Web Novel(214-266)

Chương 249: Về công việc bán thời gian.

2024-04-02

42

“À trước khi quên mất thì mình phải nói với cậu chuyện này. Mình sẽ về nhà trễ sau khi bắt đầu đi làm, cho nên cậu cứ ăn tối trước. Mình sẽ ăn sau.”

Amane quên đề cập đến chuyện này, và bàn tay đang vuốt ve cô dừng lại khi cậu nói như thế. Mahiru vẫn còn đang trong vòng tay của cậu, chớp chớp đôi mắt to tròn của mình.

“Bọn mình đang thảo luận về lịch làm việc, nhưng thông thường thì mình sẽ phải ở lại cho đến khi cửa tiệm đóng cửa, và có lẽ mình sẽ về đến nhà vào khoảng 9 giờ tối. Mình không thể để cậu đợi trễ như thế được.”

“Mình sẽ đợi.”

Amane cảm thấy có lỗi khi để phải Mahiru đợi cậu với cái bụng trống rỗng, và muốn cô ăn tối trước, nhưng cô đáp lại như thể đó là điều đương nhiên.

 Cậu đang nói gì vậy? Cô nhìn cậu với một vẻ mặt như thế, và cậu chỉ có thể lúng túng cụp mắt xuống.

“Không, nhưng mà, cậu sẽ đói đấy?”

“Thay vì dạ dày thì thứ mình muốn được lấp đầy hơn chính là trái tim của mình cơ. Mình sẽ đợi cậu, Amane. Ăn một mình thì vô vị lắm, và mình cũng không ghét ý tưởng đợi cậu về.”

“Dù mình sẽ về rất trễ đấy?”

“Cũng không hẳn…hay là cậu ghét việc mình đợi cậu về?”

“Không đời nào. Mình chỉ ghét bản thân khi phải khiến cậu đợi thôi.”

“Dù vậy thì mình đâu chỉ đơn giản là ngồi đợi đâu? Có rất nhiều thứ mà mình có thể làm trong lúc chờ đợi, chỉ là thay đổi thứ tự công việc thôi.”

Mahiru đáp lại Amane bằng một vẻ mặt không hề khó chịu dù chỉ là một chút, cậu thật sự thích lo lắng ghê, và nói như thế với một nụ cười, lấy tay chọc chọc vào mặt cậu.

“Làm sao mà mình lại không hỗ trợ khi cậu đang cố gắng hết sức vì điều bản thân cậu mơ ước cơ chứ? Dù vậy thì mình cũng chỉ có thể chuẩn bị bữa tối nóng hổi cùng nước tắm thôi.”

“Nhiêu đó còn hơn cả đủ ấy chứ…thật ra, điều quan trọng nhất là có cậu chào đón mình khi mình về đến nhà. Nó sẽ giúp mình cảm thấy phấn chấn ngay lập tức ấy.”

“Nếu nhìn thấy mình giúp cậu phấn chấn hơn dù chỉ một chút thì cũng đủ để khiến mình thấy vui rồi.”

“…Dù vậy thì cậu cũng không cần phải ép bản thân đâu. Nhớ nghĩ cho bản thân trước đấy!”

Mahiru có lẽ sẽ ưu tiên cho Amane hơn bất cứ điều gì khác, ngay cả khi cô có chuyện gì. Tuy nhiên cô chỉ mỉm cười, và vẫn im lặng.

Amane không hề có ý định trói buộc Mahiru, nhưng dường như cô thật sự rất ghét phải rời xa cậu, và không định thay đổi ý muốn của bản thân. Cô cực kỳ yêu thương cậu, luôn đặt cậu trong suy nghĩ, và cậu rất vui vì điều đó, nhưng cậu không muốn cô ấy ép bản thân quá mức.

“Amane, cậu cũng không nên ép bản thân làm việc quá mức đâu đấy, biết chưa hả? Mình không biết thứ cậu muốn là gì, nhưng mình cảm thấy lo lắng đấy, vì cậu mà đã quyết tâm thì sẽ làm mọi thứ.”

“Không đâu. Làm sao mình lại có thể khiến cậu lo lắng được chứ?”

“Mình đã thấy hơi lo kể từ khi cậu nói là muốn làm việc rồi…mình không thể nói rằng cậu là một người hòa đồng được.”

“Đúng là vậy thật, nhưng nghe có hơi nặng lời quá không.”

Đó là sự thật mà ai cũng biết, nhưng vì Mahiru đã nói như thế, Amane thật sự không biết phải đáp lại kiểu gì.

Cũng không phải là mình hoàn toàn không thể hòa đồng mà, Amane càu nhàu, dù vậy thì đó không hẳn là một lời phản bác, và Mahiru khẽ thở dài.

“Đúng là cậu không hẳn là người hòa đồng, nhưng cậu không chịu mở rộng vòng giao du gì cả, Amane. Cậu nên làm thế thì hơn.”

“Hm, mình không thật sự muốn làm bạn với nhiều người. Một vòng quan hệ nhỏ là được.”

“…Nhưng nếu cậu chịu để tâm thì cậu sẽ làm được thôi. Sau cùng thì cậu có thể thay đổi trạng thái mà. Haa.”

“Sao cậu lại thở dài rồi?”

“…Mình chỉ đang tự hỏi, lỡ cậu trở nên nổi tiếng thì sao đây, Amane…”

Amane bật cười sau khi nghe thấy nỗi lo lắng đáng yêu này. Mahiru đáp lại bằng cách phồng má giận dỗi.

“Bình tĩnh đi, mình sẽ không nổi tiếng đâu, không đâu.”

“Cậu chẳng hiểu cách người khác nhìn nhận cậu dạo gần đây gì cả, Amane.”

“Nói này, dựa vào bầu không khí và giá cả của tiệm cà phê đó thì mình nghĩ đối tượng chính được hướng đến là mấy ông chú với khẩu vị tinh tế cơ. Mình sẽ không nổi tiếng nổi đâu, và ngay cả khi có nổi tiếng thì cũng có sao đâu?”

Những người trẻ thường sẽ thích những tiệm thuộc các hãng cà phê lớn hơn là một tiệm cà phê do cá nhân tạo lập như này. Amane đã nhìn sơ qua menu của quán, và giá cả có phần hơi đắt hơn, không hề phù hợp cho những học sinh cao trung hoặc sinh viên đại học với khẩu vị đơn giản.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, hương vị ở đây thật sự ngon, và bầu không khí chậm rãi dường như lại rất phù hợp với những người lớn tuổi hơn. Một phần lý do nữa có lẽ là vì cô chủ ở đây cũng khá xinh đẹp.

Theo như Kayano, hầu như không có bất cứ khách hàng nữ trẻ nào vào quán. Vì thế Amane đủ thoải mái để làm việc ở đó.

“Dù sao thì cứ thoải mái đi. Bà chủ có vẻ cũng là người tốt nữa.”

“…Vâng.”

Mahiru tạm thời chấp nhận lời giải thích của Amane, và cậu vò đầu cô nàng, dỗ dành cô. Dường như cô thấy có phần bất mãn, nhưng có vẻ cũng đang cảm thấy khá vui khi khóe môi cô cong lên thành một nụ cười trong khi để Amane tiếp tục vuốt ve mình.