Wn

chương 21

2026-02-28

1

chương 21

Mấy ngày qua, cảm xúc của Hatsuyuki dường như có vẻ đã quay về bình thường rồi. Nhưng cậu hiểu rằng đó chỉ là bề ngoài mà thôi. Phải, ngày qua ngày….

(Lại nữa à!!!! Thật sự là có để mình sống yên ổn không vậy?? Không nói không rằng gì cả, tức điên lên mất!!)

Cậu đang phải đối mặt với những vấn đề đau đầu này.

(Kể cả có hỏi thẳng mặt cô ấy thì cô ấy cũng chỉ cười rồi lảng đi luôn….thế mà giờ lại đặt nó ở trên bàn của mình!! Ý là, chúng tôi đi đến trường cùng nhau thì lúc nào….lúc nào cô ấy đặt cái này lên vậy??)

Thứ đặt trên bàn học của cậu trong lớp là một cuốn sách. Đó không phải là cuốn ‘cấm thư’ nhưng nó là cuốn sách mà những người có gia đình phải ít nhất đọc một lần trong đời…..

(Quả trứng và con gà con sao?? Hừm, quả trứng thì bỏ qua đi nhưng con gà con….sớm quá đấy?? Kể cả trứng cũng vậy nữa!!!) [note90739]

Phải….cuốn sách đó được đặt ở phòng khách, lối ra vào nhà hoặc là bất kì đâu. Nó giống như một ‘tín hiệu vũ trụ’ gửi đến cho cậu với ‘mong ước’ cậu sẽ có một đứa con hoặc là…..ép cậu phải có một đứa con….

Nhưng là một học sinh nghèo kiết xác như cậu, thì cậu làm gì kiếm đủ tiền để trang trải cuộc sống khi có đứa trẻ cơ chứ, thậm chí đến thân cậu còn chưa lo nổi mà….

“Haiz, rốt cuộc cô muốn tôi phải làm gì đây….?”

“Sao vậy?”

“Huh?”

Cậu quay đầu về hướng phát ra giọng nói đó và nhìn trực diện vào đó.

Đó là Sara, người mà cũng nhận được cuốn sách y hệt cậu ở trên bàn của cô ấy. Cảm thấy như gặp được người cùng khổ, cậu cũng lôi cuốn sách đó ra.

“Cả bà cũng vậy à, Sara….”

“Có vẻ như chúng ta đều là những người khốn khổ nhỉ, đều có người yêu nó không được bình thường cho lắm…..”

“Haiz, anh ấy cứ đần dần tạo áp lực vô hình lên người tôi vậy. Anh ấy ôm tôi từ phía sau tôi, vỗ vỗ vào bụng tôi mà bảo ‘em muốn mấy đứa’ . Và vào cái ngày hẹn hò sau giờ học hôm qua đấy, chúng tôi đã cố “tạo “ ra một đứa, mặc dù hiện tại thì chắc là chưa có được.” [note90740]

“Và rồi tôi thấy anh ấy chọc một lỗ nhỏ trên cái bao cao su rồi nở một nụ cười khả ố. Do vậy tôi dỗi không làm tiếp nữa.”

“.…………..”

Hai người họ nhìn nhau trong im lặng nhưng sự đồng cảm dành cho nhau thì như nước tràn bờ đê vậy. Họ ôm nhau--như những người bạn….

“ÔI BẠN ƠI!!! TÔI BIẾT BÀ ĐÃ PHẢI TRẢI QUA NHỮNG GÌ RỒI!! CHÚNG TA VẪN LÀ HỌC SINH VÀ VẪN CÒN CẢ ĐỐNG KÌ THI PHÍA TRƯỚC, TẠI SAO…..TẠI SAO HỌ LẠI MUỐN CÓ CON NHƯ VẬY CHỨ????”

“TÔI BIẾT MÀ, BẠN HIỀN!! CHÚNG TA CÒN PHẢI THI NỮA MÀ, VÀ RỒI SAU KHI TỐT NGHIỆP ĐẠI HỌC THÌ KIỂU GÌ CŨNG KẾT HÔN VÀ SINH CON CHO ANH ẤY MÀ!! TÔI BIẾT CÁI CẢM GIÁC THÍCH THÚ KHI CÓ ĐỨA TRẺ NHƯNG GIỜ THÌ QUÁ SỚM MÀAAAAAA!!”

“ĐÚNG VẬY, ĐÚNG VẬY!! CHƯA GÌ ĐÃ HỎI NHƯ KIỂU’ NHÀ MỚI CHÚNG TA NHƯ NÀO’, ‘ CẦN BAO NHIÊU PHÒNG ĐỂ LẤP ĐẦY LŨ TRẺ’, Ý TÔI LÚC ĐẤY LÀ KIỂU GÌ CŨNG CẦN THÔI NHƯNG ĐẤY LÀ TƯƠNG LAI XA CHỨ KHÔNG PHẢI LÚC NÀY!!”

“TÔI BIẾT, TÔI BIẾT ÔNG CŨNG PHẢI KHỐN KHỔ RỒI, YOSH!!” [note90741]

Một vài học sinh đi ngang qua thấy họ ‘thắm thiết’ hơn mọi khi như này thì một số cảm thông họ và lờ đi không thấy gì. Vì rằng họ nghĩ ‘đây là một cặp đôi yêu nhau thôi’ và phần nữa là họ cũng có thể hiểu nỗi khổ đó…

“Haiz, tôi muốn chúng ta vẫn có thể nói chuyện nhiều hơn như những người bạn, nhưng….”

“Đúng, ông nói đúng, Yoshi. Chúng ta đã có những việc mà chúng ta phải đặt lên hàng đầu rồi.”

Và đó là….

“Làm sao để thuyết phục được bọn họ?”

Chúng tôi đều khốn khổ như nhau nhưng vấn đề là làm sao để bảo họ từ bỏ đây?

Tôi có thể hiểu rằng bọn họ đều vì cảm thấy bất an và lại có tính chiếm hữu quá cao nên rất muốn có một đứa trẻ để như một cái thòng lọng siết chặt cổ chúng tôi.

Mà đã thế số cách để thuyết phục được họ từ bỏ nó chỉ như đầu ngón tay thôi

“Kể cả tôi có lôi vấn đề tài chính ra nói thì với việc Hatsuyuki là một tiểu thư khuê các thì…..Cô ấy chắc chắn sẽ xoay sở được tiền về vấn đề sinh đẻ, sau sinh đẻ và chăm sóc đứa trẻ nữa….”

“Uầy, Kane kun cũng thế luôn. Anh ấy cũng là con của một gia đình giàu sụ, vậy nên vấn đề này cơ bản bọn họ chỉ coi như muối bỏ bể thôi.”

“Ồ, hay là mình tạo cho họ nỗi sợ người thứ ba nhỉ? Làm thế có thể khiến họ chùn bước đấy?”

“Ý kiến hay, thế chúng ta sống chung một nhà thì sao nhỉ? Gia đình ông và gia đình tôi??”

“HẢ” Mắt tôi lập tức sáng lên

Không ngờ gặp phải thằng liều, nhưng đây rõ ràng là một ý tưởng mang tính đột phá cao. [note90742]

“Nếu chúng ta sống cùng nhau, thì tôi có thể kiểm soát được Kanetsugu- như một người đàn anh.”

“Và tôi cũng sẽ kiểm soát được Hatsuyuki- như một người chị em thắm thiết.”

“Đáng để đầu tư hơn HDPE không?”

“Nếu chúng ta đơn phương độc mã thì chả thể nào kiểm soát được đâu, nhưng nếu như có một cặp đôi khác vào sống cùng . thì chúng ta sẽ trở thành “những cặp đôi lí tưởng” của nhau và kiềm chế lẫn nhau đó.”

Không có gì đảm bảo là nó sẽ hiệu quả, nhưng nó vẫn đáng để họ thử. [note90743]

(Phải nhỉ, sự căng thẳng của Hatsuyuki đang lớn dần và rồi sẽ đến ngưỡng nào đó mà bùng nổ, nhưng…sống cùng với họ để rồi tạo nên những năm tháng thanh xuân tươi đẹp này, thế thì còn gì “bình thường hơn được nữa”, điều này còn giúp chữa lành trái tim cô ấy luôn ấy chứ.)

Kiểu gì cô ấy nghe thấy ý tưởng này thì kiểu gì cũng dãy đành đạch lên liền. Nhưng nếu cô ấy cứ như vậy hoài thì rồi mãi cũng chỉ là con ếch ngồi đáy giếng mà thôi. Thực sự nếu như không có gì thay đổi thì cứ đà này, chúng tôi khéo chả là gì nữa-- vì cứ tự tay hủy hoại lẫn nhau mà.

(Biết chứ….biết rằng cách này chỉ là biện pháp tạm thời thôi.)

Trái tim của cô ấy đang cháy hết mình trong tình yêu và thù hận và giờ cô chỉ còn cách là bộc bạch hết ra mà thôi- nhưng nó cũng chỉ giữ cho cô “sống” thêm được vài lúc nữa thôi. Cô ấy sẽ không bao giờ quên nỗi đau đớn của việc bị hiếp dâm dưới bàn tay tôi, và cũng cùng lúc đó, cô ấy càng không thể nào chấp nhận rằng cô ấy vừa yêu vừa hận tôi cùng lúc.

Ít nhất, hiện tại cách này là ổn.

“Sao thế? Sao người lại lặng im đến thế. Nhớ nàng rồi à?”

“Đoán xem. Thôi đi sâu vào chi tiết- việc cả hai sống chung với nhau.”

Ngay khi mà Yoshihisa cười phớ lớ thì bất chợt phía sau Sara có một làn hơi lành lạnh phả vào phía sau cô.

“HUH, thú vị đấy, tên đàn anh khốn khiếp này? Anh đang nghĩ cái chó gì mà động vào Sara của tôi vậy?”

“Nào, cả hai người, hãy nói cho mình câu chuyện đó đi. Hai người bạn thân sống chung với nhau sao? Hình như mình nghe thế…..ANH ĐANG LÊN KẾ HOẠCH PHẢN BỘI TÔI ẤY HẢ?”[note90744]

“Huh!!! H-Hatsuyuki!!”

“Kane- kun?! Anh đã ở đây từ khi nào?”

“Anh tự hỏi mọi chuyện bắt đầu từ đâu….Nhưng giờ anh chỉ có thế thấy rằng Sara của anh có lẽ đã cắm sừng anh bằng việc “sống chung” với tên đàn anh khốn nạn này? HAHAHA, có lẽ anh là thằng hề chăng?….ANH SẼ KHÔNG BAO GIỜ THA THỨ CHO EM VÌ DÁM BỎ ANH ĐÂU!!”

“Nào, Yoshihisa? Xem chừng chúng ta phải đóng cửa tắt đèn bảo nhau trong một căn phòng kín nhỉ? LẼ DĨ NHIÊN, CHỈ CÓ EM MỚI RA ĐƯỢC THÔI!!” [note90745]

(( THÔI BỎ MẸ RỒI!! HIỂU LẦM TAI HẠI RỒI!! MÌNH PHẢI LÀM GÌ ĐÂY??? NẾU MÌNH THÀNH THẬT THÌ HỌ CÓ HIỂU KHÔNG? HIỂU KHỘNG?? HIỂU KHÔNGGGGGGG????))

Họ bắt buộc phải hợp tác với nhau, cùng nhau bước qua kiếp nạn này….

Yoshihisa giao tiếp mắt với Sara và rồi bên kia cũng vậy…

(Chúng ta phải chuồn lẹ ngay!! Cứ từ từ rồi để mọi chuyện lăng lắng hãn….)

‘Oke bạn ơi!! Tôi sẽ theo ông!! Tôi cũng lo chết mẹ đây!! Không biết có thuyết phục được anh ấy khi mà anh ấy như vậy đây!!!’

“HẢ? Anh có thể hiểu được Sara chỉ bằng việc nhìn nhau thôi sao, tên khốn nạn này??? Liệu tên khốn nhà anh có thể đừng làm vậy khi tôi chưa cho phép chứ??”

“Ái chà chà, sao lại lờ tôi đi vậy, Sara, Yoshihisa?? ĐẶC BIỆT LÀ ANH ĐẤY….TÀY QUÁ NHỈ??”[note90746]

Sự hiểu lầm không những không được giải quyết mà thậm chí còn đẩy hai bên đến bờ vực của chiến tranh. Sara và Yoshihisa gật đầu với khuôn mặt trắng bệch và đang cố dùng hết sức mà vận vào chân mình trước chiến trường tanh tưởi này…..

“QUYẾT TỬ CHO TỔ QUỐC QUYẾT SINH!! ĐÃ ĐẾN LÚC CHÚNG TA ĐƯỢC TỰ DO!!! ANH XIN LỖI EM, HATSUYUKI!! LẦN TỚI HÃY GẶP NHAU KHI CẢ HAI ĐỀU ĐÃ BÌNH TĨNH, NHẤT LÀ ĐÊM NAY!! ĐÂY CHẮC CHẮN LÀ HIỂU LẦM THÔI!! HIỂU LẦM THÔI!!!”

“NÀY NÀY, KANE KUN, EM NGHĨ ANH CŨNG CẦN PHẢI BÌNH TÕM LẠI!! GIỜ EM CHUỒN ĐÂY!! EM NÓI VỚI ANH RỒI, LÀ HIỂU LẦM, THẬT SỰ LÀ HIỂU LẦM THÔI!!”

“CÁI?? Ơ CÁI ĐỊT MẸ, SARA?!!!!”

“HẢ??? YOSHIHISA KUN?!” [note90747]

Người ra đi đầu không ngoảnh lại….đây chính là rút lui chiến thuật!!! Không đánh mà thắng!! Đúng, đây không thể nào là thất bại được, không phải vì khiếp sợ trước Yandere!!![note90748]

“WHOAAAAAAAAAAAAAA, này này, Shara?! Nơi nào chúng ta có thể đến được đây?!”

“Tôi có một ý tưởng-- tôi đã đặt một chiếc taxi ở cổng sau trường và 5 phút nữa nó sẽ tới, do vậy chúng ta phải chạy vòng quanh trường và chờ đợi thôi!!”

“Được rồi, như này đi, chúng ta sẽ cắm đầu chạy ra khỏi trường!! Đầu tiên, chúng ta sẽ giả vờ chạy đến chỗ cổng chính xong rồi chia nhau ra chạy và gặp nhau ở chỗ nhà thờ!!! Sau đó, chúng ta từ từ đi đến chỗ cửa sau, tan rồi hợp, hợp rồi tan. Tôi cũng sẽ gọi người có thể giúp cho chúng ta----”

Cả hai người họ bằng một cách thần kì nào đó mà có thể bắt ngay được một chuyến taxi.

“Ui trời!! Trời độ, trời độ!! Anh ơi, làm ơn cho chúng tôi cúc khỏi đây với!!”

“Tài xế, tài xế, hãy chở chúng tôi đến nhà ga mà tôi đã bảo!!”

Cửa đóng lại, và cậu bắt đầu điều hòa lại hơi thở của mình, nhưng….

Yoshihisa cảm thấy có điều gì đó sai sai ở đây, và rồi bắt đầu hoảng hốt.

“Này, chờ đã, Shara??? Sao bà lại đeo mặt nạ vậy??”

“Nhầm rồi, Yoshi. Lái xe cũng đeo mà, sao thế??”

“Thế hả? Thế cho tôi hỏi bà thêm điều nữa nhá?”

“Hỏi đi, bạn hiền!!”

“Thế chó nào……KHÍ GAS LẠI TRÀN RA NGOÀI, CỬA THÌ KHÔNG MỞ, XE THÌ KHÔNG ĐI VÀ BÊN NGOÀI HATSUYUKI CƯỜI NHƯ ĐƯỢC MÙA CÒN KANETSUGU THÌ ĐANG CHẮP TAY VỚI TÔI VỚI VẺ MẶT HỐI LỖI VẬY???” [note90749]

“Ừ thì….chúng tớ lên một kế hoạch vô cùng là tuyệt vời cho việc đặt tên cho đứa bé và rồi nộp ý tưởng đó cho Hatsuyuki.”

“CÁI!!! VÃI LÌN, BÀ CHƠI TÔI, SHARA!! BÀ….BÀ….BÀ MUỐN TÔI LÀM BỐ Ở TUỔI NÀY À!! KHÔNG THỂ NÀO….UGH…..” [note90750]

Và khi Yoshihisa chìm vào giấc ngủ, Sara chắp tay lại mà xin lỗi:

“Xin lối nhé, bàn hiền của tối ới!! Nếu tôi không làm thế, Kane kun và tớ sẽ cưới nhau trước khi vào học đại học và khi đó tớ sẽ không được vào đại học mất….Cậu có thể hận tờ vì đã bán đứng!!”

Phải….tất cả….là cái bẫy….

Khi cậu tỉnh dậy, cậu thấy mình đang ở trong phòng giam mà hình như đã từng nghe được ở đâu rồi thì phải….

“Con đã thức giấc chưa, con rể của ta?”

“---HẢ? CÁI GÌ? LÃO GIÀ!!”

“Chào mừng, chào mừng, con rể của ta, chào mừng con đến với biệt phủ của nhà chúng ta.

Bên ngoài nhà giam, cha cô ấy, Ichijoji Fubuki, đang đứng đó mỉm cười nhưng nhìn ôn có vẻ đang day dứt điều gì đó….[note90751]

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Quả trứng và gà con là nghĩa ẩn dụ của mấy anh Nhật với quả trứng tượng trưng cho cái thai còn gà con tượng trung cho đứa con :))))
Quả trứng và gà con là nghĩa ẩn dụ của mấy anh Nhật với quả trứng tượng trưng cho cái thai còn gà con tượng trung cho đứa con :))))
[Lên trên]
Nghe cái chuyện này đã thấy có mùi rồi :))))
Nghe cái chuyện này đã thấy có mùi rồi :))))
[Lên trên]
Hẳn là bạn tốt.........
Hẳn là bạn tốt.........
[Lên trên]
Vãi cả lìn, ý tưởng thiên tài vãi lol :)))
Vãi cả lìn, ý tưởng thiên tài vãi lol :)))
[Lên trên]
Thôi....đầu tư vào HDPE ngon hơn :>
Thôi....đầu tư vào HDPE ngon hơn :>
[Lên trên]
Liệm :)))
Liệm :)))
[Lên trên]
Oách xà lách vô cùng :)))
Oách xà lách vô cùng :)))
[Lên trên]
:)))))))
:)))))))
[Lên trên]
Hẳn là không sợ :)))
Hẳn là không sợ :)))
[Lên trên]
Đúng là bạn thân.....thân ai nấy lo
Toàn cốt.....cốt ai nấy hốt :)))
Đúng là bạn thân.....thân ai nấy lo
Toàn cốt.....cốt ai nấy hốt :)))
[Lên trên]
Em chào đại ca, tầm này đại ca đã có con bồng rồi :o
Em chào đại ca, tầm này đại ca đã có con bồng rồi :o
[Lên trên]
Ái chà, người đồng chí !!!!
Ái chà, người đồng chí !!!!