Yuki cô ấy nói về cái gì đó với giọng điệu thủ thỉ….Nhưng tôi không thể nghe rõ và càng không thể hiểu được cô ấy đang nói cái gì nữa. Nhưng theo một cách nào đó thì….cái cách cô ấy nhìn tôi bây giờ khác quá….đoán thế.
(Như thể….Giống như kiểu ánh nhìn tôn kính mà bạn thấy trong mấy bộ anime khi mà người hầu ngước nhìn chủ nhân vậy….Đó là một ánh nhìn đầy sự tôn sùng đến mức cực đoan….Không, không, không, không thể nào, tôi bị ngu, không thể nào mấy lời tôi nói với cô ấy trước đó có thể ngay lập tức thay đổi được nhân sinh quan của cô ấy được…) [note92765]
MMM….Yup! Tôi đéo biết gì hết!!
Các bạn hiểu những gì tôi nói không? Giờ thì đừng nghĩ đến nữa!!
“Hôm nay….cảm ơn cậu rất nhiều. Cậu đã giúp tôi rất nhiều.”
“Hmm? Có cái gì đâu nhỉ, tớ chỉ làm những điều mà tớ muốn thôi.”
“.…Không, tớ quan tâm. Cậu đã giúp tớ!”
“Tớ không thấy phiền đâu….Hừm, thôi thì bằng cả tấm lòng thành này thì tớ chấp nhận lời cảm ơn của cậu vậy.”
“Nên thế….Bên cạnh đó, tớ không thể tha thứ cho cậu đâu.”
“Hả?”
“Không có gì đâu.Cậu thấy đó. Cậu đang khiến Saaya phải chờ đợi đó, biết chứ?”
“Á!”
Khi tôi nhìn vào thời gian, thì giờ đã là 1 tiếng rưỡi tôi đi mua sắm rồi….Tệ đấy, tôi không biết cô ấy sẽ làm gì với tôi nếu như tôi không về nhà sớm đâu.
“Umm…Xin lỗi, rất tiếc khi phải chào tạm biệt cậu, cậu biết đấy…”
“Đừng lo lắng, tớ không sao cả. Tớ sẽ gọi xe đến đón.”
“Ừ….Nhắc mới nhớ, cậu có phải một đứa con gái bình thường đâu chứ!”
“Fufufu. Nếu tớ không phải là con gái bình thường thì tớ là loại gì đây?”
“.…Một cô gái với tâm địa khó đoán chăng?”
“Cậu nói hơi khó nghe đấy, Futaba kun.”
“Không. Ý tớ không phải thế.”
“Ufufu ♪ Tớ hiểu ý cậu mà. Tớ biết cậu không phải là loại người đó mà.”
“Ờm, rất vui khi nghe được điều đó….Đoán thế?”
“Đó là một điều tốt đó, tớ nên cảm thấy thế nào về người đã cứu sống mình đây?” [note92766]
….Tôi không thể không cảm thấy thái độ của Yuki rõ là khác lạ. Nhưng có vẻ như không gì là không thể nhỉ?
“Này, Yuki?”
“Cái gì vậy, Futaba kun?’
“Nếu cậu gặp khó khăn về chuyện gì đó….Tớ có thể đưa ra những lời khuyên mà Saaya không thể đó.”
“Fufu….Phải, Saaya thi thoảng cũng bị điên mà.”
Hahahahaha….Chúng tôi phá lên cười một lúc. Lúc chúng tôi nói chuyện cho đến khi xe của cô ấy đến đón.
——————————————————–
“Hiểu rồi….Vậy đó là cậu à, Futaba kun.”
Những lời mà tôi đã nói trước đó quá nhỏ để Futaba kun nghe rõ…’Hoàng tử cứu tôi khỏi tai nạn xe’- đó là điều mà tôi nói.
“Sau khi cứu tôi tầm chục năm sau thì tôi đã chết, và rồi khi niết bàn, tôi đã được chuyển sinh sang một thế giới khác.”
Đúng vậy….Lí do mà tôi tinh anh như này không chỉ bởi gen, nền giáo dục từ sớm mà còn đó là kí ức tiền kiếp của tôi nữa. Đó là lí do mà tôi được gọi là thiên tài…..Và điều đó cũng đúng với anh chứ?
Anh là hoàng tử của đời em khi đã cứu em ra khỏi vụ tai nạn xe đó và…em đoán đây chính là cái họ gọi là ‘chuyển sinh’
“Đã quá lâu rồi em không tin vào định mệnh….Nhưng giờ thì khác rồi.”
Định mệnh là một từ mà nghĩa của nó cũng mông lung như nó, nhưng nhờ có Futaba kun này, tôi đã hoàn toàn định nghĩa được nó. Bởi rằng nếu không phải là định mệnh đem chúng tôi đến với nhau thì còn là cái quái gì nữa?
“:Shiki….Futaba kun, hay là Futaba sama đây….Fufu…♪”
Vào khoảnh khắc mà tôi nhận ra Futaba sama đây là hoàng tử của đời tôi, trái tim tôi đã tan chảy. Vào lúc đó, tôi nhận ra rằng…..mình đã yêu anh ấy mất rồi. [note92767]
“Aah…..”
Tôi chưa bao giờ bị như này trong đời, nhưng cái cảm giác này…..Vì lí do nào đó, nó khiến tôi an tâm….Như thể đây mới chính đây là tôi vậy.
“Nhưng….”
Không có gì thực sự thay đổi cả. Nhưng….tôi sẽ đền đáp tất cả những gì cho người đàn ông đã cứu tôi tận hai lần này- kể cả tấm thân này nữa.
Làm thế nào để ở bên anh ấy? Có rất nhiều thách thức…..
Anh ấy quá tốt với tôi…..Đó là lí do mà anh ấy đang phụ thuộc vào Saaya nhất.
“Anh từng nói rằng anh ấy luôn dưới kèo Saaya….Không đúng đâu.”
Sự thật là về mặt học thuật thì có thể anh ấy không solo được với Saaya…..Nhưng về sức hút, sức quyến rũ và tài thu phục lòng người….không ai có cửa với anh ấy hết.
“Futaba kun- người mà có sức hút hơn người, và Saaya- người mà có tài năng hơn người…..Chả phải đó là một cặp đôi lí tưởng sao?”
Đó đúng là một cặp trời sinh. Saaya- thiên tài nhưng không hiểu lòng người và Futaba tuy không giỏi nhưng lại biết được người khác và nói trắng ra, hai bên có điều mà bên kia không có và họ chính là mảnh ghép hoàn thiện nhau……Nên không có cửa để tôi chen vào. [note92768]
“Nhưng nếu như em có thể ước….Thì em vẫn muốn ở bên anh như con chó chông nhà cho anh, một công cụ đắc lực của anh…..Cuộc đời em chỉ là công cụ của anh mà thôi." [note92769]
Do đó….Tôi phải bảo vệ Futaba kun khỏi bất cứ thứ gì có thể tổn thương anh ấy…..Và gia tộc Asami này là một công cụ cực kì hữu ích cho việc này….Fufu, em hiểu mà, cuối cùng em cũng tìm được giá trị sống của mình- đó là phải bảo vệ anh bằng mọi giá.
“Anh cứu em, và em thì không hiểu gì về nhân quả cả, nhưng cả hai chúng ta đều được chuyển sinh, và định mệnh không thể tránh được là chúng ta gặp được nhau….Em sẽ không lãng phí nó đâu, em sẽ không hối hận đâu…..Em thề bằng cả thân thể này.”
Cô quyết tâm làm điều đó với một nụ cười hoang dại mà chính cô cũng chưa từng thấy trước đây…..