Chương 101-200

Chương 189: Lời Cầu Nguyện Cho Miro (8)

2025-08-30

1

User: Han Kain (Trí Tuệ)

Date: Ngày 93

Địa Điểm Hiện Tại: Địa Ngục Của Miro

Lời Khuyên Hiền Triết: 3

-           Han Kain

Vài tiếng trước, chúng tôi đã phân tích kĩ lưỡng hành vi của Santa để  lên kế hoạch đối phó với hắn.

Logic đằng sau hành động của Santa là gì?

Ít nhất thì, hắn ta không có vẻ chỉ đơn thuần là một con quái vật chém giết tất cả mọi thứ trong tầm mắt.

Chúng tôi đã xác định được một vài kiểu mẫu.

Ví dụ, Santa không hành động tới khi Giáng Sinh chính thức tới, và hắn phải hát một bài ca có liên quan trước khi triệu hồi được bất kì hiện tượng siêu nhiên nào. Thế nhưng, quan trọng hơn cả là nguyên lý ẩn sau hành động của hắn.

Đáp án nằm trong những lời lặp đi lặp lại và những con chữ được viết lên tấm kim loại chúng tôi tìm được ở tàn dư của tế đàn.

‘A reward for a good boy and a punishment for a bad boy.’

Santa có vẻ sẽ phát quà cho trẻ ngoan, và trừng phạt trẻ hư.

Một khi chúng tôi hiểu được chuyện đó, thì bước đầu tiên trong kế hoạch đã được hình thành: Chúng tôi sẽ hoàn thành công việc của Santa trước khi hắn có cơ hội làm vậy!

Quả nhiên, Santa bắt đầu cho thấy một cơn thịnh nộ chưa từng thấy trước đây.

“Các người quả là một đám lố bịch! Các người nghĩ công việc của Santa chỉ là phát quà cho tất cả trẻ em thôi sao? Các người sai rồi! Chỉ có ‘trẻ ngoan’ mới xứng đáng nhận quà! Tất cả những đứa trẻ ở đây đều có quà sao? Thế chứng tỏ các người chẳng hiểu gì về Santa!”

Luận điểm đầu tiên của Santa là, chỉ trẻ ngoan mới xứng đáng nhận quà.

Vì chúng tôi đã dự đoán được logic này, tôi đứng dậy và lại gần Santa.

“Santa, ông nhớ cháu chứ ạ? Chúng ta có gặp hồi trước.”

“Tất nhiên là ta nhớ. Cháu là Kain phải không? Cháu tới đúng lúc lắm. Ta có quà của cháu ngay đây – ”

“Santa, cháu nhớ lời của ông kể cho cháu hồi trước. ‘Không có ai là hoàn toàn tốt bụng cả. Mọi người đều mắc sai lầm và vấy bẩn. Thế nhưng quan trọng vẫn là kiểm điểm và ăn năn hối lỗi’. Phải không ạ?”

“... Đúng là như vậy.”

“Cháu đã nghĩ kĩ về những lời của ông rồi ạ! Quan trọng nhất vẫn là kiểm điểm phải không ạ? Chính ông cũng nói rồi mà? Đó là điều quan trọng nhất mà?”

“...”

“Mọi người, đã đến lúc đọc Bản Kiểm Điểm rồi!”

“...”

Có một thoáng im lặng.

Bọn trẻ nhìn tôi bối rối, khuôn mặt của chúng như muốn hỏi, “Cậu làm gì vậy?”

Trong khi đó thì biểu cảm của Santa ngày một u ám.

“Hoho. Không giống như cháu, Kain, có vẻ những đứa trẻ khác ở đây vẫn chưa ăn năn tử tế, phải không?”

Kế hoạch này sụp đổ vì bọn trẻ không chịu đọc kiểm điểm sao? Không đời nào, không phải chứ -

Đột nhiên, cô gái với đôi mắt thỏ con nhảy lên.

“Cháu xin lỗi ạ! Cháu là Miro!”

“...Và?”

“Hôm qua, cháu đã vứt sạch chỗ bông cải xanh của mình vào bữa trưa. Còn trong bữa tối thì cháu đã ăn phần thịt ham của Ahri.”

Kim Ahri: Ra đó là lí do tại sao phần thịt của em biến mất?

Han Kain: Cô ta quên mất mình viết gì trong bản kiểm điểm rồi à? Có bị ngu không vậy?

Kim Ahri: Đừng có xúc phạm Miro!

“Và, uh... trong lớp Toán hôm nay, cháu đã không chịu học bài mà lại đi chơi ném tuyết. Nhưng đó không phải chuyện to tát! Cả thầy giáo cũng tham gia nữa. Và cháu có bỏ băng vào quả cầu tuyết mình ném vào Kain, nhưng cậu ấy lại cười , nên chắc là không sao mà phải không? Ơ... thế đã đủ tốt chưa ạ?”

Trong khi Santa nhất thời lặng đi, thì Miro đã nhanh chân đá thằng bé bên cạnh.

“Này! Thomas!”

“Hả? Hả?”

“Xin lỗi đi! Nhanh kiểm điểm đi!”

Santa lẩm bẩm, trông có vẻ mệt mỏi.

“Cháu yêu à... Cháu đừng nên đá bạn như thế chứ.”

“Vậy cháu sẽ xin lỗi cho cả chuyện đó nữa. Giờ thì nhanh lên và xin lỗi đi!”

Không giống một học sinh chuyển trường như tôi, thì Miro ra lệnh cho bọn trẻ như thể một nữ hoàng ra lệnh cho thuộc hạ.

Thomas nhanh chóng đứng dậy.

“C-Cháu xin lỗi ạ! Cháu là Thomas, cháu đã giấu điểm bài kiểm tra Lịch Sử của mình khỏi bố cháu hồi tháng trước.”

“...”

“Và... và... Ồ! Cháu cũng đã giấu điểm bài kiểm tra môn Khoa Học của mình nữa. Haha! Ông biết đấy, số 3 rất dễ để biến thành số 8. Vậy nên cháu đã biến điểm của mình từ 35 thành 85 – ”

“...”

“Cháu cũng đã trét phân chim lên xe của cô Julia tuần trước.”

“...”

“Cháu đã đánh nhau với Steve. Nhưng Steve là người khơi mào.”

“Mày nói gì hả thằng khốn?”

“Mày vẽ lên sách của tao trước!”

“Mày bẻ gãy bút tao!”

“Cả hai người câm mồm lại! Joshua, xin lỗi đi trước khi tôi kéo tóc cậu!”

“Cháu yêu à... cháu không nên chửi bạn mình như vậy luôn.”

“Vậy cháu cũng sẽ xin lỗi cho chuyện đó nữa.”

Và mọi thứ tiếp diễn như vậy.

Santa, nhìn cái khung cảnh lố bịch này diễn ra, trông càng ngày càng bối rối.

Mặt của hắn đỏ au vì giận dữ trong khi nhìn Ông Mooksung.

“Ông! Ông đang cố phá hỏng Giáng Sinh! Ai cho phép kẻ vô danh như ông mạo danh Santa?”

Luận điểm thứ hai của Santa: “Ngươi có quyền gọi mình là Santa không?”

“Mạo danh sao? Thật là nực cười khi nghe người như ông nói. Ông có chứng chỉ làm Santa không? Hay phải qua một bài kiểm tra Santa nào đấy?”

“Kiểm tra sao? Ông đang nói cái quái gì vậy? Trở thành Santa đâu cần chứng chỉ hay kiểm tra gì! Tất cả những gì quan trọng là tình yêu vô bờ bến cho trẻ em!”

“Tình yêu? Tôi ngạc nhiên là ông dám nói ‘tình yêu cho trẻ em’ với cái miệng đó đó! Này nhé, tôi cũng yêu bọn trẻ ở đây nữa! Tôi là thầy của bọn chúng mà. Nên rõ ràng là tôi quan tâm tới chúng nhiều hơn ông. Ông có còn biết nguồn gốc của Santa Claus không?”

“N- nguồn gốc sao?”

“Hah! Tên này chẳng biết gì cả. Nguồn gốc của Santa Claus tới từ Saint Nicholas (Thánh Nicholas), một giám mục Thiên Chúa Giáo. Ông có đọc Kinh Thánh chưa vậy?”

Santa trùng xuống, còn Ông tự hào tuyên bố.

“Để mà biết nhé, tôi từng là một Hồng Y đó.”

Chờ đã... ông ấy đang nói chuyện mình làm Hồng Y ở Dinh Thự Kinh Hoàng à?

Không thể tin được là chuyện này có tác dụng!

Santa, người vẫn đang bị choáng vì phải nghĩ lời phản pháo, giờ lại nhanh mồm nói tiếp.

“Santa không phải một người ông có thể mặc một bộ đồ rồi mạo danh được! Ông làm gì năm ngoái, rồi năm trước đó nữa? Ông có bao giờ dành thời gian Giáng Sinh để mang lại niềm vui cho trẻ em không?”

Luận điểm thứ ba của Santa: Ông đã bao giờ làm công việc của Santa chưa?

“Ồ, giờ ông muốn nói về kinh nghiệm hả? Tốt đấy. Tôi sẽ là Santa mới từ năm nay đổ đi, vậy nên sao ông, người đã làm việc này rất lâu rồi, không đứng sang một bên và để thế hệ mới tiếp quản đi?”

“Ông đang nói cái gì vậy? Sao tôi phải nhường lại?”

“Này nhé, nếu những tiền bối cứ tham công tiếc việc thì mấy tân binh lấy đâu ra cơ hội để tích lũy kinh nghiệm? Nếu ông làm Santa lâu cỡ vậy rồi thì đến lúc nhường đường cho người mới đi chứ?”

...Mình sắp mất trí rồi.

Trong khi hai Santa tiếp tục khẩu chiến xem ai mới là Santa thật, thì bọn trẻ đứng dưới tầng 1 vẫn đang há hốc miệng không nói nổi một lời.

Kể cả tôi, người chỉ nghe thôi, cũng thấy mình sắp không phân biệt được thật giả nữa.

Rất hỗn loạn, nhưng bằng cách nào đấy tôi cảm giác Ông đang thắng. Santa chắc cũng là vậy, và mặt hắn vặn vẹo vì khó chịu. Đột nhiên hắn ta hát lên bài ca Giáng Sinh!

Jingle bells, jingle bells

Jingle all the way.

Oh! What fun it is to ride

In a one-horse open sleigh.

Có lẽ bởi hắn ta chưa phân biệt được trẻ ngoan và trẻ hư nên chưa ai bị giết ngay lập tức.

Nhưng chắc chắn không gian đang có ma thuật.

Ngay khi bài ca bắt đầu, một cơn bão tuyết xoáy lên tại khắp tầng 1, và một con tuần lộc xuất hiện từ thinh không!

Đây sắp trở thành một trận chiến... âm nhạc à?

Luận điểm thứ 4 của Santa: Ông có còn hát được một bài ca tử tế không?

Ông có hơi bị bất ngờ, nhưng cũng tự mình hát lên bài ca Giáng Sinh.

Han Kain: Ông hát hay đấy chứ!

Kim Ahri: Giờ không phải lúc khen đâu! Ông ấy đang mất thế rồi!

Rõ ràng là như vậy.

Cho dù Ông có đang hát rất hay, nhưng ông ấy chẳng thể đọ lại bài ca màu nhiệm của Santa, thứ triệu hồi được bão tuyết và tuần lộc.

Tình hình đang dần chuyển về thế chúng tôi bị áp đảo!

Santa, giờ tràn đầy tự tin, mở miệng ra lần nữa.

“Chỉ có thế thôi hả? Một người không thể hát bài ca Giáng Sinh tử tế mà dám giả trang Santa sao?”

Chúng tôi phải làm gì bây giờ?

Tình huống đã hỗn loạn tới mức mình còn không biết cách phản ứng nữa!

Đột nhiên, Miro nhảy lên và hét.

“Mọi người! Hát cùng đi!”

“Hả? Sao?”

“M-Miro?”

“Hát cùng đi! Dashing through the snow!”

Cô ấy đang làm gì –

Kim Ahri: Anh cũng hát đi!

“Dashing through the snow, in a one horse open sleigh!”

Trong màn hỗn loạn, thì tôi cùng bọn trẻ làm theo lệnh của Miro và bắt đầu hát cùng.

Vì lí do nào đó, thì chuyện này có vẻ đã chuyển thế trận về phía chúng tôi.

Ông bật cười.

“Này, này, ‘Tiền bối’. Ông vẫn khoe khoang kinh nghiệm của mình, nhưng ông có hiểu bản chất của bài ca không?”

“Ông đang nói cái gì?”

“Bài ca bản chất của nó đâu phải để triệu hồi tuyết và tuần lộc? Ai vừa mới bảo là tình yêu vô bờ bến của Santa dành cho trẻ em?”

“...”

“Nhìn đi! Tất cả bọn trẻ đều đang hát cùng tôi! Đấy mới là ý nghĩa của một bài ca Giáng Sinh!”

“Bells on bobtails ring, making spirits bright! What fun it is to ride and sing in a sleighing song tonight!”

“Bells on bobtails ring, making spirits bright! What fun it is to ride and sing in a sleighing song tonight!”

Santa, không thể phản bác được nữa, bắt đầu run rẩy dữ dội.

Thế thôi hả? Chúng mình cuối cùng cũng thắng rồi hả?

Ngay khi chiến thắng nằm trong tầm tay, Santa rút ra át chủ bài của mình.

-           Hộc! Hộc!

Con tuần lộc ăn thịt, nó cũng bối rối y hệt chúng tôi, lại gần Santa ma quỷ và khẽ cọ mõm vào người hắn như thể đang an ủi. Cái khung cảnh bình yên đến lạ, một con tuần lộc an ủi một “ông già”. Đột nhiên, miệng Santa lại mở ra theo chiều dọc, một lần nữa.

“Rất tốt. Ông có một sự nghiệp hết sức cao quý, một thầy giáo lẫn một hồng y nữa sao? Ta sẽ chấp nhận nhiêu đó. Và cả việc ông có thể hát những bài ca Giáng Sinh nữa. Thế nhưng...”

Khuôn mặt của Ông cứng lại, đang chờ chuyện kế tiếp.

“Rudolph của ông đâu? Đừng có bảo là ông muốn làm Santa mà không có cả một xe tuần lộc kéo đấy nhé?”

Bầu không khí trong trường lập tức đông cứng lại.