Hậu truyện - Năm 24 Lịch Arcana

Chương 2 - Cái bóng

2026-03-02

2

Chương 2 - Cái bóng

*Trans+Edit: Lắc

“Gì mà rú lên như gặp ma vậy.” Ngay sau khi giọng nói trầm thấp, mơ hồ vang lên từ ngoài cửa, cánh cửa phòng liền kêu lên “két” một tiếng rồi mở ra. Một thiếu niên tóc đầu bù tóc rối bước vào, mí mắt sưng húp, đôi mắt màu lam nhạt vằn vện tia máu, dường như đã rất lâu rồi không được nghỉ ngơi tử tế.

Còn ở phía sau cậu ta, một bóng hình lờ nhờ, mờ ảo đang dán chặt lấy lưng, đôi chân lơ lửng cách đất tiến về phía trước. Nó vừa xuất hiện, cả căn phòng ký túc bỗng trở nên âm u lạnh lẽo, tựa như đang từ một đêm cuối xuân quay ngược về lúc rạng sáng đầu xuân, làm cho người ta không rét mà run.

Donnie cả người rét cầm cập, vội vàng mặc chiếc áo khoác dài vừa mới cởi ra để bên cạnh vào: “Sami, ngày nào tôi cũng thấy cái bóng ma sau lưng cậu, lại còn sợ ma nữa chắc? Với cả, nếu mà thực sự có ác linh nào, mấy giáo viên hệ Chiêu hồn chắc chắn sẽ cười không khép được miệng vào mà đến bắt đi ấy chứ.”

Đây chính là cái dở của trường ma thuật: không còn chỗ cho những truyền thuyết về ma quỷ nữa, không giống như trường phổ thông, nơi thường xuyên có những câu chuyện liên quan tới ma quỷ. Kiểu như, có một nữ sinh treo cổ trong một phòng thí nghiệm nào đó, thế là khi làm thí nghiệm ở đó một mình vào ban đêm, người ta hay gặp phải chuyện vật liệu thí nghiệm biến mất không rõ lý do, hay những vật liệu cần gấp vốn để ở rất xa lại bỗng xuất hiện ngay trong tầm tay.

Đương nhiên, trong trường ma thuật cũng không thiếu những lời đồn đại, chẳng hạn như có tin đồn rằng vị pháp sư già u ám trông coi phòng giải phẫu thường xuyên tiến hành những nghiên cứu trên người sống, thế nên ông ta mới quanh năm suốt tháng ở lì trong đó không ra ngoài, mới nóng nảy ngăn bất kỳ ai lại gần phòng của mình như vậy.

Sami ngáp một cái: “Thế sao cậu kêu thảm thiết thế? Cậu là người học việc xuất sắc nằm trong top 20 của khối chúng ta cơ mà.”

Hai tay của con ma sau lưng cậu ta bỗng duỗi dài ra như dây chun, quắp lấy cốc và bình nước, rót đầy một cốc rồi đưa lên miệng Sami.

“Học việc có giỏi đến đâu thì khi đối mặt với ngần ấy công thức, phương trình, khái niệm, nguyên lý, hoa văn ma thuật và mô hình thần chú cũng sẽ thấy đầu sắp nổ tung thôi, dù là bây giờ mới chỉ học những thứ nông cạn và đơn giản nhất.” Donnie vừa day day thái dương vừa lầm bầm trong bụng: ‘Nhất là khi bao nhiêu lý thuyết, công thức, phương trình, hằng số và mô hình đều gắn với cái tên Lucien hoặc Evans, làm sao có thể không khiến người ta bực bội đến mức chỉ muốn xuyên về quá khứ giết quách Ngài ấy đi, để cho mấy cái thứ giày vò người ta này đỡ phải xuất hiện cho được.’

Nghĩ đến đây, Donnie thở dài nói: “Vả lại, tôi không có vòng cổ tỉnh táo, cũng chẳng có nhẫn tập trung, lại càng không giống cậu, sinh ra đã có linh theo sau, ma thuật hệ Chiêu hồn lại nắm vững xuất sắc, chưa kể còn được Học viện Ma thuật Heidler nhắm trúng nữa. Đối với tôi mà nói, tất cả đều chỉ có thể dựa vào chính mình, hơn nữa còn không được thất bại. Kéo dài lâu như vậy, khó tránh khỏi sẽ thấy mệt mỏi và gắt gỏng thôi.”

Cậu hiểu khá rõ tình trạng tâm lý của bản thân.

Sami cúi đầu uống nước rồi lại ngáp một cái trông rất mất hình tượng. “Cậu nắm bắt phân tích tâm lý trong lĩnh vực Ảo ảnh tốt đấy. Áp lực kiểu này cứ phát tiết ra là được.”

Kế đó, cậu uể oải ngả người xuống giường mình rồi nhắm mắt lại, miệng lầm bầm nói: “Có linh sau lưng phiền lắm. Nó sẽ hút tinh lực của cậu, ảnh hưởng đến trạng thái của cậu, sẽ… sẽ làm các cô gái không dám lại gần cậu. Nếu mà vào thời thần giáo Chân Lý thống trị, tôi đã bị trói thẳng lên giàn hỏa thiêu rồi. Nếu không phải vì linh hồn tôi sinh ra đã đặc biệt, địa điểm sinh ra cũng đặc biệt, thì linh này sẽ rất khó bị loại bỏ mà không gây tổn thương đến bản thân. Tôi…”

Đang nói dở, Sami đã ngủ thiếp đi, nhịp thở khẽ khàng như có như không, còn linh kia nằm dưới thân, ôm chặt lấy cậu.

Donnie liếc nhìn người bạn cùng phòng của mình rồi khẽ thở dài: ‘Thứ cậu ghét bỏ lại là thứ tôi có thèm muốn cũng không giành được. Dù sao sau này mà trở thành pháp sư chính thức, các nữ pháp sư sẽ chẳng sợ gì linh sau lưng đâu.’

Cậu từng nghe Sami nhắc qua, vốn dĩ cậu ta có song sinh, nhưng do ở gần khe nứt của Linh Giới nên cơ thể người mẹ bị tổn thương, cuối cùng khi sinh ra, một trong hai đứa bé đã chết.

Sau khi định thần lại, Donnie bình tĩnh quăng việc ôn tập “Nhập môn Arcana Cơ bản” cùng với “Lịch sử Arcana và Ma thuật” sang một bên, thế rồi tập trung luyện tập phân tích mô hình thần chú.

Ngày mai, mình hẳn là cũng sẽ có một chiếc vòng cổ tỉnh táo rồi!

……

Tiếng chú văn trúc trắc, quái dị vừa cất lên cũng là lúc những hạt bột mịn trong vắt, lạnh lẽo rơi xuống. Một tia sáng trong suốt với hàn khí quấn quanh bắn ra, làm đông một lớp sương trắng dày trên bia ngắm, vừa vặn vào đúng vị trí tương ứng với cổ họng.

Donnie hài lòng nhìn thành quả của mình, trong lòng thầm cảm ơn Ngài Evans. Kể từ khi Ngài ấy bước đầu khám phá ra bản chất của ma thuật, tác dụng của rất nhiều chú văn đã được phân tích rõ ràng, vậy nên chúng đã được đơn giản hóa đi không ít. Bằng không, cậu đã chẳng thể nào thi triển ra một cái Tia Đóng băng nhanh như vậy.

“Được rồi, luyện tập ma thuật hôm nay đến đây thôi.” Giáo viên phụ trách hướng dẫn ma thuật thực chiến vỗ tay, ra hiệu kết thúc tiết học.

Donnie vội vàng dừng lại rồi cẩn thận thu dọn vật liệu. Sau khi chào hỏi một câu với Sami bên cạnh, người lúc nào cũng mơ mơ màng màng như chưa tỉnh ngủ, cậu vội vã chạy ra bến xe bên ngoài trường.

Hôm nay là Chủ nhật, buổi chiều cũng không có tiết.

Gần bốn mươi phút sau, chuyến xe buýt tuyến số 36 đã đến đại lộ Khải Hoàn. Donnie nhanh chân rảo bước vào hiệu sách Tri Thức.

“Buổi chiều tốt lành, thưa ngài.” Donnie đánh tiếng chào, sau đó có chút lúng túng không biết nên nói gì tiếp theo.

Ông chủ với đôi mắt giống như mắt cú mèo và bộ râu quai nón màu vàng sẫm cười ha hả: “Chào buổi chiều, đến đúng giờ lắm. Tôi đã chuẩn bị sẵn vòng cổ tỉnh táo và khế ước rồi đây.”

Vừa nói, ông vừa lấy ra một chiếc vòng cổ màu vàng nhạt. Trên chiếc vòng có đính năm viên đá quý màu xanh nhạt nhỏ cỡ hòn sỏi. Từ chúng tỏa ra hơi mát dịu nhẹ, như thể bên trong chứa đựng một dòng suối trong lành, còn vị trí của chúng thì vừa vặn tạo thành hình một ngôi sao năm cánh biến dị.

“Đây là vòng cổ tỉnh táo cấp bậc vật phẩm ma thuật chính thức…” Dù chưa học được thuật giám định, Donnie cũng đã từng học qua lớp giám định vật phẩm giả kim cơ bản ở trường. Đặc trưng dao động rõ rệt như vậy giúp cậu nhận ra ngay giá trị thực sự của chiếc vòng cổ này. Điều đó khiến trong lòng cậu vừa kích động lại vừa nghi hoặc. Ngài Evans từng nói rồi: “Tình huống vô duyên vô cớ được tặng phần lớn đều ẩn chứa âm mưu, bất kể âm mưu đó là tốt hay xấu cho mình.”

Ông chủ vuốt vuốt râu rồi khẽ cười nói: “Chỉ là cho cậu thuê, chứ không phải tặng không.

Thật ra ta thực dụng lắm. Ta làm việc tốt là để được nhận báo đáp thôi. Tuy bây giờ cho cậu thuê với giá rẻ, nhưng mai này khi trở thành pháp sư chính thức, nếu tôi có việc cần cậu giúp đỡ trong phạm vi năng lực, chẳng lẽ cậu lại không giúp? Đây giống như một khoản đầu tư dài hạn vậy, một khoản đầu tư hoàn toàn không tổn hại đến lợi ích của bản thân.”

Khi các cơ sở hạ tầng như đường bộ, đường sắt được hoàn thiện, cùng với đó là sự phổ biến của xe hơi ma thuật, tàu hỏa hơi nước ma thuật, tàu thủy hơi nước, phi cơ và các sự vật tương tự được thúc đẩy lắp đặt thiết bị phân hạch mini, việc lưu thông hàng hóa các nơi ngày càng thuận tiện. Ngành ngân hàng cũng ngày một trên đà phát triển và có nhiều cải cách.

Nghe ông chủ đáp vậy, Donnie trái lại cảm thấy yên tâm hơn một chút. Tuy vẫn còn có phần ngờ vực về việc vì sao ông ta lại có vẻ khá là coi trọng mình, nhưng cậu cũng không quá để tâm. Đầu tư mà, vốn dĩ là dựa vào việc có con mắt và các mối quan hệ thôi. Bởi vậy, cậu nhanh chóng cầm lấy tờ khế ước bên cạnh lên và xem xét kỹ càng.

Donnie xem xét từng điều khoản một dựa trên những điểm mấu chốt về khế ước được giảng ở trường ma thuật. Bản khế ước này rất đơn giản, hoàn toàn không có chỗ nào gây bất đồng, do vậy cậu chẳng mấy chốc đã có kết luận, bèn cắn răng cầm bút lông lên ký tên thật của mình vào.

Một ngọn lửa nhạt màu bùng lên, nhanh chóng thiêu rụi bản khế ước, đồng thời cũng sao ra hai bản.

“Khế ước đã lập, cầm lấy chiếc vòng cổ này đi.” Ông chủ đưa vòng cổ cho Donnie.

Sau khi nắm quyền kiểm soát vòng cổ theo quy trình chuẩn, Donnie liền đeo nó lên cổ. Ngay lập tức, cậu cảm thấy một luồng hơi mát lan tỏa khắp toàn thân. Mọi bức bối, bất an và áp lực phiền muộn tích tụ nhiều ngày qua đều bị quét sạch, mang đến cho cậu cảm giác sảng khoái và dễ chịu chưa từng có.

“Donnie.” Ông chủ bỗng mở miệng. “Trong kỳ thi tuyển đầu vào thống nhất cho các trường cao đẳng ma thuật sắp tới, cậu định báo danh vào học viện ma thuật nào? Holt, Tháp, Heidler? Hay là nơi khác?”

Hiện tại trên toàn Ma pháp Nghị viện có chín trường ma thuật cao cấp. Trong đó, Học viện Holt mạnh về các lĩnh vực như vi mô, nguyên tố; Học viện Tháp mạnh về lĩnh vực vĩ mô như chiêm tinh, vũ trụ học; Học viện Heidler thì mạnh về các lĩnh vực chiêu hồn, di truyền, y khoa… Việc nộp đơn vào các học viện khác nhau sẽ đòi hỏi phải thi thêm những nội dung khác nhau. Vì vậy, trước kỳ thi tuyển đầu vào thống nhất hơn một tháng, học sinh sẽ chọn học viện mình muốn báo danh để thuận tiện cho việc sắp xếp kỳ thi cuối cùng.

Donnie theo bản năng định trả lời là Học viện Holt, vì đây là trường cao đẳng đầu tiên của Nghị viện, các Arcanist giảng dạy ở đó đều có thực lực mạnh mẽ, kiến thức uyên bác, lại am hiểu về lĩnh vực vi mô kỳ diệu nhất, thứ có liên quan đến bản chất của thế giới và ma thuật. Ai mà lại không khao khát nó cơ chứ?

Nhưng khi nhìn vào đôi mắt như mắt cú mèo của ông chủ, cậu bỗng nhớ lại cảm giác khốn đốn đêm qua. Những phương trình và công thức phức tạp đến mức chỉ cần tìm hiểu sơ qua thôi cũng làm người ta muốn chết, những giới thiệu về mô hình toán học khiến người ta hoa mắt chóng mặt đến mức muốn giết người, và những “lời nguyền” mang tên Lucien hay Evans kia khiến cậu cảm thấy bực bội và căm hận từ tận đáy lòng.

Cứ nghĩ đến việc sau này sẽ dấn thân sâu hơn vào “lĩnh vực Evans”, cậu lại cảm thấy cuộc đời ảm đạm, không nhìn ra chút tia nắng nào.

“Tôi… Tôi vẫn chưa quyết định được. Vốn dĩ tôi định thi vào Học viện Holt, nhưng những nơi khác có vẻ cũng không tệ. Môn nào tôi cũng có thể coi là khá hết.” Donnie ậm ừ đáp.

Ông chủ bật ra một tiếng cười, sau đó lại thở dài: “Thực ra tôi là một pháp sư. Tôi bước chân vào thế giới ma thuật chính là nhờ ảnh hưởng của [Báo Chuyên đề Arcana và Ma thuật] đấy.

Tôi đã từng ôm đầy hoài bão, muốn tạo ra những thành tựu to lớn, khiến bản thân tự hào trong lĩnh vực vi mô. Bởi xét cho cùng, Ngài Evans cũng chỉ mới thiết lập cái khung, vẫn còn rất nhiều chi tiết và nền tảng chưa được nghiên cứu thấu đáo. Tiếc là đến khi đi sâu vào học tập và nghiên cứu, tôi mới phát hiện ra rằng, trong lĩnh vực này, chỉ có những Arcanist thực sự thiên tài mới có thể tiến bước. Còn những kẻ giống như tôi thì chỉ có thể học tập một cách tầm thường, thậm chỉ cả việc theo sau thôi cũng khó khăn không làm được.

Nhưng đáng sợ hơn là, vì chuyên tâm nghiên cứu lý thuyết mà tôi đã hoàn toàn bỏ bê việc ứng dụng ma thuật, dẫn đến thực lực bị đình trệ, thành thử phải sớm rút khỏi hàng ngũ những người tiến về đỉnh kim tự tháp, để rồi chỉ có thể mở một hiệu sách thế này cho qua ngày.”

Donnie ngẩn người nói: “Thưa ngài, sao ngài không chuyển hướng nghiên cứu?”

“Tôi đang thử chuyển hướng sang chiêu hồn rồi, nhưng nền tảng không vững lại thêm tư duy đã định hình, mọi thứ đều vô cùng khó khăn.” Ông chủ không nói gì thêm nữa và ra hiệu cho Donnie có thể đi.

Donnie ù ù cạc cạc đi trên đường lớn, trong đầu toàn là những lời của ông chủ và luồng suy nghĩ trước đó của chính mình. Tất cả chúng dần dần hội tụ thành một ý nghĩ: ‘Mình không muốn bị hào quang của Ngài Evans che khuất, không muốn bị những công thức và phương trình phức tạp kia quấy nhiễu cả đời, không muốn mỗi ngày trong miệng, thậm chí cả trong mơ cũng đều lẩm bẩm Lucien cái này cái nọ, Evans cái lọ cái chai…

Vậy, lĩnh vực nào mới không có “cái bóng” của Ngài Evans đây?’

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!