước bọt ực một cái rồi nhìn lên đồng hồ treo tường: ‘Sắp mười giờ rồi, không thể trì hoãn thêm nữa, bằng không ngay cả thời gian để khắc phục nếu xảy ra vấn đề cũng chẳng còn nữa…’
Vừa nghĩ, cậu vừa cầm thủy ngân lên, tranh thủ thời gian phác họa lại pháp trận trên mặt đất.
Linh lực của người học việc không mạnh, kỳ thi lại không được phép dùng ma dược, thành thử Donnie chỉ có thể hoàn thành từng phần một, cuối cùng mới nối lại thành một pháp trận hoàn chỉnh.
Hơn một giờ trôi qua, Donnie ngồi bệt trên sàn nhà thở hổn hển để khôi phục lại linh lực lần thứ mười mấy. Sau đó, cậu đứng dậy, đặt những nguyên vật liệu mình đã chọn vào các vị trí tương ứng trong pháp trận: “…Cánh tay xác ướp… Nhãn cầu ngạ quỷ biến dị… Cánh của tiểu ác ma… Bụi u linh…”
Bày xếp xong, Donnie nhìn trái ngó phải, mãi vẫn không dám kích hoạt pháp trận và hoàn thành chế tạo, chỉ sợ mình có chút sai sót nào đấy.
Đây là thời khắc quan trọng nhất trong đời cậu. Nếu thành công, cậu sẽ bước chân vào Học viện Heidler, học viện ma thuật uy tín nhất của hệ Chiêu hồn, tiền đồ tương lai sẽ không thể đong đếm. Còn nếu thất bại, cậu rất có thể sẽ trở thành một trong hàng vạn pháp sư học việc bình thường, hoặc là đảm nhiệm vị trí cố vấn cho một thương nhân nào đó, hoặc là gia nhập Sở Cảnh sát, sống một cuộc đời tuy tốt hơn dân thường nhưng khoảng cách tới xã hội thượng lưu lại xa vời vợi.
Cậu mới mười bảy tuổi, liệu có bằng lòng chấp nhận một cuộc đời tê liệt, không hy vọng như vậy hay không?
Trong lòng Donnie bỗng bùng lên một ngọn lửa ham muốn hừng hực: ham muốn tri thức, ham muốn cuộc sống, và ham muốn một tương lai xán lạn.
Thành hay bại, tất cả đều trông vào lần này!
Cậu quỳ một chân xuống trước pháp trận, hai tay ấn lên bộ phận cốt lõi, trong đôi mắt màu lam lóe lên một tia sáng kỳ dị, đó là dấu hiệu của việc linh lực đang được phát động toàn lực.
Những hoa văn màu trắng bạc lần lượt tỏa ra ánh sáng rực rỡ, phù văn đen sì điên cuồng hấp thụ bột an hồn thạch xung quanh. Ngay sau đó, toàn bộ pháp trận liền bị bao phủ trong vầng hào quang trắng nhợt, đá ma thuật răng rắc vỡ vụn.
Sau khi Donnie kích hoạt pháp trận, đầu cậu bỗng đau nhói kịch liệt, cả người bị hất văng ra ngoài. Thế nhưng, mặc cho toàn thân đang co giật, cậu vẫn nhìn đăm đăm vào pháp trận.
Ánh sáng trắng nhợt dần tiêu tan, ở giữa pháp trận xuất hiện một con quái vật có đôi cánh mọc trên lưng. Đầu nó giống như của sư tử, mắt không có con ngươi, tay trái quấn những dải băng vải dính đầy dầu màu vàng nâu, thân thể thì hợp thành từ đủ loại máu thịt khác nhau. Hơn nữa, những bộ phận này không hề hòa hợp tự nhiên, mà trái lại giống như bị ai đó dùng kim chỉ cưỡng ép khâu lại với nhau, trông hết sức kỳ dị và đáng sợ.
Con quái vật này lảo đảo đứng dậy, con mắt toàn lòng trắng không đồng tử của nó quét qua Donnie, khiến cậu lập tức có cảm giác linh hồn mình như bị sét đánh trúng, chỉ thiếu điều ngất xỉu tại chỗ.
May mà con quái vật này lập tức cúi thấp đầu, cung kính đứng đó, không có hành động gì khác.
Thành công rồi! Donnie vung tay lên, trong lòng khó nén được niềm vui sướng.
Đột nhiên, lông tơ sau lưng cậu dựng đứng cả lên, tựa hồ cảm nhận được một thứ khí tức đến từ nơi sâu thẳm nhất của cái chết.
Donnie liền theo bản năng lao qua một bên, đồng thời chỉ huy cái xác khâu của mình chắn trước mặt.
“Uỳnh!” Một tiếng nổ lớn trầm đục, theo sau đó là âm thanh tường vách sụp đổ lọt vào tai Donnie. Kế đó, cậu thấy những khối máu thịt văng tung tóe trước mặt mình.
Sửng sốt quay lại nhìn, hai mắt Donnie lập tức trố ra. Giữa làn khói bụi mịt mù do tường sập, một con quái vật cao hai, ba mét đâm sầm vào, húc bay cái xác khâu của cậu, làm những khối xác trên thân thể nó vỡ nát.
Con quái vật này căn bản không giống xác khâu. Những bộ phận trên thân thể nó tập trung lại một cách lộn xộn, mắt mọc trên cánh tay, đầu dán vào bụng, khí đen dày đặc thì quấn quanh thân.
Cùng lúc đó, uy áp khủng khiếp của nó khiến cái xác khâu đang trầy trật bò dậy bỗng toàn thân run rẩy. Dù cho không có trí khôn, không có khả năng suy nghĩ, nó vẫn run cầm cập không thôi.
Donnie tựa như rơi vào hầm băng, muốn thi triển ma thuật để chống đỡ, nhưng vừa mới hoàn thành việc chế tạo xác khâu, đầu cậu đau như búa bổ, căn bản không còn dư chút linh lực nào.
‘Chuyện… Chuyện này rốt cuộc là sao?
Cô gái đó… Không, gã đó rốt cuộc đã tạo ra loại sinh vật bất tử quái dị gì vậy? Đáng sợ quá!
Mình phải ráng cầm cự cho đến khi vị giám thị hệ Chiêu hồn kia tới mới được.’
Trong lòng thì nghĩ vậy, ý chí cũng kiên định như vậy, nhưng dưới sự áp chế của sinh vật bất tử quái dị kia, Donnie đến cả ngón tay cũng không thể nhúc nhích nổi một cái. Nhìn thấy nó lao thẳng về phía mình, lòng cậu dần lạnh đi, nỗi tuyệt vọng dâng trào.
‘Nó còn đáng sợ hơn cả hiệp sĩ cấp hai mà mình từng gặp qua nữa…’
Không dễ gì mới chế tạo thành công, sắp được vào Học viện Ma thuật Heidler rồi, chẳng lẽ lại phải bỏ mạng trong cái tai nạn thí nghiệm này ư?’
Tiếng gào thét trong lòng Donnie không thể ngăn con quái vật lại gần, mùi hôi thối nồng nặc của cái miệng kia tựa hồ đã xộc thẳng vào mũi.
Đúng lúc này, một bàn tay quấn băng vải màu vàng nâu bỗng chắn trước mặt cậu, đồng thời thọc mạnh vào cái miệng nằm trên bụng con quái vật đó.
‘Xác khâu của mình…’ Donnie ngây người, không ngờ cái xác khâu mình chế tạo lại ngoan cường như vậy. Ngay sau đó, cậu nắm bắt thời cơ lăn sang một bên, đồng thời dốc hết sức bình sinh để phản kháng lần cuối:
“Cứuuuu!”
Cái phản kháng lần cuối của cậu chính là tiếng hét thảm thiết vang thấu trời xanh này, mong có thể thu hút sự chú ý của vị pháp sư giám thị hệ Chiêu hồn.
“Rốp, rốp!” Cái miệng của con quái vật kia nhóp nhép, rất nhanh đã nhai nát và nuốt xuống cánh tay của cái xác khâu.
Cả… Cả cái cánh tay xác ướp như vậy mà cũng có thể trực tiếp cắn nát được…
Đôi mắt trên cánh tay con quái vật mở ra, hai con ngươi đỏ thẫm mang theo khí tức chết chóc lạnh lẽo khiến cho Donnie toàn thân tê liệt, miệng lưỡi cứng đờ.
Hết rồi, hết rồi… Ý nghĩ này vừa nảy ra trong đầu, cậu bỗng thấy một khuôn mặt thanh thuần, xinh đẹp xuất hiện trước mặt mình. Một giọng nói có phần lúng túng vang lên: “Thật ngại quá, lúc tôi làm thí nghiệm toàn xảy ra dị biến thôi. Cha tôi bảo đây là năng lực có một không hai của tôi, chỉ là hiện tại tôi vẫn chưa điều khiển được…”
Giọng nam tiêu chuẩn, rất có sức hút… Trong khoảnh khắc sinh tử này, ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu Donnie lại là câu đó. Thế giới đúng là đầy rẫy sự trớ trêu và ác ý mà.
“…Vốn dĩ tôi định tạo ra xác khâu biết bay cơ, ai dè lỡ tay một chút, haha…” Chàng thiếu niên kia cười “rạng rỡ” và gãi gãi đầu. “Tất nhiên, so với lần thí nghiệm trước, lần này chỉ có thể coi là một loại dị biến thôi…”
Donnie trợn mắt há mồm nhìn cậu ta, miệng khó nhọc thốt ra một từ: “Cẩn… thận…”
Bởi vì lúc này, con quái vật toàn thân quấn đầy khí đen đã tới ngay sau lưng cậu trai kia.
Donnie hoàn toàn không thể hiểu, cũng chẳng thể tưởng tượng nổi, làm sao lại có người nói nhiều như vậy vào thời khắc nguy hiểm thế này!
“Hả? Ý cậu là muốn nhắc tôi sau này làm thí nghiệm phải cẩn thận ấy hả? Cảm ơn nhiều nhé, sau này tôi nhất định sẽ chú ý. Lần này khiến cậu rơi vào nguy hiểm, tôi thật sự xin lỗi. Đúng rồi, tôi vẫn chưa tự giới thiệu…” Đôi môi nhạt màu trên khuôn mặt ôn hòa, nhã nhặn lại xinh đẹp kia hết mở rồi lại đóng.
Donnie lại một lần nữa cử động cái lưỡi tê dại: “…Quái… Quái vật…”
Đôi mắt màu tím bạc có chút mông lung, mơ hồ của chàng trai kia bỗng trở nên sắc bén lạ thường. Cậu ta đột nhiên xoay người lại, đứng đối mặt với con quái vật, sau đó hạ thấp vai rồi trực tiếp đâm sầm vào người nó.
Ánh sáng màu xám bạc tràn ngập khắp nơi. Donnie thấy con quái vật kia lập tức bị đẩy lùi lại ba bước, kế đó, đầu, mắt, cánh tay và các bộ phận chắp ghép lộn xộn của nó rơi rụng lả tả từng chút một xuống đất, cuối cùng nhanh chóng biến thành một vũng “bùn lầy”.
Cậu ta… Miệng Donnie lại một lần nữa há hốc, khó lòng khép lại được. ‘Này người anh em, so với cái trò thí nghiệm hở tí là gặp sự cố này, cậu không thấy là mình hợp với con đường hiệp sĩ hơn sao?’
“Giải quyết xong rồi.” Chàng trai kia xoay người lại, có chút ngại ngùng nói: “Để cậu gặp nguy hiểm như vậy, tôi thật rất áy náy. Đúng rồi, tôi vẫn chưa tự giới thiệu. Cha đặt tên cho tôi là Blaise với hy vọng tôi trở thành một người vui vẻ, nhưng tôi lại thích được gọi là ‘Karl’ hơn. Nó có nghĩa là đàn ông đích thực…”
“Tôi còn có một anh trai nữa. Anh ấy tên là Barzel, là một tên trông thì có vẻ rất lương thiện nhưng thực chất bụng lại đầy ý xấu… Người ta bảo về điểm này ảnh rất giống cha bọn tôi, nhưng tôi lại không nghĩ vậy…”
Lúc này Donnie chỉ có một suy nghĩ duy nhất: ‘Karl, làm ơn đừng nói nữa, kéo tôi dậy đã rồi hẵng tự giới thiệu tiếp chứ.’