Vol 03 - Thành phố nổi (182-255)

Chương 210 - Lucien Evans X là ai?

2024-02-12

5

*Trans+Edit: Lắc

Trang viên Hoa Hồng, hồ Thiên Nga.

Buổi hội nghị đã đi được hơn một nửa chặng đường. Bất kỳ ai thuyết trình cũng được tán thưởng, và sau khi trình bày xong, họ còn được các Arcanist cấp cao dành ra một chút thời gian để thảo luận và nhận xét, giúp họ có thể cải thiện kết quả nghiên cứu, đồng thời truyền cảm hứng cho các Arcanist khác.

Trong số đó, phần nghiên cứu và định nghĩa về hóa trị của Larry là bài thuyết trình thu hút được nhiều hứng thú và quan tâm nhất trong hội nghị.

Bởi vì có rất nhiều Arcanist cần chia sẻ kết quả nghiên cứu của mình, vậy nên buổi hội nghị sắp xếp thời gian dành cho từng người rất chặt chẽ, nếu không, cho nói năm ngày cũng không thỏa mãn được hết nhiệt huyết của họ. Mặc dù giờ đã hơn bốn giờ chiều nhưng vẫn còn có rất nhiều người xếp hàng chờ đợi. Xem chừng buổi hội nghị hôm nay còn lâu mới kết thúc.

Ulysses, người sở hữu mái tóc vàng, khuôn mặt bình thường nhưng thân hình cường tráng, bước lên sân khấu và bắt đầu chia sẻ kết quả nghiên cứu của mình với những Arcanist khác: trong khi cố gắng cải tiến một thần chú bậc năm, Độc Vụ Gaston, trở thành thủy tiễn, anh phát hiện ra rằng nếu nhiệt độ cao hơn nhiệt độ tới hạn[note55991] của một chất, thì hơi của chất đó sẽ không bị hóa lỏng cho dù có tác dụng bao nhiêu áp suất vào đi chăng nữa.

Đây là một khám phá rất mới lạ, có thể sẽ trở thành tiên phong một cách hiệu quả trong việc cải thiện các cấu trúc ma thuật. Vì vậy, hầu hết tất cả các Arcanist đều hứng thú và lắng nghe cực kỳ chăm chú. Mặc dù Lucien đã biết lý thuyết này từ khi còn ở thế giới cũ, nhưng phải đến bây giờ, khi được Ulysses xác minh, cậu mới có thể nắm chắc rằng nó cũng áp dụng được với thế giới này. Tuy nhiên, hơn hết thảy, cậu quan tâm đến việc làm thế nào để áp dụng lý thuyết đó vào việc xây dựng chi tiết mô hình ma thuật hơn.

Đúng lúc này, một con cú lông hung bay tới và đáp xuống bàn trước mặt Gaston. Nó khẽ mổ vào mu bàn tay của ông, người đang chăm chú lắng nghe bài thuyết trình của Ulysses.

Là “nhân viên đưa thư” nổi tiếng của Ý chí Nguyên tố, các gác cổng đều đã quen thuộc với Mathew, thế nên không ai ngăn nó bay vào.

Gaston thấy buồn cười. Ông sờ sờ phần lông vũ trên lưng Mathew, sau đó tháo chồng giấy tờ từ trên người nó xuống và đặt sang một bên, định bụng sẽ sắp xếp người đánh giá chúng sau hội nghị.

Theo sau Matthew là một con vẹt đuôi dài. Nó kiêu hãnh bay hai vòng trên đầu Raventi rồi mới hạ cánh. Trước ngực nó cũng treo lủng lẳng một chồng giấy tờ.

Cùng lúc đó, một vài con chim nữa cũng bay tới cùng với giấy tờ buộc trên người và đậu xuống trước mặt ba thành viên khác của Hội đồng Xét duyệt Arcana. Tuy nhiên, không một ai vội mở ra cả. Đầu tiên, sẽ là thiếu tôn trọng đối với Ulysses nếu họ phân công hoặc xét duyệt giấy tờ ngay lúc này. Thứ hai là có một số bài nghiên cứu đòi hỏi những thí nghiệm phức tạp, muốn xét duyệt xong cũng phải mất hàng tháng, do đó họ đều không cần phải vội. Những người quan trọng như họ sẽ không bao giờ để công việc xét duyệt làm ảnh hưởng đến công tác nghiên cứu, luyện phép hay cuộc sống riêng tư của mình, trừ khi đó là một luận án rất quan trọng.

Trong lúc Ulysses tiếp tục giải thích, các Arcanist khác ngày càng tập trung hơn, chỉ trừ Raventi, Arcanist cấp chín, đồng thời là Đại pháp sư, là còn có chút nhàn nhã, bởi ông là thầy của Ulysses, dĩ nhiên là đã đọc kỹ và hiểu tường tận luận án của học trò mình.

Sau khi nghe được một lúc, Raventi cầm xấp giấy tờ trước mặt con thú của mình lên, lật qua và nhìn tiêu đề của từng bài.

Đột nhiên, một tiêu đề bắt mắt thu hút ánh nhìn của ông: Một Nguyên tố Mới được Phát hiện dựa trên Bảng tuần hoàn Nguyên tố và Thông số Đo đạc của nó.

Raventi cau mày. “Phát hiện dựa trên bảng tuần hoàn nguyên tố” có nghĩa là bảng tuần hoàn này có tác dụng giống như biển chỉ đường. Điều đó mang ý nghĩa gì, ông hiểu rất rõ, vì chính ông cũng đã từng nghiên cứu quy luật của các nguyên tố!

Raventi cầm báo cáo lên đọc kỹ. Đột nhiên, sắc mặt ông thay đổi. Giọng của Ulysses phát ra từ vòng phép trên bục bỗng chốc như thể đã biến mất hoàn toàn.

Sau khi lật đến trang cuối cùng, Raventi vẫn dán chặt mắt vào đó rất lâu. Một lúc sau, dùng khả năng tự chủ mạnh mẽ để giữ cho mình bình tĩnh, ông quay lại và ra hiệu cho người phụ trách lễ tân là Rebecca lại gần.

Rebecca vừa chăm chú lắng nghe Ulysses thuyết trình vừa liên tục để ý đến các Arcanist. Kể từ lúc bị Leandro mắng, cô cực kỳ thận trọng, không dám phạm thêm sai lầm nào nữa.

Ngay khi chạm mắt với đôi đồng tử xám đen của Raventi, Rebecca bật thẳng lưng lên như bị điện giật. Sau đó, cô lo lắng bước đến chỗ ông. “Ngài cần gì ạ, thưa phó chủ tịch?”

“Tìm cho ta luận án ‘Mối quan hệ Tuần hoàn giữa Tính chất của các Nguyên tố và Khối lượng Nguyên tử cùng Dự đoán về Nguyên tố Mới’. Tác giả là Lucien Evans X.” Raventi ra lệnh dứt khoát.

Nghe thấy cái tên xui xẻo này, Rebecca vô thức nhìn Lucien, người đang đứng cạnh Lazar trong góc. ‘Cậu ta là X phải không nhỉ? Luận án của cậu ta chọc giận ngài Raventi à? Sắc mặt ngài ấy trông không được tốt cho lắm!’

Một loạt câu hỏi lướt vùn vụt qua tâm trí Rebecca. Tuy nhiên, lúc đó ở Trường Ma thuật Douglas chỉ có một Lucien Evans mà thôi, thế nên Rebecca không chắc liệu chữ cái phân biệt đó có phải là “X” hay không. Cô chỉ có thể cố nhớ lại tên của luận án, bởi nó nghe quen quen.

“Ngài Raventi, luận án này nằm ở những trang cuối cùng của tập san Nguyên Tố trong tay ngài ạ.” Rebecca nhanh chóng nhớ ra và nói ngay, trong giọng nói pha chút vui mừng. Đáp ứng yêu cầu của ngài Raventi một cách nhanh chóng và dễ dàng như vậy, cô chắc chắn sẽ được khen ngợi, từ đó có thể bù đắp cho sai lầm trước đây của mình.

May mắn thay, cái tiêu đề dài ngoằng đó đã để lại cho cô chút ấn tượng trong lúc cô đem các tập san đi phân phát.

Nghe vậy, Raventi lập tức lật tập san Nguyên Tố đến những trang cuối cùng, miệng lẩm bẩm: “Thì ra bên xét duyệt của Nguyên Tố không phải kẻ nào cũng ngu ngốc.”

Đây là kiểu khen nổi tiếng của Chúa Tể Bão Táp. Raventi đang có tâm trạng hỗn loạn, không tự chủ được mà bắt chước ông nói ra câu đó, dù cho khả năng tự chủ của ông cũng chỉ khá hơn Chúa Tể Bão Táp có một xíu.

Không nhận được lệnh rời đi, Rebecca đứng cạnh Raventi, tò mò nhòm mặt ông và luận án trên tay ông. Tại sao ngài Raventi lại đột ngột tìm luận án này? Ở nó có điều gì kỳ lạ hay quan trọng à?

Rebecca không dám nhìn một cách ngang nhiên nên không thể thấy rõ nội dung chính của luận án. Tuy nhiên, cô rất ngạc nhiên khi thấy vẻ mặt của ngài Raventi trở nên vô cùng nghiêm nghị. Cô phát hoảng cả lên. Chuyện lớn gì sắp xảy ra nữa đây?

“Nếu bỏ qua khối lượng nguyên tử của một số nguyên tố đầu tiên không có dữ liệu thực nghiệm…” Raventi lẩm bẩm một mình, sau đó nhanh chóng quay người lại nói với Rebecca. “Chuẩn bị cho ta một vài nguyên tố đã được chiết xuất...” Đó là những nguyên tố mà ông không có sẵn trong phòng thí nghiệm giả kim của mình.

Sau đó, ông nói nhanh với con vẹt đuôi dài Harry: “Tới chỗ Odonkor mua một ít quặng Amphibol đến đây, cậu ta là cháu trai của Gấu Xám. Đi nhanh rồi về. Đừng có lười biếng đấy, Harry.”

“Trông tôi giống một quý ông lười biếng lắm à?” Harry lẩm bẩm không vui bằng giọng nói trong trẻo xinh đẹp. Sau đó nó dang rộng đôi cánh và bay đi.

Rebecca tuy không hiểu yêu cầu của Raventi nhưng vẫn phải tuân theo mệnh lệnh của ông. Sau khi dặn dò các pháp sư cấp thấp phụ trách khác để ý đến tình hình hội nghị, cô vội vàng lên tầng hai của trang viên.

Những Arcanist khác đều đang chuyên chú lắng nghe bài thuyết trình của Ulysses, không một ai chú ý đến chuyện đang xảy ra ở bên này, bởi việc yêu cầu những pháp sư cấp thấp ở bên cạnh lấy cho mình một ít giấy trắng hoặc trà đen thỉnh thoảng cũng xuất hiện.

… …

Ulysses thuyết trình xong thì chuyển sang thảo luận với các Arcanist đặt câu hỏi. Khi anh rời khỏi bục, tất cả các Arcanist đều vỗ tay tán thưởng, hầu hết đều cảm thấy đã mở mang được rất nhiều điều từ bài thuyết trình của anh.

Tiếng vỗ tay dần dần lắng xuống, Ulysses lại cúi đầu chào lần nữa. Leandro nhìn quanh các Arcanist ở bên dưới, sẵn sàng mời người tiếp theo lên thuyết trình.

Đột nhiên, ông ta nhìn thấy phó chủ tịch đứng lên, không hề báo trước mà vội vàng bước lên sân khấu kim loại cao ngang người.

Tất cả các Arcanist đều ngạc nhiên nhìn Raventi. Không ai hiểu tại sao ông lại làm vậy. Chẳng lẽ có chuyện gì lớn xảy ra? Hay ngài Raventi được truyền cảm hứng nào đó từ bài thuyết trình vừa rồi?

Leandro nào dám ngăn một Đại pháp sư. Lão ta chỉ có thể đứng đực ra đó nhìn Raventi bước ra sau bục và bật các vòng phép lên, sau đó lấy phòng thí nghiệm giả kim từ túi không gian của mình ra rồi phóng to nó về kích cỡ hoàn hảo ban đầu.

“Các vị, xin cho phép tôi được gián đoạn buổi hội nghị.” Raventi cố gắng nén lại giọng kích động, để xác minh tính chính xác, ông vẫn cần phải tự mình làm thí nghiệm trước đã. “Mời mọi người lật tới luận án cuối cùng trong tập san Nguyên Tố.”

Các Arcanist đều bối rối mở tập san ra, chỉ có Igna ngồi ở giữa đột nhiên nhũn chi, mồ hôi lạnh đổ ròng ròng, tim đập như đánh trống. Chẳng lẽ ngài Raventi định mắng ông vì đã cho phép đưa một luận án không đủ tiêu chuẩn vào tập san? Nhưng tại sao ngài lại phải làm vậy ngay giữa hội nghị?!

Larry và Timothy khẽ cau mày khi thấy tiêu đề của luận án. Đây là luận án mà họ đã xét duyệt. Tại sao ngài Raventi lại bảo mọi người xem nó?

Tên tác giả và cấp bậc arcana cũng làm Larry nhớ ra chuyện hồi sáng, anh quay lại nhìn Lucien. ‘Là luận án của cậu ta? Cậu ta đến đây mà không nghi ngờ gì là bởi cho rằng luận án của mình đủ giá trị để được mời tham dự hội nghị thường niên chăng?’

Trong khi đó, Lucien cũng đang hoang mang nhìn Raventi. Chuyện gì vậy? Ngài Raventi đã tìm được nguyên tố mới có thể đưa vào bảng tuần hoàn sao? Trong lòng cậu tràn ngập chờ mong.

“Ngài Raventi, bảng tuần hoàn nguyên tố này quả rất thú vị. Tính quy luật rất rõ ràng, nhưng việc tác giả dự đoán rằng khối lượng nguyên tử của một số nguyên tố bị đo sai là không thuyết phục.” Một lát sau, Locklynn, Arcanist cấp tám, pháp sư bậc tám, đồng thời là một thành viên khác của Hội đồng Xét duyệt Arcana, nêu lên nghi vấn của mình trước tiên. Các Arcanist còn lại cũng có vẻ mặt tương tự.

Thấy mọi người về cơ bản đều đã đọc lướt qua luận án, Raventi cao giọng nói: “Trước hết, tạm bỏ qua Termirick và một số nguyên tố khác, chúng ta hãy hướng đến phần sau.”

Vừa nói, Raventi vừa lấy ra các nguyên tố đã được chiết xuất và mở giả kim trận lên. Sau đó, ông bắt đầu đo đạc từng thông số ngay trước mặt mọi người.

Timothy và những Arcanist khác ai nấy đều hoang mang, nhưng Raventi là một người quyền lực, vì vậy không ai dám nói gì mà chỉ đành im lặng theo dõi ông tiến hành thí nghiệm.

Thông số về khối lượng nguyên tử của từng nguyên tố một, tất cả đều lần lượt được đính chính bằng những phương pháp mới. Bốn thành viên Gaston, Overee, Locklynn và Lydia của Hội đồng Xét duyệt Arcana đều trông vô cùng nghiêm túc. Họ cầm bút lông lên và bắt đầu viết. Những người còn lại cũng sửng sốt. Khối lượng nguyên tử sai thì hoàn toàn có thể xảy ra, nhưng thật khó tin khi khối lượng nguyên tử được đính chính lại có thể khớp vào bảng tuần hoàn một cách hoàn hảo như vậy.

Larry và Timothy đồng thời xoa trán. Cả hai đều hối hận vì đáng lẽ phải xác minh dữ liệu trước. Giờ họ có thể đi đâu để tìm những loại quặng ma thuật trong phần mô tả để thỏa mãn sự tò mò và chờ mong mãnh liệt cũng như những cảm xúc kích động muốn bùng nổ của mình đây?

Ulysses ngơ ngác nhìn bảng tuần hoàn. Việc mà anh đã từ bỏ cách đây ba tuần và chuyển sang nhiệt động lực học do phát hiện ra nhiệt độ tới hạn của chất khí giờ đây trở nên quá đỗi xa lạ.

Sau khi thí nghiệm kéo dài 40 phút của Raventi kết thúc, phần lớn các Arcanist đều bắt đầu chuyên chú đọc luận án trong tay. Dù vậy, họ vẫn vô cùng bàng hoàng.

Ulysses là người đầu tiên lên tiếng. “Thưa thầy, thí nghiệm của thầy rất đáng kinh ngạc, nhưng kể cả khi khối lượng nguyên tử được đo lại khớp với bảng tuần hoàn, luận án này vẫn chưa đủ thuyết phục, bởi vì dữ liệu của một số nguyên tố ở phần đầu vẫn sai, như Termirick chẳng hạn.”

“Vậy tại sao thứ bị sai lại không thể là phương pháp đo của chúng ta?” Raventi đưa ra ý kiến.

Overee lắc đầu. “Đó mới chỉ là giả định. Chúng ta không có bất kỳ dữ liệu nào để chứng minh giả định của ông là đúng, Raventi.”

Khi liên quan đến nghiên cứu arcana, hầu hết các Arcanist sẽ không dễ dàng bị thuyết phục trừ khi có bằng chứng thuyết phục.

“Ngài Raventi, đây chỉ là ảo tưởng của một Arcanist cấp một mà thôi.” Leandro xen vào. Lão ta nhìn thấy cái tên đáng ghét này, trong lòng không khỏi sinh ra ác cảm.

Khi Raventi đang chuẩn bị bày tỏ quan điểm của mình, con vẹt đuôi dài Harry bỗng bay vào trang viên với một cái hộp ma thuật treo trên người.

Raventi mỉm cười. “Các vị, hãy để thí nghiệm cho chúng ta biết sự thật.”

Gỡ hộp ma thuật khỏi người con vẹt, Raventi lấy ra vài mẩu quặng Amphibol. Ông dùng cách thuận tiện nhất để tách các chất cần thiết theo mô tả trong báo cáo của Woods. Bằng cách này, ông không cần phải mò mẫm các bước tách phù hợp như Woods đã làm nữa, tránh lãng phí thời gian.

Sau khi các chất được tách xong, Raventi nói với tất cả các Arcanist có mặt: “Đây là một loại khoáng chất ma thuật có tính chất tương tự như loại được mô tả trong bảng tuần hoàn nguyên tố.”

Gaston, Locklynn, Larry, Ulysses và các Arcanist còn lại đều biết chuyện gì sắp xảy ra. Họ nín thở và háo hức nhìn Raventi đưa các chất đã tách vào máy quang phổ.

Vì lúc này đang là mùa đông, bên ngoài trời đã đen kịt dù buổi tối chỉ mới bắt đầu. Quang phổ ánh sáng tuyệt đẹp hiện ra rõ ràng trong mắt mỗi người ở đây.

Những vạch quang phổ mà họ chưa từng thấy trước đây giống như một ngọn lửa thiêu đốt đôi mắt và trái tim của họ.

Đó thực sự là một nguyên tố mới!

Raventi không nói gì mà chỉ mở vòng phép để chiết xuất nguyên tố mới. Chẳng máy chốc, một tinh thể màu trắng bạc hiện ra.

Ông bắt đầu đo khối lượng nguyên tử của nguyên tố mới. Khi các vòng phép lần lượt được mở lên, ánh sáng của chúng tỏa ra như thể những tia sáng rực rỡ chiếu vào lồng ngực của mỗi Arcanist có mặt, thắp lên tia hy vọng trong tim họ.

“Khối lượng nguyên tử: 69,8.” Raventi nghiêm nghị nói. Ông rất tự tin về tính chính xác của bản báo cáo.

Tất cả các Arcanist đều cúi đầu nhìn vào cột tương ứng trong luận án.

“Nguyên tố giống nhôm này có nguyên tử khối nằm trong khoảng 68 ~ 70.”

Đùng! Trong đầu họ nổ ra một tiếng sấm. Các dữ liệu và tính chất mà Raventi đọc lên tiếp đó lần lượt vang vọng trong tâm trí họ như thể sét đánh liên tục.

Điều này có nghĩa là gì? Larry và các Arcanist khác, những người đủ tư cách tham dự hội nghị thường niên này, làm sao có thể không biết câu trả lời!

Tất cả đều cảm thấy máu trong người mình sôi lên, không thể giữ nổi bình tĩnh được nữa.

Raventi gõ gõ vào bục để giục mọi người im lặng, sau đó gầm lên.

“Tôi nghĩ không cần thiết phải giải thích tầm quan trọng to lớn của luận án này nữa! Câu hỏi bây giờ là, Lucien Evans X là ai? Người này đang ở đâu?!”

Ghi chú

[Lên trên]
Trong nhiệt động lực học, nhiệt độ tới hạn giống như một vạch mức ấy, nếu cao hơn vạch này thì bất kể áp suất là bao nhiêu, hơi cũng sẽ không hóa lỏng, còn nếu dưới vạch này thì hơi có thể hóa lỏng. Nguyên nhân là bởi các chất khí trở nên khó hóa lỏng hơn khi nhiệt độ tăng lên vì động năng của các phần tử tạo nên chất khí cũng tăng lên.
Trong nhiệt động lực học, nhiệt độ tới hạn giống như một vạch mức ấy, nếu cao hơn vạch này thì bất kể áp suất là bao nhiêu, hơi cũng sẽ không hóa lỏng, còn nếu dưới vạch này thì hơi có thể hóa lỏng. Nguyên nhân là bởi các chất khí trở nên khó hóa lỏng hơn khi nhiệt độ tăng lên vì động năng của các phần tử tạo nên chất khí cũng tăng lên.