Chương 507: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Ba: “Đại Học Miskatonic” (9)
- Kim Ahri
Trong bóng tối mờ ảo, mùi hôi khó chịu từ một hang động ngầm xa lạ xộc thẳng vào mũi.
Đó là thứ mùi sinh ra từ hệ sinh thái quái dị của môi trường ẩm thấp kết hợp với những khối thịt đang mục rữa.
“Chỉ… chỉ cần đi thêm chút, một chút nữa thôi.”
Sophia chiếu sáng phía trước bằng một chiếc đèn pin hình dạng kỳ lạ — nhìn thế nào cũng không giống sản phẩm của khoa học — rồi chậm rãi bước tiếp.
Cảnh tượng dần hiện ra còn khủng khiếp hơn.
Dưới ánh sáng, những khối thịt khổng lồ, đặc quánh bắt đầu lộ diện.
Chúng phủ kín toàn bộ vách hang, không ngừng co giật, ngọ nguậy như thể chúng tôi vừa đặt chân lên một thế giới ngoài hành tinh.
“… Trời đất ơi.”
Mooksung nhăn mặt khó chịu, rồi ở góc chỉ mình tôi thấy được, cậu ta gập duỗi ngón tay ra hiệu số ‘203’.
Quả thật nhìn nó rất giống ‘lò ấp’ từng thấy ở Phòng 203, Một Khởi Đầu Mới.
- Nhúc nhích!
“Oa—!”
Một xúc tu đột ngột vọt lên từ mặt đất, quấn lấy chân Mooksung.
Không giống tôi đang lơ lửng nhờ Giày Gắn Cánh, Sophia thì quen địa hình nên né được, Mooksung là người lần đầu tới đây lại chẳng biết bay, nên đã bị cái xúc tu tóm lấy.
Sophia búng tay, một luồng sáng kỳ dị lóe lên, hất văng xúc tu.
“Cẩn thận đấy. Hang ổ của sư phụ chỗ nào cũng đầy nguy hiểm.”
“Tiểu thư Sophia, không thể liên lạc trước, nhờ sư phụ của cô dọn mấy thứ này đi sao?”
“Nếu ngài ấy còn bình thường thì dĩ nhiên là được.”
“… ”
Ý nghĩ phải đi ngược lại qua cái nơi giống “lò ấp” này khi trở về khiến tôi lạnh sống lưng.
Tôi lập tức muốn quay lưng lại, nhưng chúng tôi còn quá nhiều điều phải hỏi Yumi, nên rút lui không phải lựa chọn
Càng vào sâu, không khí càng trở nên nặng nề hơn. Khắp nơi vang lên thứ âm thanh nhớp nháp của màng nhầy đang co rút.
“Rốt cuộc Yumi — ý tôi là sư phụ — sao lại sống ở cái chỗ quái đản này? Sống lâu thế chắc cũng tích được cả đống tiền, sao không xây đại cái biệt thự hay gì cho rồi!”
Mooksung càu nhàu, nhưng Sophia lại trả lời nghiêm túc một cách đáng ngạc nhiên.
“Tôi và Lucas cũng từng thắc mắc vậy luôn. Lúc đó ‘hệ thống phòng thủ tổ’ vẫn chưa mất kiểm soát như bây giờ, nhưng nơi này vốn dĩ đã rất kinh khủng.”
“Có lý do à?”
“Có đó. Sư phụ không nói, nhưng tôi cũng tự mình hiểu ra.”
Lý do Yumi biến cái ‘tổ’ này thành nơi kinh khủng như vậy à? Mình cũng tò mò.
“Sư phụ thật sự đã…ngủ trong một thời gian dài.”
Hả?
“Cái tổ này… nói cách khác là một hệ thống ngủ đông khổng lồ.”
“Ngủ đông?”
“Nơi để sư phụ ngủ hàng chục, thậm chí hàng trăm năm. Những khối thịt khó chịu này ở đây vừa để ngăn chặn những kẻ xâm nhập, nhưng căn bản hơn là để cung cấp dinh dưỡng và loại bỏ chất thải.”
“… ”
“Hai người có biết điều đáng kinh ngạc hơn cả là gì không? Trong lúc ngủ đông ở đây, nghe đồn ngay cả lão hóa cũng dừng lại. Tuyệt thật đấy chứ?”
“Ghê thật đó.”
Đây là nơi cho phép con người ngủ đông hàng chục, hàng trăm năm mà không cần ra ngoài.
Lí do Yumi tạo ra nơi này là quá dễ hiểu.
Cho dù con người có đạt được bất tử, họ cũng không thể tỉnh táo chịu đựng hàng nghìn năm.
Vậy nên nơi này đã được xây dựng để chính Yumi, hoặc cùng với Seungyub, ngủ đông.
Nhìn tình hình thì chắc chắn nơi này không chỉ được sử dụng một lần.
Dù Yumi có đặc biệt đến đâu, cô ấy cũng không thể chịu đựng suốt ba, bốn nghìn năm mà tỉnh táo được.
Có lẽ Seungyub cũng đã từng nhiều lần dùng hệ thống này.
“… Vất vả rồi.”
Tôi khẽ gật đầu, rồi liếc sang Mooksung.
Thú vị thay, cậu ta cũng đang nhìn tôi, có lẽ đang nghĩ cùng một điều với tôi.
Theo Khách Sạn, thì ‘One More Chance’ là vật để cứu thế giới.
Nội dung thử thách thứ tư mà Kain xác nhận trong Dinner Party tương đồng với mối nguy ngoài đời.
Giống như bọn họ đang “ôn tập” trước cho chúng tôi về những nguy cơ phải đối mặt ở ngoài kia!
Mooksung liếc mắt với tôi như thể muốn nói:
‘Chẳng lẽ cuối cùng tôi phải chui vào đây ngủ đông à?’
Tôi liếc lại:
‘Biết đâu.’
… Chắc là chúng tôi hiểu nhau chứ nhỉ?
Cũng có lúc chúng tôi trao đổi bằng ánh mắt kiểu vậy, sau hỏi lại mới biết mỗi người nghĩ một nẻo.
Sâu trong hang động, trước nơi Yumi ‘ở’ — hay đúng hơn là ‘bị nhốt’, thì Sophia dừng lại.
“Còn nhớ tôi nói 180 năm trước sư phụ đã bị đánh bại không?”
“Ừ.”
Nghe đồn 180 năm trước, Fortuna, kẻ mỗi lần thức tỉnh đều mạnh lên, cuối cùng cũng đánh bại và làm trọng thương Yumi.
“Vậy ai đã khiến sư phụ thành thế này?”
“Hả? Chẳng phải rõ ràng là Fortuna sao?”
“Không. Phần đó tôi chưa nói kỹ.”
Fortuna là kẻ đã đánh bại Yumi, nhưng không phải là kẻ khiến cô ấy thành ra thế này?
“Lúc đó sư phụ tuy đã thua, nhưng Fortuna cũng bị trúng một đòn chí mạng, buộc phải rút lui.”
“Vậy ai đã khiến sư phụ của cô thành ra thế này?”
Sophia nhìn chằm chằm nơi ở của Yumi, vẻ mặt u ám.
“… Thánh Mẫu.”
“Cái gì?”
“Thánh Mẫu Aedia. Cô từng nghe tới cô ta chưa?”
“Chưa bao giờ.”
Ở ngoài đời thực, nếu nói tới ‘Thánh Mẫu’ thì phải là Maria chứ. Tôi chưa từng nghe tới cái tên Aedia này.
“Không biết cũng phải. Cô ta là nhân vật đứng sau giật dây. Ngay cả trong nội bộ Tòa Thánh cũng chỉ rất ít người biết tới.”
“Phải rồi, tiểu thư Sophia. Vậy Thánh Mẫu Aedia này là ai?”
“Lãnh tụ thực sự của Vatican. Một kẻ độc tài.”
Thánh Mẫu Aedia được cho là lãnh tụ thực sự của Vatican, một nhân vật mờ ám, không có danh tính công khai.
Khi mọi thứ còn bình thường, thì cô ta về căn bản là trái ngược hoàn toàn với Yumi, người thao túng Lucas từ sau hậu trường.
Mooksung tiếp tục hỏi.
“Vậy còn Giáo Hoàng thì sao?”
“Chỉ là bù nhìn thôi. Nếu một con quái vật bất tử giữ chức Giáo Hoàng mãi mãi thì dân thường sẽ thấy quá kỳ quái, phải không nào? Bọn chúng chỉ thỉnh thoảng đặt một tên thuộc hạ lên chức đó thôi.”
“Không thể tin được…”
Không giống Mooksung, người hoàn toàn đờ ra, tôi thì không quá ngạc nhiên.
Tòa Thánh ở Phòng 207 chẳng khác gì Cục Quản Trị ngoài đời mà?
Phải có những tồn tại tương tự như The Silent, những kẻ đứng đầu Cục Quản Trị bên trong Vatican chứ.
“Sau khi Fortuna rút đi, sư phụ đã ẩn cư một thời gian để hồi phục. Rồi một ngày, Thánh Mẫu Aedia đã đích thân tìm đến…”
Một nỗi sợ hãi không thể lẫn được len lỏi vào trong giọng nói vừa trầm xuống của Sophia.
Thánh Mẫu Aedia, một kẻ mà ngay cả Yumi, sư phụ mà cô tôn kính cả đời cũng không chống đỡ nổi.
“Sau đó thì sao?”
“Tôi không biết. Sư phụ chỉ bảo chúng tôi rời đi. Aedia cũng không ngăn cản chúng tôi.”
Mooksung gật đầu.
“Có vẻ là tình huống mà lợi ích của hai bên trùng nhau. Yumi muốn tránh tình huống mà cả tiểu thư Sophia và Lucas bị giết, còn Aedia muốn tránh bị hai người hợp lực tấn công.”
“Tôi cũng nghĩ vậy. Mà này, hai người gọi ‘Yumi’ tự nhiên ghê. Sư phụ ghét chuyện người ngoài gọi cái tên đó.”
“… ”
Cô ấy ghét việc người ngoài gọi cái tên Yumi…
Một người chỉ cho phép người thân gọi tên riêng cũng bình thường thôi, nhưng ‘Yumi’ mà tôi biết không hề để ý chuyện này.
Tuy chỉ là một chuyện nhỏ, nhưng cũng có nghĩa thời gian đã khiến cô ấy thay đổi rất nhiều.
“Sau đó, vì lý do không rõ, sư phụ đã bị xé thành hàng trăm, hàng nghìn mảnh vỡ.”
Đó là chuyện tôi đã nghe kể từ hôm qua.
“Những mảnh thịt chứa ký ức của sư phụ bị rải khắp thế giới, theo đúng nghĩa đen.”
“…”
“Chúng sau đó đã chui vào người khác xung quanh. Kết quả là, đã có vô số kẻ điên, mỗi kẻ mang theo một mảnh ký ức của sư phụ xuất hiện khắp thế giới.”
“…”
“Hơn 100 năm, tôi và Lucas lang thang khắp thế giới. Chúng tôi đã thu thập những mảnh vỡ của sư phụ, từng mảnh từng mảnh một. Chúng tôi đã gom được hơn mười mảnh, phục hồi được ‘thứ kia’…”
“Nhưng?”
“À thì, phần còn lại thì tôi chắc là cũng biến mất hết rồi. Tôi đã nói là mình đã lang thang hơn 100 năm mà nhỉ? Chủ thể của những mảnh vỡ đó già chết thì những mảnh vỡ kỉa hẳn cũng biến mất.”
“… Cô đã vất vả rồi.”
“Cảm ơn.”
Trong giọng nói bình thản ấy của Sophia ẩn chứa nỗi đau không thể diễn tả.
Sư phụ đã đi cùng mình cả đời bị hủy hoại tới thân tàn ma dại, và nỗ lực cùng sự bất lực của hai đệ tử để khôi phục lại cô ấy.
Tôi cũng thoáng cảm thấy được một phần nỗi đau đó.
“Thế quái nào mà chuyện vô lí đó lại có thể xảy ra?”
Thánh Mẫu Aedia sao có thể hủy hoại Yumi tới mức đó?
“Câu hỏi hay đó. 180 năm qua chính tôi cũng tự hỏi. Xin lỗi nhé Ahri, nhưng tôi vẫn chưa biết được câu trả lời.”
Chính Sophia cũng không biết câu trả lời
Vậy thì chúng tôi phải tìm ra nó.
“Vào trong thôi. Sư phụ! Người nghe thấy con chứ?”
***
Hình ảnh của một đồng đội cũ, đã rất lâu không gặp, khiến cả tôi và Mooksung đều thấy nghẹn lòng.
Ngày trước, Yumi trông như phiên bản trẻ hơn của Aurelia trong phòng 104, giống một thiếu nữ. Giờ cô ấy trông giống một thứ hoàn toàn khác.
Phần đó cũng không bất ngờ lắm.
Theo lời Sophia, thì Yumi đã thay đổi thân xác nhiều lần.
Vấn đề là, chả biết vì cô ấy đã khiến cơ thể biến dị thành chính cái hang này hay gì mà giờ trông một sinh vật nửa người nửa nhện khủng khiếp.
“Ngài ấy đã trở nên kì lạ hơn trước rồi. Mọi người đừng sợ! Bây giờ sư phụ trông thế này thôi, nhưng trước kia ngài ấy vô cùng cao quý và thông thái – ”
“Không sao, không sao. Phải làm cô ấy bình tĩnh lại đã.”
Sau khi phát ra vài âm thanh quái dị và có vẻ như sắp nổi điên thì nó đột nhiên trở nên im lặng, ngoan ngoãn hút dưỡng chất từ xúc tu như một đứa trẻ.
Khi nhìn thấy tôi và Mooksung, nó bẻ cổ 360 độ với vẻ phấn khích, rồi mè nheo nhìn sang Sophia bên cạnh.
Nhìn kiểu gì thì đây cũng giống một Thực Thể Hỗn Mang, sự điên loạn thuần túy nhất. Chẳng có cách nói ngon ngọt nào ở đây cả.
Mooksung và tôi kinh hãi một lát, rồi nhìn sang Sophia. Sau khi thấy vẻ trống rỗng của cô, thì chúng tôi cũng lặng đi.
Nghĩ lại thì cũng đúng mà.
Yumi đã sống ở phòng 207 lâu hơn rất rất nhiều so với thời gian ở bên chúng tôi mà?
Có nghĩa là, tình cảm Sophia và Lucas dành cho cô ấy sâu hơn chúng tôi gấp bội.
Nhận ra điều này chỉ khiến tôi trở nên u ám hơn.
Sophia, người vẫn khăng khăng rằng sư phụ của mình còn sống, nhưng cũng đồng thời gọi những mảnh vỡ của Yumi là ‘thứ đó’.
Lucas, người đã chịu đựng hơn 100 năm để thấy Yumi hồi phục, cuối cùng cũng phải hét lên, ‘Em còn tôn trọng cái kẻ ngốc đó, người đến chết vẫn tìm kiếm Horus sao?’
“Phù…Bi kịch. Đúng là bi kịch…”
Sophia bình tĩnh đáp lại lời Mooksung.
“Tôi ổn. Nên là mọi người vào trong đi. Các cậu đến chẳng phải để làm gì đó sao?”
“… Sophia, xin lỗi, nhưng cô có thể ra ngoài không?”
“Sao vậy? Hai người cần nói chuyện riêng sao?”
“… ”
“Được. Tôi sẽ ra ngoài.”
Sau khi Sophia rời đi, Mooksung nói với tôi:
“Ahri này, nhìn thứ đó là biết không thể giao tiếp bình thường nổi rồi.”
“Tôi cũng nghĩ vậy.”
“Cô phải chui vào tâm trí của cô ta rồi trích xuất ra gì đó thôi nhỉ?”
“… ”
Thứ trước mặt chúng tôi chỉ là một thực thể được Sophia và Lucas miễn cưỡng tái tạo lại, sau khi nguyên bản Yumi đã bị vỡ thành hàng trăm mảnh.
Tôi không biết là tổng cộng có bao nhiêu mảnh, nhưng chắc hẳn ở đây chỉ có ít hơn 10% của nguyên bản. Không có cách nào để tái tạo một sinh vật đã vụn vỡ tới mức đó được.
Thế nhưng đào lại ký ức thì lại là chuyện đó.
Sức mạnh của Cổ Huyết cho phép tôi xâm nhập vào tâm trí của kẻ khác.
Tôi đã sử dụng sức mạnh này để tiến vào tâm trí của Kain, và cả Miro nữa.
“Cô nghĩ thế nào?”
“Chà, đi vào tâm trí của một người điên loạn cỡ đó có thể sẽ rất nguy hiểm.”
“Hmm, là cô cũng có thể bị kéo vào trong đó luôn sao?”
“Chính xác. Nhớ chuyện từng xảy ra rất lâu về trước không, sau khi trốn thoát khỏi phòng 201 ấy? Kain đã chui vào tâm trí của Elena sau khi nhìn thấy Con Mắt Không Thứ Nguyên và phát điên.”
“... Tôi nhớ mà. Kain cũng suýt thì phát điên luôn.”
“Còn một chuyện nữa.”
“Còn gì nữa à?”
“Tìm được thông tin hữu ích sẽ mất một thời gian rất lâu. Tâm trí của một người đã điên loạn như thế sao? Thông tin sẽ nằm rải rác khắp nơi, chắc chắn là như vậy.”
“…”
Tôi bổ sung, còn Mooksung thở dài.
“Nhưng mà, chúng ta vẫn cứ phải làm. Tôi sẽ nhờ Sophia trấn áp thứ đó, ừm, tàn dư của Yumi. Và…”
“Và?”
“Có chuyện gì thì ngay lập tức đánh thức tôi.”
“Đã rõ.”
Tôi dần chìm vào mớ hỗn độn điên cuồng còn sót lại trong những mảnh ký ức vụn vỡ của Yumi.
Chẳng mấy chốc, những mảnh ký ức vụn vỡ của cô ấy hiện ra như một bức tranh toàn cảnh.
***
Điều đầu tiên tôi nhìn thấy là một "chiếc gương".
Nó chiếm phần lớn nhất trong tất cả ký ức của Yumi.
Cô ấy nghĩ về chiếc gương thế này:
"Nguyên nhân và giải pháp cho mọi vấn đề trên thế giới."