Chương 509: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Ba: “Đại Học Miskatonic” (11)
Cảm xúc đầu tiên tôi cảm nhận được là kinh ngạc.
Đã trôi qua đâu đó phải hơn 1000 năm, vậy mà Aedia vẫn còn sống. Chỉ riêng chuyện đó đã đủ khiến người ta không tin nổi.
“Vì sao cô vẫn còn sống? Cô không phải con người à? Không, không thể nào. Đến Menes cũng đâu phải là kẻ bất tử!”
Cô gái xuất hiện với dáng vẻ chẳng khác gì ngàn năm trước, điềm nhiên đáp:
“Con gái của Horus. Cô là một tồn tại bí ẩn ôm giữ rất nhiều bí mật. Tôi thì tự cho mình cũng khá là bí ẩn đấy. Nhưng điều bí ẩn nhất hơn tất thảy, chính là bản thân thế giới này.”
“Ý cô là gì?”
“Cứ coi như tôi đã trải qua rất nhiều thứ mà cô không thể hiểu được. Mà nói đi cũng phải nói lại, cô cũng đâu khác gì trước kia, sao lại ngạc nhiên thế?”
“… ”
Lúc ấy tôi mới nhận ra một phần cơ thể Aedia đã biến thành ‘tinh thể’.
Đó là bí quyết kéo dài tuổi thọ của cô ta sao?
***
Hiện tại, cô ta là “Aedia” đúng chứ? Thánh Mẫu Aedia?
Thời điểm này là hàng ngàn năm trước mốc năm 1897, vậy mà Aedia đã tồn tại từ thời cổ Ai Cập, còn quen biết cả Yumi và Seungyub.
Nói cách khác, Aedia là sinh vật sinh ra từ thời Ai Cập cổ đại.
***
“Aedia, cô đến một mình mà không có hộ vệ sao?”
“Giữa chúng ta cần có điều đó sao?”
Giữa chúng ta là quan hệ gì cơ?
Tôi thấy hoàn toàn vô lý, liền lạnh lùng ra lệnh cho toàn bộ tổ ngủ đông trấn áp cô ta.
Trong chớp mắt, vô số xúc tu siết chặt lấy Aedia.
“… ”
Dễ quá nhỉ?
Dù sao cũng đã sống được 1000 năm bằng phương thức không rõ, nên tôi còn tưởng cô ta sẽ có sức chiến đấu mạnh khủng khiếp, thế nhưng cô ta lại để bị tóm quá đỗi dễ dàng.
Thậm chí cô ta còn không hề giả vờ phản kháng, khiến tôi không thể đo được sức mạnh của đối phương.
“Wow~ thú vị thật đấy. Cả hang động giống như sinh vật sống ngụy trang vậy. Hóa ra đây là ‘hang ổ của phù thủy’ tôi nghe đồn trong truyền thuyết sao?”
“… ”
“May mà tôi không dẫn các tùy tùng đến đây. Nếu không chắc họ chết lúc nào cũng chẳng biết. Mạng người quý lắm mà, đúng không?”
Thái độ của Aedia, gần như đã đi quá mức thoải mái, khiến tôi bối rối.
Nghe cô ta nói mà cứ như đang tán gẫu với một người bạn cũ vậy.
Tôi siết mạnh cổ cô ta hơn.
“Khục! Khục! Nghẹt thở! Thả ra!”
“Cái gì? Aedia? Cô thật sự đến đây vì muốn chết à?”
“Vậy thì thử giết tôi đi. Để nói cho cô biết nhé, tôi chỉ không già thôi, không phải bất tử đâu. Chém đầu là tôi sẽ chết.”
“… ”
Không khí rơi vào im lặng căng thẳng.
Cô ta buông thõng người như thể đang khiêu khích tôi ra tay, còn tôi lại không biết phải làm gì.
Rồi ánh mắt cô ta thoáng thay đổi.
Lớp mặt nạ của thiếu nữ tinh nghịch bong đi, lộ ra một người chứa đầy phẫn nộ và hư vô.
“Tôi còn đang tự hỏi liệu có phải vậy không, và tôi đã đoán đúng rồi.”
“… ”
“Cô không thể giết tôi. Đúng không?”
“… ”
“Vì 1000 năm trước, Horus đã cứu tôi. Tên đó cứu tôi chắc chắn là có lý do!”
Tôi vẫn chưa biết vì sao Horus lại tha mạng cho công chúa thằn lằn khi ấy.
Và vì thế tôi không thể giết Aedia, ngay cả lúc này.
Vì tôi sợ sẽ làm trái ý mệnh lệnh của Horus.
Dẫu có bao nhiêu thời gian trôi qua đi nữa, cậu ta vẫn là một tồn tại không thể lý giải.
“Thì ra là thật vậy rồi. Horus đã cứu tôi. Vì sao? Tại sao chứ?”
“… ”
“Cô không biết à? Cô cũng không biết luôn? Không biết mà vẫn nghe lời? Cô sợ hắn ta sao? Cô sợ nếu trái lệnh hắn ta sẽ bị đày xuống địa ngục?”
Một giọng nói chắc nịch vang lên phía sau.
“Đừng nói linh tinh! Anh— Horus không phải hạng người đó!”
“Vậy là hạng nào?”
Trong thoáng chốc, cả tôi và Seungyub đều cứng họng.
Cậu ta là loại người thế nào?
Tại sao tôi lại sợ cậu ta, không thể làm trái lệnh cậu ta?
“…”
Là bởi nếu làm trái lệnh, cậu ta sẽ giết tôi?
Đày tôi xuống địa ngục chịu tra tấn vĩnh viễn?
Không.
Tôi không thân với Kain như đối xử với Seungyub, nhưng tôi cũng biết rõ cậu ta không phải kiểu người sẽ giết hay tra tấn tôi chỉ vì làm trái lệnh.
Cậu ta chỉ cười nhạt rồi phẩy tay nói: “Không sao, chuyện thường ấy mà.”
Thay vào đó, trong lòng cậu ta sẽ hạ thấp giá trị của tôi – của Yumi.
Tôi sợ rằng kì thủ của đoàn tàu cửa ngõ sẽ không coi mình là quân tượng hay mã nữa, mà là một quân tốt.
“Cô không phiền nếu bỏ tôi xuống chứ?”
“… Được thôi.”
Vì chuyện tôi không thể làm hại Aedia đã trở nên rõ ràng, nên trói cô ta cũng chỉ là vô nghĩa.
Một lát sau, Aedia lên tiếng.
“Xin chào? Ồ! Tôi không ngờ Seungyub cũng ở đây nữa. Hả? Bầu không khí này… không lẽ nào?”
“A! Á! Đừng có mà hiểu lầm!”
“À~ Ra là hiểu lầm sao? Cô và Seungyub không phải ấy ấy à? Chỉ sống cùng nhau trong một cái hang suốt 1000 năm, không có lí do gì cụ thể hết ấy hả?”
“Áaaaaa! Áaaaaa!”
Nhìn thấy Seungyub mặt đỏ bừng, và Aedia lại mang vẻ mặt thiếu nữ tinh nghịch khiến tôi bật cười trống rỗng.
“Thế nhưng Quan Tài Bất Diệt đâu rồi? Hai người là những người giữ nó mà, phải không?”
“…”
Chúng tôi không cần nói cho cô ta địa điểm của cỗ quan tài.
***
Mình chưa từng tưởng tượng ra đây lại là lí do mà Yumi sợ Kain.
Cô ta sợ mình sẽ bị đánh giá là quân tốt, thay vì quân mã hay tượng…
Ừ, thế nhà vô địch cờ vua kia nghĩ mình là quân gì nhỉ?
…
Ái dà! Còn gì được nữa chứ? Đương nhiên là quân hậu rồi!
***
Tôi không biết bên dưới lớp mặt nạ kia là cái gì, nhưng ít nhất thì bên ngoài, Aedia trông cũng không có vẻ gì là xúc động.
Chôn vùi quá khứ như thể nó chưa từng xảy ra sao?
Chuyện đó còn khó tin hơn, nhưng cũng không phải là như vậy luôn.
Aedia nói tiếp:
“Chúng ta nói thật với nhau nhé. Đặt tay lên trái tim đi.”
“… ”
“Đặt đi chứ? Tôi đặt rồi mà.”
“Ơ? Thật sự phải đặt tay lên ngực à?”
“Ừ.”
Seungyub ngơ ngác và cũng thật sự đặt tay mình lên ngực.
“Yumi, cô cũng vậy.”
“…Tôi chẳng hiểu cô đang định diễn trò gì.”
“Chúng ta không phải có quan hệ thoải mái gì với nhau. Đúng chứ?”
“…”
“Các người đã giết tổ tiên và đồng tộc của tôi. Tôi bị tất cả nguyền rủa, phải lưu vong.”
Seungyub và tôi chỉ biết im lặng.
“Tôi từng sống trong hận thù suốt mấy trăm năm. Phải trả thù. Phải thiêu rụi Ai Cập. Phải giết tà thần Horus và toàn bộ đám tay sai của hắn. Suy nghĩ này đã nuốt chửng linh hồn của tôi.”
Seungyub không chịu nổi nữa, lặng lẽ đặt tay lên chuôi kiếm.
Không khí căng như dây đàn, như thể thanh gươm có thể vung tới bất cứ lúc nào!
“Phụt.”
Lát sau, tiếng cười của Aedia phá tan bầu không khí căng thẳng.
“Tất cả những chuyện đó đều đã xảy ra chừng 800 năm rồi. Hai người đã dành thời gian ngủ nhiều hơn là thức, nên không biết có hiểu được tôi không. Nhưng, trên đời này không có cảm xúc nào là vĩnh viễn.”
Nói thật thì tôi hiểu mấy lời của cô ta ngay khi nghe được.
Vì chính tôi cũng từng trải qua quá trình giống vậy.
Khao khát quyền lực và ám ảnh với Ai Cập tưởng như kéo dài vĩnh viễn, vậy mà đã nguội lạnh ‘chỉ’ trong vòng trăm năm.
Huống hồ Aedia còn không có vẻ là đã ngủ đông, mà sống tỉnh táo suốt cả ngàn năm.
***
Một ngàn năm tỉnh táo không ngủ đông…
Đúng thật, chừng đó thời gian là đủ để khiến cả lòng căm thù kẻ giết cha mẹ cũng nhạt dần.
Không phải là cô ta đã quên hoàn toàn mối thù.
Chỉ là không còn bị cảm xúc chi phối nữa.
Người ta nói lãng quên là phước lành lớn nhất cho con người mà?
Những cảm xúc không bao giờ phai mới là thứ siêu nhiên.
Như tình yêu của mình.
***
“Giúp tôi một lần đi. Đừng nghĩ là giúp tôi. Hãy nghĩ là giúp những con người đang đau khổ.”
“Đột nhiên lại cầu cứu?”
“Gọi nó là phần thưởng thì có hơi lạ, nhưng nếu lần này hai người giúp tôi, tôi sẽ quên sạch toàn bộ mối thù xưa. Tôi sẽ không bao giờ nhắc lại nữa.”
Trong khi Seungyub và tôi còn đang đờ ra vì sốc, Aedia thêm một chút đe dọa:
“Chẳng phải cứ tiếp tục đối đầu với tôi thì hai người cũng mệt lắm mà? Suy cho cùng, hai người đâu có giết được tôi.”
“Cô đang uy hiếp bọn tôi à?”
“Ừ. Nếu lần này không giúp thì tôi sẽ nghiến răng mà quấy phá hai người 1000 năm. Tôi sẽ lùa lợn rừng vào cái hang này ba lần mỗi ngày, quăng củi cháy vào, tung tin đồn trong này có đầy vàng—”
Nghe những mối đe dọa hết sức thiết thực này, Seungyub nhanh chóng lên tiếng.
“Khoan! Khoan đã! Bình tĩnh lại đi. Để bọn tôi tự thảo luận với nhau một lát đã.”
“Được. Tôi sẽ để hai người bàn riêng.”
Sau khi Aedia rời đi, tôi và Seungyub thở dài rồi nhìn nhau.
“Cái quái gì thế này! Chết tiệt! Kain, thật đấy à! Nếu lúc đó cứ giết quách cô ta đi—”
Vì sao Kain lại tha mạng cho cô ta?
Nhưng trách móc giờ cũng vô ích.
“Bỏ mấy chuyện vô nghĩa đó đi. Giờ phải làm sao? Giúp cô ta à?”
“… Chà, tình hình nghe có vẻ nghiêm trọng đấy.”
Những sự thật cũng đơn giản thôi.
Nghe đồn 700 năm trước, Aedia đã xây một thành phố trên bán đảo Iberia — tương lai là Tây Ban Nha, và đã trở thành nữ thần của nó kể từ khi ấy.
Thế nhưng chừng hai mươi năm gần đây, mỗi ngày đều xảy ra những hiện tượng tà ác, và những người dân vô tội bắt đầu thiệt mạng.
Dựa theo những gì đích thân Aedia tìm ra, nguyên nhân của nó, ngạc nhiên thay lại là một chiếc gương khổng lồ tìm thấy dưới lòng thành phố.
“Gương bị quỷ ám à?”
“Nghe đồn phía sau gương là một thế giới kỳ lạ. Nghe mô tả thì nó giống như cánh cổng dẫn tới dị giới.”
“Có cử bao nhiêu binh lính thường vào trong đó cũng vô dụng. Và một mình Aedia thì không tự tin… Yumi này, chúng ta phải làm gì?”
“Cậu quyết đi.”
“Chị biết em không có Vận May mà.”
“Quan sát cậu bấy lâu nay, tôi đã chú ý rồi – kể cả không có Phước Lành thì linh cảm cậu vẫn là rất tốt. Nên là cứ chọn đi.”
“… Chúng ta giúp đỡ đi.”
Đó cũng là điều mà tôi đoán cậu ta sẽ nói.
Chuyện này không liên quan lắm tới tôi, nhưng chuyện người vô tội chết mỗi ngày dưới tay hiện tượng siêu nhiên có ý nghĩa lớn đối với Seungyub.
Bỏ đạo đức qua một bên, thì lời đe dọa của Aedia cũng khá đáng sợ đấy.
Aedia bất tử, không thể giết bỏ vì Kain, lại đi quấy phá cái tổ ngủ đông của chúng tôi mãi mãi sao?
Khó xử thật đấy.
***
Ký ức của Yumi lướt qua rất nhanh.
Có vẻ cô ấy đã quên vài chi tiết không quan trọng, như kiểu họ đến Bán Đảo Iberia bằng cách nào.
Hoặc cũng có thể những mảnh vỡ đó vốn thuộc về Yumi, nên thứ trước mặt tôi không nhớ gì về nó.
Không lâu sau, ba người kia đứng trước lối vào, dẫn xuống khu tàn tích âm u dưới lòng đất.
Thời điểm này, Seungyub không có “Vận May”.
***
“Vào trong thôi!”
“Aedia.”
“Seungyub? Gì thế?”
“Chỉ ba người chúng ta vào trong thôi sao? Cứ tưởng cô sẽ dẫn vài người lính chứ?”
Aedia khẽ lắc đầu.
“Vô ích thôi, bọn họ chỉ làm vướng chân chúng ta.”
“…”
“Tôi đã bảo hai người nhiều lần rồi, phải không? Những người bình thường sẽ phát điên và trở nên cuồng loạn, trước cả khi tiến gần tới chiếc gương đó?”
“Cũng đúng, nhưng mà…”
Theo lời Aedia, tiếp cận được chiếc gương là chuyện không khó.
Đường xuống dưới chỉ cuộn vòng xoắn ốc, không có ngã rẽ hay gì cả.
Giữa đường cũng chẳng có quái vật kinh hoàng gì hết.
Thế nên, vấn đề duy nhất ở đây chỉ là chiếc gương bí ẩn, thứ đã gây ra vô số hiện tượng kì quái.
“… Aedia. Cô nói mình đã nhìn vào trong gương một lần rồi đúng không?”
“Người duy nhất nhìn vào trong gương, rồi trở về bình thường chính là tôi.”
Nhìn Aedia bật cười vui vẻ, tôi nghĩ.
Một cái gương kì quái mà con người thậm chí còn không thể tiếp cận.
Cô ta tự cho rằng mình là người duy nhất nhìn được nó mà trở về bình thường.
Cô ta liệu có bình thường thật sao?
***
Gương à…
Nghĩ lại thì khi Lucas triệu hồi ngoại thần Yaldabaoth, có vẻ hắn đã triệu hồi một cánh cửa dẫn tới dị giới.
Hình dạng của nó trông giống như một tấm gương khổng lồ.
Liệu có liên quan gì không?
Không, tình hình thế này thì không liên quan mới lạ.
Kết quả nghiên cứu về tấm gương của Yumi và Aedia theo lĩnh vực chuyên môn của mình ra sao?
Mình cần phải xem tiếp kĩ hơn.
Và trong giây lát ấy, một nhận định của Yumi về tấm gương vang lên trong đầu:
“Nguyên nhân và cũng là lời giải của mọi vấn đề trên thế giới.”