Chương 501-600

Chương 519: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (5)

2026-03-03

1

Chương 519: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (5)

Chương 519: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (5)

- Han Kain

Nghe nói, những thử thách của Khách Sạn đều là những sự việc từng đã thực sự xảy ra ở đâu đó trong vũ trụ, được cải biên lại.

Sự thật này có ý nghĩa gì?

Một thiếu niên bị bạn bè cùng trang lứa bắt nạt, mắc chứng rối loạn tâm thần và phải nhập viện.

Thế nhưng, hóa ra Viện Trưởng của bệnh viện lại là một ác ma khoe khoang sức mạnh mang tầm vũ trụ.

Thiếu niên nhận được sức mạnh từ ác ma đó đã hủy diệt cả thế giới.

Một doanh nhân bị vợ và đối tác phản bội, mất đi tất cả.

Ngay lúc định từ bỏ trần gian, anh ta nhận được sự giúp đỡ của một ân nhân thần bí, và tái khởi nghiệp một cách thần kì.

Thế nhưng, hóa ra ân nhân đó lại là tư tế của một ác thần đã chết từ trước khi được sinh ra.

Cuối cùng, một con bướm vũ trụ sau khi nuốt chửng vô số phàm nhân và nở ra đã hủy diệt Trái Đất chỉ trong một đòn.

Điều đó có nghĩa là, những chuyện hoang đường vô lý như vậy có thể thực sự xảy ra trong hiện thực.

Thế giới giống như một tòa thành được xếp bằng những lá bài, chỉ cần một cái vẫy tay của những kẻ điên đang cười ở phía bên kia vũ trụ là có thể sụp đổ, không để lại dấu vết gì.

Khi nhận ra điều này, tôi chấp nhận rằng niềm tin của mình vào sự tồn tại bền vững, không lay chuyển của thế giới thực sự là ấu trĩ.

...

Những chuyện như trên cũng có thể xảy ra tại phòng 207.

Trước khi tiến vào phòng 207, tôi đã e ngại một tình huống, trong đó tình huống đã bị “hỏng” trước khi đến lượt mình bắt đầu.

Dĩ nhiên, vì trong phòng 207 có tồn tại “Khách Sạn” – quản trị viên tối cao – nên hẳn phải có một tấm lưới an toàn tối thiểu.

Chẳng hạn như việc chính Trái Đất bị nghiền nát rồi biến mất, hay nhân loại bị tuyệt chủng, những diễn biến điên loạn ở cấp độ đó có thể đã được Khách Sạn can thiệp và ngăn chặn.

Nói ngược lại thì, tình huống “hỏng ở mức độ vừa phải” là hoàn toàn có thể.

Hơn nữa, xét theo kinh nghiệm từ trước đến nay, giữa cái gọi là “vừa phải” theo quan điểm của Khách Sạn, và “vừa phải” theo quan điểm của chúng tôi có một chút khác biệt.

Ví dụ, hãy tưởng tượng toàn thể nhân loại trở thành nô lệ của người ngoài hành tinh ốc sên.

Chúng tôi có thể chửi bới rằng trong tình huống điên rồ như vậy thì làm sao tiến hành thử thách được, nhưng Khách Sạn hoàn toàn có thể nghiêm túc đề nghị: “Từ bây giờ, hãy cứu rỗi nhân loại.”

Ngay từ việc chia chúng tôi thành bốn tổ đội và thả xuống ở các mốc thời gian khác nhau đã là tiền đề rằng, hành động của tổ đội ở quá khứ có thể sẽ gây ảnh hưởng đến tương lai rồi còn gì.

Nếu tổ đội quá khứ phạm sai lầm lớn, và đẩy phòng 207 đến tận cùng diệt vong, thì ngay cả như vậy Khách Sạn cũng có thể nói đó là do các ngươi kém cỏi.

Vì thế, tôi muốn đưa cho đồng đội một loại tiêu chuẩn.

Nói cách khác, là chỉ dẫn tối thiểu để ngăn chặn không cho tận thế diễn ra.

***

- Lạch cạch! Lạch cạch!

Tôi liên tục gõ bàn phím, chìm vào biển thông tin.

Để thu thập thông tin về mục tiêu tiếp theo, giáo đoàn Horus.

“Chắc là chỗ này nhỉ?”

“Giáo đoàn” mà thông báo nhắc đến có phải là giáo đoàn Horus không?

Dù không có bằng chứng đanh thép, xác thực nào, nhưng so với ký ức về “hiện thực thật sự” thì rất đáng nghi.

Bởi vì Cơ Đốc giáo, Hindu giáo, Phật giáo, Hồi giáo thì trong hiện thực cũng tồn tại, nhưng “Horus giáo” thì tôi chưa từng nghe qua.

Chắc chắn là hậu quả của những thay đổi lịch sử do đồng đội ở quá khứ tạo ra.

Vì là “giáo đoàn”, nên xét theo tình hình thì hẳn phải có Thái Dương Thần Thánh...

“... Ừm.”

Một cơn đau đầu như thể bị kim nhọn châm vào não.

Là vì chuyện xảy ra mấy ngày trước khi thu hồi Quỷ Thư.

Khi đó, Tòa Thánh đã tập hợp toàn bộ học sinh, giáo viên, nhân viên trong trường lại và tiêm thứ gọi là “Thuốc xóa ký ức cấp 3”, đồng thời tiến hành liệu pháp thôi miên.

Có vẻ họ vừa muốn kiểm soát thông tin liên quan đến ác ma, vừa muốn xóa ký ức về “đặc vụ Kim Min-ah”.

Tôi đã cân nhắc việc kháng cự, nhưng sau khi suy nghĩ kỹ thì chấp nhận.

Đó là biện pháp sau khi mọi chuyện đã kết thúc, hơn nữa là loại thuốc và liệu pháp dùng cho học sinh nhỏ tuổi mà thôi.

Cường độ chắc không mạnh, nếu là tôi bây giờ thì khả năng cao là cũng chịu đựng được?

Đúng như dự đoán, sau khoảng nửa ngày, những ký ức bị quên dần dần tự nhiên quay trở lại.

Cơn đau đầu nhẹ cũng đi kèm như một phần thưởng thêm, nhưng hãy coi đó như huân chương chiến thắng đi.

- Ực!

Uống một ly nước đá xong thì thấy đỡ hơn.

- Lạch cạch!

Dù không thể so với cái gọi là bốn đại tôn giáo, nhưng Horus giáo cũng có quy mô toàn cầu ở mức độ nhất định.

Cơ cấu của giáo đoàn Horus gần với Công Giáo hơn là Tin Lành.

Tức là có tổng giáo phận ở Mỹ và các giáo phận riêng lẻ trên toàn thế giới.

Người đứng đầu giáo đoàn, tương đương với “Giáo Hoàng” trong Công giáo, cũng tồn tại, được gọi là “Pháp Vương Sophia”.

“Mất tích sao?”

Điều thú vị là Pháp Vương Sophia đã mất tích khoảng 7 năm trước, và đây từng là tin tức chấn động toàn cầu.

Có liên quan đến thử thách không?

Phần lịch sử của giáo đoàn có chút mơ hồ.

Họ tự xưng là đã tiếp nối từ thời Ai Cập cổ đại, nhưng từ góc nhìn bên ngoài, thì trên thực tế hầu như không có dấu vết họ tồn tại cho đến khoảng thế kỷ 20.

Theo ý kiến chung của giới học thuật, họ đột ngột xuất hiện tại Mỹ sau Đại Thảm Họa Tây Ban Nha, sự kiện lớn của thế kỷ 19, xảy ra cuối năm 1897 hoặc đầu năm 1898.

“Xuất hiện ở Mỹ à…”

Nghe thì có vẻ cũng hợp lý, nhưng vẫn có gì đó kỳ lạ.

Lấy tín ngưỡng truyền thống Ai Cập làm gốc mà lại khởi đầu ở Mỹ?

Mà thôi, Cơ Đốc giáo cũng lấy Do Thái giáo Trung Đông làm gốc, nhưng lịch sử thực tế lại bắt đầu ở Đế quốc La Mã, nên có lẽ cũng không phải chuyện lạ.

Hình ảnh của giáo đoàn trong nội địa Hàn Quốc không tệ.

Quy mô lớn, làm nhiều hoạt động từ thiện, lại có sự thần bí đặc trưng của thần thoại Ai Cập? Sự mới mẻ? Đại khái là cảm giác như vậy.

Khoảng trống lịch sử dài, nếu đổi góc nhìn thì cũng là ưu điểm, ở chỗ không có lịch sử xung đột như săn phù thủy hay thánh chiến.

“Từ mai phải đến dự thính thôi.”

Thông tin chi tiết hơn thì cuối cùng vẫn phải vào trong mới có được.

***

“Ôi chao, em học sinh! Gương mặt lạ quá, em mới đến à?”

“Vâng. Bình thường, ừm, nghe nói đến Horus giáo thì.”

Hay thử nói hơi trẻ con một chút?

“Dạ, nghe nói ở đây có nhiều bạn nữ xinh đẹp ạ!”

“Hoho! Nói thật thà quá nhỉ? Thế, tên gì?”

“Em là Cha Eun-ho.”

“Cô đã ghi vào danh sách rồi. Đi tìm chỗ ngồi đi.”

Đền thờ Horus khá đẹp.

Bởi vì họ trang trí ngôi đền bằng những yếu tố mà người Hàn Quốc thường liên tưởng đến khi nghĩ về “Ai Cập cổ đại”.

Nhìn những bức chạm nổi hình Nhân Sư hay kim tự tháp khắp tường, tôi có cảm giác như đang ở một viện bảo tàng.

Chẳng bao lâu sau, một “tư tế” mặc bộ trang phục kỳ lạ đúng kiểu chỉ có thể mặc ở Ai Cập cổ đại xuất hiện và bắt đầu thuyết giảng.

...

Xin lỗi vị tư tế Kim hay gì đó, nhưng bài giảng thành thật mà nói, là tẻ nhạt.

Nhờ vậy mà tôi cũng hơi thất vọng về giáo phận Hàn Quốc của Horus giáo.

E hèm!

Bạn đọc chắc không tin, nhưng tôi cũng từng nuốt trọn giáo đoàn của Ichthys trong hiện thực, hồi “Giấc Mộng Đêm Hè” đấy nhé?

Theo quan điểm của một “chuyên gia kinh doanh tôn giáo” như tôi, việc đổ tiền xây dựng đền thờ đẹp đẽ và thần bí dĩ nhiên là quan trọng, nhưng quan trọng hơn cả là con người.

Phải mời được vài “chuyên gia di chuyển tài sản”, những kẻ chỉ bằng cái miệng mà có thể nuốt sạch khối tài sản của những người sống chăm chỉ cả đời thì -

“Ở đó, tránh ra một chút được không!”

“À, xin lỗi.”

Tôi lùi một bước, và thấy vài người bắt đầu chụp ảnh các bức tượng và tranh xung quanh.

Không khí giống điểm du lịch hơn là nhà thờ, mà các tư tế cũng không ngăn cản, trái lại còn cười tươi tham gia.

Là giáo đoàn mới nổi nên thay vì giữ bầu không khí nghiêm trang, họ đang thu hút tín đồ bằng không khí du lịch chăng?

Chiến lược như vậy cũng không tệ.

Nhìn quanh, thậm chí còn có cả “tượng Horus” và “ngai vàng Pharaoh” nhìn khá ấn tượng, được chuẩn bị để chụp ảnh cho hẳn hoi.

Tượng Horus trông hơi hơi dễ thương thay vì uy nghi như tôi tưởng tượng, có lẽ vì phần đầu đã đổi từ chim ưng sang cú mèo -

Cú mèo?

“Ơ?”

Chẳng phải trong lịch sử hiện thực, biểu tượng của Horus là chim ưng sao? Sao giờ lại đổi thành cú mèo?

“...”

Ở Khách Sạn, cú mèo là biểu tượng của Hậu Thuẫn Giả của tôi.

Sự thay đổi này có thể là trùng hợp sao?

Tôi khẽ chuyển ánh nhìn xuống dưới bức tượng, thấy dòng chữ sau.

[Hóa thân của Mặt Trời và bầu trời, Horus. Ngài là kẻ nhìn thấy hiện tại, quá khứ và tương lai, đồng thời là người thông thái nhất thế gian.]

Horus có thể nhìn thấy hiện tại, quá khứ, tương lai và cực kỳ thông thái.

“...”

Tiến lại gần hơn, tôi thấy một con vẹt đậu nhẹ trên vai Horus, trông cũng giống giống một con cú mèo.

[Biểu tượng của Horus là cú mèo thông thái. Ngoài ra, tương truyền khi Ngài ban xuống khải thị, loài vẹt sẽ truyền đạt ý chỉ ấy.]

“...”

Này! Cái này lộ liễu quá rồi đấy!

Sao con vẹt, loài bản địa vùng nhiệt đới, lại có thể làm sứ giả cho một tôn giáo của Ai Cập cổ đại được, có còn hợp lý không?

Người thời đó có khi còn chẳng biết con vẹt là gì!

[Cũng tương truyền rằng, Horus, người sẽ giáng lâm vào một ngày nào đó, được cho là mang hình dáng đẹp đẽ và cao quý nhất mà con người có thể tưởng tượng ra -]

“Áaa!”

“Ừm? Em học sinh, sao vậy?”

“Không có gì ạ.”

Thật sự đấy!

Cũng phải nghĩ cho cảm nhận của Horus khi nhìn thấy cái này chứ!

Với lại Perro đã truyền đạt ý chỉ của mình từ khi nào vậy?

“...”

Ở phòng 206 tôi cũng từng đóng vai giáo chủ mà nhỉ?

Khi đó tôi không cảm thấy xấu hổ như bây giờ.

Nghĩ lại thì đó là thời kỳ mà Thái Dương Thần Thánh gần như đã nuốt chửng tâm trí tôi tới phân nửa.

Là thời kỳ tôi thật lòng nghĩ mình đã thành thần một nửa rồi, nên mới thấy ổn!

Hiện tại, khi Thái Dương Thần Thánh đã biến mất.

Nhìn nhà thờ tráng lệ và tượng điêu khắc thờ “Horus”, khiến hơi thở của tôi nghẹn lại trong họng.

“... Mệt quá.”

Không tự chủ được, tôi dùng cả hai tay che mặt.

Dù chẳng ai nhận ra, nhưng ngay khoảnh khắc này tôi thực sự xấu hổ đến mức muốn chui xuống một cái lỗ.

Đúng lúc tôi đang trải qua khoảng thời gian đau khổ một mình như vậy.

“Chụp cho tớ một tấm nhé.”

“...”

“Không nghe tớ nói à?”

Một giọng nói quen thuộc vang lên.

Ngay khi ngẩng đầu lên chạm mắt của cô ấy, tôi biết mình đã sơ suất.

Vài ngày trước, Tòa Thánh đã xóa toàn bộ ký ức về “đặc vụ Kim Min-ah” trong đầu của các học sinh.

Theo lý thì tôi cũng không thể nhớ giọng nói của Kim Mina!

Là tại cái “tượng Horus” chết tiệt này.

“Ơ, ừm, cậu là ai?”

“Đừng lảm nhảm nữa, cứ chụp một tấm đi.”

“... Ừ.”

Cô ta có biểu cảm lạnh lùng ghê, đối với một người đang nhờ chụp ảnh.

- Tách!

Chẳng bao lâu, giữa tôi và cô ấy diễn ra một cuộc đấu trí vi diệu.

Có nhìn thế nào đi nữa, thì cô gái này hoặc chính là Ahri, hoặc là có liên quan đến Ahri.

Ngoại hình có thay đổi chút ít, nhưng cũng có nhiều điểm chung.

Ngũ quan đẹp đến rợn người, cùng đôi mắt đỏ rực phát sáng thần bí.

Khi tôi gặp cô ta ở trường thì màu mắt trông vẫn bình thường, chắc là do đeo kính áp tròng à?

Cỡ ngực có vẻ nhỏ đi một chút, nhưng đây là phần vừa rất quan trọng, lại vừa không quá quan trọng...

Nếu là Ahri, tại sao lại không nhận ra tôi?

Vì hiện tại ngoại hình tôi cũng khác đi à?

Dù diện mạo có thay đổi phần nào, thì con người vẫn có khí chất.

Vì thế, như tôi nhận ra Ahri, thì Ahri cũng phải nhận ra tôi mới đúng.

Thời điểm bắt đầu của Ahri được suy đoán là khoảng 100 đến 150 năm trước. Hay là trong khoảng thời gian này vì lý do nào đó mà cô ấy đã mất ký ức?

Nếu chỉ có vậy thì chưa đủ, vì tôi vẫn bận tâm đến “sự thay đổi của linh hồn” đã xác nhận bằng Quỷ Thư.

“E hèm, Min-ah à. Hay chúng ta đi uống cà phê đi?”

“... Được. Gần đây có chỗ yên tĩnh -”

Ngay lúc định hẹn nhau để giải đáp thắc mắc về đối phương.

Bất ngờ phía sau vang lên giọng một ông lão.

“Ha ha! Các cháu, hẹn hò cũng tốt, nhưng cũng nên nghĩ đến người đang chờ chứ.”

À, đây là vị trí chụp ảnh đẹp mà nhỉ?

Min-ah hơi bối rối đứng dậy thì ông lão bước lại gần.

“Xin lỗi ạ. Tại cháu nói chuyện với bạn -”

“Không sao, không sao! Hồi ta bằng tuổi các cháu, chỉ nhìn mặt con gái thôi cũng thấy tim mình rung động. Là độ tuổi đó mà!”

Min-ah đang định giải thích thì khi nhìn thấy mặt ông lão, cô ấy khẽ giật mình lùi lại một bước.

“Ơ? Trưởng giáo khu?”

“Ừm? Cháu biết ta à?”

“... Ngài suốt ngày lên TV mà. Cháu thấy ngài trên bản tin.”

“Ôi chao! Già rồi là vậy đấy. Ta thỉnh thoảng quên mất mình cũng là người nổi tiếng.”

Lúc này tôi cũng nhận ra thân phận ông lão.

Đúng như Min-ah nói, khi tìm kiếm thông tin về giáo đoàn Horus thì người này xuất hiện rất thường xuyên.

Trưởng giáo khu Hàn Quốc của giáo đoàn Horus, Hong Go-hak.

Đó chính là thân phận của ông lão.

“Hai đứa hôm nay bắt đầu đến à?”

“À, ừm, vâng ạ. Tên cháu là Cha Eun-ho, đã đăng ký trong danh sách.”

“Tốt! Còn cô học sinh dễ thương kia?”

“Cháu thì vẫn chưa -”

“Kim Min-ah ạ. Ngài cứ ghi vào danh sách là được.”

“Vậy sao? Kim Min-ah à? Tốt!”

Ông lão mỉm cười vẫy tay, bà cô quản lý danh sách hiểu ý cũng ghi tên Kim Min-ah vào.

Ngay sau đó, Min-ah nhìn tôi với vẻ khó tin.

“Từ giờ tớ sẽ đi nhà thờ này.”

“...”

Cô ấy lắc đầu rồi rời đi.

Tôi cũng định bước ra theo.

Đúng lúc đó, lại một lần nữa, giọng ông lão vang lên.

“Cậu, tên cậu là Cha Inho à?”

“Là Eun-ho ạ.”

“Inho à, lúc nãy ta thấy cậu nhìn tượng Horus… Cậu nghĩ gì lúc đó vậy?”

“... Ấn, ấn tượng ạ? Đẹp trai?”

“Mặt cú mèo mà cậu dùng từ đẹp trai à?”

“E hèm, ừm, cái, phong thái uy nghi không thể bị che lấp bởi biểu tượng cú mèo -”

“Hãy nhớ kỹ điều đó đi.”

“Dạ?”

“Người ấy sắp quay trở lại rồi.”

“...”

Tôi không biết phải đáp thế nào.

Chỉ có thể cảm nhận từ Hong Gohak một bầu không khí quái dị không thể giải thích.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!