Mục lục

Chương 200: Câu chuyện dài chết tiệt (2)

2024-04-03

29

Con sóc chạy quanh từ Người Chơi này sang Người Chơi khác trong vòng năm phút trước khi biến mất vào trong bụi cỏ cao. Aileen nhìn con sóc rời đi trong sự thất vọng nhưng nhanh chóng cô hiện bộ mặt nghiêm túc và cảnh giác nhìn về trước.

“Vậy kế hoạch là gì?”

Aileen hỏi đội của Kim Suho. Yun Seung-Ah đã nhờ cô giúp đỡ Kim Suho, nhưng cô tin cậu ít nhất có thể tự sống sót trong Tháp mà không có sự trông nom của cô.

“Nếu cậu thực sự muốn, ta có thể yểm trợ...”

Aileen ngừng lại giữa chừng khi cô quay đầu sang một bên và nhìn đội của Kim Suho. Cậu đang lái trên một con xe cool ngầu nhìn tương tự một chiếc xe trượt tuyết. Bề mặt của nó gồm có màu đen cùng màu vàng kim và vẻ ngoài chắc chắn chỉ với một cái liếc nhìn.

“Ah, um, chúng tôi đã có cách rồi.”

Nhìn thấy biểu cảm sốc của Aileen, Kim Suho gãi đầu giải thích.

“...Có vẻ cậu ta còn chuẩn bị tốt hơn cả chúng ta, Quý Cô Aileen.”

“Kim Suho, cái đó là gì? Mày lấy được nó ở đâu?”

Jin Seyeon thành thực thể hiện sự ngạc nhiên của mình, còn Shin Jonghak thì ghen tị hỏi.

“Er, mình tìm thấy nó ở tầng 2.”

“...Được thôi.”

Aileen cũng ghen tị, nhưng để không chịu thiệt thòi nên cô đã lấy ra một chiếc khiên nhỏ hình diều ra.

“Cái này là đủ cho chúng ta.”

Aileen nói trong khi khịt mũi. Là một Bậc Thầy Linh Ngôn, sự tự tin của cô không phải là vô căn cứ.

“Chiếc khiên này sẽ trở nên to lớn đủ để che chắn cho tất cả chúng ta~”

Lời nói của cô ấy khiến điều kì diệu trở thành sự thực. Chiếc khiên diều, vốn chỉ đủ to để che một nửa người của Aileen, đột nhiên mở rộng. Mặc dù khối lượng của nó là không đổi, nhưng nó giờ đã to đến mức Shin Jonghak phải cầm thay.

“Hơn nữa, trong vòng 15 phút tiếp theo, chiếc khiên này sẽ chặn những đòn tấn công kém hơn tổng lượng ma thuật của ta~”

“...Pf, pfft.”

Aileen đang nghiêm túc nói, nhưng cung cách nói dễ thương cùng cái cách mà cái đầu nhỏ bé của cổ bồng bềnh lắc lư làm cho Jin Seyeon cười khúc khích. Theo bản năng Jin Seyeon di chuyển tay về phía cái đầu của Aileen nhưng rồi dừng lại sau khi nhận ra hậu quả nếu cô thực sự xoa đầu cô ấy.

“Bọn ta sẽ đi đằng trước. Các người có thể theo sau bọn ta sau đợt tấn công đầu tiên.”

Sau khi để lại một lời đề nghị hào phòng, Aileen tới đằng sau chiếc khiên diều cùng Yi Yongha.

“Vâng, cảm ơn cô.”

“Được rồi, hãy sẵn sàng. Bốn người chúng ta sẽ di chuyển như một với cùng tốc độ.”

“Rõ.”

Đội của Aileen chấp nhận Linh Ngôn của Aileen mà không chút kháng cự.

Ba, hai, một!

Sau khi Aileen đếm ngược, họ đồng thời bắn về phía trước.

“Chúng ta cũng nên sẵn sàng thôi.”

Kim Suho nói trong khi quan sát nhóm Aileen rời đi. Ngay sau đó, Vanessa Fermun và Paolo Fermun đã chuẩn bị xong. Chae Nayun là người duy nhất vẫn giữ yên lặng.

“Nayun, cậu sẵn sàng chưa?”

Khi đó, một đợt mưa tên rơi xuống nhóm Aileen. Tuy nhiên, chúng không thể đâm xuyên qua chiếc khiên diều của Aileen.

“...Chae Nayun, cậu vẫn còn bận tâm về việc ai là SevenPoker à?”

Yi Yeonghan huých nhẹ Chae Nayun còn đang đứng ngơ ngác. Chae Nayun tỉnh ra và siết chặt phần chuôi thanh trường kiếm của cô.

“H-Huh? Kh-Không, mình chỉ là đang thiền định để đạt được trạng thái tốt nhất thôi.”

“Đừng nói dối. Nãy giờ cậu chẳng nghe gì cả.”

“...Tớ đâu có nói dối. Hơn nữa, tớ nghĩ là tớ đã biết SevenPoker là ai rồi.”

Nhân vật bí ẩn ‘SevenPoker’ đã thống trị hầu hết các trò chơi trên tầng 7 Trung Tâm Trò Chơi. Chae Nayun cảm thấy bản thân đã biết danh tính của gã.

Thực ra, nó không hoàn toàn đáng ngạc nhiên.

SevenPoker

Số 7 trong Extra7 cùng kĩ năng chơi game đáng kinh ngạc của anh ấy.

Với những manh mối này, cô dễ dàng đoán ra SevenPoker là ai. Điều mà Chae Nayun đang ngẫm nghĩ là một thứ khác – danh tính thực sự của Extra7.

“Dù sao thì, mình đã sẵn sàng. Đi thôi, mình sẽ cẩn thận bảo vệ chiếc xe.”

Ngay khi Chae Nayun tự tin nói...

“Mm~ đúng như ta nghĩ.”

Một giọng nói sến sẩm, khó chịu vang lên cạnh họ.

“Các thành viên của Hội Liên Minh cũng đang ở đây~”

Đội của Kim Suho quay sang một bên. Zurahan của Hội Liên Minh Người Thường đã có mặt cùng với đội của hắn.

“...Zurahan.”

“Hân hạnh được gặp, Anh Hùng Kim Suho.”

Kim Suho trừng mắt nhìn Zurahan bằng cái nhìn sắc bén, Zurahan đáp lại bằng một nụ cười.

“Anh Hùng? Anh Hùng nào?”

Bên cạnh hắn, một giọng nói không hài lòng phát ra. Mặc dù đội của Kim Suho chỉ biết hắn ta là một tên mồm to đầu hói, thì hắn ta còn được một ít người biết với tên Kaita, ghế bạc của Đoàn Kịch Tắc Kè.

Yi Jiyoon thì thầm.

“Họ là ai vậy?”

“Cậu không cần biết đâu.”

Lời đáp của Kim Suho làm Kaita cau mày.

“...Cô ta không cần phải biết? Không phải là mày có hơi thô lỗ sao?”

“Đi thôi. Chúng ta không cần phải tự rước họa vào thân với mấy người này.”

Kim Suho đặt chân lên chân ga.

“Cái gì? Bọn mày định đi đâu... đợi đã, bọn mày tìm ở đâu ra con xe tốt thế?”

Đôi mắt nhìn như rắn của Kaita chớp chớp trong sự tham lam.

Kwaaaaa── Kim Suho đạp chân ga. Siêu Xe Người Lùn phóng về phía trước, làm tung tóe đất cát và vụn cỏ lên người Kaita.

“Pfft, Ah, này! Bọn khốn! Dừng! Tao bảo dừng...!”

Kaita hét lên nguyền rủa, phóng ra những tia ma thuật màu bạc, nhưng Siêu Xe Người Lùn đã cao chạy xa bay khỏi tầm bắn của hắn.

**

[Tầng 3, Nơi Ẩn Náu của Bell Lv.4]

“....”

Jin Sahyuk mở mắt ra trong mơ hồ. Nói đúng ra, đôi mắt đã mở bất chấp ý muốn của cô. Cô không thể chịu đựng nổi thứ cơn đau tột cùng.

“Haaaa....”

Jin Sahyuk phát ra một tiếng thở dài khô khốc và cằn cỗi rồi nâng thân trên mình lên. Sau đó cô truyền sức mạnh ma thuật vào cơ thể bị đen thui của cô. Sức mạnh ma thuật hòa quyện với thứ lời nguyền đang đốt cháy da thịt cô và tạo vảy trên bề mặt da cô.

Jin Sahyuk nghiến chặt răng và loại bỏ đi thứ giờ chỉ còn là một tấm da chết mỏng.

“──!”

 Theo sau đó là cơn đau dữ dội của việc cắt đi phần da thịt. Nhưng đây là cách duy nhất để cô có thể sống sót. Điều chí ít mà cô có thể làm để tiếp tục sống đó là loại bỏ phần lời nguyền đã lộ ra bên ngoài.

Jin Sahyuk ngã quỳ gối xuống trong cơn đau dữ dội.

“A-Argh....”

“...Sahyuk!”

Đồng đội của cô xông vào.

“Cô có ổn không?!”

Jin Sahyuk hướng mắt tới Rumi, người đang nhìn cô. Cô muốn nói ra điều gì đó, nhưng đôi môi cô từ chối nhúc nhích. Cô lẩm bẩm những lời nói không thành tiếng trong khi đôi mắt vô tình lướt qua bàn tay của Rumi.

Ở trên đó là một bát cháo nóng hổi. Đột nhiên, nỗi sợ hãi ập đến Jin Sahyuk.

Lời nguyền làm ảnh hưởng đến việc ăn uống. Vậy nên nếu cô nuốt món cháo đó thì một cơn đau khủng khiếp sẽ tấn công cô một lần nữa.

“Ugh....”

Jin Sahyuk lắc đầu sợ hãi.

“Cô phải ăn thì mới khóe hơn được.”

“Không, không.”

“Bell-ssi đang rất cố gắng dể tạo ra thuốc giải...”

“Không, không.”

Jin Sahyuk vội vã đứng dậy. Cô định chạy trốn nhưng mới đi được vài bước đã ngã xuống. Rumi tóm được cơ thể mỏng manh nhẹ như lông vũ của cô.

“Không sao đâu. Đừng lo lắng. Mọi thứ rồi sẽ ổn...”

Rumi nhẹ nhàng vỗ về cô. Jin Sahyuk ở yên trong vòng tay của Rumi.

Sau một quãng lặng ngắn, có một tiếng nức nở yếu ớt.

“...Đau...lắm.”

“Sớm thôi... mọi thứ sẽ ổn.”

Rumi đau lòng. Jin Sahyuk mà cô biết không yếu đuối như thế này.

Nếu vết thương của cô chỉ là bình thường thì cổ sẽ dễ dàng vượt quá chúng bằng cơn giận dữ của mình.

“Nếu tôi... có chết....”

“Cô sẽ không chết. Ai nói cô như thế? Giờ thì, cô nên ngừng nói lại.”

Tuy nhiên, trên người cô có tới sáu phần cơ thể khác nhau đang bị bao phủ bởi lời nguyền của Banshee. Chúng đã lên tới Lv.5, làm cho Jin Sahyuk cảm nhận sự đau đớn còn hơn cả cái chết.

“...Tôi.”

Gần một tháng trôi qua mà không có thuốc chữa hay chuyển biến tốt lên. Với Jin Sahyuk, một tháng đó trôi qua dài như thể là một năm. Trong suốt tháng qua, ý chí mạnh mẽ của cô đã dần trở nên tan biến.

“...Không sao đâu.”

Rumi nghiến răng.

Cô muốn trả thù tên đã làm cho Jin Sahyuk ra nông nỗi này. Tuy nhiên, cô không có cách nào để làm được điều đó. Cô không đủ mạnh. Trên hết, điều đó không phải thứ Bell muốn.

“Haa....”

Bằng một tiếng rên rỉ, Jin Sahyuk ngừng run rẩy. Nhưng nhịp tim của cô vẫn không đổi. Cô ngất xỉu lần nữa. Rumi đặt Jin Sahyuk lại lên giường.

Bell trở về ngay lúc đó.

“Bell-ssi...?”

Bell ngoảnh lại rồi tới giữa Jin Sahyuk đang nằm trên giường và Rumi, rồi sau đó cười rạng rỡ.

“Tôi nghĩa mình đã có thể tìm ra thuốc giải rồi.”

**

Trong cùng khoảng thời gian, tại Dinh Thự của Nữ Công Tước Ironblood ở Crevon.

Tôi đã có thể rút ra một số kết luận sau khi quan sát trận đấu tay đôi giữa Sếp và Tomer.

Đầu tiên── Sếp có lợi thế lớn về khoản tài năng và giác quan chiến đấu bẩm sinh.

Nhưng vấn đề đó là chỉ số cùng với khả năng sử dụng kĩ năng của Tomer, thứ đã được tích lũy và mài dũa trong suốt bốn năm vừa qua.

Tomer, chủ nhân của Aether trong nguyên tác, là một thiên tài trong việc tận dụng môi trường và công cụ được trao cho. Cô ấy áp đảo Sếp bằng sự tinh thông và khả năng sử dụng kĩ năng một cách vô song của mình.

“...Uk!”

KWANG!

Sếp bay về phía bức tường. Tomer chỉ đang sử dụng duy nhất ‘Psychokinesis’, một kĩ năng cơ bản, để đấu với Sếp. Tuy Psychokinesis có là một trong những kĩ năng cơ bản tốt nhất, thì sự kết hợp giữa khả năng sử dụng Psychokinesis cùng sức mạnh ma thuật của Tomer vẫn thực sự đáng kinh ngạc.

“...Hãy làm thêm một lần nữa.”

Sếp không từ bỏ.

Vẫn vậy, diễn biến có vẻ như có chút khác biệt, nhưng kết quả thì không đổi. Sếp sẽ cần ít nhất ba tháng lặp lại những buổi đấu tập để có thể trở thành đối thủ của Tomer.

“Hmm.”

Tôi rời mắt khỏi trận đấu và kiểm tra kho đồ của mình. Trong đó, có nhiều bảo vật do Tomer ban tặng cho tôi. Chỉ nhìn thấy chúng thôi đã làm tôi vui sướng. Nhưng tôi không thể cứ tiếp tục giữ chúng.

Tôi không chút do dự mà lấy chúng ra và nhanh chóng xé chúng ra thành từng mảnh.

[Bạn đã dùng Phiếu Giảm Giá Kinh Nghiệm Kĩ Năng +30]

[Bạn đã dùng Phiếu Giảm Giá Kinh Nghiệm Kĩ Năng +60]

[Bạn đã dùng Phiếu Giảm Giá Kinh Nghiệm Kĩ Năng +100]

...

Kết quả, [Tổng hợp] đã lên Lv.5, [Trích xuất và Vật chất hóa vĩnh viễn] trở thành Lv.6, và kĩ năng độc nhất của tôi [Thuật toán], đã lên Lv.5.

[Nâng cấp Aether với thuật toán cao cấp....]

[Đã đạt được kĩ năng Lv.5!]

[Hoàn thành thử thách – Hiểu Biết Cơ Bản về Kĩ Năng]

[Tất cả chỉ số tăng 0.25]

Cuối cùng, thứ hệ thống mà tôi mong chờ đã ‘mở khóa’.

[Bạn đã hoàn toàn khôi phục các chỉ số của bản thân!]

[Cơ thể bạn giờ đã thích nghi hoàn hảo với môi trường bên trong Tòa Tháp.]

===

▷Sức mạnh 8.000

▷Chống chịu 7.935

▷Tốc độ 10.055

▷Tri giác 10.355

▷Sức sống 8.005

▷Sức mạnh phép thuật 4.5

===

Tôi đã hoàn toàn hồi phục sức mạnh của bản thân bên ngoài Tháp. Những kinh nghiệm mà tôi nhận được trong Tháp có vẻ cũng được thêm vào, do đó chỉ số của tôi cũng đã tăng thêm 1.5~2 điểm so với hồi trước.

“Ehew~ Cuối cùng thì.”

Chờ lâu lắm rồi.

Sự phát triển bây giờ mới thực sự bắt đầu.

KWAANG──!

Đột nhiên, có một tiếng hét chói tai, và Sếp ngã sấp mặt.

Trận đấu thứ hai giữa Sếp và Tomer đã kết thúc.

“Hey.”

Tôi gọi Tomer.

Tomer nghiêng đầu sang một bên và hướng về phía tôi.

“Sao?”

“Đấu một trận với tôi đi.”

“...Huh?”

Tomer lặng im đứng một lúc rồi cười.

“Pfft. Gì mà đột ngột thể?”

“Chỉ là bởi. Tôi cảm thấy có chút không thoải mái khi nhìn thấy cô bắt nạt Sếp tôi.”

Tất nhiên, chỉ là đùa thôi. Tôi đã quen với sự thiếu sót của Sếp rồi. Thực tế là, tôi quá sợ để có thể đối đầu với Sếp khi cô ấy nghiêm túc.

“Oh yeah? Vậy thì tới đây đi.”

Tôi phủi đầu gối rồi đứng dậy nở một nụ cười. Tuy nhiên, Sếp đột nhiên can thiệp.

“...Dừng lại, Hajin.”

Sếp nhìn tôi bằng biểu cảm nghiêm túc nhất có thể và lắc đầu.

“Ta hiểu cảm giác của cậu... Nhưng ta ổn.”

“...?”

Ah, phải rồi.

Tôi quên mất cổ là kiểu người sẽ tin vào mấy câu đùa.

“Tôi là người đề nghị được đấu với cổ.”

Thấy ánh nhìn sâu xa của Sếp, tôi chỉ gật đầu.

“Oh, được rồi.”

Sau đó tôi bước qua tới chỗ Tomer. Không cần phải khởi động. Chúng tôi đếm trong yên lặng.

Một.

Hai.

Ba.

Đầu tiên, Tomer giải phóng sức mạnh ma thuật. Chúng tụ lại ở một điểm rồi sau đó biến thành những mảnh vỡ rồi nhanh chóng thành hình một cái mái vòm bao phủ cả hai chúng tôi.

“...Tên của kĩ năng này là gì vậy?”

“ Nhà Tù Mái Vòm. Không chỉ bất khả chiến bại trong việc chiến đấu với một kẻ thù mà còn có thể chiến đấu với nhiều kẻ thù cùng lúc. Xem đây.”

Chỉ với một cái vẩy tay, một vài mảnh vỡ ma thuật từ mái vòm bay đến tôi.

Aether phản ứng ngay trước các đợt tấn công, bắt lấy những mảnh vỡ đang bay về phía tôi, biến chúng thành các viên pha lê rồi đặt chúng vào trong kho đồ của tôi.

“Oh, có vẻ như cậu cũng có một kĩ năng khá là hay ho.”

“Yup.”

“Thế thì... Haa!”

Tomer xông về phía tôi không một cảnh báo. Tốc độ của cô ấy khó có thể nhận thấy bằng mắt thường, nhưng lần này cơ thể của tôi đã nhanh chóng phản ứng trước.

KOOONG──!

Nắm đấm của Tomer và tay tôi chạm vào nhau.

Không phải là ‘chuyển động của cơ thể’ mà là ‘cử động của máy móc’. Aether tự mình điều khiển cơ thể của tôi để chặn đòn tấn công của Tomer.

“....”

“....”

Tôi chặn đòn tấn công của Tomer bằng tay phải của mình.

Chưa đầy một giây trôi qua từ thời điểm vừa rồi.

Trong đầu tôi khi đó nghĩ tới một khẩu súng.

Nếu mà mình có khẩu súng ngắn bên tay trái... Từ lúc nghĩ thế, một khẩu súng ngắn xuất hiện.

Đó không phải là trí tưởng tượng hay điều kì diệu xảy ra. Mà là Aether chuyển đến mà mang nó cho tôi.

Tôi nhắm vào Tomer và bóp cò.

“Uk!”

Viên đạn sượt qua má Tomer. Tất nhiên, không phải là do tôi đã tính toán sai. Tomer đã né vào thời khắc cuối. Để mà né được viên đạn ở ngay dưới mũi... cô ấy đúng là một con quái vật.

Nhưng tôi vẫn mỉm cười.

Nếu thứ trên tay tôi là một khẩu shotgun... tôi sẽ thắng ngay bây giờ.

“Tôi đã nhẹ tay với cậu, thế mà cậu...!”

Tomer đá vào đùi của tôi.

“...!”

Tôi sợ khiếp vía. Cảm giác như chân của tôi như sắp rụng rời ra, thậm chí với phòng thủ tự động của Aether đã làm giảm bớt cơn đau hết mức có thể.

Kieeek──!

Tomer định ném tôi xuống dưới đất thì Spartan đột ngột xuất hiện và kêu.

“Gì vậy?”

Tomer dừng lại, và tôi mở mắt.

Đó là dấu hiện từ Spartan.

“Có người đang cố đi qua cầu.”

Tôi lấy ra mũ trùm từ trong kho đồ.

“...Ah~ Nghĩ đến mới nhớ, có mấy người tầm tuổi 30 đã đến chỗ đó tuần trước, đúng không?”

“Yeah. Những kẻ đó là đồng minh của Djinns.”

“Cho bọn chúng biết ai mới là ông chủ đi. Tôi có nghe nói về việc chúng xung đột với người dân.”

Tôi nắm phiến đá pha lê bằng một tay.

Trước đó tôi đã hồi phục sau cú đá của Tomer bằng [Quả Cầu Phục Hồi Lv.4].

“Tôi sẽ quay lại ngay. Giờ tôi đi đây, Sếp.”

Tôi truyền ma lực dấu Thánh vào trong phiến đá.

Cảm nhận không gian đang trở nên méo mó bao trùm khắp cơ thể tôi.

**

Cây Cầu Tận Cùng Thế Giới, con đường để tới tầng 9.

Ác Xã tới nơi này sau khi đã bắt cóc và tra tấn một vài các NPC của Crevon.

“...Vậy là chúng ta phải vượt qua chỗ này.”

Kim Hakpyo lẩm bẩm trong khi khoanh tay.

Cây Cầu Tận Cùng Thế Giới. Cái tên hợp với cây cầu đến hiển nhiên. Nó dài đến nỗi không nhìn thấy nổi điểm cuối, cảm giác như những con quái vật ăn thịt từ trong khu rừng rừng tối kéo dài từ bên này sang bên kia cây cầu sẽ nhảy vồ tới bất kì lúc nào.

“Di chuyển đi mọi người.”

Vì lí do trên, Kim Hakpyo đã cho một vài tên đi lên trước. Còn hắn thì đứng gần giữa toán người, được bao quanh an toàn bởi đám thuộc hạ.

“Đừng có sợ hãi. Chả có thứ gì xuất hiện đâu."

Họ đi bộ được khoảng năm phút dưới sự cổ vũ của Kim Hakpyo.

Đột nhiên, một ánh chớp sáng xuất hiện từ phía bên kia bầu trời. Nó nhanh chóng biến thành một vệt gió và hướng tới chỗ họ.

Thứ đang phản chiếu trong ánh trừng mắt của Kim Hakpyo là.. một mũi tên.

“...Gì cơ!”

Pháp sư tay sai của hắn vừa kịp tạo ra một rào chắn.

TONG!

Mũi tên không thể vượt qua được lớp rào chắn rồi yếu ớt rơi xuống đất. Đó chỉ là một mũi tên gỗ thông thường. Sự vô hại của mũi tên khiến hắn ta ngượng trong giây lát vì đã sợ hãi trước nó.

“Ha, hahaha. Cái gì thế này? Chẳng lẽ đây là một cái bẫy?”

Kim Hakpyo nhặt mũi tên lên và đưa nó thuộc hạ xem. Chúng cười theo cùng với hắn. Dĩ nhiên, ở tầng 8 chả có thứ gì có thể làm cho chúng sợ hãi cả.

“Hahaha... Mm? Thứ lỗi cho tôi, Đội Trưởng.”

“Silasen, người đang cười cùng với Kim Hakpyo, nheo mắt lại như thể khám phá ra điều gì đó.

“Cái gì?”

“Um, có thứ gì đó đang lủng lẳng ở cuối mũi tên.”

“Huh?”

Kim Hakpyo nhìn vào đuôi mũi tên. Có một mảnh giấy từ bên dưới mũi tên.

“Cái đéo gì đây?”

“Có vẻ như đó là một lời nhắn. Ngài nên mở nó.”

“...Mày làm đi”

Kim Hakpyo để Silasen làm điều đó. Hắn đổ cái thứ có khả năng là một cái bẫy kia lên đầu thuộc hạ của mình.

“Tuân lệnh.”

Silasen không do dự mở tờ giấy ra và nghiêng đầu sang một bên vào nội dung trong đó.

“Hmm? Cái này là....”

“Cái gì?”

Kim Hakpyo lấy tờ giấy lại. Trong đó chỉ có duy nhất một câu.

[Ta chỉ cho phép tiến thêm 10 bước nữa.]

“Cái gì thế này?”

“Hơn nữa, xin hãy nhìn xuống dưới. Có một hình vẽ.”

Kim Hakpyo làm theo điều Silasen nói.

Có một hình vẽ hoa sen ở góc dưới cùng bên phải của tờ giấy.

“Hoa sen....”

“Nó được vẽ bằng mực.”

Hoa sen được vẽ bằng mực.

Nói cách khác, một bông sen đen.

Vậy là rõ ai đại diện cho hình vẽ này rồi.

“...Hmm.”

Kim Hakpyo suy nghĩ một lúc, ‘Vậy là Hắc Liên đã cận kề tới được tầng 9....’

Nhưng dòng suy nghĩ của hắn không kéo dài được lâu và không thể làm thay đổi được điều mà hắn định thực hiện.

Bao gồm hắn, có tới 20 thành viên của Ác Xã cùng với hắn.

Cho tới giờ, chúng đã ăn cắp nhiều vật phẩm tăng cường chỉ số và các kĩ năng từ một số Người Chơi và NPC.

Kim Hakpyo tự tin rằng hắn có thể chiến thắng bất kì ai.

“Hmph, chỉ là một tên lính mới mà dám liều lĩnh đến thế sao? Quá nhiều lời khen khiến hắn trở nên kiêu ngạo rồi.”

Sự kiêu ngạo cũng đóng một vai trò lớn trong quyết định của hắn.

Rút lui mà không chắc chắn kẻ thù có thực sự nghiêm túc không sẽ làm tổn thương phẩm giá của hắn, mà cho dù kẻ đó có thực sự nghiêm túc, thì Kim Hakpyo tin rằng bản thân hắn có nhiều kinh nghiệm hơn. Trên thế giới này chỉ một vài người đếm trên đầu ngón tay mới có thể dám khinh thường Kim Hakpyo.

“Chuẩn bị rào chắn trong trường hợp có tấn công. Ngươi biết mình phải làm gì, đúng không?”

“Vâng thưa ngài!”

Đúng như mong đợi từ một giám đốc của Ác Xã, hắn không bỏ qua bất kì chi tiết nào.

“Tiến lên.”

Bước đầu tiên, bước thứ hai, thứ ba....

Chúng bước về phía trước trong trạng thái căng thẳng nặng nề.

Cuối cùng, chúng đã đạt đến bước thứ 10 đúng như nội dung trong tờ giấy.

Kieeeeek──!

Một tiếng kêu lớn phát ra, và thứ gì đó màu đen bay tới từ một góc trên bầu trời.

Kim Hakpyo biết đó một cái mũi tên. Chính vì thế, hắn đã chuẩn bị để đối mặt trực tiếp với nó.

“Rào chắn!”

Một loạt các rào chắn rắn chắc liên tiếp đột ngột xuất hiện dưới chỉ huy của Kim Hakpyo.

Tổng cộng 15 rào chắn được xếp chồng lên nhau.

Một mũi tên đơn thuần thì không thể nào vượt qua được tất cả chúng.

“Silasen, mày có tìm ra được mũi tên hướng tới từ đâu không....”

Kim Hakpyo đang nhàn nhã đưa ra chỉ thị tiếp theo thì nhận ra có gì đó không ổn. Khi mũi tên tới gần hơn, bản năng của hắn lại càng gầm hú to hơn.

Như một thiên thạch, một đường hủy diệt chia tách bầu không khí khô ra làm hai.

Một luồn ma lực khiến không khí bốc cháy.

Một mũi tên lao xuống, xé toạc đám mây....

Hắn chẳng thể suy nghĩ nổi được gì khi thấy vệt sáng đó lao xuống....