Ichijoji Hatsuyuki- đang sống cùng với người chồng của mình, dậy từ sáng sớm sau khi liếc nhìn khuôn mặt đang ngủ Yoshihisa bên cạnh của cô ấy hẳn 10 phút thì cô chuẩn bị bữa sáng và bữa trưa cùng lúc và cũng bắt đầu khởi động máy giặt.
Giờ đã là 1 người vợ thì cô phải thể hiện hết sự hoàn hảo, chất lượng của một người vợ trẻ và rồi cô ấy bắt đầu đi đến đánh thức người chồng yêu thương của mình….
(Phải, đúng rồi, mình quên béng đi mất.)
Hôm nay phải khác, tay tôi khi đang định đánh thức Yoshihisa bỗng dưng khựng lại. Tôi bất chợt nhớ lại về ‘nghi thức tình yêu’ của chúng tôi vào ngày hôm qua.
(Mình phải tìm ra….phải tìm ra nếu như Yoshihisa thật sự có mấy cuốn sách khâm diêu hay mấy cái video về những cô gái tóc vàng đi mới được….)
Đó là điều đầu tiên nhất định phải làm.
(Nếu, hừm, nếu anh thật sự có nó, và, và…..)
Hatsuyuki- người con gái yêu đến mức phát điên, người con gái với niềm tự hào của một người phụ nữ yêu một người đàn ông và cũng là một người phụ nữ vẫn còn hận thù người đàn ông đó đến tận xương tủy….đang hòa trộn vào nhau.
Chính vì một đống tạp nham cảm xúc đó đã khiến cho suy nghĩ và hành động của cô trở nên sắc sảo hơn bao giờ hết.
(Thật rắc rối nếu như chúng ta cứ bị làm phiền như vậy, do vậy phải chắc chắn Yoshihisa không thể nào di chuyển được.)
Tôi nhất định phải đem nó đến với tổ ấm của tôi.
6 tháng trôi qua trong tình yêu và đắng cay, vinh quang và dục vọng, khoảng thời gian mà sự sỉ nhục, căm thù và sự khước từ….tất cả đều mâu thuẫn và thống nhất với nhau.
Đó chính là món quà quý giá nhất mà anh ấy đã tặng tôi. [note90590]
(Tự hỏi rằng liệu có ổn khi mà muốn sống lại những kí ức xưa không….nhưng nếu nó là như vậy…)
Ở trong góc căn phòng đang được dùng làm chỗ chứa, có một chiếc hộp có màu sắc đang đựng một đống đồ chơi tình dục….
Hatsuyuki lấy ra một cái còng tay làm từ nhựa. Cô ấy cười đầy ẩn ý và ôm chúng nào người, nhưng mắt cô, trong khi ướt át vì dục vọng thì đồng thời cũng chất chứa sự tức giận trong đó.
(Một khi mà tôi đã hiểu cách hoạt động của nó thì tôi sẵn sàng tự mình thoát ra được thôi, ừ, nhưng anh cứ thích đe dọa tôi và lúc nào cũng còng tay tôi lại. Tôi không thể nào mà quên được sự sỉ nhục khi mà bị ép cởi đồ trước mặt anh và rồi phải quỳ gối xuống cầu xin anh mặc lại cho tôi và sự thỏa mãn đáng khinh của anh khi đã ‘thống trị’ tôi--ANH NGHĨ TÔI SẼ QUÊN SAO? Tuyệt đối. Phải rồi, em vẫn còn nhớ những vết cắn yêu của anh , sự sỉ nhục của việc được dạy cách ‘tiếp nhận sự sung sướng’, sự tức giận khi bị vấy bẩn bởi nó, sự sỉ nhục khi yêu và phải ‘hài lòng’ khi ‘bị’ yêu, Ồ, Ô,Ố, em yêu anh, em yêu anh ,Yoshihisa….) [note90591]
Tôi cười trong điên loạn, cơ thể tôi nóng lên từ trong ra ngoài và rồi tôi quằn quại….
Tôi bắt đầu cọ cọ hông mình không tự chủ, thật nhục nhã làm sao!!!
“Ah- không phải lúc để sống lại khoảnh khắc đó. Mình cần phải tìm ra nó…”
Cười khanh khách, Hatsuyuki bắt đầu tìm kiếm khắp nhà từng ngóc ngách một. Cô thậm chí còn biết rằng khi họ bắt đầu sống cùng nhau( lúc 6 tháng) thì anh ấy đã không để mật khẩu trong laptop của chính mình cơ. Do vậy, nghĩ rằng thứ đó nó chỉ ở đâu đó hiện diện trong nhà này thôi, cô nhanh chóng tiếp tục kiểm tra dưới gầm giường, trong cặp của hai người, trong váy, tủ giày và cả phía sau tủ trà nữa….
(Nếu như Yoshihisa thấy mày đang làm những việc mất hết liêm sỉ như này, thì mày định làm gì ??)
Liệu anh ấy sẽ ép buộc mình làm những điều xấu hổ như một hình phạt hoặc sẽ chạy xồ ra ngăn mình đây? [note90592]
Chắc chắn là như vậy và khi cô đang nghĩ về điều đó, thì bất chợt cô dừng chân lại….
(Nó đây rồi!!! Mình không hề nghĩ rằng nó sẽ đặt ở đây cùng với chồng tài liệu sách vở này….mình không nhận ra luôn!!!)
Hừ, nơi nguy hiểm nhất lại là nơi an toàn nhất à!!!
Nhưng giờ quan trọng gì, ưu tiên bây giờ là phải kiểm tra nội dung bên trong cái hãn ~
Cảm thấy mất kiên nhẫn, cô nhanh chóng mở trang đầu tiên.
(Mở .….mình đang làm cái gì thế này?)
Ngay lúc mở nó, tay cô bất chợt khựng lại.
Cô tự hỏi mình sẽ làm gì khi biết được thứ bên trong?
Chả lẽ lại phải uống thuốc độc để teo nhỏ người rồi nhuộm tóc vàng để cho giống kiểu lolita tóc vàng trên lớp sao???
(Nhưng nếu những gì bên trong phản ánh đúng gu của anh ấy thì sao??)
Tôi sợ lắm, tay tôi đang run rẩy và tôi không muốn kiểm tra thứ bên trong đó là gì. Tôi không muốn hình dung ra cảnh tượng trong đó đâu, nhưng tôi không thể nào cưỡng lại được việc này.
Tôi không thể nào ngăn chặn được ý đồ đen tối này kể cả tôi tin tưởng vào anh ấy…..tôi vẫn thấy việc này vẫn quá khó để thực hiện.
(Vậy nếu….vậy nếu…..anh ấy chán ghét cơ thể của mày thì sao??)
Sự sỉ nhục lớn nhất của đời tôi là gì?
Bị hành cho ra bã, bị tra tấn dã man con ngan và rồi lại được rót mật vào tai….
(Vậy chả lẽ mày nghĩ hắn đã bỏ cuộc trong việc tự đập nát và hủy hoại chính tâm hồn của cô rồi?)
Sự thật là hắn đã thả cô tự do một lần rồi, và chính hắn cũng là người đòi hỏi trách nhiệm và giờ những gì xảy ra đến hiện tại….tất cả đều nằm trong kế hoạch của hắn. Hắn ta….chắc chắn đã và đang hủy hoại đi tâm hồn của người tên là Ichijoji Hatsuyuki đó?
Liệu có đúng là cậu ấy vẫn đang tiếp tục làm chuyện đó chăng?
(Không thể nào, không thể nào, không thể nào, không thể nào, không thể nào,….TUYỆT ĐỐI KHÔNG THỂ NÀO NHƯ VẬY!!! YOSHIHISA CHẮC CHẮN SẼ KHÔNG LÀM CHUYỆN NHƯ VẬY------)
Tệp ảnh đó ngay lúc ấy trượt khỏi tay tôi và tôi không thể nào tự chủ được chính mình. Bên cạnh đó, tôi dần cảm thấy trái tim tôi từng chút…từng chút một bị hủy hoại.
(Ah~ mình đoán là nó vỡ rồi…..)
Nước mắt lăn dài trên má còn miệng cô thì đang mở ra trông rất là nhục dục. [note90593]
Cô không muốn thừa nhận rằng bị sỉ nhục nó rất đã; không muốn thừa nhận rằng cô thích bị NTR; không muốn thừa nhận rằng cô muốn bị anh hiếp đến chết; không muốn thừa nhận rằng cô ghét anh đến tận cốt nõi và càng không muốn thừa nhận rằng cô yêu anh đến mức sẵn sàng tha thứ cho anh….
(Thật điên loạn làm sao!!! Kể cả khi mình không gặp Yoshihisa, mình chắc chắn cũng sẽ không thể nào có được một cuộc sống hạnh phúc bình thường được!!!)
Giờ tôi có thể chắc chắn rằng nếu như tôi không gặp anh ấy mà đi cưới người khác thì tôi chắc chắn đến lúc chết vẫn sống một cuộc đời giả tạo đó---mình sẽ già và chết mà không lần nào sống là chính mình cả.
(Đó là lí do mà em nghĩ rằng chúng ta mới là vừa lứa xứng đôi như vậy. Cả em và anh đều là định mệnh của nhau, do vậy em chắc chắn rằng chính định mệnh này đã cho em bị giằng xé sâu sắc bởi chính những mâu thuẫn bên trong mình này…..) [note90594]
“Haa” Cô thở hắt sau khi đã khóc rất nhiều.
Liệu cô nên làm gì? Điều gì tốt ở cô có thể khiến anh ấy yêu cô như vậy?
Cô không muốn nhìn thấy khuôn mặt buồn của anh khi anh thấy cô tan vỡ nhưng đồng thời, cô cũng rất muốn thấy khuôn mặt đó cho hả dạ.
(Yoshihisa của ngày xưa đã chết rồi, anh ấy đã tái sinh thành một con người hoàn toàn khác- người mà hoàn toàn yêu chiều mình để khiến mình hạnh phúc, em rất vui, nhưng…..)
Càng hạnh phúc bao nhiêu thì cô lại càng bất an bấy nhiêu.
Càng cảm thấy yêu anh ấy bao nhiêu thì cô cũng lại càng cảm thấy hận anh ta bấy nhiêu.
Trái tim cô rối bời nên cô muốn mình phải nghiêng hẳn về một phía…
(Nếu như có bằng chứng - bằng chứng giữa tôi và Yoshihisa kun----)
Hatsuyuki nhẹ nhàng hôn lên chiếc nhẫn, còn Yoshihisa thì thấy cảnh tượng đó ở phía sau.
(Chỉ bởi như vậy thôi, mà không nói lời nào…..Em định từ bỏ mọi thứ ngay trước mặt anh sao?)
Tôi nghĩ khuôn mặt của cô ấy khi suy sụp nhìn cũng rất xinh nhưng đồng thời nó cũng bi thương hơn rất nhiều thứ….
(Cả khi em không muốn, thì anh sẽ rời em thôi. Cả khi em không muốn, anh cũng sẽ ngăn em không được phép yếu lòng--- dù cho mọi thứ có như nào đi chăng nữa.)
Yoshihisa từ từ tháo bỏ cái còng tay ra trong khi mỉa mai sự ngu ngốc của mình. Cậu đã thực hành chuyện này quá nhiều lần rồi--để có thể dập tắt những cuộc nổi dậy của cô ấy mà.[note90595]
Cậu lừ lừ đi đến sau lưng cô và nhanh chóng nắm chặt lấy tay cô.
"----? ah…………"
“Chào buổi sáng, Hatsuyuki. Thật là một buổi sáng đẹp đẽ mà!!”
Mắt cô mờ mờ, từ từ nhìn ra phía sau và nhìn qua lại giữa cái còng tay và Yoshihisa. Xong, cô lảng đi nhìn chỗ khác một cách chán nản như thể cô quyết định từ bỏ một cái gì đó vậy.
“Vậy ra đây là câu trả lời của anh ấy hả?”
“Ừ nhưng chờ chút đã, anh chưa hiểu những gì em vừa nói cả.”
“Từ đầu, mục đích của anh là biến em thành một con nô lệ của dục vọng để thỏa mãn con thú trong anh, đúng chứ? Anh thả tôi ra ngoài để nghiền nát tôi, đem cho tôi một chút hi vọng về chữa lành để rồi lại xích cổ tôi thêm lần nữa….HAHAHA, tôi đúng là chúa hề mà!!!”
“Hể, hôm nay em còng tay tôi lại trước mà và khi mà anh nghĩ rằng em đang tìm kiếm đống tài liệu pỏn đó, thì anh khi đó đã rất cuống đấy, em biết chứ??” [note90596]
“.……….”
“.……….”
“Ugh, dồ khốn nạn!! Rốt cuộc thì anh sẽ định làm những trò bỉ ổi gì nữa đây, đồ biến thái!!!”
“Nào nào, Hatsuyuki, có vẻ như em đang cao hứng quá rồi đấy?? Vừa nãy thì còn hôn cái nhẫn mà giờ này thì đã đòi cởi đồ anh ra rồi cơ đấy!!”
Chuyển động của cô nhanh một cách thuần thục và rồi chính cô tự cởi quần áo của mình ra và ngồi lên phía trên tôi. Với ánh nhìn nghiêm túc, cô cao giọng và từ từ cho tôi thấy cái còng tay của tôi.
"Làm ơn hãy suy nghĩ theo lẽ thường một chút đi. Trong lúc đang vui sướng vì được tặng nhẫn đôi mà lại phát hiện ra sự tồn tại của mấy cuốn sách đồi trụy của người yêu mình, đã thế đối tượng tình dục trong đó còn là một cô gái hoàn toàn trái ngược với bản thân nữa... Như vậy thì ai mà chẳng thấy bất an, rồi nghĩ rằng anh chỉ nhắm đến thể xác của tôi thôi chứ?"
“Hể, vậy điều đó là thật sao??”
“Thêm nữa, nhìn vào hành động cùa anh trong quá khứ đi. Liệu anh vẫn còn nói tương tự như vậy chứ??”
“Khá khó để nói ra nhưng có vẻ như em đang hiểu lầm tôi gì đó chăng?”
Hatsuyuki vô cùng khó chịu lườm Yoshihisa ngay khi anh dửng dưng nói như vậy.
Cô không hiểu…..rốt cuộc tên khốn nạn mà cô hết lòng yêu thương này sẽ nghĩ ra lời bao biện nào nữa đây?? [note90598]
“Vậy cho tôi biết, tôi đã sai chỗ nào?? Tùy vào lời bao biện của anh mà tôi sẽ suy xét quyết định!!”
“HAHA, chỗ nào à?? Ngay từ đầu, cuốn pỏn đó….nó không tồn tại.”
“Hả?? Vậy cái đó là tin giả sao?? Là ai và cho mục đích gì??”
“Đó là tin giả thôi do chính anh tạo ra mà thôi, nó được tạo từ hồi mà anh chưa ‘động’ vào em với mục đích là nếu có bị lộ gì đó về anh thì anh lấy nó làm khiên chắn thôi!!” [note90599]
“Vậy để em hỏi câu này: Anh thường lấy gì để tự sướng trước khi hiếp em vậy??”
Hatsuyuki thể hiện quyết tâm rằng- cô không chấp nhận bất kì lời nói dối nào. Yoshihisa trả lời một cách đanh thép vì rằng cậu sẽ không làm những điều vô nghĩa như che dấu gu của mình nữa.
“Thành thật với nhau nhá….trước khi anh gặp em, anh rất nghèo, nhà bé tí teo và phải ở chung với người em nữa….do vậy anh đây làm gì có tư tưởng thủ dâm chứ??”
“Haiz, từ khi anh bắt đầu sống một mình sau ngày nhập học, anh chỉ làm nó một lần một tuần thôi. Việc học là trên hết do vậy nếu phải nói ra thì anh đoán là mình đã đi mượn mấy cái vid về những cô gái mảnh mảnh nhưng ngực bự thôi.” [note90603]
“.…….Thật à”
Giọng của Hatsuyuki bắt đầu có chút sức sống. Cơ thể mảnh khảnh với ngực bự…..đúng gu anh ấy rồi. Nhưng lỡ đâu đây chỉ là lời nịnh thì sao??
(Đếch quan tâm, dù sao tôi cũng yêu anh ấy đến mức mù quáng luôn rồi!!)
Cô mỉm cười trong hạnh phúc nhưng đồng thời thì sự căm ghét của cô bắt đầu cuồn cuộn như thác nước…
“Vậy để em hỏi anh, anh đã làm gì sau khi giải thoát cho em?”
“Anh đã không thủ dâm được. Anh không thể ra khi không có em. Bên cạnh đó, do chúng ta đã làm quá nhiều điều trong 6 tháng đó…anh ngán đến mức mà nghe thấy từ đó thôi cũng sợ rồi.” [note90604]
“Được, anh tày rồi!! Nhưng vẫn còn quá sớm để mở cờ trong bụng đấy, Yoshihisa!”
“Hả, cái người mà nhìn rất hung hăng mà uốn éo cớ thể trong sung sướng biến đi đâu rồi?”
Lờ đi Yoshihisa người mà đang lắc lắc cái đầu, Hatsuyuki lại tiếp tục hỏi, lần này là một câu hỏi còn quan trọng hơn câu hỏi trước và cũng là điều mà cô lo lắng nhất
Đó là….
“Vậy là anh yêu em không phải vì thể xác chứ?”
“Anh yêu em vì nụ cười tỏa nắng và trái tim nhân hậu của em, hừm….dù cho anh là người đã phá nát nó, thì anh khi đó chỉ muốn lấy nó trước khi có ai đó cướp đi. Anh yêu và thấy khiếp sợ trước sự kiên cường của em khi ấy, kể cả khi nó đã không còn-- anh cũng sẽ không chối bỏ rằng anh muốn cơ thể của em vì anh là một thằng đàn ông, nhan sắc và hình dáng em là hàng đỉnh của thế giới. NHƯNG….”
“Nhưng?”
“Có vẻ hiện tại nó hơi khác. Anh muốn vấy bẩn em nhiều như tình yêu anh dành cho em….Không những điều đó không bao giờ được thốt ra.”
Yoshihisa đột ngột thay đổi tông giọng, trở nên tham lam như thể muốn nuốt chửng Hatsuyuki như trước đó đã từng làm. Cô cũng nhận ra và cảnh giác cao độ, sống lưng cô rùng mình để phản kháng.
“Vậy để em hỏi anh, Yoshihisa, anh sẽ làm gì với người mình yêu và chân quý nhất này?”
“Ngay lúc này….tao muốn mày phải quỳ gối xuống và liếm chân tao. Mày đang bị hành hạ trước tình yêu và hận thù khi tao hành hạ mày….Tao muốn mày cứ mãi ở trạng thái đó để mày không bị sụp đổ.” [note90605]
"Hả...!? ~~~~~ Á... cái, cái đồ chó má nhà anh...!! Sao anh có thể thốt ra những lời đó được cơ chứ!! Chẳng phải chính anh là người đã làm hư tôi sao?? Chính anh là người đã dạy tôi biết yêu là gì cơ mà!! Vừa mới đẩy tôi ra xong, rồi lại gieo cho tôi hy vọng muốn được như một cặp tình nhân bình thường, để rồi giờ đây anh lại định 'lăng nhục' trái tim tôi một lần nữa hay sao hả!!"
“ARGH!” Hatsuyuki thở dài, chán chả muốn thể hiện xem có nên vui hay tức giận không nữa.
Sau tất cả, liệu có phải là anh ấy không? Anh ấy biết, trái tim anh ấy biết người mà mình yêu như nào. Nhưng chính vì thế, với xu hướng của mình, anh ấy lại đang cố gắng phá nát người mà mình yêu quý.
Đó hoàn toàn là phi lí, là hành động của mấy tên tâm thần. Nhưng sao….nhưng sao tim cô lại thình thịch thế này? Sao cô lại không thấy thất vọng gì hết? [note90606]
Trên hết…
“Cô có biết rằng cơ thể mình thành thật hơn chính mình không? ‘Đúng là nhục nhã mà’ đó là điều mà cô sẽ nói ra nhưng rồi cô vẫn chỉ quỳ xuống chân tôi.”
“Ai hỏi?? Anh hoàn toàn cải tạo cơ thể của tôi rồi cơ mà!! Tôi không thể trở lại….tôi không thể khiến cơ thể mình có thể tận hưởng những thú vui thường dân nữa! Anh vẫn chưa thỏa mãn sao? Anh rốt cuộc còn phải sỉ nhục tôi đến khi nào nữa?! Tôi đã nói là tôi sẽ cho anh cơ thể, tâm trí, nhà cửa, MỌI THỨ!!! Và tôi đã cống nạp cho anh rồi!!!”
Yoshihisa mỉm cười nhẹ nhàng và nói với Hatsuyuki- người mà đang cúi đầu rất sâu và đang thở ra những câu rất bất mãn.
“Nếu như cô mà sụp đổ hoàn toàn thì cô chắc chắn sẽ không nói với tôi như này đâu, Hatsuyuki--Ah, đó là điều mà tôi yêu ở em đó. Dù cho tôi có sỉ nhục cô thế nào, thì tôi cũng sẽ không cho phép phẩm giá sáng ngời của cô tan nát được, tôi sẽ không quên hay tha thứ cho những nỗi đau vô lí, những sự hận thù bùng cháy trong tôi….Cả trái tim, cả nỗi đau và niềm vui của cô….Tất cả chúng hướng thẳng về tôi….AHN~ CÒN GÌ TUYỆT VỜI HƠN CHỨ?” [note90609]
(AHHHHHHH!!!!)
Hatsuyuki không thể nói gì hơn nữa vì cô đã hiểu rằng.
(Đó là sự sỉ nhục, sự sỉ nhục, đó là lí do, đó là lí do…..)
“Thôi nào, thừa nhận đi. Cô chính là một con máu M và đang cầu xin tôi nắm giữ hết điểm yếu của cô mà!!!”
(Không….không phải thế!!)
“Im lặng à? Nhưng cô biết điều đó là gì chứ? Ái chà chà, cơ thể cô thật thà quá cơ. Vậy là thừa nhận rồi sao. Thừa nhận thay cho lời nói rằng cô chỉ là một con máu M và đang cảm thấy tức giận và căm ghét cách mà cô bị đối xử như vậy, đúng chứ??” [note90649]
Yoshihisa biết thừa là cô ấy đang che dấu đi sự căm ghét của mình bằng cách không thể hiện ra qua lời nói.
(Em biết không, Hatsuyuki, đó là lí do mà anh đang để em đang cố gắng quên đi, vì em đang cố chối bỏ nó mà tim em mới dần tan nát như vậy.)
Không ai ngoài cậu có thể làm được điều này. Đó là lí do mà cậu muốn cô ấy căm ghét cậu hơn kể cả điều đó đồng nghĩa với việc là hành hạ cô ấy. Đó là điều mà cậu đã quyết định
“Sự tức giận đã vượt trên cả tức giận, sự căm ghét đã vượt trên cả căm ghét. Đó là cảm giác mà chỉ em có và không ai có thể cướp đi được---Nào, hãy nói đi!!” [note90650]
(Em, tôi, em, tôi,….)
Tôi cảm thấy nhục nhã, nhục nhã đến mức muốn tự mình đâm chết mình. Nhưng cùng lúc, tôi cảm thấy vui sướng và yêu mến chính mình. Trên tất cả, tôi cảm thấy thỏa mãn đến mức mà cơ thể đang dần dần đạt đến cực khoái.
“.….”
Yoshihisa đưa chân phải của mình ngay trước mặt cô ấy và rồi im lặng nhìn xuống cô.
Cảm thấy sự hiện diện của cậu, trái tim của Hatsuyuki nóng bừng lên và….cũng tối dần đi.
Sau một hồi cân nhắc, cơ thể cô bắt đầu hành động.
“TÔI NHẤT ĐỊNH SẼ GIẾT CHẾT ANH! MỘT NGÀY NÀO ĐÓ TÔI NHẤT ĐỊNH SẼ GIẾT CHẾT ANH!! TÔI SẼ KHÔNG BAO GIỜ….KHÔNG BAO GIỜ QUÊN ĐI SỰ SỈ NHỤC VÀ NỖI CĂM HỜN NÀY!! HÀI LÒNG CHƯA?? TÔI SẼ NÓI CHO ANH RẰNG, TÔI, ICHIJOJI HATSUYUKI, LÀ NGƯỜI YÊU CỦA YOSHIHISA VÀ LÀ MỘT ĐỨA ĐANG VÔ VỌNG TRONG VIỆC TÌM NGƯỜI NGƯỢC ĐÃI MÌNH. NÊN LÀM ƠN, LÀM ƠN CHO EM LIẾM LẤY CHÂN CỦA ANH!!!” [note90652]
“Rất tốt, cưng đã được anh thông qua, nhưng để phạt cưng vì quá lòng vòng thì hôm nay chúng ta sẽ không địt nhau. Ngày mai thì hãy liếm lấy anh từ từ và đáng yêu để anh đây có thể trao cưng những yêu thương, được chứ?”
“――~~~~…………ĐÉO, TÔI SẼ LIẾM ANH NGAY LÚC NÀY!!”
Và rồi một thanh âm ướt át được phát ra và đòng thời một cảm giác nhột nhột đã chạy dọc ngón chân của cậu.
Yoshihisa mỉm cười với sự thỏa mãn tột bậc này khi nhìn thấy hành động của người phụ nữ mà anh yêu quý đang liếm lấy chân mình trong khi nhục mạ cô.
(Hi vọng điều này sẽ khiến cho quá trình sụp đổ chậm đi một tí….) [note90653]
(TÊN KHỐN YOSHIHISA!! ĐỒ ĐỘC ÁC….Đã khiến em như này rồi vậy mà lại không làm tình với em….)
(Chết mẹ, giờ làm sao để mình rời khỏi đây đây? Mình đói quá, mình muốn ăn sáng….)
(Cơ thể mình ngứa ngáy vô cùng khi không được làm tình….Ah~ thật nhục nhã làm sao, như một con mèo vậy, như một đứa trẻ đòi bú tí mẹ vậy….Đứa trẻ…Phải rồi, một đứa trẻ!!)
Vào khoảnh khắc đó, một ý tưởng thiên tài chợt lóe lên trong đầu của Hatsuyuki.
Phải, thiên tài ngàn năm mới có một ý tưởng như này, một xiềng xích tối thượng có thể trói buộc hai người họ
Và đó là…..
(Mình….mình muốn sinh ra một đứa trẻ cho anh ấy!!!)
Nếu như cô có thể sinh ra một đứa trẻ, cô chắc chắn có thể cột chặt được Yoshihisa bằng cả trái tim lẫn cơ thể này và rồi cậu chắc chắn sẽ không thể nào sủi khỏi cuộc đời của cô được nữa.
Cô chắc chắn sẽ có thể thực hiện được ước mơ của mình đó là xây dựng được một tổ ấm cho riêng mình.
(Đứa trẻ….hehe, fufufufufufufufufu…….)
Hatsuyuki cảm thấy vui sướng trước sự sỉ nhục này còn Yoshihisa thì thấy bình yên đến lạ.[note90655]