- 7 ngày trước, Kim Sanghyun
“Để xem nào…. Chỗ mà cậu Kain nói là đây sao?”
Ở phần dưới bảng điều khiển của thang máy Khách Sạn có một nút màu đỏ.
“Khó mà nghi ngờ được vì nó lộ liễu tới vậy nhỉ?”
Khi ấn nút, một phần vách thang máy lật ngược lại, để lộ ra bàn phím số.
Bên cạnh đó có khắc một dòng chữ nhỏ.
[Lối Thoát Hiểm Số 1, Không Được Tiết Lộ Cho Người Khác]
“Cái này là Khách Sạn cố tình ghi để gây nội bộ lục đục à?”
Nếu đúng vậy thì, xét theo nghĩa xấu, đúng là một chi tiết được thiết kế cực kỳ tỉ mỉ.
Tôi nhập mật mã 87439124.
- Vùùù! Vùùù!
[Kích hoạt thoát hiểm khẩn cấp! Kích hoạt thoát hiểm khẩn cấp!]
Chẳng mấy chốc, bên trong thang máy tối sầm lại, tiếng ồn ào chát chúa vang khắp không gian—rồi thang máy đột nhiên bắt đầu xoay tròn!
“Ááá! Có phải tàu vũ trụ đâu mà làm cái trò quái quỷ này?!”
Tôi hoàn toàn không thể giữ nổi ý thức.
Cảm giác cứ như bị nhét vào bên trong một chiếc máy giặt đang quay tốc độ cao, trong hình dạng của một con vật nhỏ bé.
Cánh cửa thang máy không chịu nổi chấn động, lắc mạnh một cái rồi bật tung ra.
Bên ngoài, trừ cụm từ ‘địa ngục’ ra thì không còn cách nào diễn tả.
Trong thế giới tràn ngập dung nham và lửa cháy, vô số người đang gào thét không ngừng.
Ít nhất thì tôi đã hiểu được một chuyện: vì sao khi thoát bằng thang máy, Bộ Đồ Bảo Hộ là thứ bắt buộc.
Bởi dung nham và lửa đang ồ ạt tràn thẳng vào bên trong thang máy.
Nếu chỉ là mấy bộ đồ chống cháy tạm bợ thì đừng nói là chịu đựng, có lẽ tôi đã chết ngay lúc này rồi.
Thang máy xuyên qua địa ngục rực lửa, bay đi không ngừng.
***
“Ê này, anh ổn chứ?”
“…”
“Hay là anh nên tới bệnh viện xem sao?”
“… À.”
“Anh ơi?”
“Không sao đâu. Tôi chỉ đang suy nghĩ chút chuyện thôi, không cần để ý quá.”
Tôi nhận ra mình đang đứng đờ đẫn dưới ánh nắng ấm áp.
Thấy một sinh viên đi ngang hỏi han như vậy, chắc là tôi đã đứng bất động khá lâu.
Quan sát xung quanh, tôi nhận ra hai sự thật.
Thứ nhất, tôi tỉnh lại ở ngoại ô Austin, thủ phủ bang Texas, một trong những khu vực sầm uất nhất nước Mỹ.
Vì tôi từng học cao trung ở Austin nên rất quen thuộc.
Thứ hai, thế giới này… có lẽ không phải quê hương của tôi.
- Đoàng!
“Này! Không có mắt à? Đứng đực ra giữa đường làm cái gì thế?”
“… Xin lỗi.”
Đôi mắt của con nai đang nhìn chằm chằm tôi khi nãy đột nhiên nhuộm đỏ.
Viên cảnh sát đang tuần tra xung quanh bắn liên tiếp bằng súng săn như chẳng hề gì, biến con nai thành một đống thịt nát.
Đây là một thế giới như vậy.
***
Theo kinh nghiệm của tôi, không ít người Hàn có một định kiến khá kỳ quặc về an ninh nước Mỹ.
Họ nghĩ rằng cảnh sát lẫn tội phạm suốt ngày nổ súng hỗn chiến với nhau.
Để làm rõ thì đó chỉ là vấn đề của một số khu ổ chuột có mức sống và thu nhập thuộc đáy xã hội.
Ở những bang như Texas, trung tâm của miền Nam và trụ cột phát triển kinh tế, thì chắc chắn không phải như vậy.
Ít nhất, nước Mỹ mà tôi biết là như vậy.
Nhưng nơi này thì khác.
Chỉ cần đi một đoạn là có thể thấy binh lính mặc áo giáp chống đạn, thậm chí còn gắn thêm cả giáp tấm kim loại.
Bọn họ đều công khai phô ra những khẩu shotgun, thậm chí là súng trường chiến đấu, còn người dân xung quanh thì xem đó là chuyện hiển nhiên.
Trong một thế giới mà bọn nai đột nhiên dùng thuật thôi miên, hay bồ câu “săn mồi” bay loạn, thì chuyện đó cũng chẳng có gì lạ.
“… Cuối cùng thì đây cũng không phải quê hương của mình.”
Tôi không quá ngạc nhiên, vì đã nghĩ tới khả năng này.
Chẳng phải khi trò chuyện với đồng đội, tôi đã nhiều lần cảm nhận sao?
Thực tại mà mỗi người nhớ tới khác nhau quá nhiều.
Cậu Kain xem Cục Quản Trị như một tổ chức bí mật hiếm khi lộ diện, còn quái vật thì chỉ thỉnh thoảng mới thấy trên bản tin thế giới.
Ngược lại, cô Songee lại cho rằng chuyện mỗi nhà đều trang bị tháp pháo laser và drone chiến thuật là điều hiển nhiên.
Có lẽ tôi nằm ở khoảng giữa hai người đó.
Tin tức về quái vật thường xuyên xuất hiện trong mục “tin trong nước”, đại khái là vậy.
Ít nhất, không phải kiểu môi trường đáng sợ tới mức chỉ cần quay đầu một cái cũng thấy bất an như hiện tại.
Lúc đó, tôi nhận ra trong tay mình đang cầm một tờ giấy cứng.
“Vé vào cửa.”
Giống như mọi thứ có được từ Khách Sạn, tôi tự nhiên hiểu được bản chất và cách sử dụng của nó.
Vé vào cửa được tạo ra từ Bộ Đồ Bảo Hộ; chỉ cần xé nó ra là có thể quay về Khách Sạn.
Chỉ là, một nỗi lo nảy sinh.
Chẳng lẽ như vậy là sẽ vĩnh viễn mất Bộ Đồ Bảo Hộ?
Nếu thế thì mình đúng là đã gây ra một sai lầm không nhỏ…
Hành động trong trạng thái không tỉnh táo, nên chắc đồng đội cũng không trách móc mình vì chuyện này.
Nhưng bất kể trách nhiệm thuộc về ai, việc mất Bộ Đồ Bảo Hộ vẫn là một tổn thất đau đớn.
“Johnny! James mới bảo là có thằng ngốc nào đó đứng đờ đẫn giữa đường, ai ngờ lại là con!”
“…”
“Con làm gì ở đây thế? Về Austin rồi mà không liên lạc với ta trước?”
“… Mama.”
***
“Hồi trước… là New York phải không? Con nói đã đậu trường Y mà?”
“…”
“Nhưng tại sao— thôi bỏ đi.”
“…”
“Đời người mà, đủ thứ chuyện xảy ra. Con ăn gì chưa?”
“Chưa ạ.”
“Vậy thì tốt. Cứ nằm nghỉ trên sofa đi.”
Mama Sherry.
Một phụ nữ da đen, từ lâu đã mất chồng con vì tai nạn, và sở hữu khối tài sản không nhỏ.
Để vượt qua nỗi mất mát gia đình, bà đã làm từ thiện suốt nhiều năm.
Trong quá trình đó, bà cưu mang con cái của những gia đình da màu nghèo khó xung quanh, cho ăn uống và hỗ trợ tiền học phí cho bọn chúng, nên trong khu vực này, bà được xem như một dạng “mẹ đỡ đầu”, rất có uy tín.
Và tôi là một trong những người từng nhận được sự giúp đỡ ấy.
Đến đây thì vẫn ổn.
Là ân nhân thuở nhỏ, nên gặp lại bà tôi cũng thấy vui và thân quen.
Nhưng… rốt cuộc đây là tình huống quái quỷ gì?
Tôi không phải người có IQ thấp.
Ngay từ đầu, nơi này đã không phải là thế giới tôi từng sống.
Việc có người quen ở đây đã rất lạ, mà việc bà ấy nhận ra tôi lại càng kỳ quái.
Chẳng lẽ đây là một dạng thế giới song song, và Mama Sherry đang nhận ra “tôi của thế giới song song” sao?
“Nhìn con nằm trên sofa làm ta nhớ lại ngày xưa. Hồi con học năm hai ở Westwood—”
“Trường cao trung Westwood có ở đây sao ạ?”
“Hử? Tất nhiên, là ở Anderson Mill, Austin—”
Nói tới đó, Mama chợt cau mày.
“… Trường ở Anderson Mill là Aster Lake cơ mà?”
“Đúng vậy. Con vừa thấy lúc nãy.”
“Ơ… ơ?”
“Mama, con tốt nghiệp trường Aster Lake mà.”
“Thế à? Có lẽ ta nhầm rồi. Thông cảm nhé, khi nào con già như ta sẽ hiểu. Trí nhớ lúc được lúc mất.”
“Chuyện đó cũng bình thường thôi ạ.”
Không.
Ký ức của Mama Sherry là chính xác, và tôi đã tốt nghiệp trung học Westwood.
Nhưng ở thế giới này, trường đó không tồn tại.
Nơi từng là trường cũ của tôi giờ đây là một trường mang tên Aster Lake mà tôi chưa từng nghe qua.
Ban nãy, Mama đã nhớ tới một ngôi trường không tồn tại trong thế giới này, và từ đó nhớ chính xác ra “tôi”.
Tôi càng lúc càng không hiểu nổi tình huống.
Còn một sự thật kỳ quái nữa: chênh lệch tuổi giữa tôi và Mama.
Khi tôi ở tuổi thiếu niên, Mama đã gần 50.
Giờ tôi đã hơn 40 tuổi kha khá rồi, chưa tính thời gian ở Khách Sạn.
Vậy thì tuổi của Mama phải hơn 70, gần 80 mới đúng, nhưng người trước mắt tôi, dù nhìn kỹ mấy cũng chỉ tầm 60.
Quá nhiều thông tin không thể hiểu nổi, đến mức ngược lại tôi lại thấy bình tĩnh.
Vì những trải nghiệm tích lũy ở Khách Sạn đã dạy tôi một điều.
Nếu không thể hiểu, thì cứ chấp nhận, đừng nghĩ thêm.
***
May mắn là Mama không nhận ra mâu thuẫn trong ký ức của chính mình.
Ví dụ như chuyện ngôi trường không tồn tại, bà chỉ cho đó là nhầm lẫn đơn thuần.
Vấn đề tuổi tác cũng được bà chấp nhận một cách tự nhiên.
“Johnny, rốt cuộc con đã khổ sở cỡ nào ở New York vậy?”
“Con cũng đang nghĩ thế.”
Có lẽ Mama cho rằng tôi vất vả quá nên già đi trông thấy.
“Trời ơi… chuyện gì đã xảy ra với một đứa trẻ thông minh như con chứ!”
“Con cũng muốn biết lắm.”
Tôi thật sự không biết chuyện gì đã xảy ra với mình.
“Sao con không nghỉ ngơi ở đây vài ngày đi? Bố mẹ con vẫn khỏe chứ?”
“Chắc là họ đã qua đời rồi ạ.”
Thật ra, ngay cả việc họ từng tồn tại ở thế giới này hay không cũng đáng nghi.
“Ôi trời ơi! Trời ơi! Xin lỗi con.”
“Không sao đâu ạ.”
Sau câu hỏi đó, bà không nhắc thêm gì về “quá khứ bất hạnh của Johnny” nữa.
Dù vậy, tôi có cảm giác trong đầu bà đang tự viết nên một bộ phim bi kịch cuối tuần.
Cậu thiếu niên châu Á thông minh, tài năng, Johnny Kim.
Sau khi lãng phí cuộc đời giữa đám người New York ích kỷ và hẹp hòi, cuối cùng cậu ấy trở về quê hương cùng cảm giác trống rỗng.
Đại khái là kịch bản kiểu đó nhỉ?
Nhìn sự thay đổi phong phú trên gương mặt Mama, có vẻ Johnny Kim bé nhỏ trong lòng bà đã trải qua một bước ngoặt lớn của cuộc đời.
Cái này cũng cứ chấp nhận thôi.
Dù sao tôi cũng không có cách nào giải thích sự thật.
“Ăn được không?”
“Ngon lắm ạ. Tay nghề nấu gumbo của Mama còn tiến bộ hơn xưa. Con đoán Mama đã áp chảo thịt gà trước khi cho vào súp, còn tôm thì dai và đàn hồi tuyệt vời.”
“…”
“Vị ngọt của hành trong gumbo cũng rất xuất sắc, không giống hành nấu trực tiếp trong súp. Mama đã caramel hóa riêng rồi mới cho vào đúng không ạ?”
“Johnny, chẳng lẽ ở New York con mở nhà hàng à?”
“Không phải vậy đâu ạ.”
Tôi càng lúc càng thấy dễ chịu.
Dù không phải cha mẹ ruột, nhưng được tiếp đãi bởi một người đáng trân trọng như vậy khiến lòng tôi ấm lại.
Những suy nghĩ phức tạp, tôi tạm gác sang một bên.
“Con có nơi nào để đi không?”
“…”
“Ta đã nói rồi mà? Ở lại vài ngày cũng không sao. Nhà này rộng quá, ta sống một mình cũng trống trải.”
***
Đêm muộn.
- Kétttt!
Tiếng động phát ra từ cửa sổ khiến tôi giật mình tỉnh giấc.
…
Ngoài khung cửa, trong không gian tối đen, lờ mờ hiện ra một hình thể phát sáng kỳ dị.
Tôi không định ngồi yên chờ chết, nên bật dậy, cầm lấy một cây gậy golf lăn lóc bên giường.
Lúc đó, một giọng nói khe khẽ vang lên.
“Johnny, Johnny!”
“… Mama?”
“Cứ yên lặng đi. Nếu không làm gì thì nó sẽ sớm đi qua thôi.”
Tình huống như bước ra từ phim kinh dị, nhưng thái độ cực kfi bình thản của bà lão lại gợi ra rất nhiều điều.
Nghĩa là bà đã quen với chuyện này.
“Thứ đó là gì vậy ạ?”
“Ta cũng không rõ nữa.”
“Mama đã báo cho Cục Quản Trị chưa?”
“Có báo rồi, nhưng… con biết mà? Dạo này bọn họ bận lắm!”
“…”
- Kétttt!
Âm thanh rợn người lại vang lên lần nữa.
“Mama có súng không ạ?”
“Johnny, chỉ cần đợi thôi—”
“Xin lỗi Mama, nhưng về mấy chuyện thế này, con hiểu rõ hơn Mama.”
“…”
Bà không phải vì hiểu rõ con quái vật đó nên mới bảo chờ.
Mà là vì không có sức chống cự, vì báo Cục Quản Trị cũng không được giải quyết, nên chỉ biết run rẩy chịu đựng.
Sự bất lực này là phản ứng của người được bảo vệ, chứ không phải của người bảo vệ.
“Có súng không ạ?”
“… Ta có một khẩu shotgun nòng đôi.”
“Đưa cho con đi ạ.”
“T-ta không chăm sóc nó kỹ lắm—”
“Không sao đâu ạ.”
Có vẻ đây sẽ là một đêm dài.
Kỳ lạ là… tôi không thấy tệ chút nào.