Chương 453: Ngày Nghỉ - Họp Bàn, Trở Lại Phòng 206 (3)
User: Han Kain (Trí Tuệ)
Date: Ngày 480
Địa Điểm Hiện Tại: Tầng 1, Phòng 105 – Phòng Nghỉ
Lời Khuyên Hiền Triết: 3
- Han Kain
Kim Mooksung: Dậy đi.
…
Kim Mooksung: Thằng nhóc này! Mặt trời lên tới đỉnh đầu rồi!
…
Kim Mooksung: Ta không muốn dùng tới chiêu này đâu, nhưng hết cách rồi.
“Áaaa! Cái—cái gì vậy?!”
Tôi tỉnh dậy vì tiếng kèn trumpet vang trời!
Mà chưa hết, tiếng ồn còn đang chọc thẳng vào tai tôi đây này!
Han Kain: Ông ơi, cái trò đùa gì thế này ạ?
Kim Mooksung: Thằng ôn con! Sắp tới giờ ăn trưa rồi!
À…
Chắc tại tối qua dùng Vương Quốc Mộng Mơ tới tận rạng sáng nên mình đã ngủ quên mất.
***
Khi tôi tới bàn trà thì mọi người đã tụ tập đông đủ, chị Eunsol vẫy tay với tôi.
“Đến rồi à? Hôm nay trông em mệt lắm nhỉ?”
“Em xin lỗi.”
“Không sao. Có ngày như thế mà.”
Vừa tới nơi, tôi lén đảo mắt quan sát Elena và Songee.
Elena cười tươi như thể không có chuyện gì, xem ra đã quên sạch chuyện tối qua.
Tôi đoán là do tới cuối thì cô ấy vẫn không thể tỉnh lại.
Ngược lại, Songee thì…
“Oppa ơi, chuyến du hành trong mơ của anh vui không?”
“… Chào buổi sáng.”
“Giờ đâu còn là buổi sáng.”
“…”
Nghe cách em ấy nói thẳng về chuyện đi vào trong mơ, chắc Ahri đã giải thích cho Songee về cách dùng bức tranh rồi.
Dù sao thì, nếu Ahri không nói, tôi cũng định nói, nên cũng không vấn đề gì—
“Trời ơi~! Nghe vui ghê! Anh đã vào giấc mơ của ai vậy? Ahri với em thì chắc chắn 100% rồi!”
Sao tự nhiên chỉ mình tôi bị tra hỏi vậy?!
Đằng nào người nhớ được cũng chỉ có Songee, thôi thì cứ cãi đại.
“Em là người cuối cùng đó. Nhớ không? Em đã tạo ra cơn sóng cola rồi ném anh vào tường. Nên là—”
- Cạch!
Tiếng đặt tách cà phê vang lên, Elena cắt ngang lời tôi.
“Cái này là nói dối.”
Khoan đã, cô ấy đang bật khả năng phát hiện nói dối à?!
“Ui chà! Anh nói dối trắng trợn luôn kìa! Oppa này, lòng tin giữa chúng ta đâu rồi? Anh đã làm chuyện kỳ quặc tới mức nào mà—”
Nguy rồi!
Làm sao né được khả năng phát hiện nói dối của Elena đây?
“A—Ahri đó!”
“Ahri?”
“Ahri mang Vương Quốc Mộng Mơ đi rồi. Nên… nên anh không dùng tiếp được!”
Tôi chuyển mục tiêu sang phía Ahri.
Việc Ahri mang bức tranh đi là sự thật, nên đâu phải nói dối.
Và rồi, bầu không khí bỗng trở nên kỳ lạ.
“…”
Vừa nãy còn là tôi, Songee, rồi Elena trêu chọc qua lại, tôi cứ tưởng lần này sẽ tới Ahri bị lôi vào.
Nhưng thay vì đùa, mọi người chỉ liếc nhau dò xét.
Chợt tôi nhận ra, Miro, người thường ngày đã phải chen vào, lại không nói câu nào.
Ahri đang dựa lưng vào ghế phía đối diện Miro, mang gương mặt vô cảm.
Kim Mooksung: (Tin nhắn riêng) Ahri với Miro đã cãi nhau kịch liệt lúc rạng sáng.
“…”
Rốt cuộc chuyện quái gì đang diễn ra đây?
Hôm qua còn mượn Vương Quốc Mộng Mơ để vào giấc mơ của Miro, giờ lại cãi nhau?
Chị Eunsol ho mấy cái để giải tỏa tình hình.
“E hèm! E hèm! Dù sao thì cũng may là chúng ta đã biết cách dùng bức tranh. Thế b—bắt đầu họp nhé?”
***
Chủ đề đầu tiên của cuộc họp, thứ đã chính thức bắt đầu, là đánh giá phương pháp trốn thoát đã sử dụng ở lần thử thứ 2.
“Chúng ta cần làm rõ. Ở vòng 2, Ahri và Kain đã dùng biện pháp cuối cùng do Kết Xã Lý Trí chuẩn bị để phong ấn Ma Vương. Nhưng tại sao lại gọi là ‘thoát ra’, chứ không phải ‘giải quyết’?”
Trong lần thử thứ hai ở phòng 206, tôi và Ahri đã sử dụng ‘Hệ thống Điều Khiển Thành Phố’ mà Kết Xã Lý Trí đặt sẵn ở tầng sâu Thiên Đường, hiến tế gần như toàn bộ nhân loại cho Lý Trí Bất Khuất, ngoại trừ một số rất ít người.
Đúng là cái giá khủng khiếp, nhưng cũng không thể phủ nhận rằng khả năng áp chế sinh ra từ quy mô hiến tế đó đã khiến Ma Vương chìm vào trạng thái ngủ say một lần nữa.
Vậy thì vì sao không phải là phá giải?
“Do chúng ta giết quá nhiều người phải không nhỉ?”
Songee lẩm bẩm rồi tự thấy không đúng, giọng yếu dần.
Ahri trả lời bằng giọng bình thản.
“Không phải. Thương vong ở Phòng 201 và 203 cũng khủng khiếp không kém.”
Có vẻ không muốn kéo dài, Ahri nói thẳng đáp án.
“Phong ấn Ma Vương bằng Lý Trí Bất Khuất cần chúng ta phải liên tục hiến tế. Đó mới là vấn đề. Chúng ta chặn được thảm họa trước mắt bằng cách hi sinh số lượng con người khủng khiếp, nhưng sau đó thì không còn con người để hiến tế nữa.”
Bằng ‘cú đấm’ tạo nên từ mạng sống của 2,34 tỷ con người, chúng tôi đã thành công đè Ma Vương vừa thức tỉnh xuống.
Nhưng sau đó thì sao?
Số người sống sót quá ít, làm gì còn ai để hiến tế nữa!
“Không còn nguyên liệu để vận hành Lý Trí Bất Khuất nữa. Có lẽ chỉ vài tháng, hoặc vài năm nữa, Ma Vương sẽ lại trỗi dậy—và lần đó thì mọi thứ sẽ kết thúc.”
Songee lộ vẻ trống rỗng.
“Vậy thì… tại sao Kết Xã Lý Trí lại chuẩn bị một biện pháp vô nghĩa như vậy?”
“Vô nghĩa chỗ nào?”
“Chúng ta đã hi sinh 2,3 tỷ người chỉ để trì hoãn tận thế vài năm—”
“Vậy chữa trị để bệnh nhân vốn chết hôm nay được sống thêm ba năm thì là vô nghĩa sao?”
“… Ừm, vậy à?”
Lúc đó, bác sĩ vỗ nhẹ tay, và lên tiếng.
“Thế cũng là tốt rồi. Điều quan trọng là, chúng ta đã tìm ra ‘phương pháp trốn thoát mà có thể tái lập’.”
Phương pháp thoát ra có thể tái lập.
“Như các em đã biết, cách trốn thoát ở lần 1 giờ không thể dùng lại.”
Ở lần 1, tôi đã dùng Giáng Lâm cầm chân Ma Vương, đồng thời kích hoạt Lý Trí Bất Khuất và One More Chance để trốn thoát.
Giờ không còn Giáng Lâm, nên phương pháp đó không thể sử dụng được.
Ngược lại, cách ở lần 2 thì có thể sử dụng lại được.
Chỉ cần xuống tầng sâu Thiên Đường, chiếm được viện nghiên cứu và kích hoạt hệ thống điều khiển thành phố.
“Khi lượt thứ 3 bắt đầu, một số người hãy lập tức xuống tầng sâu. Chúng ta sẽ chiếm phòng nghiên cứu, và lần này cũng phải đánh thức Miro. Miro?”
“…”
“Miro?”
“À, à. Ừm, ừ.”
Khi bác sĩ tự nhiên chuyển hướng câu chuyện sang Miro, em ấy đang chìm trong suy nghĩ nên hơi giật mình.
“Em nói có thể chống lại việc điều khiển thời gian dưới lòng đất bằng Sức Mạnh Bất Biến, đúng không?”
“C—chắc vậy?”
“Vậy thì tôi đoán lượt thứ 3 mọi người phải trông cậy vào màn thể hiện của em rồi.”
“E—em sẽ cố gắng.”
Trong lúc mọi người bàn bạc cách tiến hành vòng tiếp theo, tôi cũng chìm vào suy nghĩ.
Nhìn chung thì có lẽ cách tiến hành sẽ giống với lần trước.
Khác biệt ở chỗ, giờ là lúc phải nghĩ tới ‘phá giải’.
Phòng 206, cái phòng quái quỷ này… rốt cuộc phải giải quyết nó thế nào?
“…”
Tôi tưởng rằng nếu biết được cách trốn thoát, thì sẽ cảm nhận được hướng để phá giải, nhưng không phải vậy.
‘Ma Vương sẽ hồi sinh sau 100 ngày.’
Ma Vương đang điên cuồng nuốt chửng con người, và để trì hoãn tận thế dù chỉ một chút nhằm tạo điều kiện trốn thoát, cũng cần hi sinh một số lượng nhân loại khổng lồ.
Nhưng hiến tế xong thì không sẽ còn ai nữa, tức là không thể đạt tới giải pháp của phòng.
“Cái quái gì thế này…”
Đầu tôi bắt đầu đau thì Seungyub—người thường ngày khá im lặng—bỗng giơ tay.
“Ơ—ơ! Em vừa nghĩ ra một ý tưởng kinh khủng lắm!”
“Em cơ á?”
“… Ahri-noona. Cái giọng đó là sao vậy?”
“Không có gì. Nói đi.”
“E hèm! Cái Wong Mo gì của Thị trưởng ấy! Cái đồng xu ấy đi! Những người đã chết đều sống lại đúng không ạ?”
Songee gật đầu.
“Ừ, đúng vậy. Quay ngược thời gian thì người chết cũng sẽ sống lại.”
“V—vậy thì! Sau khi hiến tế hai tỷ mấy người để phong ấn Ma Vương, rồi quay ngược thời gian để hồi sinh họ thì sao!”
“…”
“…”
Không khí im lặng một lúc, rồi Ahri thở dài.
“Seungyub à. Những người bị hiến tế cho Lý Trí Bất Khuất thì dù có quay ngược thời gian cũng không thể sống lại. Có lẽ vì linh hồn của họ đã bị thiêu rụi rồi.”
“… Ra vậy.”
“Em nên ăn chút bánh quy đi.”
“…”
Mãi tới chiều tối cuộc họp mới kết thúc.
Khi mọi người đứng dậy, bác sĩ bất ngờ thốt ra một câu như bom nổ.
“Th—thầy?”
“… Việc này rất nguy hiểm, nên tôi sẽ thử làm nó một mình. Việc trốn thoát, cai trị thành phố, vận hành giáo đoàn… mọi người lần này cứ làm mà không có tôi đi.”
***
User: Han Kain (Trí Tuệ)
Date: Ngày 480
Địa Điểm Hiện Tại: Tầng 1, Phòng 105 – Phòng Nghỉ
Lời Khuyên Hiền Triết: 0
- Han Kain
Đêm muộn, sau khi chờ trước Phòng 105 một lúc, tôi gặp được Ahri.
“Anh đứng đó làm gì?”
“Anh đang đợi em đó.”
“Đợi làm gì?”
“Vương Quốc Mộng Mơ.”
“À, OK. Em trả anh đây.”
Nhận lại Vương Quốc Mộng Mơ đã cuộn tròn lại từ tay Ahri, tôi lén quan sát sắc mặt cô ấy.
“Miro thì sao rồi?”
“… Bọn em làm hòa rồi.”
“Vậy là tốt.”
Việc làm hòa thì tôi đã thấy khi nãy.
Nhưng cái tôi tò mò là vì sao hai người đó lại cãi nhau từ đầu.
“…”
“…”
Như đoán được câu hỏi của tôi, Ahri cắt ngang gọn lỏn.
“Chuyện riêng tư.”
Nghe vậy, tôi cũng khó mà hỏi thêm gì được nữa, nên tôi gật đầu rồi định vào phòng thì—
- Chộp!
Ahri nắm lấy tay tôi.
“Hm? Sao vậy?”
“Anh giữ bức tranh đi, chắc thỉnh thoảng sẽ cần dùng.”
“Hả?! À, có vẻ em hiểu lầm rồi. Hôm qua chỉ là buổi luyện tập cách dùng bức tranh thôi—”
“Không phải để em đang nói về mấy cái ham muốn mờ ám của anh.”
“Wow! Em nói bậy rồi đó! Ham muốn mờ ám là sao! Anh hoàn toàn chỉ là—”
“Im đi rồi nghe này. Đừng có vào giấc mơ của Miro.”
“… Gì cơ?”
“Nguy hiểm lắm. Giấc mơ của Miro rất nguy hiểm.”
“Ý em là—”
- Cạch!
Ahri không giải thích gì thêm, đóng cửa lại.
“…”
Này…!
Nói một câu mập mờ như vậy rồi đi ngủ thì ai chịu nổi?!
Càng làm người ta tò mò xem nếu vào giấc mơ của Miro thì sẽ có chuyện gì chứ!
…
Sáng hôm sau, chúng tôi bắt đầu lần thử thứ ba ở phòng 206.
***
- Yu Songee
“À.”
Tôi tỉnh dậy lần thứ ba trong khu vườn của dinh thự lơ lửng trên không.
“…”
- Cộc, cộc!
Vừa đi dạo trong vườn, nhớ lại cuộc họp kéo dài suốt ngày hôm qua, tôi nghe thấy tiếng bước chân tiến lại gần.
Giờ thì không cần quay đầu cũng biết là ai.
“Ba, ba đến rồi ạ?”
“Ừ. Con đang đi dạo à?”
“Vâng ạ.”
Một cuộc trò chuyện bình thường như bao cặp cha con khác.
Dù chưa dùng ‘Kẻ Được Yêu Mến, nhưng Thị trưởng cũng không đến nối công khai đối xử lạnh nhạt với tôi.
“…”
Tôi quay lại nhìn Leon Kadirov.
Thị trưởng đang chìm trong suy nghĩ phức tạp, rồi nghiêng đầu nhìn tôi.
“Sao vậy? Mặt ba có gì sao?”
“…”
Trong quá khứ, ở thời điểm thế này, tôi đã dùng Kẻ Được Yêu Mến rồi.
Vì tôi nghĩ rằng nếu được người đứng đầu thành phố yêu quý, thì tiến trình sẽ thuận lợi hơn.
“… Ba.”
Đây là chuyện được nói tới trong cuộc họp hôm qua.
Có khi ngay từ đầu, cách tiến hành này đã sai rồi.
Kết quả của việc dùng Kẻ Được Yêu Mến lên Thị trưởng, lần nào giữa tôi và ông ấy cũng kết thúc bằng bi kịch.
Vì bằng cách nào đó, ông ấy luôn thoát khỏi thứ tình yêu giả tạo ấy.
One More Chance, sự trợ giúp của Thủy Tổ.
Ngoài ra, có lẽ còn những biện pháp bảo vệ tinh thần khác nữa.
“Sao thế con?”
Vậy nên…
“Baố. Con có chuyện muốn nói.”
Lần này, thử không dùng năng lực, mà đi thẳng con đường chính diện.
***
- Kim Sanghyun
“Mọi người! Bài giảng hôm nay là về ‘bình đẳng’. Tất cả đều là hậu duệ đầy vinh quang, và dưới ánh nhìn vĩ đại, giai cấp chỉ là hư ảo—”
Lại là bài giảng tà giáo chết tiệt này!
Sao lần nào cũng y chang từng chữ một thế?!
Giờ tôi thuộc làu làu đến mức nhắm mắt đọc lại cũng được, vậy mà các tín đồ vẫn nghe với vẻ xúc động—đúng là một đám người kỳ quái.
“Không. Mình phải sửa cái thái độ phản kháng này…”
Tôi là đặc vụ mật cấp 2, đang xâm nhập giáo đoàn Ma Vương.
Là người sẽ phải làm một chuyện cực kỳ nguy hiểm trong lần thử này.
“Phù…”
Tôi điều chỉnh lại bản thân.
Sự phản cảm với tồn tại siêu nhiên, cơn phẫn nộ với lũ ác ma tự xưng là thần.
Tôi cố gắng đè nén tất cả, để trở thành một ‘con người ngoan ngoãn’.
… Thế có hợp lý không?
Thứ tôi sắp đối mặt, hẳn là dễ dàng đọc được những dao động nông cạn trong lòng người.
Tôi không biết nữa.
Lần này, với tôi, thứ không biết còn nhiều hơn thứ biết.
“Hay là hôm nay ta nói về Thủy Tổ nhé?”
Nghe bài diễn thuyết trên bục, tôi nhớ lại chuyện tối qua.
Chính cái ý tưởng mà tôi đã nói ra.
***
“Dù bọn chúng chỉ lặp đi lặp lại cùng một lời… nhưng chắc chắn phía giáo đoàn Ma Vương có bí mật gì đó, đúng không? Cho nên…”
Một ý tưởng bộc phát.
Một ý tưởng vớ vẩn, hoang đường, và kỳ quái.
“Nó có là một ý nghĩ hơi kinh khủng.”
‘Hơi’ kinh khủng à?
“Phòng Nguyền Rủa cũng là vấn đề sống còn của chúng ta. Bỏ qua mấy chuyện đạo đức đi—”
Có lẽ thấy tôi vòng vo quá lâu, Ahri dứt khoát cắt ngang.
“Mấy thứ đó Cục Quản Trị đã vứt vào thùng rác từ trăm năm trước rồi, anh cứ nói thẳng đi.”
Cuối cùng, tôi mở miệng.
“Được thôi. Tôi không biết giáo đoàn Ma Vương đã làm gì, nhưng chẳng phải họ đã trở thành tay sai thực sự của Ma Vương sao?”
“Đúng.”
“Vậy thì… hay là chúng ta đổi phe hẳn sang phía Ma Vương đi?”
Khoảnh khắc đó, tất cả đều há hốc miệng, chìm vào im lặng.
“Sói đã chiến đấu với loài người suốt hàng nghìn năm nhưng chưa bao giờ thắng được. Nhưng—”
“…”
“Những con sói phản bội đồng loại lại trở thành bạn tốt nhất của con người, và tồn tại tới tận ngày nay.”
***
Tim tôi đập dữ dội.
Trong vòng này, tôi sẽ…
Trở thành tay sai của Ma Vương.