User: Han Kain (Trí Tuệ)
Date: Ngày 93
Địa Điểm Hiện Tại: Địa Ngục Băng Giá – Phòng Phục Sinh
Lời Khuyên Hiền Triết: 3
- Han Kain
Luận điểm thứ 5 của Santa ma quỷ: “Sao ông dám gọi mình là Santa trong khi còn không có Rudolph?”
Cái gì? Rudolph sao?
Hắn ta thật sự gọi tên Rudolph vào lúc này sao?
Mình đã mất dấu cuộc đối thoại điên rồ này từ lâu rồi!
Nếu mà chúng tôi mang Perro theo cùng thì chúng tôi đã có thể bảo Perro là Rudolph của Ông? Thế nhưng nếu Perro nhổ tóc của Ông trong khi chúng tôi nói dối thì sao? Và nếu ông bực mình đánh Perro thì sao?
“...”
Phải bình tĩnh lại. Tình huống điên rồ này đang làm mình suy nghĩ những chuyện kì lạ.
Perro không ở đây, và không có Songee thì cũng không thể kiểm soát được Perro.
Ông buột miệng nói ra một lời, hi vọng sẽ có gì đó.
“Tất nhiên là tôi có Rudolph.”
Han Kain: Xin lỗi ạ?
Kim Mooksung: Làm gì đi! Gì cũng được!
Kim Ahri: Cứ câu giờ thôi!
Ahri đang định làm gì giữa mớ hỗn độn này chứ?
Em ấy biết ông vừa nói một lời thiếu suy nghĩ à?
Santa bắt đầu cười móc mỉa
“Hohoho! Ông đã hết đường chối cãi rồi chứ? Rõ ràng, một tay mơ hạng ba như ông sẽ không thể chuẩn bị trước. Ông sẽ phải biết sức nặng của trọng tội dám mạo danh Santa.”
“Tôi đã bảo ông là tôi có Rudolph mà, đồ ngốc! Tôi không phải ma thuật sư như ông, nên không thể triệu hồi nó ngay lập tức được! Ông đâu có bảo là Santa phải có pháp thuật mà, phải không?”
“Thế thì nó ở đâu rồi? Nếu mắt của ta không nhầm thì ta không thấy Rudolph ở đâu cả - ”
- Vrừm! Rầm!
Cánh cổng chính của nhà trường nổ tung, và một chiếc Ford Granada 1982 tông thẳng vào.
Chiếc xe, vẫn đang phóng tới với tốc độ kinh người, triển khai một cú drift điệu nghệ và đánh bay con tuần lộc hiền từ bên cạnh Santa.
“Kéeeeeeeettttt!”
“Comet! Comettttttt!”
Santa thảm thiết kêu lên khi con tuần lộc bay dọc căn phòng.
Ai mới là kẻ ác ở đây ấy nhỉ?
Ahri, ngược lại, lại mỉm cười rạng rỡ.
“Rudolph đây này!”
Mình cạn lời rồi.
“Thật là điên rồ! Ai lại đi gọi một chiếc xe là Rudolph?”
“Và tại sao một chiếc xe lại không thể là Rudolph, hả?”
“Ông có còn tỉnh táo không đấy?!”
“Thế giới này vẫn đang phát triển tiến bộ mỗi ngày! Đây đâu còn là thời đại mà Santa ngồi xe tuần lộc kéo nữa. Giờ ai cũng đi xe hơi với máy bay cả rồi!”
“Ha! Trò này kéo đủ lâu rồi đó! Ông không thấy lũ trẻ sợ hãi thế nào à?”
Rõ ràng là bọn chúng sợ rồi.
Tới giờ thì bọn trẻ chỉ thấy buồn cười vì hai lão già cãi nhau, thế nhưng khi con xe húc đổ cổng chính thì mọi người đều đã phát rồ.
“Mấy thằng chó điên rồ các ngươi! Ta cãi lí với các ngươi quả là sai lầm! Các ngươi không xứng đáng được sống! Ta sẽ nghiền nát đầu các ngươi từng kẻ một!”
Jingle Bells, Jingle Bells
Jingle all the way.
“Chờ đã chờ đã! Thế này chưa đủ sao? Chúng ta còn mang xe tới cơ mà?”
“Tất nhiên là không rồi, sao một trò điên rồ như vậy có tác dụng được chứ!?”
Cả Ahri và tôi chuẩn bị bỏ cuộc, nghĩ rằng lần thử thứ hai đã thất bại hoàn toàn, thì chúng tôi nghe được một bài ca quen thuộc.
“Rudolph the Red-Nosed Reindeer~ had a very shiny nose!”
Hả?
Ngôi trường tràn ngập hỗn loạn, thì Miro, với vẻ hờ hững, bước về chiếc Ford Granada 1982, trong tay cầm gì đó.
Mọi ánh nhìn – từ lũ trẻ tới các giáo viên, từ tổ đội Khách Sạn tới Santa – giờ đang dán vào Miro, tự hỏi chuyện điên rồ gì sắp diễn ra nữa.
Trong tay cô ấy là một quả cherry lấy từ chiếc bánh kem Giáng Sinh.
“Then one foggy Christmas Eve ~ Santa came to say, ‘Rudolph with your nose so bright, won’t you guide my sleigh tonight ~?’”
- Plop!
Miro ném quả Cherry về phía mũi của Ahri.
“Giờ đây mới là Rudolph, phải không? Cái mũi phát sáng rồi nè!”
Và mọi thứ bắt đầu chuyển biến.
We wish you a merry Christmas
We wish you a merry Christmas.
Bài ca đã trở lại thành tiếng Hàn.
Từ khoảnh khắc chúng tôi mới tới ngôi trường, thì bài ca chưa từng ngừng lại này đang dần mất đi sức mạnh của nó.
Giọng nói bị sốc của Ahri vang lên.
“S-sao thế cũng được á? Cứ đặt một quả cherry lên mũi của em và em thành Rudolph sao?”
Cơ thể của Santa bắt đầu sụm xuống thành cát bụi.
Giọng nói mệt mỏi của hắn vang lên.
“Kể từ khi ta mới tới ngôi trường này, ta đã cảm thấy bầu không khí có gì đó không ổn... Để mà nghĩ tất cả trẻ con tới người già đều là những kẻ điên...”
Có thật đây là thứ mà một tên Santa giết người nên nói không?
Một người thì lại tràn đầy niềm vui và sung sướng.
“Cậu thấy không? Thấy không? Khi mà tớ đặt quả cherry lên thì Santa thật sự bắt đầu chết đó! Wow! Tớ thật sự thông minh thế à?”
“...Ừ. Ấn tượng thật đó.”
“Hahahaha! Tớ là thiên tài giữa những thiên tài! Tớ có nên thành thầy trừ tà không? Chuyện này vui quá đi mất!”
Thật ra cậu đã là vậy rồi, lại còn là lão làng nữa đó.
“Mọi người vỗ tay đi! Sao không ai vỗ tay hết vậy?”
- Bốp! Bốp! Bốp!
Mọi người tặng Miro một tràng pháo tay, khuôn mặt của họ rõ ràng là hết sức mệt mỏi.
Miro, vẫn còn tràn đầy hưng phán, bắt đầu dính cherry lên mũi mọi người, từng người từng người một.
Tôi – giờ là Rudolph #4 – vẫn còn giữ được đủ tỉnh táo để quan sát Santa.
Mặt khác thì hắn ta giờ đang tan thành cát bụi, và chỉ để lại phía sau một con búp bê nhỏ.
Bài ca tràn ngập phép thuật đã lặng đi, lũ trẻ lại đang cười đùa lần nữa, chưa từng nắm được chuyện gì đã xảy ra, và Miro thì đang tận hưởng niềm vui chiến thắng.
Ít nhất thì là một kết cục có hậu!
Thế giới địa ngục của Miro dần sụp đổ, tan biến vào nơi không thời gian sâu thẳm.
Trong khi tôi quan sát Miro chia vui thắng lợi, thì Ahri rõ ràng là xúc động, trong khi tôi và Ông đứng đó, hoàn toàn kiệt quệ.
“...Làm tốt lắm.”
“Cả ông nữa ạ.”
“Đầu óc của ông nhanh nhạy đấy. Cháu không thể tin được ông lại đối phó với mớ nhảm nhí của Santa tốt tới vậy.”
Trong khi chúng tôi trao đổi những lời nhẹ nhõm đó với nhau, thì mọi thứ đột nhiên khựng lại.
Những bông tuyết đang rơi, bài ca Giáng Sinh, những giáo viên vẫn đang xử lí tàn cuộc, và bọn trẻ nô đùa – tất cả đều đông cứng lại.
Thế giới đang sụp đổ cũng ngừng lại.
Trong khi chúng tôi bối rối nhìn quanh, một giọng nói – quen thuộc nhưng xa lạ - phá vỡ bầu im lặng.
“Con thật sự đến cứu mẹ rồi.”
Giọng nói đó chan chứa niềm mong mỏi.
Mắt của Ahri mở to vì sốc, còn Miro bình tĩnh tới gần và ôm em ấy.
“M-Mẹ ơi? Mẹ có nhận ra con không?”
“Đương nhiên là mẹ có. Chỉ là Khách Sạn vẫn giở trò khiến mẹ không thể nhận ra con tới giờ. Chúng ta trông rất giống nhau, phải không?”
Có gì đó...hơi khác.
“Mẹ ơi...”
Có gì đó sai.
Miro, lần đầu tiên hành động như một người mẹ, đã khiến một làn sóng cảm xúc đổ ập lên Ahri, người đã bật khóc.
Trong khi đó, thì tôi và Ông đờ ra nhìn vì sốc.
“Chờ đã! Em có còn tỉnh táo không?”
Ahri, nhận ra tình huống có điểm kì lạ, nhanh chóng lùi lại.
Miro của Khách Sạn đã ở trong trạng thái không còn trí tuệ kể từ khi cô ấy tạo ra Ahri.
Cho tới giờ, thì chúng tôi vẫn đang làm việc với một phiên bản Miro từ thuở thơ ấu xa xưa.
Nhưng lần này thì khác – đây không phải là Miro trẻ em, lẫn không phải Miro mất đi trí tuệ. Cô ấy mỉm cười với chúng tôi, vẻ mặt có phần nhung nhớ.
“Lạ thật đấy. Con gái mà lại ngạc nhiên khi thấy mẹ mình tỉnh táo.”
“...Rất vui được gặp mẹ ạ...”
“Lại gần hơn nữa đi con.”
“...”
“Con không tới đây sao?”
Ahri ngần ngừ, nhưng cuối cùng cũng bước tới. Miro ôm lấy mặt của Ahri, và chăm chú nghiên cứu.
“Con vẫn chưa tìm thấy ‘Phòng Gương Kính’, phải không?”
“Chưa ạ.”
“Khi mà tìm được ấy, thì cẩn thận nhé. Nó nguy hiểm hơn con nghĩ nhiều đó.”
“Chờ đã! Ý mẹ là sao? Sao nó lại nguy hiểm được?”
“Mà Kain này, câu ‘See you later! Everything will be fine!’ lúc nãy ấy? Khá là ngầu đó nhé.”
“...Vậy là cô cũng nhớ lần thử đầu tiên sao?”
“Cậu dùng kính ngữ với tôi cứ kì kì thế nào ấy. Một trong những bệnh của người Hàn Quốc mà tôi luôn ghét. Còn về Phòng Gương Kính, thì tôi không thể cho mọi người nhiều chi tiết được. Mọi người vẫn chưa tìm ra nó mà. Lời khuyên duy nhất là...”
Miro ngừng lại một lúc, rồi nói tiếp.
“Tôi đã đi tới đó với nhiều mục đích trong đầu, nhưng đổi lại là đã đánh mất tất cả.”
“Cái gì?”
Thay vì giải thích thêm, Miro lại chuyển chủ đề.
“Aah... Để mà nghĩ mình lại có được thêm một cơ hội sống lại lần nữa trong Khách Sạn! Không thể tin được.”
“Chuyện đó còn phải xem đã.”
“Ồ, phải rồi. Chuyện tôi được hồi sinh nằm trong tay mọi người mà nhỉ? Nhưng chúng ta rồi sẽ gặp lại nhau thôi, dù gì đi nữa.”
“Sao cô chắc chắn vậy được?”
Thay vì trả lời, Miro chỉ mỉm cười, như thể bản thân mình biết gì đó mà chúng tôi không biết.
“Phước Lành của chúng ta không bao giờ vô duyên vô cớ mà được ban tặng. Mọi người biết ngần đó rồi chứ?”
“Chúng được ban cho những người phù hợp. Dù tôi luôn có cảm giác rằng mình đã chọn nó hơn.”
“Phước lành của tôi là ‘Công Lý’. Cậu nghĩ nó có nghĩa là gì?”
“...”
“Chắc hẳn cậu đã nghe vài chuyện không hay về tôi. Tôi sẽ không chối bỏ chúng đâu. Nhưng có một chuyện cậu luôn có thể chắc chắn...”
“Ý cô là – ”
“... Tôi vẫn luôn luôn tìm cách để cứu lấy thế giới. Dù cho có phải khiến đôi tay mình nhuốm máu!”
Đôi mắt của Miro bùng cháy với một đam mê khó tả. Nụ cười dịu dàng khi nãy đã biến mất, thay vào đó là niềm quyết tâm mãnh liệt.
Tôi cuối cùng cũng hiểu.
Đây không phải đứa trẻ trong xác người lớn mà Ahri biết, cũng không phải cô gái đồng hành cùng chúng tôi tại địa ngục này. Trước mặt tôi là một người đã trải qua vô số thử thách, trui rèn bởi một khoảng thời gian vô tận, hình thành nên một linh hồn sâu như vực thẳm.
Phước Lành được ban cho những người phù hợp với chúng.
Chừng đó thì nhìn Vận May của Seungyub là rõ.
Dựa vào quan sát của tôi mấy tháng qua thì chủ nhân hiện tại của Công Lý, tức Elena, đại diện cho “Luật Pháp”.
Nhưng Công Lý của Miro khi còn sống là gì?
Nếu Miro phải khiến đôi tay nhuốm máu để cứu thế giới, chuyện gì đã xảy ra với nó?
Thế giới xung quanh chúng tôi lại tiếp tục sụp đổ.
Miro đứng giữa không gian đó và nhìn quanh.
“Cảm ơn nhé.”
“Hả?”
“Niềm đau, bi kịch và tổn thương. Đã từng có lúc tôi tin rằng con người sẽ quen với những thứ như vậy. Tôi nghĩ rằng, nếu đau đớn lặp lại đủ nhiều, thì nó rồi cũng sẽ mất đi sức nặng.”
“...”
“Nhưng không phải vậy. Vào Giáng Sinh, tôi đã mất đi tất cả những người thân quen của mình – bạn bè, và giáo viên. Mình tôi còn sống sót, trốn giữa các thi thể tới khi Cục Quản Trị tới giải cứu.”
“Cô đã phải trải qua một chuyện khủng khiếp.”
“Tôi những tưởng đó đều ở trong quá khứ xa xăm. Nhưng sau khi rơi vào địa ngục này, tôi nhận ra mình chưa từng vượt qua nỗi đau đó. Tôi chỉ ép bản thân mình quên đi, tin rằng mình đã tiến bước. Nhưng địa ngục này không phải là một nơi mà con người có thể làm quen được...”
“...Cô đã vất vả rồi.”
“Cảm ơn cậu nhé. Thật sự đó. Và nếu mọi người có định hòi sinh tôi, thì hãy đảm bảo rằng tôi chọn chiếc ‘Đồng Hồ’.”
Đồng Hồ...
Cuồi cùng, Miro quay về phía Ahri và mỉm cười rạng rỡ.
“Mẹ yêu con!”
Và địa ngục đó sụp đổ.

