Chương 501-600

Chương 521: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (7)

2026-03-04

1

Chương 521: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (7)

Chương 521: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (7)

- Han Kain

Theo những gì Tòa Thánh giám sát và điều tra về giáo đoàn Horus, nơi đặt ‘Vương Quốc Mộng Mơ’ là kho lưu trữ thánh vật bên trong giáo khu Hàn Quốc.

“Gọi là thánh vật thôi, nhưng theo tôi được biết thì chỉ là mấy tác phẩm nghệ thuật. Những vật thật sự bí ẩn, mang theo phép màu chắc đang được cất giữ ở tổng giáo khu Mỹ.”

Min-ah vẫn giữ thái độ hoài nghi rằng ‘Vương Quốc Mộng Mơ’ có thật sự là một vật thần bí hay không.

Nếu là thứ thật sự mang phép màu, thì không đời nào lại nằm ở giáo khu Hàn Quốc.

Đạo cụ lấy từ Khách Sạn thì những NPC không thuộc phe Khách Sạn không thể sử dụng.

Vì vậy, giáo đoàn Horus hẳn chỉ xem Vương Quốc Mộng Mơ như một bức tranh có giá trị, kiểu ‘Mona Lisa’ hay ‘Hoa Hướng Dương’ mà thôi.

Ngay sau đó, Min-ah chia sẻ với tôi vài món ‘đạo cụ thâm nhập’ do Tòa Thánh cấp.

“Cái này là gì?”

“Cứ coi nó là một loại mặt nạ cải trang thôi. Thử đeo nó đi.”

Khi đeo thứ giống mặt nạ bằng da đó lên, và đứng trước gương, một người hoàn toàn khác xuất hiện.

Đó là một ông chú khoảng hơn 30 tuổi, khác với thân phận thật của tôi là ‘Han Kain’, cũng không phải ‘Cha Eun-ho’ , thân phận của tôi trong phòng 207.

“Ghê thật đấy chứ?”

“Đừng tin tưởng quá. Nếu là Thực Thể Hỗn Mang mạnh thì có thể dễ dàng nhìn thấu, với lại trúng đạn là nó hỏng ngay. Chỉ để lừa người bình thường thôi.”

“Vậy à?”

“Giờ tôi sẽ giải thích kế hoạch thâm nhập—”

“Chờ đã.”

Tôi truyền đạt yêu cầu cuối cùng của mình.

“Cái gì cơ?”

“Cậu không kiếm được à?”

“Không phải…. Muốn thì cũng kiếm được, nhưng nó mất tự nhiên quá. Với lại lúc thâm nhập có vẻ sẽ gây vướng víu.”

“Tôi đã tính đến cả phần đó rồi.”

“... Được.”

***

Rạng sáng, khi vầng trăng tròn chiếu rọi bầu trời đêm.

Tôi khởi hành, trong lòng có chút cảm xúc khi nhận ra thế giới này vẫn có mặt trăng tồn tại nguyên vẹn.

Quá trình đột nhập vào tòa nhà nơi đặt kho lưu trữ thánh vật không mấy khó khăn.

Cũng do tôi đã quen với mấy công việc như đặc vụ bí mật thế này khi leo Khách Sạn, lại còn vì Tòa Thánh đã nắm được khá nhiều thông tin.

‘Dừng 6 giây. Di chuyển 5 bước sang phải. Tiếp tục tiến lên.’

Cứ di chuyển như vậy, chẳng mấy chốc chúng tôi đã đến một không gian tĩnh lặng.

Xung quanh trông giống bảo tàng hơn là kho chứa báu vật, tượng và tranh được trưng bày khắp nơi.

Có khi họ thỉnh thoảng mời giới thượng lưu của các lĩnh vực khác nhau đến tổ chức triển lãm chăng?

- Lạch cạch!

Từ chiếc túi tôi đang mang phát ra tiếng động ngọ nguậy, Min-ah lập tức nhíu mày nhìn tôi.

Chỉ nhìn biểu cảm thôi cũng biết cô ấy đang nghĩ gì.

‘Ngay từ lúc cậu đưa ra yêu cầu kỳ quái là tôi biết rồi! Chỉ tổ vướng víu cho việc thâm nhập chứ chả được gì!’

Dù sao thì cũng đâu phải vì ‘thứ này’ khiến chúng tôi bị lộ, nên tôi cười gượng cho qua.

Sau khi đặt chiếc túi xuống vị trí thích hợp, tôi cẩn thận thăm dò bên trong.

Không lâu sau, Min-ah tìm thấy ‘Vương Quốc Mộng Mơ’ treo trên tường.

Tôi gật đầu đáp lại ánh mắt dò hỏi của cô ấy, rồi cẩn thận quan sát khung tranh.

Phải mang cả khung đi sao?

Nhưng nó quá nặng. Mà nếu đập vỡ hay tháo ra thì sẽ gây tiếng động—

Ngay lúc đó.

“...!”

Một mùi hôi thối mãnh liệt như khoét sâu vào mũi ập đến.

Là giác quan cực kỳ nhạy bén, thỉnh thoảng xuất hiện sau khi lên tầng 2!

Ahri và Ông từng chẩn đoán rằng, đó là một trong những sức mạnh sinh ra khi cấp độ linh hồn của tôi tăng lên.

Điều quan trọng là có kẻ nào đó—chắc chắn không phải con người—đang tiến lại gần.

Trong hoàn cảnh này, kẻ đang tiếp cận không thể nào là đồng minh.

Khoảng 3 giây sau, Min-ah cũng cứng mặt, tay đưa vào trong áo.

Cô ấy định rút súng và bắn nhau sao?

Xung quanh có nhiều tác phẩm nghệ thuật quý giá, nên phía đối phương chắc cũng muốn tránh phải đấu súng nếu có thể.

Xét điểm này, có lẽ chúng tôi vẫn có thể rút lui mà không đổ máu—

“...”

Không.

Ngay từ đầu, chúng tôi đã chuẩn bị sẵn một con bài cho tình huống thế này rồi mà?

“Min-ah. Quỳ xuống bên cạnh tôi và chờ đi.”

“...?”

“Cứ nói đi. Im lặng để làm gì?”

Phe địch đã phát hiện ra kẻ đột nhập rồi, không cần giữ im lặng nữa.

“Eun-ho, cậu định—”

“Quả nhiên không ổn rồi. Khung tranh nặng quá. Thứ chúng ta cần chỉ là bức tranh thôi. Với lại, tôi đã bảo là quỳ xuống rồi mà?”

- Rầm!

Cửa kho thánh vật bật mở, những lính gác vũ trang như bước ra từ nơi không thuộc Hàn Quốc thế kỷ 21 ập vào, còn tôi thì hành động đầy đường hoàng trước mặt tất cả.

- Choang!

Tôi ném mạnh khung tranh vào tường, làm nó vỡ tan.

“Lũ khốn kiếp này!”

Có lẽ họ đã nhận lệnh không được làm hỏng tác phẩm nghệ thuật, nên tên lính gác đứng đầu tỏa ra ‘mùi hôi quái dị’ liền méo mặt.

“Các ngươi ngu dốt đến cỡ nào được chứ? Không biết nghệ thuật là gì à?!”

“Hạ súng xuống.”

Giọng nói trầm thấp, vang vọng hết mức có thể.

Bầu không khí cố tình làm ra vẻ uy nghiêm.

“Mày nói cái gì vậy? Thằng điên này!”

Tất nhiên, như vậy vẫn chưa đủ.

Tay tôi tự nhiên vươn lên không trung, trên đó xuất hiện Quỷ Thư.

Trước hiện tượng rõ ràng là phép màu đó, đám lính gác thoáng kinh ngạc, nhưng tên tỏa ra mùi thú vật kia trừng mắt.

“Những kẻ này không phải loại tầm thường! Cố hết sức đừng làm hỏng các tác phẩm—”

Chính vì khoảnh khắc này mà tôi chuẩn bị con bài đó.

Chiếc túi đặt hờ ở góc nhà kho mở ra, ‘thứ đó’ bay vọt lên.

- Phành phạch!

Bộ lông trắng bóng mượt.

Bột trắng mịn nhàn nhạt tỏa ra xung quanh.

Một con vẹt xinh đẹp như yêu tinh đáp xuống vai tôi.

Nếu là người bình thường chắc chỉ nghĩ ‘Tự nhiên đâu ra con vẹt thế?’ nhưng đây là nơi nào?

Là thánh địa bí mật của giáo đoàn coi vẹt là sứ giả của thần.

Vì vậy tôi đường hoàng nói.

“Các ngươi có biết ta là ai không?”

Đám lính gác bắt đầu hoang mang.

Trong mắt vài kẻ thoáng lộ vẻ khó tin.

Tôi thì thầm thêm một câu.

“Người các ngươi phụng sự, tín đồ trung thành Hong Go-hak, chẳng phải đã nói rồi sao? Thời khắc đã điểm.”

Ông lão Hong Go-hak đó lần đầu gặp tôi đã hô hào rằng Horus sắp trở lại.

Đương nhiên ông ta cũng nói điều đó với người xung quanh hàng chục lần rồi chứ?

Có lẽ cảm thấy có gì đó không ổn, vài lính gác đảo mắt nhìn về phía gã đàn ông to lớn tỏa ra mùi hôi.

Ngay từ đầu tôi cũng đã đoán rồi, tên khổng lồ trông không giống người kia hẳn là thủ lĩnh của bọn họ.

Nếu vậy thì, nếu tôi mà dồn ép được hắn, đám còn lại cũng tự khắc mà quỳ xuống.

- Grừ…!

Âm thanh trầm thấp phát ra từ mỏ con chim linh thiêng.

Con vẹt hành động như người, ngẩng đầu nhìn đám lính gác.

“Vì sao các ngươi vẫn còn phô bày khí tức xấu xí như vậy?”

Vẹt vốn có thể bắt chước tiếng người, nhưng họ đã từng thấy con vẹt nào nói chuyện như thế này chưa?

Chuyện này hết sức quái dị.

Nhưng cũng linh thiêng.

Trong thế giới này, tà ác và thần bí vốn chẳng khác nhau, nên sự quái dị chính là biểu tượng của thần linh.

Gã khổng lồ bắt đầu toát mồ hôi lạnh, cẩn thận đáp lại.

“Tôi, tôi tên là Park Sung-jin, phụ trách an ninh của giáo khu Hàn Quốc—”

“Rồi sao?”

“Tôi, tôi nhận được tin báo có trộm, có trộm đột nhập—”

“Ở đây có kẻ trộm nào sao?”

Tôi ưỡn thẳng lưng trước đám lính gác đang hoang mang, tỏ ra tự tin hết mức có thể.

Diễn xuất thế này quan trọng nhất là phải giữ thái độ tự tin, dù xảy ra chuyện gì đi nữa.

Lần này, tôi và con vẹt nói luân phiên như đang đối thoại.

“Dưới bầu trời, vạn vật đều nằm trong tay Người, nên ngôi đền này cũng thuộc về Đấng Tôn Quý.”

“Ta lĩnh ý chỉ của Người mà giáng lâm.”

“Vậy Sung-jin à, ở đây có nơi nào mà ta không thể đến sao?”

Đến lúc này, Park Sung-jin đã quỳ xuống.

Dĩ nhiên những tên lính gác phía sau cũng khom người lúng túng.

“Không có!”

“Vậy ở đây có thứ gì ta không thể lấy sao?”

“Không có!”

Tôi lại cầm khung tranh đập vào tường.

- Choang!

Không ai dám ngăn tôi khi tôi đường hoàng lấy ‘Vương Quốc Mộng Mơ’ ra khỏi khung trước mặt tất cả.

“Hmm….”

Chỉ lấy bức tranh ra thì nó nhẹ bẫng như một tờ giấy.

Đã lỡ tạo bầu không khí rồi, thì nên hành động ‘thần bí hơn’ một chút vẫn hơn chứ nhỉ?

Tôi cuộn tranh lại, buộc dây, rồi gắn vào chân con vẹt.

“Sung-jin à, tối quá. Mở cửa sổ ra.”

“Cửa sổ… ý ngài là lỗ thông gió bên kia sao?”

“Cửa sổ hay lỗ thông gió gì cũng được.”

“V, vâng.”

Ngay sau đó, qua lỗ thông gió, tôi thả Vương Quốc Mộng Mơ cùng con vẹt ra ngoài.

“... Ự.”

Một cảm giác choáng váng ập đến.

Dù chỉ trong chốc lát, việc sử dụng Năng Lực Hóa Thần mà không có Cửa Sổ Trạng Thái bảo hộ quả nhiên vẫn cực kì khó khăn.

Mức độ vận dụng này là nhờ tiếp nhận ‘Câu Văn Thứ Hai’ nên tôi mới có thể làm được.

Giờ cũng nên rút lui.

Tôi khẽ ra hiệu, quả nhiên Min-ah là người nhanh trí nên cũng hiểu ý, cung kính đứng dậy.

Chỉ cần đường hoàng rời khỏi kho thánh vật, rồi vứt cái mặt nạ ngụy trang do Tòa Thánh cấp là hoàn thành tội ác hoàn hảo!

Ha ha, biết ngay là sẽ như vậy mà - mang theo con vẹt quả là thông thái mà?

Yêu cầu tìm con vẹt trông thần bí và xinh đẹp nhất quả không phải uổng công.

Đã đặt tên nó là New Perro rồi, sau này chắc còn phải nhờ ‘giúp đỡ’ nữa.

Mình cũng đã chuẩn bị tinh thần đánh một trận nếu cần, nhưng hóa ra lại giải quyết êm đẹp—

Không, chờ đã.

Cứ mỗi khi mình nghĩ kiểu ‘dễ hơn tưởng tượng’ là y như rằng sẽ xảy ra chuyện.

Vậy nên đừng nghĩ như thế.

Thậm chí đừng nghĩ đến việc đừng nghĩ.

Đừng bám vào quyết định buông bỏ.

Dừng việc suy nghĩ về việc không bám chấp.

Buông bỏ cả việc muốn dừng.

Quên luôn cả ý định buông bỏ.

Gạt đi gánh nặng của việc quên—

- Piiiiiiiii!

Một cảm giác khó chịu không thể diễn tả.

Dòng suy nghĩ vô hạn nối tiếp nhau bỗng dừng lại.

Trong khoảnh khắc, trong phạm vi nhận thức đã phình to vô tận, tôi ‘cảm nhận’ được một ông lão.

Ông ta sở hữu ma lực ghê tởm.

Ông ta là pháp sư có thể bẻ cong tâm trí con người.

Ông ta là tổng phụ trách giáo khu Hàn Quốc, giám mục Hong Go-hak.

Tôi nhìn ông lão.

Ông lão nhìn tôi.

Khoảng cách vật lý vẫn hơn vài km, chúng tôi không thể nhìn thấy hay nghe thấy đối phương.

Nhưng ông ta không hề nghi ngờ sự ‘giao tiếp’ khó hiểu đang diễn ra lúc này.

Vì ông ta là người tin chắc vào sự tồn tại của phép màu.

Trong cuộc đối thoại không âm thanh này, linh mục cảm nhận được tôi, và tôi cảm nhận được linh mục.

Tôi cảm nhận sự vặn vẹo ẩn trong niềm tin của kẻ ‘đã từng’ trung tín.

‘Ngài, đã quá muộn rồi.’

- Tạch!

“... Không. Vẫn chưa muộn.”

“Á! C, cậu vừa nói gì vậy?”

Tôi quay đầu, thấy Min-ah đang bịt tai bằng cả hai tay.

“Đau đầu quá! Vừa rồi là cái gì? Nhìn kìa, kể cả lính gác cũng ngã hết rồi—”

“Ra khỏi đây trước đã.”

***

Ngay khi chúng tôi vừa về chỗ ở, Min-ah kích động nói.

“Wow! Cái, cái gì vậy? Thậm chí nó không thể so với Ji-eun được! Đẳng cấp khác hoàn toàn luôn ấy. Vì vốn là của cậu nên vậy à? T,tôi hỏi thật vì tò mò nhé!”

“...”

“Hơ, tôi hỏi cho chắc thôi. Cậu, cậu… không phải thật sự là Chúa hay gì đó tương tự chứ? Ý tôi là—”

“Min-ah. Tôi giờ mệt lắm rồi. Tôi phải nghỉ một chút đã.”

“Hả?”

Đầu tôi đau như búa bổ.

Giờ tôi thật sự không chịu nổi nữa, tôi nhổ ra ngụm máu đã dồn lại trong miệng từ nãy.

“Áaa! Chỗ máu kia là sao vậy?”

“...”

Dù tiếp nhận Câu Văn Thứ Hai đã giúp tăng độ thuần thục của tôi với Hóa Thần Chi Thư, nhưng vẫn có giới hạn.

Không có Cửa Sổ Trạng Thái bảo hộ mà liên tục dùng Năng Lực Hóa Thần như ở trường THPT Khách Sạn thì kiểu gì cũng sẽ gặp phải phản phệ.

“... Tôi ngủ chút đây.”

Cơ thể sụp xuống trong chớp mắt, Min-ah hốt hoảng hỏi.

“Con vẹt! Con vẹt đâu? Chúng ta phải tìm bức tranh chứ!”

“... Tôi không biết. Tìm kĩ thử đi. Nó là chim mà, có khi đậu trên cây ở đâu đó.”

“Cái gì?”

Tôi thấy phải xin lỗi Min-ah, nhưng do cuộc đấu trí với Hong Go-hak mà tôi đã mất kiểm soát với New Perro.

Chắc nó đã trở lại thành con vẹt bình thường từ lâu, đang hoảng sợ kêu chíp chíp ở đâu đó.

Xui xẻo thì có khi bị quạ hay chim cắt tha mất rồi…

Thôi, chỉ cần bức tranh còn nguyên là được.

“Nhớ tìm bức tranh hộ tôi nhé. Tôi ngủ đây.”

“Này! Này! Ít nhất cũng phải nói vị trí đại khái—”

Và tôi mất ý thức.

***

...

...

...

Khi tỉnh lại trong bầu không khí lạnh lẽo, xung quanh chỉ có mình tôi.

Min-ah vẫn còn đang đi tìm New Perro sao?

“À.”

Trên bàn là ‘Vương Quốc Mộng Mơ’.

May mắn thay, trong lúc tôi bất tỉnh, Min-ah đã tìm được nó.

“...”

Cuối cùng cũng có phương tiện để tìm đồng đội.

Đồng thời, cũng có cách để xác định ‘thân phận của Min-ah’!

- Phật!

Vương Quốc Mộng Mơ mở ra.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!