1-100

#81 - Vị Khách Không Mời (2)

2026-02-26

1

#81 - Vị Khách Không Mời (2)

1.

Như lệ thường của loài phù thủy.

Vị khách không mời trước mắt đẹp tựa một bức họa.

Chiếc váy đen tuyền như được dệt từ màn đêm, mềm mại ôm lấy thân thể như thể sinh ra chỉ để dành riêng cho nàng.

Đôi mắt đỏ thẫm tựa như chẳng thuộc về cõi người, cùng đôi môi lấp lánh đầy mê hoặc.

Mái tóc ngắn ngang vai, nhưng có lẽ vì những đường cong thanh tú, nàng khiến người ta liên tưởng đến một đóa hoa mỏng manh, sầu mộng.

Phải.

Bỉ Ngạn hoa.

Loài hoa nở bên bờ sông nơi cõi âm.

Siwoo cảm thấy từng sợi lông tơ trên người dựng đứng.

Bởi lẽ, trong đôi mắt nàng, dù đang đối đãi với y bằng một thái độ có vẻ điềm tĩnh và lịch thiệp, lại chẳng hề ánh lên chút tôn trọng nào dành cho một đồng loại.

Có lẽ chính nàng cũng chẳng hề ý thức, nhưng ánh mắt ấy lại vô hồn tựa đang nhìn một loài sâu bọ biết đối đáp.

Giọng điệu ngọt ngào dùng để bao bọc sự vô tâm ấy lại mang đến một cảm giác lạc lõng đến mức buồn nôn.

Chưa một phù thủy nào y từng gặp lại nhìn con người theo cách này.

Cảm giác toát ra từ nàng là nỗi kinh hoàng bản năng, thứ chỉ có thể cảm nhận được trước một kẻ săn mồi thượng đẳng mà chẳng cần ai mách bảo.

Cảm giác khốn kiếp có thể át đi hơi men, nhưng cái cảm giác nguy hiểm đến co cả ruột gan này lại là liều thuốc tỉnh táo mạnh hơn gấp bội.

Dù chẳng thể lý giải vì sao lại có cảm giác rợn người này, Siwoo vẫn hết sức thận trọng cúi người và cất tiếng hỏi.

“Tôi là Shin Siwoo, nô lệ độc quyền của Nam tước Amelia. Xin mạn phép hỏi cô đã có hẹn trước chưa, và cô có quan hệ thế nào với chủ nhân?”

“Tiếc thật, ta chưa hẹn trước. Còn về quan hệ... cứ cho là bạn bè đi.”

Bầu không khí nặng nề toát ra từ nàng một cách tự nhiên, cùng với lời giải đáp cho một thắc mắc, càng củng cố thêm cảm giác nguy hiểm trong lòng Siwoo.

Amelia, kẻ có tính khí dở hơi đó, chỉ có duy nhất một người bạn là Sophia mà thôi.

Vậy thì, nữ phù thủy tự xưng là bạn của nàng đến đây với mục đích gì?

Siwoo nở một nụ cười rạng rỡ và nói.

“Cô Amelia hiện đang ra ngoài một lát. Cô ấy sẽ sớm quay về, tôi mời cô vào phòng khách chờ trước có được không?”

Ưu tiên vẫn là kéo dài thời gian.

Một trực giác không có gì chắc chắn.

Nhưng y không muốn phớt lờ cái lạnh đang từ từ lan dọc sống lưng.

“Vậy sao?”

Nữ phù thủy đáp lại nụ cười của Siwoo bằng một nụ cười lịch thiệp, rồi theo sau y, tiếng giày cao gót vang lên lộc cộc.

Y liếc nhìn khuôn mặt nàng phản chiếu trên tủ kính.

Nếu có tồn tại cái gọi là tướng mạo của kẻ chuyên nuốt chửng đàn ông, hẳn là trông giống thế này.

Nốt ruồi lệ dưới mắt trái cùng dung mạo khêu gợi đến kỳ lạ, dù trong hoàn cảnh này, vẫn khiến người ta bất giác mường tượng đến da thịt ẩn sau lớp váy đen.

Gọi nàng là mỹ nhân tuyệt sắc cũng chẳng hề khoa trương chút nào.

Vậy tại sao trong lòng lại cứ cồn cào thế này?

Phải chăng nên gọi đây là một cảm giác lệch lạc đến ngột ngạt?

Bầu không khí quanh nữ phù thủy này có gì đó nặng nề khác thường.

Nó đặc quánh, bám vào phổi khiến hô hấp trở nên khó khăn... hệt như cảm giác hít thở trong một ngày hè oi ả.

Là nơi nghênh đón khách khứa, phòng tiếp khách quả nhiên là nơi lộng lẫy nhất trong dinh thự.

Siwoo dẫn nàng đến trước chiếc bàn phủ khăn trắng, rồi kéo ghế ra để nàng ngồi xuống.

“Xin vui lòng đợi một lát. Tôi sẽ đi chuẩn bị trà và thức uống.”

Giờ thì chuồn thôi.

Trở về phòng, dưới gầm giường có một chiếc hộp nhạc.

Kích hoạt hộp nhạc để xóa đi mọi dấu vết, rồi nhảy qua cửa sổ mà tẩu thoát.

Mối quan hệ với nàng ta vốn đã nát như tương rồi.

Chẳng có lý do gì y phải ngồi đây một mình với một kẻ nguy hiểm lạ mặt, một vị khách của nàng, để chờ nàng ta quay về cả.

“Chờ đợi một mình thì cô đơn lắm, phải không? Ngồi xuống đây đi.”

Giữa lúc Siwoo đang băn khoăn không biết nên trả lời thế nào để lừa cho qua chuyện, nữ phù thủy thì thầm.

Một chất giọng ngọt ngào tựa như đang công khai mời gọi.

“Nhanh lên nào.”

“Vậy... tôi xin thất lễ.”

Siwoo đành bất đắc dĩ kéo chiếc ghế bên cạnh nàng ra rồi ngồi xuống.

Y cố gắng kiểm soát biểu cảm của mình, diễn một vai thật tự nhiên.

“Được ngồi cùng cô thế này, thật là vinh hạnh cho tôi.”

“Cậu có biết ta là ai không?”

“Thành thật xin lỗi, thân là nô lệ hèn mọn, kiến thức nông cạn, xin cô thứ lỗi. Liệu bây giờ cô có thể cho phép tôi được biết quý danh không?”

“Ea Sadalmelik.”

“Quả là một cái tên mỹ miều, xứng với khí chất cao quý của cô.”

Trước những lời đường mật của Siwoo, Ea lấy tay che miệng cười, điệu bộ như thể đang bị thọc lét.

“Còn cậu, tên là gì?”

“Tôi là Shin Siwoo.”

Vẻ mặt nàng không có gì khó chịu, Siwoo thở phào nhẹ nhõm.

Thú thật, y đã nghĩ mình hơi làm quá.

Nhưng xem ra cuộc trò chuyện vẫn diễn ra tự nhiên, có vẻ như mọi chuyện đã ổn thỏa.

“Xem ra Nam tước còn lâu mới về nhỉ?”

“Có lẽ... là vậy.”

Chắc nàng ta sẽ không về sớm đâu.

Đã chạy đi hớt hải như thế cơ mà.

Thật ra, nghĩ lại thì Siwoo cũng chẳng hiểu tại sao Amelia lại bỏ chạy.

Y vẫn luôn nghĩ, với một người như nàng, việc xử tử y ngay tại chỗ với vẻ mặt lạnh lùng cũng chẳng có gì lạ.

Ea nhìn chằm chằm vào từng đường nét trên khuôn mặt Siwoo với vẻ thích thú.

Rồi nàng liếm môi, cất lời.

“Ta ghét sự nhàm chán lắm... hay chúng ta tìm chút tiêu khiển nhỉ?”

Một mùi hương da thịt nồng nàn chợt ập đến.

Như thể có kẻ cố tình thay đổi hướng gió, hương thơm u huyền của nữ nhân lấp đầy khoang mũi Siwoo.

“Tiêu khiển mà cô nói... là có ý gì?”

“Ta có một tật xấu tệ lắm. Một tật xấu tồi tệ và đáng hổ thẹn đến mức không thể đường hoàng nói ra trước mặt người khác.”

Không lẽ nào.

Vẻ mặt điềm tĩnh hoàn hảo của Siwoo thoáng rạn nứt.

Bởi vì giọng điệu của nàng nghe như đang làm nũng.

Dĩ nhiên, đó là một sự nũng nịu có chừng mực, vừa đủ để không phá vỡ hình tượng cao ngạo của nàng.

Y chỉ mỉm cười cho qua chuyện và im lặng lắng nghe.

Ea vươn bàn tay thanh tú đang chống cằm trên bàn ra, nắm lấy tay Siwoo.

“Ơ....”

Bàn tay mềm mại, mảnh mai ấy đưa một ngón tay của Siwoo đến gần miệng nàng rồi khẽ cắn yêu.

“Mỗi lần nuông chiều cái tật xấu bí mật này, ta lại phải phơi bày điểm yếu của mình cho đối phương biết, thật là ngượng ngùng quá đi.”

Siwoo phân vân không biết có nên rụt tay lại không, lòng đầy khó xử.

Đến giờ y vẫn không dám tin, nhưng khí chất của người phụ nữ này quá đỗi ma mị, khiến y bất giác nuốt nước bọt.

“Biết nói thế nào cho phải đây nhỉ? Cậu có đoán được tật xấu của ta là gì không?”

“Hoàn toàn không... tôi không đoán ra được...”

“Vậy sao?”

Lần này, đầu lưỡi của Ea khẽ hé ra, mềm mại liếm lên đầu ngón tay Siwoo.

Chiếc lưỡi linh hoạt đến kinh ngạc, xoay tròn, bao bọc lấy đầu ngón tay y một cách điêu luyện.

Hôm nay Siwoo mới biết, lưỡi của con người lại có thể chuyển động lắt léo đến thế.

“Này... Khoan...!”

Ngay khi y định lên tiếng ngăn cản nữ phù thủy đáng sợ này, nàng đã ngậm trọn cả mấy ngón tay của Siwoo vào miệng.

Nàng làm ra hành động như vậy mà không hề có chút hổ thẹn nào sao?

Với đôi mắt cong cong như trăng khuyết, nàng bắt đầu mút hai ngón tay của Siwoo một cách nhiệt thành bằng môi và lưỡi.

Tựa như đang khẩu giao vậy.

Nhưng dù cho cảm giác có mờ ám và kỳ quái đến đâu, thứ bên dưới của y vẫn chẳng hề nhúc nhích.

Thật lòng mà nói, chỉ thấy sợ đến chết khiếp.

“Là cái tật xấu hễ thấy đàn ông của người khác là lại muốn cướp về đấy. Ôi, ngại quá đi mất...”

Con điên này đang nói cái quái gì vậy.

Ea lấy hai tay ôm má, nở một nụ cười ngây ngất như tan chảy.

Quả nhiên, theo thống kê của Siwoo, phù thủy có xác suất cao là không bình thường.

Dù Siwoo chỉ mang thân phận nam sủng, hành vi mà Ea sắp làm vẫn là một điều cấm kỵ.

Nó chẳng khác nào hành vi tư thông với một ái thiếp đang được sủng ái.

Việc đề nghị một trò đồi bại như vậy khi không biết Amelia sẽ về lúc nào chính là bằng chứng cho sự điên rồ của nàng ta.

Mà ngay từ đầu, liệu đây có phải là một vị khách đàng hoàng không?

Lừa dối rằng mình là bạn của một Amelia tự kỷ không có bạn bè, rồi vừa đến đã tiết lộ sở thích NTR của mình...

Thêm vào đó là cái không khí ngột ngạt cảm nhận được từ lúc nãy.

Ngay cả mùi hương ngọt ngào trên cơ thể nàng cũng gợi nhớ đến mùi hoa của loài cây ăn thịt.

“Ta không vừa ý cậu sao? Hay là đang mải nghĩ đến chủ nhân của mình?”

“Sự quan tâm của cô thật khiến tôi không biết phải làm sao.”

“Không phải sao? Nói đi. Cậu đang nghĩ đến Marigold, đúng không?”

Ea chẳng buồn che giấu vẻ kích động.

Nàng gần như đã nhổm nửa mông khỏi ghế, áp sát mặt vào Siwoo.

Đôi đồng tử đang dao động của Siwoo phản chiếu trong đôi mắt đỏ sẫm của Ea.

“Cứ thành thật đi, ta sẽ không trách cậu đâu.”

Đây có phải là tình huống mà người này có quyền trách y hay không?

Dù có chút bối rối, Siwoo vẫn ngoan ngoãn gật đầu.

Thật tình, Siwoo không tự tin có thể nói dối khi bị nhìn chằm chằm ở cự ly này.

“Đúng vậy.”

“Cậu nghĩ gì? Giọng nói của cô ta? Gương mặt? Hay là... cơ thể trần trụi?”

Giọng nói của Ea trở nên dồn dập vì phấn khích khiến Siwoo luống cuống.

Y chẳng tài nào đoán được điểm nào đã khiến người này kích động.

Cũng không thể nói là mình đang nghĩ đến cái tính khốn nạn của nàng được.

“Có lẽ tôi chưa giải thích rõ ràng... nhưng giữa cô Marigold và tôi chỉ đơn thuần là quan hệ giữa một phó giáo sư và nô lệ độc quyền mà thôi.”

“Oh, vậy sao?”

Sau khi nhìn chằm chằm vào mắt Siwoo một lúc lâu, Ea ngả người ra sau ghế, vẻ hứng thú đã tan biến.

Nàng chẳng có ý định che giấu vẻ mặt chán nản, mất hứng của mình.

“Tiếc thật. Ta đã nghĩ sẽ thú vị hơn nếu giữa cậu và cô ta có một mối quan hệ nồng cháy.”

“Xin lỗi vì đã không như cô mong đợi.”

Dù sao thì, y cũng đã bắt đầu muốn chuồn khỏi đây rồi.

Cảm giác như nếu ở lại, y sẽ bị vạ lây, và thật tình là y không muốn ở cạnh nàng ta chút nào.

Mọi giác quan trong cơ thể y đều đang gào thét.

Nữ phù thủy này quá nguy hiểm.

“Ơ....”

Lúc đó, Siwoo tình cờ nhìn thấy.

Họa tiết thêu trên chiếc váy đen của nàng, được tạo nên từ những sợi ren Leavers xoắn bện tinh xảo.

Lúc đầu, y chỉ nghĩ đó là hoa lá hay dây leo gì đó.

Nhưng hình thù mà sợi ren tạo ra lại là một chiếc bình nước.

Chỉ là do kỹ thuật dệt quá tinh xảo, hình ảnh dòng nước tuôn ra từ chiếc bình được thể hiện một cách tự nhiên đến nỗi y không nhận ra.

Khoảnh khắc đó, ba chữ lóe lên trong đầu y.

Kẻ Bị Trục Xuất.

Thực ra, ngay từ lần đầu gặp mặt, y đã ngờ ngợ vì cái khí chất đặc biệt của nàng.

Nhưng y đã gạt đi vì khó có thể tưởng tượng một Kẻ Bị Trục Xuất lại có thể đường hoàng tìm đến nhà Amelia...

Siwoo nhớ lại lời người đã nói vào cái đêm nàng suýt bị bắt cóc.

Người gọi kẻ chủ mưu là ‘Phù thủy Bảo Bình’.

Và giờ đây, trước mặt y, nữ phù thủy toát ra khí chất đầy tai ương này lại đang mặc một chiếc váy được trang trí bằng ren hình bình nước.

Đây không thể nào là trùng hợp được.

Siwoo, người vốn đã định bỏ trốn khỏi nàng, giờ đây đã có thể chắc chắn.

Phải chuồn ngay bây giờ.

Dù đã chuẩn bị sẵn sàng liều mạng để nổi loạn trước mặt nàng, y cũng không phải là kẻ thụ động đến mức đứng yên chờ chết.

Hơn nữa, dù có chết thì cũng phải hoàn thành sứ mệnh chửi thẳng vào mặt nàng ta một trận cho hả giận đã.

Siwoo không hề thay đổi sắc mặt, thong thả đứng dậy.

“Xem ra sẽ mất một lúc nữa, tôi sẽ đi lấy một chai whisky ngon. Để một vị khách quý không được tiếp đãi chu đáo là nỗi hổ thẹn của tôi.”

Phù thủy Bảo Bình chỉ mỉm cười, cằm tựa lên đôi tay đan vào nhau mà chẳng nói một lời.

Siwoo liếc nhìn nàng một cái rồi định bước ra khỏi phòng khách với dáng điệu bình thản.

Vù!

Rồi một âm thanh chấn động nặng nề vang lên từ sau lưng.

Siwoo, người đã quá quen với cảm giác này, biết đó là gì.

Là khí tức đặc trưng khi ma lực khởi động.

“Nhận ra rồi sao?”

Đôi đồng tử của nàng bỗng thu hẹp lại thành một đường dọc tựa mắt mèo, phản chiếu ánh sáng ma lực đang cuộn trào.

Sau lưng nàng, những dải lụa đen như những dải ruy băng đang lơ lửng, uốn lượn.

Một mật độ ma lực áp đảo đến mức người ta có thể cảm nhận rằng, chỉ một cú vung nhẹ cũng đủ để san bằng cả một ngọn núi.

Siwoo có thể suy luận được.

Một phù thủy dám một mình tìm đến một phù thủy Vị giai 22, ắt hẳn cũng phải sở hữu thực lực tương đương.

Và những dải lụa mà Kẻ Bị Trục Xuất này vừa tung ra trước mặt Siwoo, dù nhìn thế nào cũng không phải là để thể hiện thiện ý.

“Đệt.”

RUN.

Đã đến lúc phải chạy trốn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!