Vol 2

Chương 18

2024-05-13

41

Hôm đó, nơi từng là khoảng sân của cung điện giờ nhìn như một khu dã chiến trên chiến trường vậy.

Xung quanh được rải một lớp vải xanh viền trắng được yểm phép để ngăn chặn mũi tên và phép thuật, ấy vậy mà giờ nó chỉ nhìn như đồ trang trí thôi vậy.

Ngồi bên ngoài là rất nhiều quý tộc ăn mặc sang trọng. (Dù Lucella chủ biết được tước vị của họ thôi.)

Và ở tít phía đằng sau chính là vị vua của Setulev, đến chiếc ghế ông ngồi hiện giờ trông cũng thật xa hoa.

Ông ấy có vẻ đã ngoài 40, mái tóc nâu sẫm, hơi xoăn với bộ râu tỉa gọn gàng. Ấn tượng đầu tiên thì ông có vẻ nghiêm túc, dù có vẻ ông thiếu chút tôn nghiêm của một vị quân chủ.

Nhưng chiếc vương miện, với cây trượng biểu tượng cho hoàng gia và dáng ngồi tôn nghiêm lại không nhầm đi đâu được.

Ông đã nhận được sự giáo dục của một vị vua từ khi còn nhỏ và cai trị đất nước này hơn 15 năm, nên ông có đủ kinh nghiệm để biết thể hiện sự trang nghiêm.

Bên ngoài ông còn khoác một cái áo choàng sang trọng với ống tay rộng, trên đó có hoạ tiết như nước chảy vậy.

Chỗ Lucella được xếp ngay phía đối diện của “Sảnh hội nghị” kia nên cô có thể nhìn thẳng vào mắt nhà vua. Nhưng nhân vật chính của hôm nay lại không phải là cô.

Hôm nay, mây phủ kín trời, nhưng đột nhiên từ đâu xuất hiện một cột sáng, xuyên thủng những tầng mây.

“Gì vậy chứ….?”

Một quý tộc nào đó ngước lên, những đám mây đang ‘bốc cháy’, ở giữa là một cái lỗ khổng lồ. Trong đó, một cục lửa, không, một tảng thiên thạch cháy rực đang rơi xuống. Tình hình trở nên hỗn loạn, tưởng chừng nó sẽ xới tung mặt đất nhưng không, càng xuống gần cung điện, nó càng chậm lại.

Rồi từ trong ngọn lửa, xuất hiện hình bóng một người phụ nữ, đám đông từ sợ hãi, nay đã trở thành ngưỡng mộ. ‘Con người’ ấy có một mái tóc đỏ rực, trong bộ váy nhìn như những ngọn lửa còn đang cháy bập bùng.

Làn da trắng ngần không một khuyết điểm, nhìn cô có vẻ hơi cao so với tiêu chuẩn phụ nữ loài người nhưng thân hình thì cân đối như một tạo tác nghệ thuật.

Nét mặt cô trông duyên dáng và cao quý, toát ra một khí chất hoang dã mà uy nghiêm, không hề ảnh hưởng bởi những thứ tạp chất trần tục.

Khuôn mặt và bầu không khí quanh bà bây giờ khác lúc nuông chiều cô đến mức Lucella không khỏi thốt lên trong lòng: “Ai đây?”

Kafal với cơ thể bọc trong ngọn lửa hạ cánh xuống trung tâm của cái “sân họp”, rồi giơ tay lên, ngay lập tức mặt đất rung chuyển rồi nhô lên.

Từ đó hiện lên một cái ngai giống như được làm từ dung nham đã đông lại. Nó được tạo ra bằng cách sử dụng thổ ma pháp.

Khi Kafal ngồi lên chiếc ngai đó, vua Setulev từ phía xa đeo lên chiếc nhẫn mà Lucella đã đưa cho.

“Vị vua nhân loại, có điều này ta muốn **** trước khi chúng ta bắt đầu. Ngôn ngữ của bọn ta không dùng cho việc che giấu và lừa lọc lẫn nhau. Nhất là với những người lần đầu sử dụng nó như ngươi.”

“Ta hiểu rồi. Thật tuyệt vời khi mà chúng ta có thể nói chuyện với XXXX mà không hề có sự che đậy nào với nhau.”

Sau lời cảnh báo của Kafal, nhà vua đáp lại một cách vui vẻ.

Sau đó, ông ta nói với một giọng to và rõ ràng.

“Ta tên là Lazarus Karliste Liet Setulev, vua của Setulev. Hôm nay là một ngày vui với ta.”

“Ta là Kafal. Con gái của Shurei, người đứng đầu và là XXXX của Tộc núi lửa Belmar và Kuria, người có quen biết với XXXX. Hiện tại ta đang sống trên núi Kuguse.”

Lazarus đứng dậy rồi đi đến đến phía giữa hai cái ngai vàng. Lúc này Kafal vẫn yên vị một chỗ.

“,,,, Xin lỗi, nhưng những lúc như này thì con người thường bắt tay để XXXXXX. Liệu nó có khác so với XXXX của loài rồng không? Nếu không thì…”

“Không.”

Kafal cũng đứng dậy.

“Ngươi là nhân loại, và ta bây giờ cũng đang sử dụng hình hài con người. Nên tôi hành động theo XXXX của con người sẽ tốt hơn. Ta chỉ hơi bối rối vì không quen thôi.”

Sau đó bà cũng bước đến rồi bắt tay với Lazarus.

Trong khi đó thì Lucella không tập trung vào hai con người đó mà lại đưa mắt nhìn những quý tộc kia. Hầu hết họ đều đang nín thở quan sát cái bắt tay giữa nhà vua và một con rồng.

Nhưng trong số các quan chức cấp cao đó lại có một cá nhân chả có chút phản ứng nào và cũng không căng thẳng như những người khác.

Đối với một người không biết Long ngữ, họ chỉ có thể quan sát hành đồng rồi từ đó suy ra được họ đang nói về cái gì. Tuy nhiên nếu mà có thể hiểu được thì sẽ không quá ngạc nhiên trước các hành động của đôi bên.

-Lẽ nào anh ta có thể hiểu được cuộc trò chuyện của hai người…?

Không vì không có phiên dịch nên chắc anh ta có thể chỉ nghe được thôi. Mà long ngữ thì nghe hiểu dễ hơn là nói mà, chắc họ hẳn phải có một người nào đó am hiểu long ngữ.

Bên hoàng gia chuẩn bị tốt đấy chứ, nhưng che dấu người ây đi thì lại hơi táo bạo đấy.

“Chắc là ngươi đã biết chuyện có người đã đến phá hủy ngôi vườn của ta?”

“Ta biết điều đó.”

“Bên nào đúng bên nào sai thì nó là chuyện của nhân loại các ngươi. Ta không quan tâm nhưng mà ta không muốn có bất kỳ tên thợ săn ngu ngốc nào được phép đi lên ngọn núi.”

Họ không hề quên cách cư xử với nhau nhưng cũng không hề tỏ ra một chút sự nhún nhường nào.

Long ngữ có thể truyền tải cả cảm xúc của người nói một cách dễ dàng nhưng cả Kafa và Lazarus đều không hề coi thường nhau, họ chỉ đơn giản kiêu ngạo và thể hiện sự tự tin của mình mà thôi.

“Có vẻ cả ta và vương quốc của ngươi có cùng mục tiêu đúng không?”

“Ừ, đúng thế. Có một XXXX cho rằng Maltgrazt đang lên kế hoạch chiếm ngọn núi Kuguse rồi từ đó làn bàn đạp đi xâm lược Setulev. Tuy vậy đây chỉ là XXXX mà thôi. Sau tất cả thì Setulev và Maltgratz chưa bao giờ tuyên chiến với nhau.”

“... Đây là những lời XXXXX. Ta có thể coi đó là tuyên bố chính thức của phía loài người không?”

Đây chắc chắn là một lời nói dối.

Setulev hiện hỗ trợ Liên minh Gufare đang trong chiến tranh với Maltgratz. Về để trả đũa thì Maltgratz đã cố gắng vượt qua ngọn núi. Mối quan hệ giữa hai đất nước không hề tốt chút nào.

Nhưng ngay cả vậy thì họ vẫn phải cố gắng tỏ vẻ thân thiện với nhau cho đến khi có thứ gì đó mang tính quyết định xảy đến. Đó là cách hoạt động của chính trị, đơn giản đều là vì lợi ích quốc gia mà thôi.

Tuy nhiên ở đằng sau thì họ đã chuẩn bị mọi thứ rồi.

“Setulev chỉ là một quốc gia nhỏ bé trong khi Maltgratz lại rất hùng mạnh. Nếu mà núi Kuguse bị chiếm thì chúng tôi sẽ không khác gì đang ở ngay dưới trước răng nanh của XXX , bị dồn vào chân tường. Liệu người dân có thể cảm thấy an toàn trong hoàn cảnh như vậy hông dù vẫn biết mạng sống sẽ không bị đe dọa?”

“Ta hiểu quan điểm của ngươi. Tất cả những con quái vật trên núi Kuguse đều sợ hãi chạy đi khi nhìn thấy ta. Nó giống như vậy phải không?”

“Vậy nên chúng tôi mới muốn XXX có thể ngăn chặn lại nguy cơ bị xâm lược. Nói cách khác là hãy đảm bảo quân Maltgratz không thể chiếm ngọn núi Kuguse. Vậy là cả hai bên đều có lợi.”

Lazarus ngồi nghiêng người về phía trước một chút.

“Vậy nên…. tôi đang muốn có thể đưa quân lên ngọn núi Kuguse trước Maltgratz.”

Cuối cùng ông ấy cũng đi vào vấn đề chính.

Nếu chuyến thăm của Julian thật sự làm dịu đi tình hình thì cho đến khi có sự kiện gì đó xảy ra, việc triển khai một đội quân quy mô lớn là chuyện không thể.

Hơn nữa việc triển khai quân đội cũng sẽ tiêu tốn rất nhiều nguồn lực, Setulev cũng không hề muốn gia tăng căng thẳng không cần thiết.

Tuy nhiên nếu có lý do chính đáng thì vẫn có thể thiết lập một thành trì để phòng thủ cùng vơ vài trạm gác dọc nơi biên giới.

Ngoài ra, việc có thể hợp tác với Kafal có thể cho bọn họ rất nhiều lợi ích về lâu về dài.

Với việc này thì vào lúc cần thiết, Setulev có thể chuẩn bị đầy đủ để bảo vệ núi Kuguse bằng tất cả những gì họ có.

Việc hợp tác và xây dựng hệ thống phòng thủ đó….

Đó là mong muốn của cả Kafal lẫn Setulev.

Nhưng vấn đề ở đây chính là làm thế nào để đạt được điều đó.

Dù hợp tác những vẫn phải biết giới hạn của nhau. Mong muốn của Kafal (và Lucella) là một cuộc sống yên bình trên núi Kuguse. Nên phải tránh việc Setulev kiểm soát và lợi dụng cho mục đích riêng.

Lazarus cũng biết rõ điều này nên đã cố tình mở đầu một cách vòng vo rồi mới dẫn đến vấn đề chính.

“Thưa nữ hoàng của núi Kuguse. Trên núi còn có những con ma thú đóng vai trò giống như những người lính của bạn. Nếu chúng có thể giúp các hiệp sĩ và binh lính thì chúng ta có thể đẩy lùi bất cứ XXXXX nào.”

“Được thôi…. Nếu đúng như những gì ngươi nói, ta cho phép các ngươi dẫn người lên núi.”

“À còn một điều nữa. Ta phải một lần nữa tuyên bố chủ quyền của ngọn núi Kuguse với thế giới. Chuyện này đã là như vậy từ trước khi cô chuyển đến sống nên ta mong cô có thể hiểu cho.”

Vì Lucella đang ở phía sau lưng Kafal nên không thể nhìn được biểu cảm bà hiện giờ, nhưng dựa vào những lời tiếp theo, cô có thể cảm thấy bà đang cau mày lại.

“XXXXX này. Chắc các ngươi đều biết rằng ngọn núi đó là của ta sao? Ta cũng không có ý định từ bỏ nó đâu.”

“XXXX cho dù là vậy nhưng chúng tôi cần một lý do nếu mà có xảy ra chiến tranh. Nếu tuyên bố núi Kuguse thuộc địa phận Setulev thì chúng ta sẽ có lý do để dẫn quân chống lại những kẻ dám xâm lược ngọn núi. Chúng tôi không hề muốn thay đổi bất cứ thứ gì cả và cũng không hề muốn gì hơn nữa. Ngay cả trong giấc mơ tôi cũng không dám nghĩ tới việc lấy lại ngọn núi từ ngài đâu.”

Lazarus bắt đầu nói ra những lời đáng lo ngại.

-Câu nói đó… kể cả khi nói bằng tiếng nhân loại thì vẫn có thể thấy một âm mưu ở đằng sau nó. Nhưng đây là cuộc nói chuyện với Long ngữ nên ý định của người nói có thể thấy rất rõ đấy….!

Ông ta…. đúng là có vẻ không có ý định lấy lại ngọn núi.

Nếu có thì nó đồng nghĩa với việc phải tiêu diệt Kafal, nhưng điều này không thực tế bởi nếu làm vậy núi Kuguse sẽ không thể làm một cái hàng rào tự nhiên nữa.

Tuy nhiên, nếu họ đã được phép lên núi, chắc chắn họ cũng có thể khai thác nó ở một mức độ nào đó.

Nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu họ có thể lấy đi những đặc quyền ở đó biến nó lại thành của mình?

Nếu vậy thì ngay cả khi không lấy lại được Kuguse họ sẽ vẫn có thể thu được trái ngọt từ ngọn núi.

Lucella có thể thấy được những âm mưu đằng sau đó.

-Chả lẽ ông ta lỡ lời à? Hay đó là do cố ý?

Là người đứng đầu một đất nước, ông cũng phải suy nghĩ cho lợi ích của quốc gia.

Lazarus cũng không hề tầm thường khi mà vẫn có thể nói những lời đó một cách thản nhiên ngay cả khi dưới sự quan sát của một con rồng.

Liệu đây chính là thứ cần có để trở thành một vị vua?

Kafal thì yên lặng trong một lúc.

Có thể thấy xung quanh bà có một luồng hơi nóng bốc lên như những con rắn đang cuộn tròn vậy.

“.... Được thôi. Nhưng mà ta sẽ không XXXXX nếu mà người của ngươi dám làm gì đến vườn nhà ta. Hãy đảm bảo người của ngươi giữ chừng mực. Mọi hành vi của họ ta sẽ coi như là hành động của ngươi.”

“Đương nhiên rồi.”

“Ngoài ra, tất cả những luật lệ của con người không liên quan gì đến ngọn núi của ta hết. Nên tất cả những ai đi lên núi đều phải nghe lệnh của ta. Nếu ta bảo rút thì phải rít… nếu bảo chết thì cũng phải chết.”

“Chuyện này….”

Lazarus bắt đầu thấy căng thẳng.

Kafal đang muốn ám chỉ rằng đừng có mà dùng mấy cái âm mưu và hành vi nhỏ nhặt xảo quyệt, nếu không bà sẽ sẵn sàng dùng hết sức mình để đáp trả.

Tùy người mà có thể xem lời nói đó là một sự răn đe hay cũng có thể coi bà như một mối đe dọa.

-Bà ấy đã thêm chút cảm xúc nói rằng “ta cũng không muốn phải giết người đâu” nhưng liệu bên kia có thể nhận ra điều đó không?

Vậy là cuối cùng Setulev cũng có thể hưởng lợi từ ngọn núi… nhưng chỉ trong giới hạn cho phép mà thôi.

Tất cả là để giữ mọi thứ trong chừng mực. Và nếu có bất cứ chuyện gì xảy ra thì họ cũng có thể tự mình hành động.

Bà cảnh báo với tất cả các quan chức cấp cao ở phía bên kia.

Nhưng mà Lazarus không thể cứ thế mà gật đầu được.

“Ngài đang nói XXXX về việc kiểm soát cả sự sống và chết à? Nhưng mà kể cả khi có lý do chính đáng thì binh lính cũng sẽ thấy hoang mang khi mà thấy có người đã bị giết.”

“Ta cũng chả thèm để tâm tới từng cái hành động XXXXX của mấy con kiến rồi đi trừng phạt đâu. Nếu có vấn đề xảy ra, ta cũng sẽ chuyển lời với tướng quân của các ngươi trước.”

Bà ấy chỉ cần giơ móng vuốt mình lên, thế là quá đủ rồi.

Kafal hoàn toàn nằm ngoài phạm vi pháp luật của con người.

Trong xã hội văn mình thì không thể giết người một cách đơn giản như thế được. Dù không phải lúc nào cũng được tuân thủ nhưng nó vẫn là tiền đề cơ bản để phát triển. Dù sao một xã hội mà con người lúc nào cũng giết hại lẫn nhau thì làm sao tiến bộ được?

Nhưng tên cai trị độc ác thì sẽ bị lên án, những kẻ giết người thì sẽ bị trừng phạt.

Tuy nhiên, như Kafal nói, bà ấy không hề bị pháp luật của con người trói buộc.

Bởi Kafal không thể nào bị bắt được nên họ phải hành xử rất cẩn thận và trung thực.

“Tuy nhiên ngay cả ta cũng không thể kiểm soát hết toàn bộ các Biến thể được. Ta sẽ cố gắng sắp xếp để binh lính của ngươi được an toàn hết mức có thể, nhưng không có gì là tuyệt đối cả, Và đặc biệt là những tên dám phớt lờ mệnh lệnh của ta và hành động theo ý mình, ta sẽ không bảo vệ chúng.”

“Tôi hiểu rồi. Vậy thì chúng ta hãy nói một chút về thỏa thuận XXXX ….”

Lazarus đưa mắt ra hiệu thì một quý tộc đưa lên một mảnh giấy da và trên đó được viết gì đó.

Với các hợp đồng ma thuật, giấy da thường được sử dụng nhiều hơn so với giấy thông thường, nên giấy da đã trở thành thứ rất phổ biến nhất là với các hợp đồng quan trọng (dù ngay cả khi không có ma thuật ràng buộc nào được yểm lên nó.)

Lazazarus bắt đầu đọc ra những điều khoản mà dường như đã được chuẩn bị sẵn, Kafal vừa lắng nghe chúng vừa đưa ra phân tích.

-... Rốt cuộc là mình không cần phải can thiệp à.

Lucella ngay lập tức đổi sang chế độ khán giả, mọi quyết tâm cô giờ đã bay hết rồi bắt đầu tỏ vẻ nhàn rỗi.

Đúng là Kafal thường rất vui vẻ, thi thoảng còn hơi lơ đãng và luôn đánh mất bản thân mỗi khi dính đến Lucella nhưng mà bà vẫn là một con rồng.

Một lần nữa Lucella được nhắc lại rằng đừng bao giờ đánh giá thấp trí tuệ cùng với kinh nghiệm từ những khoảng thời gian mà Kafal đã sống.

——

Editor: cumback ehe