Không biết do cuối tuần vừa rồi không được nghỉ ngơi đủ, hoặc do mới đầu tuần, Nicola không thể tập trung vào bài giảng trên lớp. Cả ngày cô cứ mơ mơ màng màng.
Kết thúc tiết học cuối cùng, cô nán lại chút trò chuyện với bạn bè trước khi đi ăn tối rồi tắm rửa. Cứ thế mơ màng cho đến khi ngày tàn, Nicola vẫn không đủ tỉnh táo để hoàn thành bài tập dù hạn nộp là ngày mai.
Thay vào đó cô chọn hoàn thành bài tập toán mới giao trước. Ngòi bút chậm rãi đưa trên giấy tạo nên những âm thanh vang sột soạt lên trong căn phòng . Không phải vì quá chú tâm tới bài tập, nhưng hễ chút Nicola lại chắp tay, nhìn chằm chằm lên trần nhà, hoặc nằm gục xuống mặt bàn.
Cây bút máy người bạn thuở nhỏ tặng vừa khớp với tay Nicola, được hoàn thiện với mức độ tinh xảo cao, thuộc hàng nhất phẩm. Xoay nó trên đầu ngón tay, một ý nghĩ như tia sáng bạc loé lên dù cô đã cố kìm nó xuống.
Nicola nhớ lại hồi chiều.
Đúng như những cô gái xung quanh đó nói, Seighart vẫn chưa có hôn thê. Không như Nicola mới nhập học năm nay, Seighart trên cô một khoá. Lễ tốt nghiệp đang đến gần vậy nên những ngày tháng tự do, không lo chọn vợ sắp kết thúc. Dù cho anh ta ước có thể trốn được vụ này, nhưng nó gần như một nghĩa vụ bắt buộc, và sắp tới lúc phải được hoàn thành.
Với việc chọn hôn thê, đó có thể là một trong số các nữ sinh toát lên dáng vẻ minh tinh màn ảnh lúc nào cũng vây quay Seighart, hoặc cũng có thể là ái nữ của một gia đình quý tộc nào đó.
Với khả năng của mình, Seighart nên ngừng theo đuổi cô gái khó ưa, chẳng xinh đẹp gì như này. Thay vào đó, anh ta nên tìm một cô gái xinh đẹp, có xuất thân từ dòng dõi cao quý thì hơn. Nicola không thể không nghĩ vậy.
Nhưng nếu Seighart tìm được hôn thê mới, sẽ rất khó cho Nicola có thể bảo vệ cho anh ta như trước.
Việc tặng bùa an cho anh ta cũng sẽ gặp khó khăn. Chắn chắn không một cô dâu nào muốn hôn phu của mình lại đi giữ đồ thủ công của một nữ nhân khác cả.
Nicola cũng tặng Seighart một số vệ thần sẽ lao ra khi anh ta gặp nguy hiểm. Nhưng nếu nó hiện hình trước mắt Seighart và hôn thê, anh ta chắc chắn sẽ gặp rắc rối lớn.
“ Thật tình… mình suy nghĩ linh tinh gì vậy?”
Mối quan hệ mập mờ giữa Nicola và Seighart chắc chẳn phải thay đổi trong tương lai sắp tới.
Ngày hôm nay Gemini hiện đang trong hình dạng một khối kim tự tháp, lăn lộn trên bàn học của Nicola, nó hẳn đang muốn được cô giao cho việc gì đó. Nicola đưa tay ra xoa xoa an ủi người bạn nhỏ thì từ phía cửa phòng vang lên tiếng gõ cốc cốc.
Nicola quay ra phía cửa, đoán xem ai đến đây giờ này. Chiếc đồng hồ treo trên tường thu hút ánh nhìn của cô, bây giờ là hai giờ sáng. Tại Nhật Bản, thế giới cũ nơi Nicola sinh sống, đây được là giờ của phù thuỷ.
Chắc chắn rằng cô không cho ai đến phòng mình lúc đêm muộn như này, Nicola phải vắt óc suy nghĩ xem đó có thể là ai.
Cốc cốc, tiếng gõ lại vang lên, mãnh liệt hơn trước. Trong thoáng chốc, Nicola tiến lại phía nguồn âm.
Để chắc ăn, chưa cần mở cửa, cô gõ lại bốn lần từ phía trong cốc cốc cốc cốc.
Đáp lại là hai tiếng gõ cốc cốc.
Nicola cau mày, điều này khẳng định thêm nghi ngờ của cô.
Dựa vào âm thanh tiếng gõ, nguồn phát của nó chỉ cao đến đầu gối của Nicola.
Đó chưa phải là tất cả, so với âm thanh trầm thấp của Nicola, âm thanh vọng lại đục và khô khốc tựa như ai đó gõ vào mảnh sành.
“ Gemini, đi vòng qua cửa xem nó là gì.”
Sau khi xoay tròn trên bàn học, từ hình dạng kim tự tháp Gemini hoá thành một con bồ câu bay ra ngoài cửa sổ.
Phòng của Nicola nằm cuối hành lang, ở đó có một cái cửa sổ. Nếu Gemini bay ra ngoài thì nó có thể nhìn thấy thứ đang đứng trước cửa thông qua đó.
Không mất quá nhiều thời gian để con bồ câu quay lại phòng. Nó trở lại dạng trụ tam giác rồi tiến tới bàn cầu cơ.
B.Ú.P B.Ê
“ Đùa.” Nicola lẩm bẩm “ Tha tao.”
Nghe âm thanh cứng nhắc như đồ gốm hẳn nó là một con búp bê bằng sứ.
Nghĩ lại thì … Nicola nhớ lại lá thư hồi sớm. Có lẽ mình phải xử lí nó rồi Nicola nghĩ vậy.
“ Con búp bê đó, mày nghĩ nó tự mở cửa được không?”
Gemini lên trên bàn, ghép chữ K.H.Ô.N.G
“ Tốt, vậy chúng ta cứ kệ nó vậy. Bây giờ ta không có thời gian cho nó.”
Mặc kệ tiếng ồn ở cửa, cô tập trung hoàn thiện bài tập còn đang dang dở của mình, thứ hiện là mối lo lớn hơn.
Nicola có thể nghe thấy tiếng cào cửa. Scritch Scrath Scritch Scrath Scritch Scrath. Nhưng cô mặc kệ.
“ Im đi, đồ ôn dịch, để mai tao tính sổ với mày .”
*****
Từ khi trời vào thu, mỗi lần chìm vào giấc mộng, con nhện đã ở đó. Mỗi lần gặp lại, nó lại to gấp đôi lúc trước và không ngừng rượt đuổi tôi.
Lúc đầu tôi không quá để tâm đến nó bởi ác mộng đôi lúc có thể lặp lại. Nhưng giấc mơ đó cứ lặp lại hết lần này tới lần khác. Bây giờ nó đã to cỡ một con chó nhỏ, khả năng rượt đuổi của nó vì thế cũng tăng lên.
Tôi chạy nhanh nhất có thể, con nhện đuổi ngay phía sau, móng vuốt nó cào vào nền đế tạo những âm thanh ghê rợn. Snick snack snick snack. Âm thanh đó khiến tôi muốn ói. Tôi sợ hãi, hoang mang tột độ.
Thế rồi, tôi lại tỉnh dậy lúc canh ba.
Tim đập thình thích, mồ hôi ướt đẫm áo ngủ.
Tôi cố chợp mắt lần nữa, với ý nghĩ liệu nó có lại to gấp đôi?
*****
Ngày hôm sau, khi tiết học cuối cùng kết thúc. Nicola đi lang thang phía sau khuôn viên trường.
“ Ở thế giới cũ của tôi, có một câu nói đùa : Mọi nỗi sợ hãi trên đời đều vì hoả lực chưa đủ nhiều… Đùa thôi.”
Nhưng thực tế thì đối phó với những đồ vật nguyền rủa, hoả công không phải ý tồi.
Hiện thì Nicola đúng thật đang tìm nơi để phóng hoả mà không ai biết. Cũng như để tiện cho việc phi tang chứng cứ và đảm bảo ngọn lửa sẽ không lan rộng.
Nhưng tìm được hồi lâu mà chưa nơi nào đáp ứng được điều kiện. Những nơi không ai qua lại thì dễ bắt hoả và ngược lại. Việc tìm kiếm diễn ra lâu hơn cô tưởng.
“ Meow”
Ngoái đầu nhìn lại, cô thấy con mèo tabby trong buổi tiệc trà với Olivia. Ánh mắt của Nicola lập tức hướng về nó.
Nicola chậm rãi tiến lại gần con mèo. Nó đang nằm ngủ dưới một mái hiên, chân cuộn tròn dưới người.
Cô biết nó sẽ rít lên nếu thấy người nên cô sẽ quay đi tránh ánh mắt nó mỗi khi nó quay lại.
Khi đã tiến lại đủ gần để chắc chắn rằng nó sẽ không kịp phản ứng. Cô vươn tay ra tính chụp lấy nó nhưng bị mèo cào không thương tiếc.
Nó đứng dậy, meow một tiếng rồi chạy đi mất. Nicola có thể cảm thấy có sự chế giễu ở tiếng meow đó.
Nhìn xuống ba vết xước ở bàn tay, cô lẩm bẩm “ Chắc thôi bỏ đi vậy.” rồi trĩu vai xuống.
Mèo ghét Nicola không khác gì ghét rắn độc. Ở thế giới cũ, lũ mèo hoang thường chủ động tìm đến cô. Chúng quấn quýt bên cô và cô cũng hết mực yêu chúng. Nhưng từ lúc chuyển sinh, mọi chuyện đã khác hẳn.
Nicola vẫn nhớ mùi máu mà cô nôn ra lúc cuối đời, cũng như mùi hôi thối trong căn phòng. Đôi lúc chúng xuất hiện lại trong những giấc mơ, rõ ràng như mới hôm qua chưa hề phai mờ.
“ Có lẽ hung thủ đã dùng miêu huyết.”
Cô nhớ lại dòng chữ viết bằng máu trong căn phòng, nó chắc chắn tốn rất nhiều máu. Kẻ đã sát hại Nicola hẳn đã giết rất nhiều mèo để có lượng máu đó.
Mèo có chín mạng, vậy nên chúng thường được dùng trong các nghi lễ triệu hồi ma quỷ. Các đàn anh thường nói với cô như vậy.
“ Thật không công bằng, tao cũng là nạn nhân mà.” Nicola phụng phịu, những điều đó chẳng thay đổi được gì.
Bây giờ trên người cô đã nhuốm đầy máu đồng loại của chúng. Lũ mèo sẽ không bao giờ lại gần cô nữa.
Nhưng đối với những người yêu mèo, được ở gần chúng là quá đủ rồi, đúng vậy, mình sẽ không bao giờ bỏ cuộc.
Thế rồi, Nicola chợt nhớ lại buổi tiệc trà với Olivia hôm nọ, con mèo rít lên khi cách tận sáu, bảy mét. Cô thở ra, rồi ôm đầu.
“ Eh… Huh? Khoan đã… chả có nhẽ… không… không… không thể nào đâu nhỉ?” Nicola thì thầm, đôi mắt mở to như thể vừa vỡ lẽ điều gì đó, một ý nghĩ chợt loé lên “ Nếu xâu chuỗi mọi thứ lại, thì có lẽ…”
Nicola cảm thấy cô vừa giải được một bài toán vô cùng hóc búa.
Thật không ngờ, cô lại giải đáp được điều mình thắc mắc bấy lâu một cách tình cờ như vậy.
“ Whoa… thật sự thì mình không mong giả thuyết này đúng một chút nào. Nhưng nếu đúng vậy thì sao? Kệ đi, trước mắt, cô có thứ khác đáng lưu tâm hơn.”
Cuối cùng Nicola cũng đứng dậy, các khớp xương kêu răng rắc khi cô vươn vai.
Trước hết, tôi vẫn chưa tìm được chỗ để đốt lửa.
Nghĩ rằng nếu khu vực chòi nghỉ không ổn thì tháp phía tây có lẽ sẽ phù hợp hơn, Nicola đi theo hướng khác, nhưng không may lại va phải ai đó. Đồ đạc trong cặp sách của cô văng tứ tung trên mặt đất và cô thở dài thườn thượt.
“Xin lỗi.” Sau khi xin lỗi một cách đàng hoàng, Nicola ngẩng đầu lên. Có vẻ như cô đã vô tình va phải một chàng trai trẻ đang đi ở cuối một nhóm gồm vài nam sinh khác.
“À, không sao đâu,” chàng trai trẻ nói, nhặt một cuốn sách giáo khoa rơi ra khỏi cặp của Nicola. Nicola vội vàng cúi xuống nhặt đồ học của mình.
Tuy nhiên, chàng trai trẻ lướt ngón tay qua chỗ bên trong bìa sách giáo khoa của Nicola, nơi cô đã viết tên mình. Sau đó, anh ta lẩm bẩm những lời sau, nghe như thể vừa tìm thấy một món đồ chơi mới thú vị.
“ Chờ đã, cô là Nicola von Weiber phải không?”
Nicola cảm thấy bối rối. Cô không hề nổi bật đến mức một chàng trai mà cô chưa từng gặp lại biết tên mình. Một cảm giác sợ hãi bản năng ập đến khi một bóng người khác tiến lại phía cô.
“Ồ, vậy ra đây là cô gái đó à?"
“Cô ấy không xinh lắm như tôi tưởng.”
Bóng người vây quanh Nicola ngày càng nhiều. Khi lùi lại, cô nhìn thấy một đôi nam sinh khác đang đứng đợi.
Cô nhận ra rằng mình đang đối phó với một nhóm học sinh lớn tuổi hơn, mặc dù cô vẫn không biết tại sao họ lại biết tên mình hoặc tại sao họ lại làm phiền cô.
Sau khi đếm số bóng người dưới đất, Nicola thấy có khoảng bốn người. Một trong số họ túm lấy cánh tay cô và kéo mạnh cô đứng dậy. Chàng trai cúi thấp xuống rồi nhìn chằm chằm vào mặt Nicola một cách thô lỗ. Ánh mắt cậu ta từ từ lướt xuống, như thể đang lia mắt khắp cơ thể Nicola. Bị ánh mắt của chàng trai trẻ này soi mói khiến Nicola vô cùng khó chịu. Cô cau mày, da thịt bắt đầu nổi gai ốc.
“Hừm. Có vẻ như gu chọn phụ nữ của họ tệ thật, dù họ có địa vị thế nào đi chăng nữa.”
“Có lẽ cô ta bù đắp điều đó bằng kỹ thuật của mình?”
“Giờ thì bạn làm tôi hào hứng rồi đấy.”
“Sao cô đi lang thang một mình ở đây thế?”
“Cô muốn tự chuốc lấy rắc rối, phải không?”
Không hề có chút lịch sự nào trong tiếng cười thô tục vang lên giữa đám con trai. Qua cách nói chuyện, Nicola đoán chúng hoặc thuộc tầng lớp thương nhân sống ở khu trung tâm thành phố, hoặc là con trai của tầng lớp quý tộc thấp. Nicola nghĩ thầm, tình hình chẳng có dấu hiệu nào cho thấy sẽ được cải thiện. Nicola cắn chặt môi dưới.
“ Nè, hay đi chơi với bọn anh đi.”
Tất nhiên Nicola không quá ngây thơ đến nỗi không hiểu từ chơi ở đây là gì, chắc chắn không phải cờ ca rô hay cá ngựa.
“Xin lỗi, tôi không có thời gian.” Nói rồi Nicola giẫy mạnh để hắt tay đám con trai, nhưng chỉ khiến chúng ghì chặt hơn khiến cô mím môi trong đau đớn. Đến giờ cô mới thấy hối hận khi đi đến đây một mình.
“ Chúng mày đang làm gì vậy?” Một giọng nói lạnh như băng. Cánh tay đang ghì chặt Nicola theo đó nới lỏng chút. Giọng nam tuy lạnh nhưng lại là giọng nói ấm áp nhất mà Nicola nghe trong đời.
“ Điếc rồi sao? Ta hỏi lại, chúng bay đang làm gì ở đây? Quên cả tiếng người rồi sao?” Giọng nói lạnh như băng nhưng Nicola biết, ẩn chứa trong đó là sự ấm áp vô cùng.
Khi chủ nhân của giọng nói tiến tới, đám con trai liền lùi lại.
Anh ta vẫn khoác lên một nụ cười hoàn hảo không tì vết. Mỗi bước đi, cảm giác quyền lực mà anh áp đặt lên lũ bắt nạt càng lớn.
“ Ah… uh..”
“ Ngài… ngài hiểu nhầm rồi Edelstein! Là… là cô ta quyến rũ bọn tôi trước… Ah! Đúng rồi, ngài với điện hạ cùng với Müller đã vui vẻ với cô ta rồi mà phải không… đến… đến lượt chúng tôi.” Tên có vẻ là cầm đầu nói lắp bắp. Nicola nhăn mặt khó chịu khi nghe những lời lẽ van xin của hắn.
Sau khi nghe điều đó, ngay cả Sieghart cũng mất đi nụ cười và trưng ra khuôn mặt vô cảm chưa từng thấy. Khuôn mặt y vô cảm làm gợi nhớ đến chiếc mặt nạ Noh, đã thay thế nụ cười lạnh lùng mà anh vẫn luôn trưng ra. Ngay cả Nicola cũng chưa từng thấy anh ta như thế này, và cô cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng.
“ Các người có vẻ không hiểu chút gì rồi. Cô gái đây là con gái của Tử tước Weiber hoàn toàn không phải loại người hư hỏng như tin đồn mấy hôm trước. Cô có người chị cùng cha hiện đang làm hầu gái cho thái tử, nhưng không may đã đổ bệnh vài hôm trước. Thái tử cùng với cô Weiber đã cùng nhau chăm sóc người chị. Ta dẫn họ tới nơi ở của thầy thuốc, còn Ernst đi theo vì là cận sĩ của thái tử. Lời đồn đại hôm kia hoàn toàn vô căn cứ.”
“ Tin đồn…?” Ah, ra là vậy. Nicola nghĩ trong đầu. Cùng lúc, cô cũng cảm thấy kinh ngạc trước khả năng nói dối không chớp mắt của Seighart. Nicola là con cả, người chị kia hoàn toàn không tồn tại.
Khi nghe Seighart nói “ Lời đồn hôm kia.” Nicola nhận ra cô đã vô tình thành tâm điểm chú ý mà không hay biết.
“ Lời đồn là giả, nhưng việc các ngươi bắt nạt một cô gái lại là thật, với tư cách là chủ tịch hội học sinh, ta không thể làm ngơ trước việc tấn công phụ nữ.” Seighart trừng trừng nhìn từng kẻ trong đám con trai, lũ bọn chúng co rúm lại.
“ Hãy về phòng và đợi hình phạt thích đáng. Còn giờ biến cho khuất mắt ta.”
Cơn giận từ người luôn tươi cười như Seighart còn đáng sợ hơn quỷ dạ xoa. Bị áp đảo, bọn trai trẻ vội vã rời khỏi hiện trường, không dám quay đầu lại.
Nicola, người đã nín thở trong vô thức mà không hề biết, cuối cùng cũng định thần. Để che giấu việc mình đang run rẩy, cô đưa tay ra sau, nắm chặt thành nắm đấm.
Khi đám người kia đi mất, không khí cuối cùng cũng dịu xuống.
“ Cô Weiber, tôi muốn nghe chi tiết những gì đã xảy ra, không phiền chứ?” Seighart hỏi với giọng điệu lạnh lùng.
“ Được thôi.” Nicola trả lời với giọng nhẹ nhàng.
Cả hai trở lại khuôn viên trường, leo cầu thang gần nhất dẫn lên tầng hai. Bước vào một phòng học trống, Seighart bảo Nicola ngồi xuống, cô ngoan ngoãn làm theo.
“ Không có ai đăng kí dùng phòng học này, vả lại nay anh được phân công ca trực cho tầng hai, sẽ không có ai làm phiên đâu. Em có thể thả lỏng.”. Lúc này chỉ có hai người nhưng Seighart không nhảy sổ vào Nicola.
Sau một lúc lâu, Nicola là người đầu tiên mở lời : “ Hôm trước, khi chúng ta về vừa kịp giờ, có người đã trông thấy phải không?”
“ Hôm qua và hôm nay, lời đồn đã lan khắp kí túc xá nam. Hôm nay anh chạy đi để thông báo cho em biết.” Seighart không nói về nội dung tin đồn, nhưng Nicola đã phần nào đoán được. Một đứa con gái lẳng lơ quyến rũ cùng lúc Seighart, Alois và Ernst. Nicola nhớ lại Anne, về truyện tình một đêm giữa hai người khác biệt địa vị.
Trước khi nhận ra, Nicola đã tự đặt mình vào vị thế của “một cô gái không biết vị trí” trong truyện tình cảm. Ít nhất thì cô đã hiểu vì sao lũ khốn đó làm phiền mình.
“ Anh đã đi khắp nơi để dập tắt tin đồn, trong lúc này tốt nhất em không nên làm gì dễ gây sự chú ý. Lần sơ suất này, lỗi của anh, anh xin lỗi.” Với vẻ hối hận sâu sắc, Seighart lặp lại lời xin lỗi.
Nicola đáp lại : “ Không… không phải lỗi của anh Seighart. Lỗi tại em đã chủ quan.” Việc Alois bị bắt đi, hoàn toàn không liên can gì tới Seighart.
Hơn nữa, họ chỉ suýt soát về đúng giờ, lúc đó Nicola không thấy có học sinh nào khác. Tất cả đều chắc chắn điều đó.
Nếu có ai đó trông thấy họ từ khoảng cách xa như vậy thì phải có cặp mắt của diều hâu. Sẽ không công bằng khi đổ hết tội lỗi lên đầu Seighart.
“ Ngẩng đầu lên đi Seighart, không phải lỗi của anh đâu.”
“ Nicola…” Seighart tiến tới, xong lại thôi. Anh ta cười gượng gạo.
“ Xin lỗi, anh sẽ hạn chế tiếp xúc với em trong một khoảng thời gian... Anh thấy em đã run như nào khi bị lũ kia vây quanh.”
Nhưng mình… giấu đi rồi mà. Anh ấy sắc bén thật. Tới lượt Nicola cười ngượng.
Tuy tỏ vẻ khó chịu là thế, Nicola thường không phản đối Seighart chạm vào mình. Nhưng hiện tại đang là lúc nhạy cảm, cô không muốn ai đó nhìn thấy rồi đồn đoán lung tung.
Nicola nắm lấy đôi bàn tay Seighart vừa rụt lại.
“ Em không nghĩ mình cần nói lại điều này.” Mặc dù không muốn, Nicola lại cắn môi lần nữa, ánh mắt cô dao động. “ Em biết em có thể tin tưởng ở anh. Vì vậy anh không cần lo đâu.”
Nicola không chịu được việc Seighart nhận hết tội lỗi về mình như vậy. Cô không hề có động cơ thầm kín nào khác.
Mái tóc bạc của Seighart khẽ chạm vào Nicola, nó ngăn cách hai người như một tấm màn.
Lúc này, cô nghe thấy giọng Seighart thì thầm, giọng hơi rưng rưng.
“ Lúc đó… a…anh ước rằng mình đã nói “ Chúng mày làm gì Nicola của tao.””
Seighart nhẹ nhàng ôm lấy thân hình mảnh mai của Nicola vào lòng, nâng niu như một món báu vật dễ vỡ.
“ Hay, chúng ta cùng nhau đi trốn đi. Bỏ hết nghĩa vụ quý tộc, chúng ta của thể lánh ở lãnh địa của cha em, trai cày cấy, gái nuôi tằm. Thậm chí, thi thoảng, chúng ta có thể cho Alois ẩn náu cùng.”
Seighart vùi mặt vào vai của Nicola, nói về giấc mơ của mình bằng giọng nói ngọt ngào rất hợp với vẻ ngoài điển trai của anh.
“ Không bị ràng buộc bởi địa vị xã hội, anh có thể bên em mọi lúc. Không cần biết là quái thú hay đạo tặc, anh có thể sử đẹp chúng. Chưa kể, không cần phải mặc những bộ quần áo loè loẹt, đến những bữa tiệc sang trọng, anh cũng sẽ không bị ác ý đeo bám nữa, em cũng sẽ đỡ vất vả hơn.”
Nicola biết rằng chỉ cần cô gật đầu, Seighart sẽ dốc toàn tâm toàn ý thực hiện. Cha mẹ cô đã rất vui mừng khi Seighart tiếp tục theo đuổi cô suốt nhiều năm qua. Chắc chắn họ sẽ chúc phúc cho cả hai nếu cô và Seighart cùng bỏ trốn.
Với kĩ năng và kiến thức của mình, Seighart sẽ làm tốt việc nông. Anh ta chắc chắn sẽ gắn bó với Nicola cho tới khi đầu bạc răng long.
Tuy nhiên, Nicola không đủ quyết tâm để cùng Seighart thực hiện giấc mơ ấy.
“Những gì anh dành cho em chỉ là ấn tượng nhất thời thôi.” Nicola quay đi, tránh ánh nhìn của Seighart.
Lý do khiến cho Seighart muốn ở bên Nicola có lẽ là do ấn tượng ban đầu. Cô đã suy nghĩ rất lâu để đi đến kết luận. Giống như việc con non sau khi nở sẽ nhận sinh vật đầu tiên nó gặp là mẹ, Nicola là người đã cứu Seighart khỏi sự giày vò.
“ Em nói là do ấn tượng ban đầu, có lẽ đúng là vậy.” Seighart có vẻ không bị tổn thương. Anh tiến tới vuốt ve má Nicola. “ Nhưng em biết đấy, con người vốn chẳng phải loài động vật đơn giản đến mức chỉ vì một dấu ấn thuở nhỏ và tương tư suốt mười năm ròng.”
Thấy Seighart nhắm mắt đầy u sầu, Nicola một lần nữa cười gượng. Seighart cười đáp lại rồi rời khỏi cô.
Rốt cuộc thì Nicola vẫn không đủ dũng khí để bước đi trên cùng con thuyền với Seighart.
Nếu không phải vì cô, Seighart sẽ sống tiếp cuộc đời của một đại quý tộc. Nicola chưa sẵn sàng để thay đổi hoàn toàn cuộc sống của một người.
*****
Tôi đã quá ngây thơ khi nghĩ rằng chỉ cần thay đổi gối hoặc tư thế ngủ thì sẽ không gặp ác mộng nữa. Với ý nghĩ đó trong đầu, tôi quyết định xin ngủ ngoài trường một hôm. Tuy nhiên không có gì xảy ra cả.
Con nhện đã to gấp đôi một con chó bình thường, tôi không thể thoát khỏi nó nếu chỉ chạy theo đường thẳng. Cách duy nhất là tránh né theo hình ziczac.
Nó bắt được mình mất. Đó là suy nghĩ duy nhất trong đầu tôi. Tôi chạy chối chết, mất khả năng suy nghĩ thấu đáo.
Tiếng âm thanh móng vuốt cào vào nền đá ngày một tới gần.
Nó đã ở ngay sau lưng tôi.
A ——!
*****